(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 130: Khắc khoải chờ mong
Lam Khuê nhìn chằm chằm nữ binh trước mặt, thắc mắc:
-Thế này là thế nào?
Nữ binh đáp:
-Chẳng thế nào cả, cô mau tắm rửa cho sạch sẽ. Y phục đưa đây, phơi khô xong chúng tôi sẽ trả lại cô.
-Tại sao ta phải tắm rửa? Các người muốn gì?
-Chủ tướng đã hồi tỉnh, có thể đến đây bất cứ lúc nào. Chủ tướng của chúng tôi không thích con gái ở b���n.
Lam Khuê trợn tròn mắt:
-Hắn… anh ta… hắn… hắn ta sẽ chiếm đoạt ta ư?
Nữ binh nhướng mày nhìn Lam Khuê từ đầu đến chân, nói:
-Cô đừng tự đánh giá cao bản thân mình quá. Ở làng Vạn này, mỹ nữ như cô có đến vài chục, chọn bừa một người cũng hơn cô mà chủ tướng còn chưa để mắt đến, cô nghĩ mình có cơ hội ấy sao? Mau tắm rửa đi, tôi không có nhiều thì giờ.
Lam Khuê ôm y phục, định kéo tấm phên che thì bỗng ngó đầu lại hỏi:
-Chủ tướng của các người đã khỏe chưa?
-Nhờ ơn của ngươi, chủ tướng đang tĩnh dưỡng, nay mai sẽ khỏe lại thôi. Con gái Siêu Loại các người có gì hay chứ? Ta mà là Thiên Bình thì ta đã tặng cô một đao ngay trên chùa rồi.
-Tại sao chủ tướng của các người lại thích phụ nữ sạch sẽ? Hắn ta mắc bệnh ư?
-Ngươi đừng có xàm ngôn. Chủ tướng của chúng tôi nói con gái phải đẹp, mà muốn đẹp thì phải sạch sẽ thơm tho. Đôi quang gánh ngươi dùng, đôi giày cói ngươi đang đi đều do chủ tướng làm ra cho con gái.
-Cái gì?
-Lũ con gái Siêu Loại các người thật đần độn vô tri. Trên người của ngươi, từ áo khoác, quang gánh, quần nhỏ, giày dép, bàn chải đánh răng, đều do chủ tướng của chúng tôi làm ra. Các người dùng mà không hề hay biết. Gần đây chúng tôi còn được cho một thứ gọi là cọ trang điểm giúp con gái đẹp hơn, ngươi hẳn là chưa có đâu.
Lam Khuê nhếch miệng cười:
-Chủ tướng một quân không lo đại sự, lại đi lo ba thứ vặt vãnh cho đàn bà thì làm sao làm nổi việc lớn. Các người mới đáng thương.
Nữ binh khoanh tay nhìn Lam Khuê, cười khinh miệt:
-Đó là cách nghĩ của ngươi. Con gái vùng này được đối đãi tử tế, có vai vế ngang đấng mày râu. Địa vị này do chủ tướng của chúng tôi bấy lâu nay gây dựng. Lũ Siêu Loại là thá gì? Đàn bà con gái làng Vạn, dù còn vướng bận việc nhà, cũng có thể đánh chúng bay tơi bời, chỉ cần chủ tướng ra lệnh là được.
Lam Khuê không buồn tranh cãi thêm, nhưng cô thừa nhận một tù binh như mình lại được đối đãi tử tế. Cơm ăn ngày ba bữa, giờ lại còn được tắm bằng nước nóng và y phục có người giặt giúp. Trở về chỗ giam, Lam Khuê hỏi tình trạng của Công Thành, nữ binh đ��p:
-Đồng đảng của cô đang được trị thương, hắn cũng không bị tra tấn.
Bị nhốt vào trong rồi, Lam Khuê vẫn cố hỏi thêm:
-Cớ sao lại đối xử tốt với chúng tôi?
-Nếu là kẻ khác thì hẳn đã bị băm thây rồi, nhưng em Duệ đã dặn nên chúng tôi làm theo.
-Là cô gái trẻ đem cơm cho ta hôm nọ phải không? Cô ấy là gì trong quân của các người?
-Em ấy là nội tướng, chẳng giữ chức vụ gì cụ thể cả.
-Cô ấy hẳn đã chung chăn gối với chủ tướng của các cô nên mới được như vậy.
-Trong quân Thiên Đức, ai có tài thì trọng dụng, chúng tôi không dùng thân mình để đánh đổi bất cứ điều gì. Chủ tướng của chúng tôi vẫn dạy thế. Chăn gối ư? Nhiều người sẵn sàng nhưng chưa ai toại nguyện đâu. Đó là người mà ngươi không bao giờ hiểu được.
-Chỉ có hoạn quan mới không động lòng trước mỹ nhân.
Nữ binh lại cười nhạt:
-Là do sính lễ chưa đủ nên chủ tướng chưa lập thất. Ngươi bị bắt ở đây rồi, ta không ngại cho ngươi hay: Siêu Loại các người chính là sính lễ để chủ tướng lập thất. Và chúng tôi cũng sẽ thành thân với người mình yêu thương. Đó là sính lễ của tất cả chúng ta, ngươi đã sợ chưa?
Lam Khuê không muốn cũng phải tin, bởi ánh mắt của cô gái không hề có vẻ dối giả. Nhưng mà càng hỏi về Chương thì Lam Khuê lại càng thấy mờ mịt. Ngồi bó gối trong phòng, mân mê đôi giày cói, Khuê thầm nghĩ:
-“Thì ra thứ này anh làm, vậy là ta đã bại lộ thân phận ngay từ đầu. Thực sự ta nghĩ mãi không hiểu mình sơ hở chỗ nào. Sao một người con trai lại làm ra được chứ?”
Khuê chờ hết ngày, sang ngày hôm sau vẫn không thấy Chương đến nên lòng càng mong chờ.
Một lần nữa, nữ binh lần trước dẫn Khuê đi tắm rửa, còn đưa cả lược chải tóc cùng nước thơm khiến Khuê ngạc nhiên.
-Những thứ này không phải chủ tướng đưa, cô đừng tự đa tình. Em Duệ dặn chúng tôi làm vậy.
-Vì sao lại đối tốt với ta như thế?
-Tôi nói rồi, chủ tướng không thích phụ nữ ở bẩn. Chủ tướng gặp ngươi, thấy ngươi bẩn thỉu chẳng phải thiệt cho ngươi sao.
-Vậy cứ mặc ta.
-Chúng tôi chỉ muốn làm chủ tướng vui. Người đã làm cho chúng tôi nhiều việc, đây chỉ là việc nhỏ. Ngươi muốn giữ mạng, tốt nhất nên tránh mặt Thiên Bình, em ấy sẽ là chính thất của chủ tướng, một khi đã xuống tay thì sẽ không nương tình đâu.
-Ta nào sợ cô ả.
-Chủ tướng khi mê sảng vẫn nhắc Thiên Bình không được hạ sát ngươi.
Điều ấy chỉ khiến Thiên Bình càng nung nấu ý định tiễn ngươi về miền cực lạc.
-Ả tiện nhân đó có giỏi thì đánh tay đôi với ta xem.
Lam Khuê vẫn nói cứng, nữ binh lại cười nhạt:
-Ngươi phóng phi đao hãy còn non lắm, muốn dùng phi đao thì hãy học hỏi Thiên Bình. Một khi phi đao đã phóng ra, ắt sẽ lấy mạng một kẻ.
-Vậy khi nào chủ tướng của các người sẽ đến đây gặp ta?
-Sao tôi biết được? Chiều nay hoặc năm sau, tôi chịu. Chủ tướng không chết là nằm ngoài ý định của ngươi, thứ con gái ác độc.
Mỗi lần bị kẻ khác nhắc đến việc này, Lam Khuê cứng họng. Cô nàng chẳng hiểu sao không cãi được, mà trong lòng lại cứ nhói lên.
Chương hồi tỉnh, được Thiền sư Ngô Chân Lưu và hai cao tăng bốc thuốc cho uống mỗi ngày ba cữ. Sau hai ngày thì hồi phục đến bảy phần sức kh���e, toàn thân không còn đau nhức. Thiền sư nói trong ám khí có chứa nọc độc rắn hổ mang, sẽ gây tử vong sau hai đến ba khắc. May mắn là Chương bị thương trong chùa, được cứu kịp thời và có thuốc giải nên không có di chứng gì.
Chương không học kinh kệ. Trong mấy ngày ở chùa, cậu nói chuyện thâu đêm với hai vị cao tăng. Từ những câu chuyện không đầu không cuối, Chương nhận thấy quân Thiên Đức cần phải có đội quân y. Những vị cao tăng tinh thông y thuật có thể giúp việc dạy cách bốc thuốc. Lúc rời Linh Sơn cổ tự, Chương được trụ trì cho phép dẫn theo hai vị sư trẻ về bản doanh để giúp việc. Thiền sư Ngô Chân Lưu cũng nhận lời giúp Chương mời Thiền sư Sùng Phạm, trụ trì Diên Ứng tự, đến gặp tại Linh Sơn cổ tự vào dịp thích hợp.
Chương đã có toan tính riêng, cậu sẽ dùng nhà chùa làm kênh tuyên truyền theo kiểu mưa dầm thấm đất. Thiền sư Ngô Chân Lưu hẳn cũng đoán được ý định này của Chương. Để Thiền sư an lòng, Chương nói trong giao chiến sẽ tránh xa chùa chiền, không hại đến bá tánh và nếu bình định được Siêu Loại cũng không sách nhiễu bá tánh.
Việc tại sao Thiền sư Ngô Chân Lưu lại tin và ủng hộ Chương nhiệt thành đến vậy thì Chương không biết.
Bọn Cự Lượng nghe tin chủ tướng bị thích sát, song nhận lệnh cắm trại không được về. Khi nghe tin Chương hồi tỉnh mới yên lòng. Quân sĩ hầu như không biết chuyện, dân trong vùng có nghe phong thanh, song thực hư ra sao chẳng biết. Chương từ Linh Sơn cổ tự về Nhất Vạn, trống giong cờ mở, là có chủ ý.
Chương vào làng Nhất Vạn gặp Tả Đô đốc Phạm Tu cùng các đầu lĩnh. Cậu không quên cảm tạ Bỉnh Di vì anh đã xử lý mọi chuyện mau lẹ, khôn khéo.
-Đám thích khách cậu tính sao đây? Tôi nuôi chúng hơi tốn cơm gạo.
-Nhờ anh chăm sóc bọn họ, ngày sau em sẽ có cách xử trí.
-Còn cô nghĩa nữ của Lý An? Cô ấy bị giam mà ngày ngóng đêm trông cậu đấy.
-Em sẽ đưa cô ấy về bản doanh.
-Hử? Mấy hổ cái sao để cậu yên? Coi chừng đêm hôm cô ả tặng cậu một mũi dao đấy.
-Chết hụt thường trường thọ, cô ấy không phải người xấu. - Chương thở dài. - Ngẫm lại, đều do em gây ra.
-Tùy cậu, chỉ là tôi có lòng nhắc trước. Thiên Bình nó ghi hận cô ả rồi nên cậu đừng có quên.
-Thiên Bình tưởng khó mà dễ, em có đối sách mà.
-Tôi thật thấy đánh với Lý An hay bọn Công Ngạn còn dễ hơn vì nhìn thấy được, lòng dạ đàn bà khó dò, tôi hãi lắm.
-Đàn bà, chỉ cần họ biết anh yêu thương, quan tâm đến họ thì mọi chuyện sẽ không khó.
-Thôi nhé, tôi chỉ cần một là đủ. Mỹ nữ nhường cậu cả.
Chương đến gặp bà Dung báo an vì biết bà những ngày qua cũng không yên lòng. Cơm nước xong xuôi, Chương muốn đến gặp Lam Khuê một mình. Thiên Bình nhất quyết đòi theo, Chương phải thuyết phục mãi mới chịu thôi.
Chỉ còn lại hai mẹ con, bà Dung nói với con gái:
-Chuyện qua rồi con đừng để bụng. Nam nhân như nó còn nhiều nữ nhân vây quanh. Con xem con bé Duệ đấy, nó có thèm tranh với ai đâu. Thằng Chương là người biết trước sau, cái gì nó cũng ưu tiên con trước, vậy con cần gì phải tranh giành.
-Nhưng con nóng mắt, vì ả mà con suýt thành góa phụ.
-Vậy thì phải trách mình không chu toàn để kẻ khác thừa cơ. Con nên học hỏi ở Bỉnh Di và bá phụ. Qua việc này, con đ�� hiểu tầm quan trọng của người làm chủ tướng, đừng để tái diễn. Lam Khuê đó còn trẻ người non dạ, hành sự bộp chộp. Nếu là kẻ lão luyện, liệu cơ hội chính thất còn không?
Thiên Bình nghe vậy cho là phải, liền đi gặp Phạm Tu và Bỉnh Di. Cô nàng không muốn bảo bối của mình bị mất, cũng không muốn phải lo sợ cảnh người mình yêu thập tử nhất sinh.
Bỉnh Di và Phạm Tu đã giúp Thiên Bình nhiều ý tưởng và cách thức trong việc bảo vệ an toàn cho Chương. Từ đây, Thiên Bình chọn ra một người trong số nữ binh để đảm trách tiền trạm mỗi khi Chương có đi đâu đó.
Nhờ Bỉnh Di hiến kế, Thiên Bình chọn hai tráng niên làng Vạn làm thế thân cho Chương khi cần.
Chiến trận cũng như cuộc đời, nếu sóng to gió lớn không quật ngã được bạn, bạn sẽ nhờ đó mà trưởng thành hơn.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với mong muốn mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất cho độc giả.