Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 129: Hồi tỉnh

Chương tỉnh dậy, thấy mái tranh cũ kỹ trên đầu, rồi nhìn sang mái tóc cài trâm quen thuộc của Thiên Bình đang ngủ gục bên giường. Phía cuối giường, Lâm Uyển Như tựa đầu vào cột mà thiếp đi. Trong ánh đèn dầu mờ ảo, Chương vẫn nhận ra nét phờ phạc hiện rõ trên gương mặt cô tiểu thư nhà họ Lâm. Anh khẽ mỉm cười khi nhớ lại cảnh Uyển Như xách đao nhảy nhanh như sóc. Hóa ra cô nàng giấu nghề, quả là tài tình.

Chương cảm thấy đau nhức nơi bắp tay trái, nhắm mắt định thần, cố nhớ lại những cảnh cuối cùng mình còn nhìn thấy và không khỏi lo lắng cho số phận của Lam Khuê.

Bỗng có một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại nhẹ nhàng đặt lên trán, Chương từ từ mở mắt và nhận ra đó là Duệ. Bốn mắt nhìn nhau, thời gian như ngưng đọng. Chương khẽ nở nụ cười, và cũng đúng lúc đó, những giọt nước mắt của Duệ lã chã lăn dài trên gò má.

Duệ cúi xuống ôm chầm lấy Chương, khóc nghẹn: – Anh tỉnh rồi, anh ấy tỉnh rồi.

Thiên Bình choàng tỉnh, Uyển Như cũng vậy, hai cô nàng cùng nhào đến kéo Duệ ra để nhìn rõ thực hư. Chẳng ai bảo ai, cả ba cô gái cùng òa khóc.

– Cái gì thế này? Anh còn sống nhăn răng, sao lại khóc?

Ba cô gái lại khóc to hơn. Bên ngoài có nhiều tiếng bước chân, Duệ và hai cô gái bị gạt sang một góc. Chương nhận ra Phạm Tu, Đoàn Thượng, Quang Phục và Bỉnh Di. Đoàn Thượng hỉ hả nói: – Tiểu tử phúc lớn mạng lớn, tỉnh rồi!

Quang Phục bật cười: – Sao? Diêm Vương đuổi về hả?

Bỉnh Di sụt sịt nhưng vẫn nói giễu: – Ta đã bảo rồi, đàn bà ghê gớm lắm, chơi dao có ngày đứt tay lại chẳng nghe. Cứ như ta đây chỉ có một mối, ai mà thèm lấy mạng? Cứ an tâm tĩnh dưỡng, còn có ta ở đây.

Phạm Tu chỉ cười, kéo mấy người ra ngoài: – Hết phận sự đừng có ở đây nữa, sắp có người đến đuổi chúng ta bây giờ.

Chương nghe bên ngoài có nhiều tiếng ồn ào, không rõ bây giờ là ngày hay đêm.

– Anh còn đau ở đâu không? – Chỗ này còn đau không? – Anh đói không?

Mỗi nàng ngọt ngào hỏi một câu khiến Chương không biết nên trả lời ai trước, đành kêu khát nước.

– Anh ngủ mấy ngày rồi? – Hai đêm hai ngày. – Thiên Bình đáp. – Giờ sắp đến canh gà gáy của ngày thứ ba rồi.

Chương quay ra hỏi Uyển Như: – Em biết võ nghệ từ khi nào thế? Sao không nói?

– Anh có hỏi đâu mà nói.

– Thế mà anh cứ tưởng sẽ bắt nạt được Duệ với cả em đấy.

– Thì em vẫn để anh bắt nạt nhưng phải mau khỏe.

Chương nhìn ba cô gái một lượt, nói: – Thứ lỗi cho anh, tại anh mà cả ba phải chịu khổ.

– Anh biết sai thế là tốt, lần sau đừng có thương hoa tiếc ngọc coi chừng mất mạng. – Thiên Bình đe dọa. ��� Quỷ môn quan một chiều đấy.

– Thích khách đâu rồi?

Chương không dám hỏi tên vì sợ ba cô nàng phiền lòng. Thiên Bình trả lời: – Ngoài những kẻ bị hạ đã chôn, mấy kẻ bị thương và bắt sống đã bị nhốt chặt và cho ăn no đòn rồi. Anh yên tâm.

Chương cười gượng gạo, nhăn nhó: – Thôi mà, anh đã bảo đừng…

– Đừng giết nhưng anh đâu nói không được đánh nhừ tử?

Chương cười méo xệch.

– Thôi đừng nói thế anh ấy đau lòng. Ả ta vẫn ổn, đang được nhốt ở Nhất Vạn, cơm bưng nước rót ngày ba bữa.

– Duệ ơi là Duệ, em cứ chiều thế anh ấy hư. – Uyển Như nói.

– Tất cả là lỗi của anh, là anh lừa cô ấy. Cô ấy cũng chỉ vì mối thù riêng mà thôi, đừng ghét bỏ làm gì. Anh bị thế này cũng đáng thôi.

– Anh lại còn nói đỡ cho ả? – Thiên Bình bực bội nói. – Tại ả mà anh ra nông nỗi này, khiến chúng em và mọi người mấy ngày nay phải bỏ bê công việc.

– Sao vậy được? Mấy anh Lượng đâu?

– Anh Bỉnh Di phong tỏa chân núi nên việc anh bị hành thích rất ít người biết. Bây giờ anh tỉnh rồi, chắc sáng nay mọi người mới được về.

Chương thở hắt ra, chép miệng chẳng biết nên nói gì.

– Vừa mới tỉnh đã hỏi thích khách, sao không hỏi chúng em có mệt không? – Lâm Uyển Như chống cằm, đưa mặt sát lại hỏi.

– Ừ thì nhìn là biết cả ba em mệt rồi. Mà đây là đâu?

– Nhà ngang sau chùa, thầy trụ trì đã cứu anh một mạng. – Thiên Bình ngập ngừng. – Ả ta cũng đã đưa thuốc giải.

– Em vẫn vậy, công tư phân minh. Anh biết em sẽ không làm gì cô ấy.

Thiên Bình chun mũi: – Nếu anh có mệnh hệ gì thì em sẽ chôn sống ả ta theo anh, anh biết em không nói đùa mà. Đụng vào bảo bối của em là toi mạng.

– Ơ… làm gì thế?

– Em buồn ngủ, em muốn ngủ.

Lâm Uyển Như leo lên giường, thản nhiên nằm nép mình bên cạnh Chương.

– Đây là chùa, đang ở trong chùa đấy.

– Ai mà chẳng biết, em chỉ nằm cạnh anh chứ có làm gì anh đâu, ô hay.

– Em cũng buồn ngủ.

Thiên Bình cũng nằm luôn sang bên còn lại khiến Chương dở khóc dở cười, muốn trở mình cũng khó vì toàn thân vẫn còn ê ẩm. Cậu ngước nhìn Duệ, Duệ cười rồi ngồi xuống cuối giường, nhìn Chương. Bốn mắt nhìn nhau một hồi, Duệ nói: – Nãy em có chợp mắt rồi, anh cứ để hai người họ ngủ một lát. Anh cũng nghỉ đi, em xuống bếp chùa đặt nồi cháo, lát nữa anh có cái ăn.

Duệ vẫn ngồi đó, Chương nhìn cô khẽ mỉm cười rồi nói, giọng trìu mến: – Đừng giận anh, lần sau anh sẽ cẩn thận hơn.

Duệ rưng rưng nước mắt: – Anh có mệnh hệ gì em cũng không thiết sống nữa đâu. Anh phải biết giữ lấy thân, đừng để chúng em phải lo sợ và khóc vì anh như thế này nữa.

Chương nhìn theo Duệ đến tận cửa buồng, cô nàng mỉm cười rồi mới khép cửa lại. Thiên Bình và Uyển Như đã ngủ ngon lành như hai con mèo lười. Chương khẽ vuốt nhẹ mái tóc hai cô nàng rồi mỉm cười một mình bởi nghĩ lúc Uyển Như nộ khí xung thiên biến thành một người khác, tựa như một sư tử cái, vậy mà giờ đây lại hiền lành, vô hại nằm cạnh anh. Còn Thiên Bình vẫn cứ là Thiên Bình.

Trong khi chờ Duệ quay lại, Chương nằm ngẫm nghĩ cách xử lý các vấn đề xoay quanh Trịnh Lam Khuê. Tự anh thấy mình có lỗi, nếu bắt Khuê ngay từ đầu thì đã chẳng có cảnh này nhưng cuộc đời mà, nào có hai chữ "giá như". Khuê đã trở thành một quân cờ trên bàn cờ Siêu Loại, tưởng mọi chuyện đã kết thúc khi Chương thoát thân trở về, ai ngờ Khuê lại tìm đến tận đây. Chương nằm miên man, chìm đắm trong suy nghĩ.

“Đều do m��nh cả, làm khổ ba người này chưa đủ, giờ lại thêm cả cô ấy. Mình thật chẳng ra gì. Xưa nghe chuyện các cụ nay phe này mai phe khác, chẳng hiểu ra sao, giờ quả đã thấm thía. Con người ta, ai cũng muốn mình đứng về phe thiện, còn đối thủ là phe ác. Các sứ quân sẽ chẳng thể giữ vị thế như hiện tại, không có mình thì có kẻ khác sẽ đánh tan tất cả. Chân lý thuộc về kẻ mạnh, ở Vạn Xuân này, luật lệ do kẻ mạnh đặt ra. Mình không mạnh lên ắt sẽ bị bóp nát. Có lẽ… chính nghĩa đối với mình chính là những người theo mình như những cô gái này đây, bảo vệ họ, mang đến cho họ cuộc sống tốt hơn và mình cũng có chốn dung thân. Mười lăm sứ quân không thể nào tiêu diệt tất cả, nhất thiết phải liên minh với ai đó. Hồi đi học, ông Đinh Bộ Lĩnh đã làm thế nào để dẹp hết các sứ quân cát cứ?”

Thiên Bình và Uyển Như cựa quậy khiến Chương tạm dừng mạch suy nghĩ.

“Mở rộng vùng kiểm soát, tăng dân cơ học, cải thiện đời sống cho dân no đủ, kết liên minh. Mình không mạnh, không có giá trị thì chẳng ai thèm liên minh với mình. Nhất định phải lấy Siêu Loại làm chỗ đứng chân, đất rộng người đông mới tính việc lớn được. Những trận vừa rồi thắng là vì có vũ khí bí mật, bọn họ tìm ra được vũ khí tương tự ắt mình sẽ bất lợi. Quân họ chỉ hao tổn ít ỏi, thời gian trôi qua họ sẽ dần quên đi nỗi sợ, lúc ấy, mình mới thật sự gặp nguy. Phải dồn sức đóng chiến thuyền, phải có thuyền chở quân chuyên dụng cho thủy binh và chiến xa cho bộ binh.”

Duệ bê bát cháo còn nghi ngút khói, bước vào, đỡ Chương dậy, ngồi cạnh anh, thổi phù phù rồi đút từng thìa cháo loãng cho Chương. Hỏi tình hình, Duệ cho biết không có biến động gì trong mấy ngày qua. Chương nói cần đốc thúc đóng thêm chiến thuyền, tỉ lệ bốn Mông Đồng một Hải Xa.

– Tô Trung Từ như Tả Đô đốc nói, là một lão hồ ly không chịu thiệt. Trại quân bị dẹp bỏ, thiệt hại hơn năm trăm quân mà lão ta vẫn không đến truy quét, chắc chắn có ý đồ khác.

Duệ chợt khẽ hôn lên má Chương rồi thì thào: – Anh cứ lo nghỉ cho khỏe lại, mọi việc rồi sẽ ổn thôi. Dân số vùng mình đang kiểm soát đã hơn hai vạn rồi.

– Vạn Xuân có hơn ba triệu mà mình có hai vạn, em không thấy ít sao?

– Đã gấp đôi thời điểm này năm trước.

Duệ đặt bát cháo xuống giường, ngả đầu vào vai Chương, tay mân mê gấu quần của Thiên Bình đang ngủ ngon.

– Siêu Loại có chừng năm vạn dân, phân nửa theo Lý Lệnh công, phần còn lại, anh muốn họ không quan tâm đến Lý Lệnh công, chấp nhận bất cứ ai làm vua, hoặc tốt nhất là một phần nhỏ sẽ sẵn sàng chống đối ông ta. Em hãy nói chuyện với những người ấy, thêm ông Cả Lụa nữa, phải tìm ra những chính sách chưa hợp lòng dân của Lý Lệnh công rồi xoáy sâu vào đó để chia rẽ họ. Trước mắt, chúng ta cần đưa ra thông điệp, Quân Thiên Đức chiến đấu với Lý Lệnh công không hề làm hại đến dân chúng, và sẽ hứa miễn thuế ba năm.

– Cứ miễn như vậy chúng ta lấy đâu tài lực?

– Anh sẽ có cách thu thuế bù vào nhưng em à, khoan sức dân theo cách đó mới có thể nhổ tận gốc rễ của Lý Lệnh công.

Lâm Uyển Như trở mình, quờ tay không thấy Chương liền tỉnh giấc.

– Cháo thơm quá, hai người lợi dụng lúc ta ngủ mà tình tứ à?

Vừa nói dứt lời, cô ngồi dậy ngả người sang bên vai còn lại của Chương, muốn ngủ ti��p.

– Chị có ăn không em múc luôn cho?

– Ưm, có, có.

Duệ phì cười rồi rời đi. Uyển Như phụng phịu hỏi: – Có nói xấu gì em không?

– Có, nói nhiều. Hừ… tài nghệ như vậy mà bấy lâu nay cứ giấu.

– Em muốn làm thục nữ, phải yếu đuối mới được che chở chứ.

– Em đã học võ nghệ từ bao giờ?

– Mẹ em dạy từ khi còn nhỏ để lớn lên em không bị bắt nạt. Em sẽ bắt nạt kẻ khác, nhưng em cho phép anh bắt nạt em, anh đừng sợ.

– Xem ra em còn đáng sợ hơn cả Thiên Bình.

– Đàn bà chỉ đáng sợ khi có kẻ định cướp đi người đàn ông của họ thôi. Chẳng mấy người được như Duệ đâu, anh cứ liệu hồn.

Chương ăn thêm một bát cháo nữa nhưng là ăn cùng Uyển Như. Duệ ngả lưng thế chỗ Uyển Như vừa nãy, đặt mình xuống là cô nàng ngủ thiếp đi.

Phiên bản văn chương này đã được truyen.free độc quyền nắm giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free