(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 128: Giọt nước mắt muộn màng
Uyển Như từ trong nhà bước ra, áp đao vào cổ Lam Khuê, mặt đanh lại: - Ả tiện nhân! Nếu đây không phải chốn thanh tịnh, ta đã xé xác ngươi ra từng mảnh rồi. Mau nói, ngươi đã dùng loại độc gì? Lam Khuê ngẩng đầu, thách thức: - Xuống tay đi, đừng nhiều lời. Cao tăng Thích Viên Chiếu từ trong buồng bước ra, nhẹ nhàng nói: - A di đà Phật, các thí chủ. Lúc này cứu người là việc cấp bách, không phải lúc để tranh chấp sinh tử. Xin giữ yên lặng, Thiền sư đang bắt mạch. - Mô Phật! - Thiên Bình hạ giọng. - Anh ấy có nguy hiểm đến tính mạng không, thưa đại sư? - Chất kịch độc chưa phát tác mạnh, e rằng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng ngay lập tức, song cũng không thể nói trước được điều gì. Sau đó, cao tăng Thích Viên Chiếu quay sang Lam Khuê nói: - Nữ thí chủ, cửa Phật không phải nơi để gieo rắc oán thù. Nhìn nữ thí chủ hẳn cũng là người hiểu chuyện, sao lại hành động lỗ mãng như vậy? - Hắn là kẻ thù của cha ta, kẻ đã khiến hàng nghìn binh sĩ thiệt mạng. Hắn g·iết người, ta trả thù thì có gì lạ đâu? - A di đà Phật, bần tăng chỉ mong nữ thí chủ giải quyết ân oán ở nơi khác, chứ không phải nơi thanh tịnh này. Ngoài sân chùa đã có hàng chục người bỏ mạng, thật đáng tiếc thay. - Đại sư không cần phải nói đạo lý với ả này. Trước đây ả là gian tế, vậy mà chủ tướng không bắt giam nên ả mới thoát về Siêu Loại. Mấy tháng trước, chủ tướng còn vì cứu ả khỏi toán c·ướp mà bị thương, đã vậy lại còn tặng ả Tinh hoa ngũ hành thiết. Nay ả lại lấy oán báo ân, loại người này cần gì phải giảng giải hơn thiệt, thưa đại sư! - Mạc chủ tướng đã căn dặn không được làm hại đến nữ thí chủ. Bần tăng mong các thí chủ trấn tĩnh, đừng gây thêm đổ máu. Uyển Như nâng cằm Lam Khuê, nhìn chằm chằm, rồi quệt đi mấy vệt nhọ nồi Lam Khuê đã bôi lên mặt trước đó. Ánh mắt cô long lên: - Ngươi cũng có nhan sắc đấy, nhưng trí khôn còn non nớt lắm. Được thôi, đại sư đã nói vậy thì ngươi thoát chết. Chủ tướng không cho bọn ta trừ khử ngươi, nhưng cũng không cấm ta phế bỏ tay chân ngươi! Lôi ả ra khỏi chùa, ta sẽ đích thân ra tay. Ngươi tưởng Lam Uyển Như này không biết xuống tay tàn độc ư? - Mô Phật! - Các ngươi cứ luôn miệng nói hắn đã cứu ta, hừ! Một kẻ hoang dâm vô độ, mặt người dạ thú như hắn lại đáng để các ngươi đau lòng đến thế ư? Các ngươi thật đáng thương! - Thưa đại sư, con có thể đưa ả này vào gặp mặt chủ tướng được không ạ? Ả nhất định có thuốc giải. Cao tăng Thích Viên Chiếu lùi lại và ra hiệu mời, Uyển Như cùng Thiên Bình liền ép Lam Khuê bước vào trong.
Trong gian buồng nhỏ, chiếc giường tre đèn thắp sáng trưng. Thiền sư Ngô Chân Lưu đang ngồi bên cạnh, bắt mạch cho Chương. Vết thương mới khi nãy chỉ là một vết cứa nhỏ, giờ đây đã thâm đen cả một vùng. Chương nằm đó, mặt quay về phía cửa buồng, da nhợt nhạt, môi tím tái. Lam Khuê chết sững khi thấy cảnh này, nhìn chằm chằm vào người đang nằm đó. Sợ nhìn nhầm, cô nàng khẽ lắc đầu vài cái, nhìn lại cho rõ, nhưng chẳng có gì thay đổi. Đó đúng là chàng trai khiến cô nhớ mong bấy lâu, không thể nào nhầm được. - Sao… sao lại thế này? Lam Khuê khuỵu gối xuống, nhưng Uyển Như và Thiên Bình liền kéo cô ta đứng dậy. Thiên Bình rít qua kẽ răng: - Ngươi nhìn rõ chưa? - Không… không thể nào! Các… các người lừa ta! Không thể nào! Không! Thiền sư Ngô Chân Lưu rời ghế, đi đến bên bậc cửa, nói với Thiên Bình: - Lão nạp đã phong bế kinh mạch, tạm thời chất độc sẽ không phát tác thêm nữa. Các thí chủ cứ lui ra ngoài cho, lão nạp cần yên tĩnh. - Thuốc giải đâu? - Thiên Bình gằn giọng. - Nói mau! - Uyển Như đế thêm. - Thuốc… thuốc giải… thuốc giải có… có… ở… ở trong… trong… - Đâu? - Trong… trong quang gánh! Thiên Bình và Uyển Như kéo Lam Khuê vào góc nhà, vội vàng luồn tay vào quang gánh, lấy ra một lá sen khô được gấp nhỏ. - Dùng thế nào? Lam Khuê lắp bắp: - Pha… pha nước ấm, uống mỗi lần ba ngụm, ngày uống chín lần. Thiên Bình đưa thuốc giải cho Thiền sư, rồi cùng kéo Lam Khuê ra ngoài trong khi cô nàng cố vùng vẫy muốn lao ngược vào bên trong.
Phạm Tu, Bỉnh Di và nhiều người khác cũng vừa kéo đến sân. Thiên Bình thuật lại vắn tắt sự việc, biết Thiền sư đã phong bế kinh mạch và Chương đã có thuốc giải trong tay, Phạm Tu thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Lam Khuê lảng tránh ánh mắt mọi người, trong đầu cô bây giờ là một mớ hỗn độn. Phạm Tu chép miệng lắc đầu, nói: - Nghĩa nữ của Lý An đi báo thù? Bây giờ thù không báo được, ngươi tính làm sao đây? Chẳng lẽ phải để hai bên đánh nhau thêm vài trận, rồi Linh Sơn cổ tự làm lễ cầu siêu mới thỏa lòng ngươi sao? Đưa cô ta về Nhất Vạn, giam lại rồi tính sau. Thiên Bình tự mình nhận việc áp giải Lam Khuê đi, còn Uyển Như ở lại với Duệ. Một nữ binh đưa cho Thiên Bình chiếc áo khoác mà Lam Khuê đã cởi ra khi đối chiến. Lam Khuê bước đi như người mất hồn, cứ ngoái đầu nhìn lại. - Ngươi mặc chiếc áo do anh ấy tặng, trên áo còn đính Tinh hoa ngũ hành thiết, vậy mà ngươi… - Thiên Bình thở dài. - Dù sao ngươi cũng còn có lương tâm đem thuốc giải ra, tội trạng của ngươi thế nào, sau này cứ để chủ tướng định liệu. Nữ binh khoác áo cho Khuê rồi áp giải cô về Nhất Vạn. Bỉnh Di đã cho quân phong tỏa dưới chân núi, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Ai đang ở trên chùa thì cứ tạm thời ở lại, sẽ có người đem thức ăn lên.
Lam Khuê bị nhốt vào nhà lao, trải qua đêm đen thức trắng mà bão tố trong lòng không ngừng nổi lên. Hàng chục câu hỏi không lời giải đáp cứ quanh quẩn trong đầu khiến cô nàng muốn phát điên. Thứ kịch độc ấy nếu có thuốc giải kịp thời sẽ thoát chết, dù biết điều ấy, nhưng Lam Khuê lại không thể nào ngồi yên. Cô nàng sợ lỡ như… Nội tâm giằng xé, kẻ thù của nghĩa phụ lại chính là người từng cứu mạng Lam Khuê rồi bặt tăm. Gặp lại nhau trong tình cảnh trớ trêu này, cô không biết nên khóc, nên hờn hay nên tủi. Suốt đêm xâu chuỗi lại m���i việc từ đầu đến cuối, nhưng Lam Khuê vẫn không thể tin được Chương lại chính là Chương của những ngày xưa cũ.
Có tiếng bước chân, một cô gái hai mắt đỏ hoe đem khay cơm và bát canh rau đến đặt ngoài chấn song, toan quay đi thì Lam Khuê chồm người đến hỏi: - Cô gì ơi, cô ơi. Cô gái dừng chân, ngoái lại nhìn Lam Khuê, lấy tay quệt vội nước mắt, sụt sịt vài cái, rồi hờ hững hỏi: - Có chuyện gì? - Mạc… Mạc chủ tướng đã tỉnh chưa? Cô gái nhìn Lam Khuê chằm chằm, trong ánh mắt rõ ràng ánh lên chút căm hờn khiến Lam Khuê ái ngại, đành lảng tránh. - Anh ấy chưa tỉnh, suốt đêm toàn thân nóng như lửa, mê sảng nói huyên thuyên không dứt. Thật may cho cô, Thiên Bình không phải người đưa cơm này, cô ấy mà đưa thì chắc chắn trong cơm có độc rồi. - Ta không sợ chết. Cô gái cười nhạt: - Chết có gì đáng sợ, người mình yêu chết mới đáng sợ. Cô có gan hành thích thì cô nào sợ chết, ta biết chứ. Chỉ là ta không hiểu, cô là nghĩa nữ của Lý Sứ tướng, hẳn cũng được học hành đủ đầy, tài trí hơn người, mà sao lại ngu muội đến vậy? Nếu là kẻ khác hành thích thì còn hiểu được, còn cô… - Tại sao chủ tướng Thiên Đức lại là anh ấy? Cô gái tiến lại gần Lam Khuê, đáp: - Chẳng tại sao cả, anh ấy từ đầu vốn đã là chủ tướng Thiên Đức. Chỉ vì cô mà anh ấy sang Siêu Loại mấy tháng trời, chịu bao nhiêu thiệt thòi. - Anh…. Anh ấy đã… đã lừa ta. - Vậy cô đến đây làm gì? Nếu cô không đến thì anh ấy sao lừa được cô? - Cô không thể nói ngang ngược như vậy. - Mỗi người có một lý lẽ riêng. Nếu anh ấy có mệnh hệ gì xảy ra, thì ta sẽ hận cô suốt đời. Lam Khuê nhìn cô gái trạc tuổi mình, đành chấp nhận ánh nhìn giận dữ. - Cô là gì của anh ấy? - Cô không cần biết. - Chủ tướng Thiên Đức là kẻ hoang dâm vô độ, chẳng lẽ cô đã trao thân cho anh ta rồi sao? Cô gái sấn sát vào chấn song, đáp: - Chính anh ấy đã nói với cô về anh ấy như thế, ta biết. Anh ấy cứ hay trào phúng chính bản thân mình, ta đã nhiều lần khuyên anh ấy không nên như vậy, nhưng anh ấy nào có nghe. Nếu thực anh ấy là kẻ hoang dâm vô độ, thì ta vui mừng còn chẳng hết ấy chứ. - Nhưng anh ấy đã lừa ta. Nếu ta biết anh ấy chính là chủ tướng Thiên Đức thì mọi chuyện đã không đến nông nỗi này. Cô không thể trách ta được. - Ta ở bên anh ấy hơn một năm, vì anh ấy mà làm bao việc. Còn cô, cô là gian tế, thế mà anh ấy vẫn cứu cô, rồi bị thương. Cô dùng độc hại anh ấy, cả đêm mê man mà cứ luôn miệng “Thiên Bình đừng g·iết” khiến ta cũng không đành lòng. Sau này cô nên tránh mặt Thiên Bình ra, cô ấy không hiền như ta đâu. - Hừ! Liên quan gì đến ta chứ? Ta nào sợ ả. - Đàn bà con gái trả thù rất tàn độc, chẳng từ thủ đoạn nào. Chúng ta là phận con gái, yêu một người đến mức dù nguy nan vẫn luôn miệng bảo tha cho cô thì cô nên biết rằng, anh ấy tha nhưng bọn ta chưa chắc đâu. - Vậy cơm này có độc? Cô cười nhạt: - Ta không thể làm thế, nếu anh ấy biết cô bị hạ độc mất mạng sẽ đau khổ. Ta không muốn thấy người mình yêu như vậy. - Thế cô là ai? - Ta là Duệ. - Anh ấy sẽ mau khỏe thôi, sẽ không mất mạng đâu. Ta có thể cam đoan. Duệ nhìn Lam Khuê thêm một lần rồi bỏ đi. Buổi trưa cô lại đem cơm một lần nữa, và tối lại thêm một lần nữa. - Anh ấy tỉnh chưa? - Anh ấy không phải con nhà võ, chỉ là một thư sinh nên thể trạng không được tốt. - Anh ấy sẽ không mất mạng đâu. - Ta cũng cầu mong như thế. - Có thể cho ta gặp anh ấy không? - Cô thật nực cười, cô hành thích chủ tướng của cả một quân, giờ này còn được cơm bưng nước rót, chưa bị nhục hình là vì cô đang giữ Tinh hoa ngũ hành thiết. Đừng đòi hỏi quá phận. - Thứ đó là gì? - Ta không biết vì sao ngươi lại đem thứ đó theo, xem như ngươi mệnh lớn. Thứ đó dành cho thượng khách, là vật dành cho những người mà chủ tướng lựa chọn vì một lẽ nào đó. - Thứ đó do anh ấy làm ư? - Là tín vật không phải ai cũng có, do chính anh ấy mài dũa để thể hiện sự trân trọng, cô tốt nhất nên giữ gìn cẩn thận. - Cô cũng có chứ? Duệ cười: - Sao ta lại phải có? Ta sẽ là người của anh ấy thì cần gì tín vật. Ta có thể ra lệnh tra tấn cô để hả giận, ta có đủ quyền làm thế nhưng ta không thể. Khuê ngồi bó gối khóc suốt đêm bên khung cửa sổ nhỏ với ngọn đèn leo lét. Ngày trôi qua dài đằng đẵng, đêm còn dài hơn. Khuê tỏ ra cứng rắn khi nói chuyện với Duệ, nhưng trong lòng lại khác hẳn. Cô rất muốn ra khỏi đây để gặp Chương, để hỏi cho ra lẽ, để lòng bớt quặn đau này. Hình ảnh của Chương cứ lởn vởn trong đầu, từ vẻ hiền lành lúc mới quen, thông minh khi làm thơ phú, giận dữ khi thét vào mặt Khuê bên bờ sông, hay hình ảnh Chương nằm thiêm thiếp trên giường, mặt mũi tái nhợt. Thù hận dường như chẳng còn nữa, giờ Khuê chỉ muốn được gặp Chương một lần, rồi ra sao cũng được, chết cũng cam lòng. Khuê ao ước Chương không phải chủ tướng Thiên Đức, cứ là người bán bàn chải, làm ra bàn cờ Lý Vạn Xuân, làm bàn tính đem bán, đưa tiền cho Khuê cầm, làm thơ vịnh con chó hay con mèo. Khuê chẳng muốn làm nghĩa nữ trong Lý phủ, chỉ muốn là một thôn nữ mồ côi cha mẹ từ sớm, như vậy đỡ phải thù hận, đỡ phải khổ đau, chẳng phải tự tay hạ sát người mình nhớ nhung bấy lâu, và cũng chẳng phải ngồi đây. Cuộc đời nào có hai chữ "giá như"...
Bản văn chương này đã được truyen.free chăm chút tỉ mỉ, rất mong nhận được sự yêu mến của quý độc giả.