Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 131: Dẫn nàng về dinh

Chương tiến đến nơi giam giữ Lam Khuê. Đó là một dãy nhà ngang năm gian lợp tranh, có hành lang dài cùng những ô cửa sổ nhỏ. Xung quanh ngôi nhà là rặng cây gai cao hơn đầu người, chỉ có một lối ra vào duy nhất rộng chừng dăm thước, được binh sĩ thay phiên canh giữ.

Trước dãy nhà là khoảng sân đất rộng, giếng nằm ở một góc, cạnh đó là bếp và nhà tắm. Chương yêu cầu thân quân đứng ngoài sân, nhưng Thanh – người được Thiên Bình cắt cử – một mực không chịu.

"Thanh cô nương không cần quá lo lắng. Lam Khuê tiểu thư tay không tấc sắt, nếu muốn hại ta thì đã chẳng đưa thuốc giải. Ta hứa, nếu cô ấy có đánh ta một cái, các cô cứ việc xử trí. Ta thân là nam nhân, gặp một cô gái lại dẫn theo bao nhiêu người thế này, e rằng cô ấy sẽ cười cho mất."

Thanh đành chịu thua.

Tiếng kẽo kẹt phát ra từ cánh cửa gỗ khi Chương mở. Cậu hít một hơi thật sâu rồi bước vào. Ánh sáng bên trong yếu ớt nhưng đủ giúp Chương thấy Lam Khuê đang ngồi bó gối tựa lưng vào tường, chẳng buồn quay ra nhìn. Chương đứng lặng nhìn cô gái mình từng quen biết, lòng bỗng dâng lên nỗi xót xa. Cậu đã nghĩ ra nhiều điều để nói, nhưng giờ đây nhìn thấy Lam Khuê lại chẳng biết nên bắt đầu ra sao.

Căn phòng giam yên lặng một hồi lâu. Lam Khuê thấy lạ khi người mang cơm đến không nói năng gì, bèn quay đầu nhìn. Không phải nữ binh thường ngày, mà là một bóng hình vừa lạ vừa quen đang đứng gần cửa. Lam Khuê biến sắc mặt, cảm nhận tim đập nhanh như trống ngũ liên, chậm rãi đứng dậy, hai bàn tay đan vào nhau chẳng biết nên nói gì.

Dù ánh sáng bên ngoài hắt vào khiến Lam Khuê không nhìn rõ mặt, nhưng dáng dấp kia thì chẳng thể lẫn vào đâu được. Bao đêm tơ tưởng, những ngày gần đây mong chờ. Lam Khuê cũng không biết nên nói gì, đành đứng chết lặng, hai mắt ướt từ lúc nào không hay.

Chương bước lại gần Lam Khuê, mỗi bước chân của cậu khiến đôi chân Lam Khuê như nhũn ra, một cảm giác khó tả.

Chương nói, giọng nhẹ như gió thoảng qua tai:

"Đi thôi!"

Lam Khuê mất vài giây mới hỏi lại:

"Đi… đi đâu?"

"Về."

Lam Khuê lúng túng, tay chân lóng ngóng. Chương chủ động cầm tay Lam Khuê dắt ra đến cửa. Lam Khuê như người mất hồn líu ríu bước theo. Nam nữ thụ thụ bất tương thân, lần đầu được nam nhân cầm tay thực khiến nàng bối rối thêm vài phần.

"Đừng sợ, sẽ không ai làm gì tiểu thư cả."

Lam Khuê gật đầu liên tục, ngẩng lên nhìn Chương. Chương cười hiền lành, trấn an:

"Chúng ta về bản doanh Thiên Đức, có gì thắc mắc hãy nói sau. Đừng nghĩ ngợi nữa, mọi chuyện đã qua rồi."

Chương chỉ nói có vậy mà Lam Khuê ứa nước mắt, những giọt nước mắt chất chứa tủi hờn, giận dỗi, trách móc hoặc bất cứ lý do nào tương tự. Chương nhìn đôi vai gầy khẽ rung lên, vội luồn tay vào người lấy ra ba khăn mùi xoa ba màu khác nhau, có chút lúng túng không biết nên chọn khăn màu vàng của Thiên Bình, màu xanh da trời của Duệ hay màu đỏ thêu hoa cầu kỳ của Uyển Như. Chương quyết định đưa khăn màu xanh da trời cho Lam Khuê, cất hai cái còn lại đi. Hai nữ hổ mà biết Chương đem khăn cho cô gái khác chắc sẽ sinh chuyện. Duệ vẫn hiền lành, dễ thương lượng hơn cả.

Lam Khuê theo Chương ra đến sân. Chương bảo Thanh chuẩn bị thêm ngựa cho Lam Khuê, báo Thiên Bình cùng về. Lát sau, nữ binh quay lại, kèm theo lời nhắn ngắn gọn của Thiên Bình: “Các người có chân thì tự về.” Chương cười méo xệch, dặn Thanh cùng mọi người chờ ở cổng làng, còn cậu tự mình đi tìm Thiên Bình.

"Em ở lại đây làm gì? Về thôi."

"Hôm nay em thích ngủ với mẹ."

"Để hôm khác ngủ với cô cũng được, em không về cùng anh, anh sợ."

"Anh sợ? Hừ… anh biết sợ thì đã không làm vậy. Cô ta muốn hại anh mà anh còn đưa về Thiên Đức, có phải muốn em tức chết anh mới thỏa?"

"Em ở lại cũng được, nhưng em phải ra ngoài nói một câu chứ. Em giận anh, anh về Thiên Đức làm sao ngủ yên được."

"Anh chỉ khéo nói, em biết thừa."

"Ngoan đi, hôm nào anh khỏe hẳn anh sẽ làm riêng cái gì đó cho em, không ai khác có, thật đấy."

Thiên Bình lườm Chương một cái sắc lẹm, đẩy nhẹ cậu ra.

"Anh nói thì phải giữ lời, không thì em sẽ chẳng thèm để ý anh nữa đâu."

Thiên Bình ra đầu làng Vạn, lệnh cho Thần Vũ hộ tống chủ tướng về bản doanh. Cô liếc qua Lam Khuê một cái rồi quay lưng trở vào. Chương cảm thấy có chút đau đầu, thật, hai hổ mà về một nơi sẽ rách việc, nhưng không thể để Lam Khuê ở làng Nhất Vạn.

Với một người như Lam Khuê, tra tấn về tinh thần kinh khủng hơn thể xác, Chương không muốn bất kỳ cô gái nào phải khổ vì mình. Cậu đủ thông minh để biết cô gái họ Trịnh có hảo cảm với mình.

Lam Khuê cưỡi ngựa đi ngay sau Chương, ánh mắt không rời Chương một giây. Đây là một Chương hoàn toàn khác, một chủ tướng nhưng hành xử rất lạ với nữ nhân dưới quyền.

"Sao binh sĩ gặp chủ tướng lại không thủ lễ mà giơ tay vậy, cô…"

"Ta tên Thanh. Thiên Đức quân không giống nơi nào khác, kẻ dưới gặp người trên không quỳ gối, không thủ lễ mà giơ tay chào như cô đã thấy."

"Thiên Bình kia là đầu lĩnh của các cô à?"

"Đúng!"

"Cô ấy không thèm nhìn mặt ta, giận chủ tướng nên không về quân doanh?"

Thanh hỏi ngược lại:

"Là cô thì cô thấy sao?"

Lam Khuê cười gượng không đáp.

"Chủ tướng ưu ái cô không phải vì cô là nghĩa nữ của Lý Sứ tướng. Cô chỉ là cô mà thôi, Thiên Đức không kể xuất thân. Ta không biết chủ tướng đưa cô về Thiên Đức làm gì, song mong cô hiểu, chủ tướng quan tâm cô nhưng bọn ta sẵn sàng tiễn cô xuống cửu tuyền nếu cô còn có ý hành thích."

"Nếu ta biết đó là anh ấy thì ta không đời nào xuống tay." – Lam Khuê cười buồn. – "Chủ tướng thực không biết chữ? Không biết võ nghệ?"

"Chủ tướng biết thứ chữ ít người biết, cô có thể học nếu muốn. Còn võ nghệ hả? Chủ tướng là chủ tướng, tài trí hơn người là đủ, việc tay chân có vài nghìn người làm thay rồi."

"Ta cảm thấy các cô, kẻ nào kẻ nấy nhắc đến chủ tướng đều có vẻ t�� hào xen lẫn… xin thứ lỗi… cả lòng thương mến chứ ta không thấy chút nào nể sợ?"

"Nhờ chủ tướng bọn ta mới có ngày nay, địa vị nữ nhân đư���c thừa nhận, điều mà cả Vạn Xuân này chưa có được. Sao chúng ta phải sợ chủ tướng? Chủ tướng không muốn ai sợ mà chỉ muốn được quý mến."

"Nói vậy xem ra trước nay những gì thiên hạ biết về Thiên Đức đều sai cả?"

"Chúng ta muốn các người nghĩ sai, đến khi các người biết thì đã muộn và…" – Thanh cười. – "Thực sự các người biết quá muộn. Điều này Thiên Đức quân trên dưới đều hiểu. Siêu Loại của cô sớm muộn cũng thuộc về chúng ta."

Lam Khuê không nhớ rõ đây là người thứ mấy nói với cô điều tương tự. Cô đọc sách chưa đủ nhiều song cũng hiểu một chân lý ở đời, một đội quân mà từ tướng xuống đến sĩ tốt đều chung một ý thì đội quân đó rất đáng sợ. Dù chủ tướng có còn hay không, họ vẫn sẽ chiếm Siêu Loại, diệt chủ tướng của họ rồi sợ là họ còn có thêm động lực. Sau này Lam Khuê biết, để sĩ tốt có chung một ý như vậy chính là thông qua các buổi nói chuyện, những câu chuyện. Thứ mà theo cách gọi của Chương là thống nhất tư tưởng toàn quân, còn như theo cách nói của nhân sĩ, ấy là tướng sĩ trên dưới một lòng.

Lam Khuê đứng nhìn mái nhà tranh đơn sơ mà như lời Thanh bảo, ấy là nơi dành để tiếp đón thượng khách. Lam Khuê đã tưởng tượng bản doanh Thiên Đức hoàn toàn khác, thật ra nơi này chẳng bằng một góc Lý phủ. Có khác chăng là gương mặt những người ở đây có điều gì đó rất khác lạ.

"Lam Khuê tiểu thư tạm thời ở đây cùng với Duệ. Thiên Đức quân hãy còn nghèo nên chưa có nhà giam, chúng ta không giam nữ nhân, mà là… cải tạo."

"Cải tạo là gì?"

"À… là… là giúp một người trở nên tốt đẹp hơn chính con người cũ của họ. Mời tiểu thư vào."

Lam Khuê lưỡng lự khi thấy Duệ từ trong nhà bước ra sân, tiến đến chỗ mình. Chương nói:

"Những gì đã xảy ra ngoài cánh cổng, hãy để nó lại phía sau. Ngôi nhà này là nơi ta tiếp đón nhiều người quan trọng với ta. Những gì ta đã sai khiến tiểu thư phải buồn lòng, xin hãy bỏ qua cho ta. Ta thực lòng nhận lỗi."

Lam Khuê nhìn Chương, ánh mắt muốn nói bao điều nhưng lại nghẹn ứ nơi cổ họng. Vẫn là Duệ, cô gái tinh tế, đã đến cạnh Lam Khuê nhỏ nhẹ:

"Cứ đứng mãi đây là làm khó chủ tướng của ta đấy. Binh sĩ nhìn thấy sẽ đánh giá không hay, vào trong thôi."

Lam Khuê cúi đầu lảng tránh ánh mắt của Chương, líu ríu theo chân Duệ vào ngôi nhà tranh đơn sơ. Chương khẽ thở phào, bước theo sau.

Lam Khuê mềm yếu như một quả trứng, vỏ ngoài tuy cứng cỏi nhưng bên trong lại vô cùng mỏng manh, bởi thực chất cô cũng là kẻ yếu đuối, khao khát được quan tâm từ khi cha mẹ mất sớm. Chính Bùi Như Lạc, cậu ruột cùng cha khác mẹ của Lam Khuê, đã từng nói với Chương điều này trong thời gian cậu ở Lý phủ.

Chương cho rằng mưa dầm thấm đất hẳn là cách hợp lẽ hòng thu phục Lam Khuê, bù đắp phần nào những gì bản thân cậu đã khiến cô gái này phải trải qua trong thời gian gần đây.

Quyết định này đúng hay sai, e rằng vẫn còn quá sớm để biết.

Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free