(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 121: Tinh hoa ngũ hành thiết
Hàn Thuyên và đoàn sứ tuy có phần bất mãn nhưng đành nén giận, bởi người tiếp đón họ lại là một cô gái trẻ măng, được cấp dưới giới thiệu là phó thủ lĩnh. Theo sau cô là những người tuổi cũng trạc đôi mươi.
Cô gái trẻ có dáng vẻ thanh tú, đôi mắt sáng, vận y phục đơn giản mà thanh tao, toát lên khí chất của một tiểu thư quyền quý. Vừa chạm mặt, Hàn Thuyên đã nghĩ cô là thứ nữ của Phạm Tu, nhưng khi biết tên tuổi của cô, ông không khỏi bất ngờ. Mấy chục học trò của Hàn Thuyên đều ở độ tuổi này, song ông chưa từng có nữ nhân nào làm môn đồ.
Hàn Thuyên không phải người cổ hủ, nhưng đất Vạn Xuân xưa nay chưa từng có nữ tử nào nổi danh về chữ nghĩa, huống chi là tham gia vào đại sự liên quan đến vận mệnh nghìn người.
– Chẳng hay tại hạ nên xưng hô với tiểu thư thế nào cho phải phép? Tiểu thư thay mặt chủ tướng Thiên Đức sao?
– Tiên sinh là người Vạn Xuân, ngài cứ gọi tiểu nữ là Duệ nếu muốn. Còn tiểu nữ nên gọi Thuyên tiên sinh, Hàn tiên sinh, hay theo chức vụ của ngài đây?
– Tại hạ là nhân sĩ, được Sứ tướng Lý An phái đi sứ, thực không giữ chức vụ nào trong quân. Nghe nói Duệ tiểu thư là phu nhân của chủ tướng Thiên Đức sao?
– Thực không giấu tiên sinh, tiểu nữ vẫn hằng mong mỏi điều ấy. – Duệ tươi cười. – Để tiên sinh yên lòng, tiểu nữ xin nói rõ, tiểu nữ là thư ký riêng, được chủ tướng Thiên Đức ủy thác mọi việc.
– Duệ tiểu thư là phó tướng?
– Thiên Đức quân không có chức ấy, thưa tiên sinh.
– Tại hạ mong Duệ tiểu thư giảng giải cặn kẽ, bởi thân phận người đi sứ, nếu về mà chủ tướng hỏi, không nắm rõ tình hình thì e trọng trách sẽ không chu toàn.
– Sau khi đánh thắng Lý Sứ tướng, chủ tướng của tiểu nữ đã quyết định gọi Thiên Đức quân là Lữ đoàn Thiên Đức. Tiên sinh nếu không rõ, cứ gọi là Thiên Đức quân cũng được. Tiểu nữ là thư ký kiêm Trợ lý quân lực, chủ tướng muốn biết quân số, sức mạnh, hay tài lực ra sao, tiểu nữ đều có thể trả lời. Tiên sinh cứ coi tiểu nữ là một viên thư lại cũng được.
– Ồ! Tại hạ lần đầu nghe đến. Duệ tiểu thư không phải nữ tướng?
– Lữ đoàn Thiên Đức có nữ tướng chỉ huy đội Thần Vũ. Tiểu nữ không tinh thông võ nghệ nên chỉ lo việc sổ sách.
– Về đề nghị của Thiên Đức quân, Lý Lệnh công cho hay cần phải bàn bạc kỹ lưỡng. Số bạc Thiên Đức quân đưa ra thật phi lý, xưa nay chưa ai đem tính mạng binh sĩ quy đổi ra bạc cả. Giao chiến, cả hai bên đều thiệt hại, hẳn tiểu thư cũng rõ.
– Tiểu nữ xin tiên sinh dùng từ đúng, Thiên Đức quân yêu cầu chứ không phải đề nghị, nghĩa là Lý Lệnh công chỉ có hai lựa chọn: đáp ứng hoặc không. Tất nhiên giao chiến bên nào cũng thiệt hại, có điều Lý Lệnh công chủ chiến lại thua. Lẽ của Thiên Đức là: nếu Thiên Đức thua, sợ rằng già trẻ không còn ai. Giờ đã thắng, thì cần có bạc đền bù cho gia quyến tử sĩ.
– Một nghìn nén bạc, Thiên Đức đòi vậy thật chẳng khác gì…
– Quân ăn cướp? – Duệ tỉnh bơ nói. – Tiên sinh không cần ngại, cứ nói thẳng.
– Đúng, khác gì ăn cướp!
– Cổ nhân có câu: thắng làm vua thua làm giặc, kẻ mạnh được quyền đưa ra điều kiện. Lý Lệnh công tiếc nghìn nén bạc cũng là điều dễ hiểu. Nhưng tiên sinh hãy nhớ cho, dù Lý Lệnh công không trả bạc, Thiên Đức vẫn sẽ trả người. Song, nếu thiếu một nén bạc, hẹn ba ngày sau sẽ san phẳng thành Luy Lâu.
– Duệ tiểu thư, thương lượng cớ sao lại nói những lời dọa trẻ con như thế, thật không hợp tình hợp lý chút nào.
– Thưa tiên sinh, Lữ đoàn Thiên Đức từ ngày thành lập cách đây hơn một năm, nói gì làm nấy, chưa từng hai lời. Tiểu nữ xin tự hào kể với tiên sinh về những chiến công này: Lữ đoàn Thiên Đức từng bắt sống ba trăm quân của Tả Tướng quân Kiều Công Ngạn, và chính Chủ tướng Thiên Đức đã bắt sống Đại tướng dưới trướng Kiều Công Ngạn ngay trong đêm ấy. Lần thứ hai, Lữ đoàn Thiên Đức bắt sống gần hai nghìn quân của Hữu Tướng quân Dương Ngôn, khiến ông ấy bỏ mạng; trận ấy cũng do Chủ tướng trực tiếp chỉ huy. Gần đây nhất, Lý Sứ tướng đã mất một nghìn ba trăm quân, hơn ba trăm người bị thương, và một nghìn hai trăm lẻ tám binh sĩ hiện đang ở trong lều tạm chờ được thả về.
– Tại hạ không thấy gì lạ, giao chiến thắng bại là lẽ thường tình. Xưa nay có ai mà không thua, chỉ là chưa thua đấy thôi.
– Tiên sinh nói phải, chẳng ai bất bại mãi, song hiện tại thì đang là như vậy. Trận đầu tiên, chủ tướng chỉ mất khoảng một phần năm khắc để bắt ba trăm người. Trận sau lâu hơn vì quân đông quá. Còn trận gần đây, chẳng hay tiên sinh có hỏi Lý Sứ tướng rằng ông ấy bại trận trong bao lâu không?
– Nửa canh giờ!
– Thành Luy Lâu cũng chỉ chừng ấy thời gian là không còn một ai. Tiên sinh tin hay không, tiểu nữ không ép. Giờ Tôn Trung Từ đóng trại ở đâu nhỉ? Tiểu nữ nhất thời chưa nhớ ra.
– Vậy là Thiên Đức quân nhất quyết đòi đáp ứng yêu sách mới thả người?
– Đáp ứng hay không đáp ứng thì Thiên Đức vẫn thả người, nuôi họ thì tốn cơm gạo, thưa tiên sinh.
– Thật chứ?
– Chỉ cần tiểu nữ đóng ấn mộc này thì hơn nghìn binh sĩ đó có thể theo tiên sinh về ngay, không ai ngăn cản. Nhưng tiểu nữ nhờ tiên sinh chuyển lời tới Lý Sứ tướng, nhắc ngài ấy chuẩn bị khí giới, hẹn chính Ngọ sau ba ngày nữa gặp nhau ở thành Luy Lâu. Hai bên sẽ nói chuyện bằng đao kiếm. Chủ tướng Thiên Đức nói, Lý Lệnh công và Lý An sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm về tính mạng binh sĩ trong thành, bởi khi ấy sẽ không bắt tù binh mà là tàn sát.
Duệ khẽ ra hiệu, một nữ binh cung kính đưa cho Hàn Thuyên một tờ giấy dó khổ lớn viết kín chữ. Duệ nhẹ nhàng nói tiếp:
– Một nghìn tờ cáo sẽ được phát đi khắp Siêu Loại, nói rõ lý do Thiên Đức động binh. Thiên Đức sẽ chỉ đánh quân Lý An, không cướp phá của dân. Thiên Đức sẽ xin dân Siêu Loại hai canh giờ để hạ thành Luy Lâu. Sau khoảng thời gian đó, tức là chập tối, dân Siêu Loại có thể đến thành dọn dẹp.
– Đây khác nào một chiến thư?
– Tiên sinh nghĩ thế nào cũng được. Thiên Đức thả người, chẳng ràng buộc gì cả, trả chiến phí hay không là tự nguyện, đâu ai ép buộc. Trả thì yên chuyện, không trả thì đao kiếm đem ra, chỉ vậy thôi ạ.
– Lý Lệnh công trả rồi mà Thiên Đức trở mặt đánh Luy Lâu thì sao?
Duệ lại ra hiệu, một tờ giấy dó khác được đưa cho Hàn Thuyên.
– Chủ tướng Thiên Đức sẽ không đánh Luy Lâu, cũng không đánh Siêu Loại trong năm nay.
– Còn năm sau?
– Vậy phải hỏi Sứ tướng có muốn đánh không chứ ạ? Sứ tướng Lý An nếu đẩy lui Tôn Trung Từ thì sẽ đánh sang, cần gì Thiên Đức phải động binh.
Hàn Thuyên cười:
– Chữ tiểu thư viết, lấy gì làm tin đây? Dù gì đây cũng không phải chủ tướng Thiên Đức đích thân ra mặt.
Duệ lại nhướng mắt ra hiệu, nữ binh đến lấy lại hai tờ giấy lớn nhỏ đưa cho nàng. Duệ lấy ấn triện đóng "cộp cộp". Nàng viết rõ tên Nguyễn Diệu Huyền, thư ký riêng của chủ tướng Thiên Đức, và không quên đóng thêm dấu hoa đào đè lên.
Nhận lại hai tờ giấy, Hàn Thuyên nhíu mày:
– Dấu này có phải hoa đào?
– Đúng vậy, thưa tiên sinh.
– Ý nghĩa của nó là gì?
– Hoa đào tượng trưng cho mùa xuân và khởi đầu mới. Mọi người đều có cơ hội bắt đầu những điều mới mẻ, như cách mong cầu điều tốt đẹp cho một năm mới, thưa tiên sinh.
– Tại hạ thấy thật lạ, hoa đào màu đỏ mà màu đỏ cũng là màu…
– Thưa tiên sinh, nghĩ đúng thì dễ, nói đúng thì khó hơn một chút, nhưng khó hơn cả là làm, là hành động. Thiên Đức quân vì thế coi trọng người hành động hơn là người nói. Xưa nay kẻ nói hay thì nhiều, nhưng làm hay thì thực ít.
– Duệ tiểu thư nói vậy là có ý gì?
– Tiên sinh thắc mắc về hoa đào nên tiểu nữ bỗng nhiên nói vậy, quả thật không có ý gì. Tiên sinh là nhân sĩ Siêu Loại, gốc châu Nam Sách, đi nhiều biết rộng, lại bỏ sót nơi ngay sát vách Siêu Loại, thực là đáng tiếc.
Hàn Thuyên nhìn Duệ trân trân, ý tứ này dường như ông đã nghe ai đó nói rồi.
– Tại hạ muốn gặp chủ tướng Thiên Đức, nếu gặp được sẽ đáp ứng yêu cầu.
Duệ khẽ lắc đầu:
– Lý Lệnh công có thể không cần đáp ứng. Chủ tướng tiểu nữ có nói, giải pháp tức là lựa chọn, luôn nhiều hơn vấn đề, tức là khó khăn. Trước yêu cầu của Thiên Đức, Lý Lệnh công chọn có hoặc không đều được, ấy là sự phong phú. Chọn có thì kê cao gối yên giấc, chọn không thì mài kiếm sắc bén chờ chiến. Đơn giản chỉ có vậy, thưa tiên sinh.
Nói thêm một hồi cũng chẳng đi đến đâu vì Duệ trước sau đều nói mập mờ, nhưng việc thả người thì lại là thực. Hơn một nghìn tù binh ngơ ngác xếp thành ba hàng, lũ lượt theo đoàn sứ về mà cứ như đang bước ra pháp trường. Chỉ đến khi qua hẳn cánh đồng máu thì họ mới tin là mình thực sự được thả, bởi Thiên Đức quân không hề có động tĩnh gì khác.
Hàn Thuyên ngồi trên lưng ngựa nhìn dòng người mà lòng rối bời. Theo căn dặn và hiểu biết lý lẽ ở đời của ông, kẻ đòi bồi thường ắt phải giữ lại vật có giá trị để bắt kẻ khác đến chuộc. Đằng này Thiên Đức lại chẳng thèm giữ gì cả, chỉ đưa cho hai tờ giấy đóng triện, hẹn ngày đánh nhau. Kỳ thực, nhân sinh quan của Hàn Thuyên đảo lộn, ông nhận ra hiểu biết của bản thân dường như còn nông cạn.
– Duệ tiểu thư, thực tại hạ không hiểu. Nho sinh của tại hạ cũng trạc tu��i tiểu thư, nhưng chưa kẻ nào đĩnh đạc như tiểu thư. Chẳng hay thầy của tiểu thư là bậc cao nhân phương nào?
– Như chủ tướng của tiểu nữ dạy, thầy có thể là bất cứ ai nếu ta chịu học.
– Tại hạ thực không hiểu chủ tướng của tiểu thư là người như thế nào, nếu ngày sau còn cơ hội, tại hạ mong được diện kiến.
– Tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả. Đó là người mà không chỉ riêng tiểu nữ tự nguyện theo hầu, mà… tiên sinh hẳn đã thấy rõ, Tả Đô đốc, bậc danh tướng tiền triều, còn nhất mực ủng hộ.
– Tại hạ có thể biết xuất thân của chủ tướng Thiên Đức?
Duệ chỉ tay lên trời, cười lém lỉnh:
– Tiên sinh sẽ không tin, nhưng thực sự là như vậy. Tiên sinh, đoàn sứ của ngài đã đi rồi, cớ sao ngài còn nấn ná, chẳng lẽ vì muốn biết chủ tướng tiểu nữ là ai sao?
– Lý Lệnh công lệnh cho ta nhưng thực lòng ta cũng muốn biết.
– Thiên Đức còn thiếu nhiều nhân sĩ, tiểu nữ mong có ngày được có cơ hội cùng tiên sinh phục vụ chủ tướng. Tiên sinh, tiểu nữ biết rất rõ về ngài nên không ngại nói, Siêu Loại sẽ sớm đổi chủ. Tiên sinh cho là bọn tiểu nữ cao ngạo cũng được, nhưng chiếm Siêu Loại không khó, cái khó là không làm hại lương dân bá tánh. Ngài là nhân sĩ, không hiểu việc quân là lẽ thường, nhưng thế thời nay đã khác. Vạn binh mã của Lý An có đáng gì? Chủ tướng chỉ không muốn vì chiếm Siêu Loại mà xuống tay tàn sát.
– Tiểu thư, chủ tướng của ai cũng là bậc cao nhân cả, tại hạ có thể hiểu.
– Tiên sinh cứ nghĩ thêm, ngài thông minh hơn người, biết điều gì nên nói, điều gì không.
Duệ chào bái biệt rồi cho ngựa lui. Hàn Thuyên trù trừ, đoạn lấy ra một miếng sắt:
– Tiểu thư biết thứ này chứ?
Duệ thúc ngựa đến gần, nhận miếng sắt xem qua rồi đưa trả lại, nói:
– Tiên sinh cầm thứ này có thể tự do đi lại trong vùng Thiên Gia Bảo Hựu kiểm soát. Gặp khó khăn, ngài cứ trưng thứ này ra yêu cầu gặp đầu lĩnh, ngài muốn đi đâu cũng được.
– Nó là gì?
– Người cho ngài đã nói gì?
– Tiểu tử đó nói vật này đem theo sẽ thăng quan tiến chức, nó cũng có hình hoa đào.
– Thăng quan tiến chức có gì khó, nhưng không bỏ cũ theo mới, làm sao có biến chuyển? Tiên sinh thấy đúng không?
– Tại hạ không hiểu thứ này thực sự là gì, nếu tiểu thư biết có thể nói cho tại hạ.
– Ngài có thứ đó nghĩa là ngài đã được để mắt đến, Thiên Đức đang thiếu hiền tài. Nếu ngài không theo cũng chẳng sao, nhưng nay mai Thiên Đức chiếm Siêu Loại, nếu quân sĩ có đánh đến làng ngài, ngài đưa cái này cho chỉ huy, lập tức binh lính sẽ lui.
– Thứ này ư? – Hàn Thuyên hồ nghi.
– Dễ làm giả? – Duệ cười. – Ký hiệu trên đó người thường không biết nên dù có làm giả cũng không thể hiểu được, bởi mỗi cái chỉ được ban cho một người. Nhìn thì giống nhau song những chỗ khác nhau thì chỉ bọn tiểu nữ mới biết. Tiên sinh có thứ này thì gia quyến và làng của tiên sinh sẽ đảm bảo không bị làm khó.
– Thứ này chả lẽ là lệnh bài?
Duệ khẽ lắc đầu:
– Người tốt, người có ích cho đại sự sẽ có nó.
– Thứ này nếu thật sự quan trọng, có thể hóa nguy thành an, cớ sao tiểu tử đó lại cho ta dễ dàng đến vậy chứ?
Duệ nhìn Hàn Thuyên, che miệng cười khiến ông có phần khó hiểu.
– Tiểu tử đó không cho ngài, mà theo cách bọn tiểu nữ nói, thì đó là ban tặng. Ngài đã được ban cho “Tinh hoa ngũ hành thiết”. Thứ này chỉ có một người được phép dùng. Ban nãy tiểu nữ có nói, trước một lựa chọn, ngài có thể chọn có hoặc không. Có thì công danh hiển đạt, không thì an phận thủ thường.
– Ban… ban cho? Tiểu thư… tiểu thư có nói quá?
Duệ khẽ lắc đầu, nói đầy ngụ ý:
– Người ngài muốn gặp, thực ra ngài đã gặp rồi, cần gì cất công kiếm tìm. Ngài thông minh hơn người sẽ tự có đáp án cho riêng mình. Có điều, nếu nói ra, e là sẽ có kẻ khác sợ mà vạ lây đến thân. Tiểu nữ xin cáo từ.
Duệ thúc ngựa đi, bỏ lại Hàn Thuyên ngơ ngác nhìn theo cho đến khi bóng cô khuất hẳn.
– “Nói vậy, chẳng lẽ tiểu tử đó chính là chủ tướng của Thiên Đức quân ư? Không thể nào, nhìn hắn chẳng có dáng dấp một chủ tướng, chữ nghĩa lại… ơ kìa… nếu hắn cố tình giấu giếm, rồi… rồi để trà trộn vào Lý phủ do thám thì sao? Thôi xong rồi, Lam Khuê cõng rắn cắn gà nhà, thế này…”
Hàn Thuyên quệt mồ hôi lấm tấm hai bên thái dương.
– “Nếu nói cho Lý Lệnh công hay Lý Sứ tướng – Mạc Văn Chương, à à… Mạc Thiên Chương chứ, đúng rồi! Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ? Nếu nói ra thì sao đây? Ta đã gặp hắn, chính ta đề cao hắn, giúp hắn thành môn khách của Lý phủ. Lý Sứ tướng mà tỏ tường thì già trẻ nhà ta nào còn ai nữa! Ta chính là tiếp tay cho gian tế! Việc này sớm muộn cũng sẽ lộ!”
Hàn Thuyên thúc ngựa phi nước đại, vượt qua những binh sĩ thất thểu lê bước trở về trong mệt mỏi, đuổi theo đoàn sứ đã mất dạng từ bao giờ. Hơn ba mươi năm, đây là lần đầu Hàn Thuyên cảm nhận được đao kề bên cổ đáng sợ đến mức nào.
– “Tiểu tử đó thật thâm hiểm. Nếu hắn quả thật là chủ tướng Thiên Đức, e rằng Siêu Loại sẽ nằm trong tay hắn chỉ trong nay mai.”
Truyen.free hân hạnh mang đến phiên bản được trau chuốt tinh tế này, giữ trọn vẹn hồn cốt của nguyên tác.