(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 120: Hàn Thuyên đi sứ
Nói về Hàn Thuyên, nhân sĩ làng Trống bấy lâu không màng thế sự, chỉ chăm lo dạy chữ ngâm thơ. Gần đây, ông có thêm thú vui chơi cờ Lý Vạn Xuân.
Những lời của chàng trai họ Mạc tên Chương nói dạo trước tuy khiến Hàn Thuyên xao động đôi chút, nhưng rồi mọi việc vẫn đâu vào đấy.
Hàn Thuyên nghe tin Chương vì cứu nghĩa nữ của Lý An mà bặt vô âm tín, có lẽ đã bỏ mạng. Ông chỉ biết thở dài tiếc thương một người trẻ tuổi đoản mệnh, rồi cảm khái khi nhớ lại dáng vẻ trượng phu của chàng trai ấy, vì nghĩa quên thân.
Lý An mang quân đi đánh Thiên Gia Bảo Hựu khiến Hàn Thuyên nhớ lại lời Chương. Tuy nhiên, giống như nhiều người dân Siêu Loại khác, Hàn Thuyên tin tưởng tuyệt đối Lý An sẽ ca khúc khải hoàn, bởi ông là một tướng tài. Thiên Gia Bảo Hựu, trong mắt họ, chỉ là một nhúm giặc cỏ tụ tập xưng hùng xưng bá trong mấy làng mà thôi.
Tin Lý An đại bại, quân binh chết la liệt đầy đồng đang được gom thây chở về mai táng, đã về đến làng Trống lúc chập tối. Hàn Thuyên bán tín bán nghi. Với tình giao hảo cùng Lý An, ông vội bỏ bữa cơm, bảo gia nhân chuẩn bị ngựa để phi nhanh sang Lý phủ cách làng mấy dặm.
Lý phủ giờ đây chỉ còn gia nhân và hơn năm chục binh sĩ canh gác. Trịnh Lam Khuê ra tiếp đón Hàn Thuyên với vẻ mặt sầu thảm. Khi Hàn Thuyên hỏi chuyện, Lam Khuê kể vắn tắt, nhưng nét mặt không giấu nổi vẻ hoảng hốt mỗi khi nhắc đến Thiên Đức – kẻ thù.
– Vậy ra kẻ địch là Thiên Đ���c quân, bấy lâu nay chúng ta vẫn nghĩ Thiên Gia Bảo Hựu chỉ là một đám cướp bóc. Hàn Thuyên thốt lên.
– Thưa tiên sinh, một đám cướp ô hợp không thể đánh bại nghĩa phụ của tiểu nữ chỉ trong chớp mắt như thế. Chúng rất mạnh, chính mắt tiểu nữ đã chứng kiến tất cả. Trưa nay có kẻ xưng là Trần Thông đến trước thành Luy Lâu, thông báo nghĩa phụ hãy cho người đến mang tử sĩ về, nếu không chúng sẽ tiến đánh Luy Lâu ngay ngày mai.
– To gan đến vậy sao? Cũng chỉ là một đám kiêu binh, tiểu nhân chỉ có thể đắc chí nhất thời mà thôi. Lý đại nhân chắc chắn sẽ dạy chúng một bài học.
Trịnh Lam Khuê tiễn Hàn Thuyên ra đến cổng lớn. Hàn Thuyên lên ngựa bỗng hỏi:
– Lam Khuê tiểu thư, thứ áo ấm của tiểu thư sao lại có đính miếng sắt kia?
Lam Khuê cười buồn đáp:
– Chiếc áo này do thương nhân Cả Lụa tặng tháng trước, nay trời trở lạnh, tiểu nữ mới khoác tạm. Thực sự rất ấm thưa tiên sinh.
– Ta có thể xem miếng sắt đó được không?
Hàn Thuyên xuống ngựa, Lam Khuê đưa áo khoác cho Hàn Thuyên xem.
– Vật này rất lạ, ta cũng có một cái giống y hệt.
Nhận lại áo, Lam Khuê cúi chào trong lòng đang rối bời. Hàn Thuyên trở về nhà, tìm miếng sắt Chương đã đưa cho mình rồi tự hỏi:
– Thế này là thế nào nhỉ? Miếng sắt này do tiểu tử kia tặng ta, khuyên ta nên đi thăm thú bờ Nam Thiên Đức một chuyến. Hắn là ai? Chắc chắn có ẩn tình gì đó. Chờ tình hình tạm lắng, ta phải đến đó xem có gì mà tiểu tử ấy lại nói vậy... hay là hắn giỏi thuật xem tướng?
Cùng lúc đó ở ấp Cồi, Lý Lệnh công đứng không vững nổi, thuộc hạ phải vội vàng đỡ ông ngồi xuống ghế sau khi đọc bức thư ngập tràn những lời lẽ dọa nạt.
– Tại sao chúng biết bản doanh của ta ở Cồi? Chắc chắn có gian tế đã trà trộn vào đây. Lý An, ngươi phải tra xét cho kỹ.
– Thưa Lệnh công, gian tế khó mà trà trộn được. Xưa nay, ngay cả dân lân cận còn không biết làng Thư Đôi chúng ta có gì. Mạt tướng thiết nghĩ chúng chỉ đoán mò.
– Đoán mò mà lại trúng thì lý giải sao đây?
– Thư Đôi chúng ta nội bất xuất ngoại bất nhập. Có thể chúng giả trang thương nhân buôn bán dưới sông để dò la rồi phán đoán. Phạm Tu không phải hữu danh vô thực, ông ta là danh tướng. Với những dấu hiệu lạ như bố phòng cẩn mật và việc ấp Cồi mới được dựng gần chục năm nay, ông ta hoàn toàn có thể phỏng đoán ra điều đó.
– Kẻ viết thư này tự xưng là thê thiếp của chủ tướng, hắn là kẻ nào? Bọn Thiên Đức có quan hệ gì với Thiên Gia Bảo Hựu? Chúng ta không thể thua mà không biết rõ lý do. Thua một đám nứt mắt thì cái nhục này bao giờ mới rửa sạch?
– Mạt tướng sẽ chỉnh đốn binh mã, phục thù, xin Lệnh công yên lòng.
– Tù binh thì sao? Hơn một nghìn mạng người đấy.
– Mạt tướng sẽ sai sứ thương lượng.
– Lão Phạm Tu thật quá quắt, ta bao lần cung cấp lương thảo mà giờ lão lại cho đám trẻ ranh ức hiếp ta. Một đám vô danh tiểu tốt!
Lý Lệnh công và Lý An đều không có ý định đáp ứng các yêu sách trong bức thư, đặc biệt là Lý An. Tuy nhiên, hai ngày sau, cả hai buộc phải thay đổi ý định khi biết tin Tô Trung Từ đã điều động hai nghìn quân đóng trại gần Báo Ân Trùng Nghiêm tự, cách thành Luy Lâu khoảng hơn mười dặm. Các làng mạc bên kia sông Dâu đã bị chiếm mất.
– Lão khốn Tô Trung Từ thừa nước đục thả câu, đúng là đồ tiểu nhân!
Lý An tức tối. Lý Lệnh công nói:
– Tô Trung Từ là lão hồ ly, tình thế lúc này không thể để lưỡng đầu thọ địch.
– Lệnh công có ý hòa hoãn với Phạm Tu?
– Ông ta chính nhân quân tử, vẫn dễ nói chuyện hơn. Ngươi sai sứ gặp ông ta để thương lượng, trước hết cần rút quân về, kẻo để lâu e rằng quân ta sẽ bị dụ dỗ mà theo chúng như bọn Công Ngạn. Người đi sứ cần mềm mỏng, giữ yên một mặt để đối phó với Tô Trung Từ. Chúng có binh khí lạ nhưng quân số hẳn chưa đông nên mới chưa đánh ta, như vậy hãy còn thời gian tính kế. Hòa hoãn để tìm kế sách, kể cả liên kết với Vũ Ninh vương để trừ khử chúng.
Lý An thuận theo ý này, bởi Vũ Ninh vương cũng từng nếm mùi chiến bại. Nếu liên minh cùng đánh cả hai mặt, Thiên Gia Bảo Hựu ắt bại, mọi chuyện sẽ trở lại như xưa, Thiên Đức lại chia hai bờ yên bình.
Về đến Lý phủ bàn thảo, có người mách Lý An nên nhờ Hàn Thuyên làm thuyết khách vì ông ta là nhân sĩ nổi tiếng hiểu biết rộng. Lý An liền cho mời Hàn Thuyên đến, Hàn Thuyên đồng ý vì cũng muốn biết Thiên Gia Bảo Hựu hay Thiên Đức thực hư ra sao.
Bận việc quân cơ, Lý An không hay biết rằng nghĩa nữ Trịnh Lam Khuê đã rời khỏi Lý phủ cùng con trai thứ của ông, Lý Công Thành. Trịnh Lam Khuê và Lý Công Thành dẫn theo hơn mười tráng đinh rời Lý phủ trong đêm, đi đâu không rõ.
Hàn Thuyên dẫn đầu đoàn sứ hơn chục người, ngựa xe, cờ quạt chậm rãi tiến về hướng Nhất Sơn vào buổi sáng. Đoàn người đi qua cánh đồng vẫn còn vương vất mùi máu tanh, những chân hương cắm lỗ chỗ. Nhiều vạt cỏ vẫn còn vương vãi những vết máu đã chuyển màu thâm đen.
Hàn Thuyên là nhân sĩ song không hiểu binh pháp, chỉ đơn thuần cho rằng sĩ tốt càng đông ắt càng mạnh. Cuộc nói chuyện tối hôm qua với Lý An khiến Hàn Thuyên thay đổi suy nghĩ, giờ đây, chính ông cũng muốn biết chủ tướng Thiên Đức quân mày ngang mũi dọc ra sao. Một kẻ nghe đồn là đầu trâu mặt ngựa, nhân phẩm tệ hại, hoang dâm vô độ, khát máu.
– Hình như có gì đấy chưa đúng lắm, một kẻ khát máu lẽ nào lại không thừa cơ thắng thế mà xông lên truy sát? Lại còn cứu chữa cho những kẻ bị thương. Ta e rằng lời đồn này tung ra là có chủ đích nào đó, khi chân tướng còn mù mờ, ra trận chỉ có bại.
Hàn Thuyên được đưa đến làng Nhất Vạn gặp Phạm Tu. Phạm Tu đón tiếp ông rất trọng thị, đặc biệt khi biết Hàn Thuyên là một kẻ sĩ. Sau màn chào hỏi đủ lệ bộ, khi Hàn Thuyên nói đến mục đích chuyến đi, Phạm Tu liền đáp:
– Tiên sinh không cần vội. Ta là chủ tướng quân Thiên Gia Bảo Hựu, nhưng quân Thiên Đức mới là người sẽ thương lượng với tiên sinh.
– Thưa Tả Đô đốc, tại hạ nghe danh ngài bấy lâu, việc hệ trọng chả lẽ ngài không quyết được sao?
– Không phải ta không quyết được, mà ta đã giao toàn quyền cho chủ tướng quân Thiên Đức rồi. Ta bây giờ cũng như Lệnh công của tiên sinh, chỉ còn vui thú điền viên, uống trà đàm đạo với thượng khách.
– Vậy tại hạ sẽ nói chuyện với ai, thưa Tả Đô đốc?
– Người viết thư là phu nhân của chủ tướng Thiên Đức, tiên sinh sẽ thương lượng với người ấy.
– Tả Đô đốc, xưa nay đàn bà con gái không xen đại sự.
– Ta biết chứ, chỉ là ở nơi này có khác. Anh hùng không phân biệt xuất thân, chúng ta trọng dụng người tài, bất kể nữ nhân hay nam tử hán. Tiên sinh, tiên sinh là nhân sĩ học rộng hiểu sâu cũng nên biết thức thời. Ai già rồi cũng theo tiên tổ, cái gì cũ cũng phải bỏ.
– Tại hạ không ngờ quân Thiên Gia Bảo Hựu, xin Tả Đô đốc thứ lỗi, lại thiếu nam nhân tài giỏi đến vậy.
– Chúng ta không thiếu người tài nhưng… – Phạm Tu cười. – Tiên sinh ạ, chúng ta có hai nữ tướng và vài trăm nữ binh. Dù tiên sinh tin hay không, họ tự tay khuất phục bốn trăm nam nhân Siêu Loại giải về đây. Còn số bị hạ thì ai đếm làm gì.
Hàn Thuyên nhoẻn miệng cười khẽ, chau mày suy ngẫm, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, bởi đây là điều ông mới biết. Như vậy Lý An đã giữ thể diện mà không hề đề cập đến đội nữ binh này.
Bản quyền nội dung chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn khi chia sẻ.