Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 122: Tìm đường

Hàn Thuyên đủ thông minh để hiểu mình nên nói gì. Tình ngay lý gian, dù có phân trần cũng chẳng ai tin, chỉ e thân bại danh liệt, họa sát thân. Sau khi cùng đoàn sứ kể lại đầu đuôi sự việc đã nói với Duệ cho Lý An nghe và trình hai bức thư đã mở, Hàn Thuyên cùng những người khác được phép trở về. Lý An tiễn Hàn Thuyên ra đến tận cổng chính, Thuyên chợt hỏi:

-Lam Khuê tiểu thư không có trong phủ hay sao, thưa đại nhân?

-Ta không gặp nó hai ngày nay rồi, chắc lại đi đâu đó. Con bé lần đầu được ra trận mà chứng kiến cảnh bại trận của ta nên có chút không cam tâm, rồi sẽ quen thôi nếu nó cứ thích xông pha. Tiên sinh có chuyện cần gặp con bé sao?

-Thưa không, chỉ là mọi khi tại hạ đến Lý phủ đều gặp nên mới hỏi vậy.

Lý An thở dài:

-Trước những yêu cầu ngang ngược của bọn Thiên Đức, quả thật chúng ta không muốn cũng đành phải chấp nhận vì Tô Trung Từ đang lăm le bên kia sông Dâu rồi. Bọn chúng tuy còn trẻ nhưng kẻ đứng sau không hề đơn giản, chúng thừa hiểu chúng ta chẳng còn lựa chọn nào khác. Chuyện đáng xấu hổ này mong tiên sinh giữ kín cho.

-Tại hạ hiểu nỗi khổ tâm của Lý đại nhân. Bọn tiểu nhân ấy chỉ đắc ý được một lát, đại nhân không cần quá lo lắng.

-Đa tạ tiên sinh đã động viên. Công lao của tiên sinh khi đưa hơn nghìn quân sĩ bình an trở về thật lớn lao. Lý Lệnh công, ta và toàn thể binh sĩ ấy sẽ không quên công lao của tiên sinh.

-Lý đại nhân không cần bận tâm, đó là việc tại hạ nên làm. Bọn Thiên Đức đã chủ động thả người, có lẽ dẫu tại hạ không đến chúng cũng đã thả hết. Thật kỳ lạ.

-Chính vì thế chúng mới đáng sợ, bởi ta không thể đoán biết thực hư chúng muốn gì. Chúng có thể sẽ đánh thật, ta có thua thì cũng đành chịu, nhưng binh sĩ chưa đánh đã nao núng thì quả thật không cam tâm.

Đoạn, Lý An cười khổ:

-Giờ ta hiểu Kiều Công Ngạn, cũng hiểu vì sao Vũ Ninh vương chịu ngậm bồ hòn làm ngọt. Ấy là vì chúng ta đã bại trận mà thật sự không hiểu vì sao. Chủ động ra đánh, binh mã áp đảo là thế mà chưa nhìn thấy mặt chúng đã thiệt hại nặng. Giờ mà lấy cứng đối cứng e rằng chỉ thiệt thân.

-Có câu quân tử trả thù mười năm chưa muộn, thắng thua là lẽ thường trong binh đao. Lý đại nhân hãy phấn chấn lên.

-Đa tạ tiên sinh, ngày khác ta sẽ đến nhà đàm đạo thêm với tiên sinh.

Lý An cho quân đưa Hàn Thuyên về đến nhà khi xóm làng đã lên đèn. Về đến nhà, chẳng buồn cơm nước, Hàn Thuyên liền gọi vợ con đến, vấn an sức khỏe song thân rồi nói rõ tai ương sẽ ập đến nay mai.

-Nhà ta chỉ còn ba ngày để rời khỏi nơi này và đi biệt tích, con nghĩ chúng ta sẽ về châu Nam Sách.

-Thuyên con à. Cha mẹ già cả rồi, thật sự không muốn đi đâu nữa, mồ mả cha ông còn ở đây. Con hãy đưa vợ con đi. Lý đại nhân không phải kẻ tuyệt tình, ta tin rằng ông ấy sẽ không làm hại đâu.

-Thưa cha, dù Lý đại nhân có không nỡ thì còn có Lệnh công. Miệng đời thế nào, hẳn cha cũng biết, để cha mẹ lại, thà con chấp nhận bị xử giảo trước làng, con không thể bất hiếu.

Vợ Hàn Thuyên nãy giờ đứng nghe, thấy đã đến lúc cần lên tiếng, bèn thỏ thẻ:

-Mình à, thật em thấy mình nên suy tính kỹ càng hơn về thiệt hơn. Thường ngày mình tài trí hơn người, chẳng lẽ giờ lại nghĩ không thông suốt?

-Em nói vậy là sao?

-Tiểu tử đó đến nhà ta một lần, em cũng từng gặp rồi. Đó không phải kẻ ác, đôi mắt sáng, vầng trán cao, dáng vẻ nho nhã. Giờ ngẫm lại mới thấy tiểu tử ấy cố ý che giấu bản thân.

-Đúng vậy, hắn chính là có mưu đồ.

-Hắn trọng kẻ sĩ, cô gái đã nói vậy. Hắn tặng thơ cho mình, rồi lại chính hắn nói với học trò rằng đó là do mình làm, ấy là hắn có ý muốn kết giao với mình. Hắn tặng mình tín vật, chính là ngụ ý Thiên Đức rộng cửa chờ mình. Mình à, mình thử nghĩ xem vì sao hắn tránh gặp sứ? Có thể hắn muốn mình tự chọn lối đi, về đầu quân để mình có được vị thế. Một kẻ nghĩ được như vậy, mình thấy sao?

-Vợ con nói phải. Con là nho sĩ, từ bé chưa từng cầm cây đao, chưa từng thịt con gà, thì hắn cần gì phải rào trước đón sau? - Cha Hàn Thuyên tiếp lời. - Xưa nay, kẻ làm nên nghiệp lớn ít nhiều đều phải gian hùng, đủ nhân từ nhưng cũng đủ tàn độc. Con đọc sách nhiều hẳn tỏ tường hơn ta. Binh hùng tướng mạnh để chiếm đất, vậy văn thân nho sĩ chính là để giữ dân.

-Mình ạ! Theo em thấy nhà ta nên đến đó.

-Ta không thể mạo hiểm tính mạng của cả nhà được.

-Mình có lòng với làng nước thì nên lui một bước để tiến hai bước. Nếu quả thực hắn có tài, mà em tin là có, hắn chiếm được Siêu Loại ắt sẽ dùng người Siêu Loại. Mình suy tính kỹ sẽ thấy, hắn có ý với Lam Khuê tiểu thư, lại tặng tín vật do ông Cả Lụa đem đến. Như thế chẳng phải vùng đất này hắn đã nắm được thương nhân rồi ư?

-Mình nói phải, quả thực ta chưa tính đến.

-Là do mình đang rối trí nên chưa nghĩ thông suốt. Hắn là chủ tướng, việc hắn ban cho tín vật chính là muốn thu phục người tài về dưới trướng. Đây cũng là cơ hội để mình được vinh hiển, đem trí tuệ ra giúp đời. Em theo mình, nếu có sai lầm thì em cũng không nửa lời oán trách.

-Thuyên à, ta thấy đúng đấy. Đích thực hắn muốn con về dưới trướng của hắn. Hắn có là minh chủ hay không thì con là người hiểu rõ hơn cả, vì con đã từng gặp hắn rồi. Con cứ bình tĩnh nghĩ cho thông suốt, rồi con có đi đâu hai thân già này cũng sẽ theo.

Hàn Thuyên thức trắng đêm suy ngẫm lời của cha và vợ. Vợ Thuyên là con thầy đồ, vì thân phận nữ nhi nên dù có học hành cũng chẳng có cơ hội để làm gì được.

Gần tinh mơ, Thuyên đã nghĩ thông suốt, quyết định liều một phen. Bởi lẽ, xâu chuỗi lại mọi việc, chàng thấy rõ Mạc Thiên Chương có ý rủ rê mình về phe hắn. Ngẫm lại bản thân là kẻ sĩ, ngoài cái bụng chữ ra thì chẳng có gì đáng để người khác phải lừa gạt.

-Em à, thu xếp tư trang thật gọn gàng, quần áo mỗi người chỉ ba bộ thôi. Chúng ta đi ngay hôm nay.

-Vâng, vâng.

Hàn Thuyên đến gặp cha mẹ, nói rõ ý định. Sáng ngày ra, sau khi cơm nước xong xuôi, cả nhà lên hai xe ngựa kéo rời làng. Nhà cửa giao lại cho gia nhân, dặn rằng có việc về Nam Sách ít hôm.

Thuyên không đi theo hướng Linh Sơn cửu đỉnh, mà nhằm hướng làng Nguyệt Đức thẳng tiến.

-Tại hạ là người làng Trống xin được gặp Nguyễn gia chủ.

-Xin hỏi tiên sinh là ai? Gặp lão gia nhà ta có việc gì?

-Thưa, chẳng hay Nguyễn gia chủ có ở nhà?

Hàn Thuyên đưa tín vật cho người gác cổng rồi nói:

-Nếu gia chủ có ở nhà, nhờ cậu đưa giúp thứ này, tại hạ sẽ chờ ở đây.

Cánh cổng khép lại, Hàn Thuyên cảm thấy bất an nhưng đến nước này rồi thì chỉ còn cách chờ đợi thôi. Thuyên không phải chờ lâu, cổng lớn lại mở ra, ông Cả Lụa xuất hiện, hỏi:

-Tinh hoa ngũ hành thiết này là của tiên sinh?

-Tại hạ là Hàn Thuyên, người làng Trống. Vật này do Mạc tiên sinh tặng cho tại hạ cách đây mấy tháng.

-Mạc tiên sinh? - Ông Cả Lụa chau mày.

-Là… là… - Thuyên hạ giọng. - Mạc… Mạc…Chương. Tức Mạc Thiên Chương, chủ tướng quân Thiên Đức.

-Người đâu!

Thuyên giật bắn người khi nghe ông Cả Lụa nói vậy.

-Mau đón tiên sinh và gia quyến vào, đem xe và ngựa cất đi. Đây là khách quý của ta đến mua vải.

Hàn Thuyên thở phào nhẹ nhõm, quay lại đỡ cha mẹ xuống xe. Cả gia đình theo ông Cả Lụa vào gia trang, đi thẳng vào hậu viện.

-Nguyễn gia chủ, chúng ta đi đâu đây?

-Tiên sinh an tâm, tiên sinh là người của chủ tướng, ta cũng vậy.

Nét mặt Hàn Thuyên giãn hẳn ra, vợ Thuyên cũng thở phào.

-E rằng thời gian không có nhiều, ngay chiều nay sẽ có thuyền đưa tiên sinh đi. Đây là…

-Đây là cha mẹ của tại hạ.

Hai bên chắp tay thi lễ, giới thiệu xong xuôi, ông Cả Lụa liền hỏi:

-Nhạc phụ và nhạc mẫu của tiên sinh ở đâu? Lão phu có thể giúp đưa họ đi cùng luôn, nhưng phải thật nhanh.

Thuyên nhìn vợ, vợ Thuyên nói:

-Gia phụ và đệ đệ của tiểu nữ ở làng Mái, thưa đại nhân.

-Vậy Thuyên tiên sinh đây sẽ đi trước. Thuyên phu nhân nếu muốn đón người thân thì ta sẽ phái người đi cùng. Chậm trễ ngày nào không tốt ngày ấy. Tiên sinh, có thể tiên sinh chưa tỏ tường, nhưng người giữ Tinh hoa ngũ hành thiết này là người của chủ tướng, gia quyến cũng là gia quyến của chủ tướng, vậy nên quyết định thế nào đều do tiên sinh.

Ông Cả Lụa đưa ra tín vật rồi nói thêm:

-Con trai thứ ba của lão đang ở trong quân Thiên Đức, nó cũng là nho sĩ và rất được trọng dụng dù mới tuổi đôi mươi. Lão có nghe danh tiên sinh nhưng nay mới gặp. Thật không giấu giếm gì, Thiên Đức quân đang thiếu kẻ sĩ, thiếu người tài trí như tiên sinh, chứ quân lương và binh mã thì rất mạnh.

-Đại nhân, thực lòng bây giờ tại hạ đang rối bời nên chưa nghĩ thông suốt.

Ông Cả Lụa cười:

-Tiên sinh có gì phải sợ, năm ngoái chủ tướng dẫn hơn ba trăm quân nửa đêm đến nhà lão dọn sạch của nả… à không, vẫn còn để lại một ít. Già trẻ trong nhà tưởng bị giết sạch mà ai ngờ sau đấy của cải được trả thêm cả lãi. Con lão theo từ đợt ấy. Lão cũng nghe tiên sinh đi sứ, hẳn là đã gặp cô Duệ rồi chứ?

-Duệ? À… à vâng.

-Cô gái đó rất giỏi nhưng chủ tướng cần nhiều người tài giỏi như cô ấy để san sẻ việc. Tiên sinh đến đó chỉ sợ làm không hết việc.

-Cô Duệ đó là thế nào với chủ tướng, thưa đại nhân?

-Có thể xem là ý trung nhân. Chủ tướng chưa thành thân, tiếc là ái nữ của lão còn nhỏ quá. Tiên sinh cứ an lòng, tiên sinh đã quyết định đúng.

-Thật xấu hổ, tại hạ đã định trốn về Nam Sách, là nhờ nương tử đã nhắc nhở.

-Kẻ đứng ngoài cuộc thường sáng suốt là lẽ thường, tin người đầu ấp tay gối là điều phải đạo.

Ngay trưa hôm ấy, Hàn Thuyên và gia quyến bí mật lên thuyền chất đầy vải, lượn vòng trên các nhánh sông Dâu, nhắm hướng Bắc mà đi. Nhạc phụ và đệ đệ của Thuyên phu nhân được đưa đi ngay trong chuyến hàng vào chiều muộn.

Nội dung này được truyen.free thực hiện và giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free