Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 111: Lâm gia phủ

Dinh thự Lâm gia tại La thành.

Lâm Chí Hòa, tự Cao Tự, nay đã ngoài lục tuần, là gia chủ đời thứ ba của nhà họ Lâm. Người trong phủ thường gọi ông là Lâm lão gia. Ông nội Lâm Chí Hòa vốn là một thương nhân đến từ Hoa Quốc. Bản thân Lâm Chí Hòa sinh ra và lớn lên trên đất Vạn Xuân, theo nghiệp buôn bán khi mới đôi mươi. Ông vẫn quen gọi Vạn Xuân là đất Giao Châu. Từ khi quân Hoa Quốc rút về phương Bắc, Lâm Chí Hòa vẫn tích cực gây dựng sản nghiệp, bởi ông không muốn dính líu đến chính sự. Hơn chục người con của ông đều theo nghiệp thương nhân. Càng loạn lạc, công việc buôn bán của ông lại càng phát đạt. Vào thời Lý Nam Vương dựng nước, Lâm Chí Hòa đã khôn khéo góp vốn từ buổi ban đầu. Nhờ vậy, suốt hơn chục năm Lý Nam Vương tại vị, công việc làm ăn của gia tộc ông cũng thuận buồm xuôi gió.

Mười một năm trước, Tam vương chi loạn bùng nổ, kéo theo đó là cảnh quần hùng cát cứ, dựng cờ xưng bá, không ai chịu thần phục ai. Công việc làm ăn của Lâm gia cũng nhờ thế mà càng thêm phát đạt, bởi lẽ các sứ quân đều cần đến binh khí, áo giáp và lương thực. Đoàn thuyền buôn của Lâm gia với hơn trăm chiếc lớn vẫn thường xuyên buôn bán, trao đổi nguyên liệu và thành phẩm giữa Hoa Quốc và các sứ quân. Trong số đó, Phụ quốc Thái úy Tô Trung Từ là khách hàng lớn nhất, và những món đồ Lâm Chí Hòa cung cấp đều là thượng phẩm.

Lâm Chí Hòa có nhiều vợ, trong đó vợ bé chưa đến ba mươi, còn vợ cả cũng đã ngoài lục tuần. Trưởng nam Lâm Minh Tự, người đã ngoài bốn mươi, hiện đang nắm giữ phần lớn sản nghiệp của gia tộc.

Lâm Uyển Như, con gái của vợ lẽ Lâm Chí Hòa, đã qua đời vì bệnh cách đây mấy năm. Từ nhỏ, Lâm Uyển Như đã nổi tiếng với tính khí ngang ngạnh. Dù là con gái, nàng lại thích ngang dọc bốn phương, không hề muốn thua kém bất kỳ anh em nào trong nhà. Uyển Như từng tuyên bố sẽ tạo dựng một đế chế riêng cho mình. Lâm Chí Hòa vốn muốn con gái yên bề gia thất, định gả nàng cho con nhà quan lại ở La thành, nhưng kể từ đó, Uyển Như lại càng ít về nhà.

Năm mười tám tuổi, Uyển Như đã theo thuyền sang Hoa Quốc, sau đó nhất quyết đòi ra riêng với số của hồi môn mà mẹ nàng để lại. Lâm Chí Hòa thương con, cũng đã cấp thêm cho nàng một số vốn lớn để khởi nghiệp. Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, hơn một năm trước, Lâm Uyển Như lại chọn ngã ba sông Thiên Đức và sông Dâu làm nơi neo thuyền lâu dài. Nàng mua bán sản vật tại đó, chủ yếu là nông sản, rồi đem về giao mối ở kinh thành. Tuy nhiên, lời lãi lại chẳng được là bao. Lâm Chí Hòa đôi lần khuyên ngăn con gái hãy buôn bán những thứ khác, những mặt hàng mà các sứ quân đang thực sự cần đến.

Gần đây, Lâm Uyển Như lại mang về kinh thành giày cói, và tặng ông một đôi. Thứ giày làm từ cói này có mẫu mã đẹp, lại dễ làm, nên chỉ sau vài chuyến hàng, các thương nhân ở khắp nơi đã đổ xô đặt hàng, khiến giá cả giảm đi phân nửa. Bẵng đi hai tháng, Uyển Như lại mang về kinh thành một thứ gọi là bàn chải đánh răng Thiên Bình cùng với thứ bột hỗn hợp không rõ thành phần. Gần đây hơn nữa, Uyển Như cho người mang biếu cha một bàn cờ tên là Lý Vạn Xuân, cùng một bảng tính gẩy Cả Chương. Bảng tính gẩy thì Lâm Chí Hòa đã từng biết đến, song người Hoa Quốc không hề chỉ cách dùng cho người Giao Châu. Giờ đây, khi ông tận mắt thấy, tay sờ, mới không ngờ nó lại tiện lợi đến vậy.

Bàn cờ Lý Vạn Xuân quả là một thứ hay, ẩn chứa nhiều ngụ ý sâu xa. Lâm Chí Hòa đã dặn Lâm Minh Tự giúp em gái bán những thứ ấy, kể cả bàn tính. Và theo lời con gái ông, họ sẽ tập hợp các thương nhân lại, ai mua hàng có giá trị lớn sẽ được truyền lại cách dùng bàn tính gẩy. Phân nửa lợi nhuận sau khi bán sẽ được trả lại cho Uyển Như.

Lâm Chí Hòa không tài nào hiểu nổi con gái mình từ đâu mà có được những thứ này. Thêm vào đó, bao nhiêu tiền bạc lời lãi được, Uyển Như lại tích cực dùng để mua sắt, đồng cùng một số mẫu giáp nhẹ. Ban đầu, Lâm Chí Hòa nghĩ con gái có mối cung cấp cho Lý Lệnh công hoặc Vũ Ninh vương, nhưng dường như không phải vậy. Việc Uyển Như mua sắm với số lượng lớn, bao nhiêu cũng mua, khiến ông không khỏi lấy làm lạ.

Gần đây, kỳ hiệu của Lâm gia cũng đã thay đổi. Uyển Như treo kỳ hiệu Vạn Xuân Công ty, điều này càng khiến Lâm Chí Hòa khó hiểu. Buôn bán ở Giao Châu, treo kỳ hiệu Lâm gia vốn chỉ toàn mang lại lợi ích, cớ sao nàng lại đổi?

Lâm Chí Hòa đã cho tâm phúc đi dò la suốt ngót một tháng trời, và rồi ông biết được Lâm Uyển Như có mối liên hệ mật thiết với một đội quân mới nổi, tên là Thiên Đức. Vũ Ninh vương từng tiến đánh đội quân này, song không rõ vì lý do gì lại chiến bại, mất luôn Hữu Tướng quân cùng gần ba nghìn tinh binh. Uyển Như đã gia nhập đội quân này và từng đảm nhiệm vai trò sứ giả. Nàng cùng một cô gái trẻ khác tên là Duệ đã đến thành Bát Vạn, sau đó Vũ Ninh vương cho ba nghìn dân qua sông. Nghe nói ông ta còn cấp cả trăm hộc lương thảo và vài trăm nén bạc.

– Một sứ quân mới ư? Thời này kẻ nào cũng muốn vỗ ngực xưng vương cả. Sao Như nhi lại bạo gan đến mức ấy? Xưa nay, sứ giả có bao giờ là nữ nhân đâu?

– Bẩm lão gia, quân Thiên Đức ấy mạnh yếu đến đâu thì không rõ, không thể thám thính được, nhưng dân vùng bờ Nam sông Thiên Đức lại bảo rằng chủ tướng của đội quân ấy là một người trẻ tuổi mới đôi mươi, hành tung vô cùng kỳ lạ. Khoảng một năm trước, đột nhiên hắn dựng cờ khởi nghĩa, ban đầu là một phần của Thiên Gia Bảo Hựu quân, dưới trướng Tả Đô đốc Phạm Tu. Nghe nói chủ tướng đó họ Mạc.

– Phạm Tu thì ta không lạ gì, thời ông ta còn tại vị, ông ta là người duy nhất không sách nhiễu, không đòi hối lộ, cứ theo phép công mà làm. Có thể thấy, nếu ông ta đã chọn người, hẳn đó phải là kẻ có thực lực. Nhưng chủ tướng của một đội quân mà mới đôi mươi thì lạ thật. Ở cái tuổi đó sao làm nổi? Chắc chắn Phạm Tu đang nâng đỡ hắn.

– Lâm tiểu thư có mối quan hệ chặt chẽ với quân đội này, nay lại thay cờ hiệu. Tiểu nhân nghĩ rằng…

– Con gái ta từ bé đã không an phận, ta đoán rằng kẻ làm chủ tướng đó hẳn phải có điều gì đặc biệt mới khiến Uyển Như hành động như vậy. Ta muốn hỏi cho ra nhẽ.

Bởi vậy, Lâm Chí Hòa đã cho gọi Uyển Như về La thành, và lúc này, ông đang đợi cô con gái yêu đã khiến ông nhiều phen trăn trở.

Uyển Như xuất hiện, với nét mặt tươi tắn như hoa. Con gái ở cái tuổi này đã đến lúc yên bề gia thất, mà con ông dường như vẫn chưa có ý định đó.

– Như nhi vấn an sức khỏe phụ thân.

– Thôi đừng đa lễ! Trong mắt con, còn có người cha là ta hay không?

– Phụ thân, sao người lại nói vậy ạ? Như nhi lúc nào cũng nhớ mong phụ thân cả.

Lâm Chí Hòa vẫy con gái lại gần, Uyển Như liền kéo ghế ngồi xuống.

– Nhớ mong ta ư? Con là con gái Lâm gia, cơ nghiệp này tổ tiên đã dày công gầy dựng mấy đời, vậy mà con lại bỏ đi, tự ý thay đổi kỳ hiệu Vạn Xuân là có ý gì?

– Thuyền theo lái, gái theo chồng. Nay mai con đã là thê thiếp của người ta, đâu thể cứ dùng kỳ hiệu Lâm gia nữa, hả phụ thân?

– Hử? Sao con gái của Lâm Chí Hòa ta đây lại cam tâm làm thê thiếp cho người khác? Kẻ đó là ai?

Uyển Như ngả đầu vào vai cha, đưa tay vuốt nhẹ chòm râu bạc của ông, thủ thỉ:

– Là do con chậm chân thôi, chứ không thì con đã là chính thất rồi.

– Cái gì? Con gái của Lâm Chí Hòa này muốn gả cho hoàng thân quốc thích còn được, sao lại phải chịu thiệt thòi như vậy?

– Phụ thân đừng giận. Phụ thân muốn gả con cho đám công tử con quan thì có đáng gì đâu? Làm thê thiếp của một đại quan thì có đáng gì? Con đây muốn tự gả cho người sẽ ngồi trên ngôi cao chín bậc. Phụ thân à, theo người thì làm Ái phi tốt hơn, hay làm phu nhân của một ông quan?

– Cái gì mà Ái phi chứ?

– Hẳn là cha đã cho người đi dò la rồi, nhưng chắc chắn chưa biết rõ ngọn ngành sự tình. Con gái của phụ thân không phải hạng nữ nhi thường tình đâu, con đã nhìn trúng người đó. Con đã đặt cược toàn bộ gia sản của mình cho phu quân – à không, cho bậc đế vương của Vạn Xuân này!

– Con ơi là con, con còn trẻ người non dạ, nhìn đời sao thấu hiểu được hết chứ.

Uyển Như thì thào kể cho Lâm Chí Hòa cặn kẽ mọi việc, từ ngày gặp Chương, tận mắt chứng kiến những gì Chương đã làm và cả những dự tính của cậu ấy.

– Ta đi nhiều rồi, ngoài sáu mươi đã nếm trải đủ đắng cay, thấy nhiều sự lạ, song những gì con kể quả thật là ta chưa từng nghe bao giờ. Một chủ tướng trẻ như vậy, quân ít ỏi như vậy lại có thể đánh bại kẻ mạnh hơn, còn ngang ngược bắt Vũ Ninh vương phải đền bù tổn thất.

– Rồi sẽ có ngày phu quân của con dẫn quân về La thành, đuổi bọn Lý Long Xưởng và Tô Trung Từ đi. Phụ thân có tin không?

– Tô Trung Từ có quân đông đến hai vạn, đã ăn sâu bén rễ nơi này gần ba chục năm nhờ ơn đức của Lý Nam Vương. Chuyện này đâu phải nói khơi khơi là được.

– Con có niềm tin ở phu quân của con. Ý con đã quyết, ngày nào đó phụ thân gặp mặt nhất định sẽ thấy con có mắt nhìn xa trông rộng.

– Nói vậy, con đã là người của hắn rồi ư?

Lâm Uyển Như thoáng buồn rầu đáp:

– Con chưa, phu quân chỉ đồng ý con là người của huynh ấy mà thôi. Đến cả chính thất huynh ấy còn chưa lập. Con đến được hàng thứ ba có khi còn may, sợ là một hai năm nữa mới biết, khi đó đã xếp hàng chục mất rồi.

– Kẻ đó chẳng lẽ lại ma mị đến mức ấy?

– Chính nhân quân tử, con đây nguyện lòng dâng hiến mà huynh ấy không chịu. Huynh ấy nói, phải chiếm được Siêu Loại xong xuôi mới tính đến chuyện đó.

– Hừ! Con gái ta thật ngây thơ. Lý Lệnh công dù là một lão già an phận, nhưng quân tướng của ông ta có đến hơn vạn người, đã làm chủ một vùng hơn chục năm, đâu thể nói lấy là lấy được. Ta sợ con đã bị kẻ ấy lừa rồi.

– Có những bí mật con không thể nói với phụ thân, nhưng con liệu rằng… Lý Lệnh công e rằng Tết này sẽ không còn được đón xuân nữa đâu.

– Sao? Thiên Đức quân của con chưa đến ba nghìn người cơ mà.

– Huynh ấy đã hứa Tết này sẽ đón xuân cùng bọn con ở một nơi mới rộng rãi hơn. Đích thân huynh ấy đang dò la bố phòng Siêu Loại để tiến hành chiếm đóng. Phụ thân, chúng ta là thương nhân, nếu chọn đúng chủ thì sẽ toàn gặp điều tốt đẹp.

– Ta biết Phạm Tu, ông ta là một tướng tài, có thể lập nên nghiệp lớn. Uy danh của ông ta nay vẫn còn đó.

– Tả Đô đốc Phạm Tu đúng là chỗ dựa của huynh ấy, nhưng gần đây huynh ấy đã có thể tự lập được rồi. Con giúp một tay, lại có thêm vài người khác bí mật giúp sức nữa, thì đội quân ấy mau chóng lớn mạnh không ngừng. Phụ thân ở kinh thành không hề hay biết, cũng như bao người khác, cứ chú ý đến Thiên Gia Bảo Hựu, nhưng thật ra đó chỉ là cây cao đón gió mà thôi. Thiên Đức mới thực sự là tiêu điểm chính. Trong vòng một năm, từ hai bàn tay trắng, với ba trăm sĩ tốt do Thiên Gia Bảo Hựu cấp ban đầu, mà nay huynh ấy đã có lực lượng gấp mười lần, trong đó hơn hai phần là địch quân đã quy phục dưới trướng. Phụ thân đã từng chứng kiến những việc đó chưa?

– Đất Giao Châu chẳng lẽ lại xuất hiện kỳ tài đến thế sao?

– Phụ thân nên tìm hiểu kỹ càng và sớm ủng hộ người. Huynh ấy là người trọng thương nhân, không ưa mấy ông hủ nho cổ hủ. Người có tài, bất kể xuất thân thế nào, đều được huynh ấy tin dùng. Và… những thứ con đang buôn bán bây giờ đều là do huynh ấy làm ra cả đấy.

– Ồ! Thật vậy sao?

– Huynh ấy còn có nhiều binh khí bí mật mà e rằng ngay cả Hoa Quốc cũng chẳng có được. Tả Tướng quân Kiều Công Ngạn với bốn nghìn tinh binh đã bị đánh tan tác chỉ trong một khắc. Kiều Công Ngạn may mắn còn giữ được mạng, nhưng giờ bảo ông ta đánh sang sông e rằng… phụ thân cho ông ta mười hòm vàng ông ta cũng chẳng dám đâu.

– Ta tin con, nhưng quả thật đây là việc mạo hiểm. Thương nhân mà dính vào chuyện đấu đá giữa các sứ quân thì sẽ tiệt đường làm ăn mất thôi.

– Phụ thân muốn thì thiếu gì cách. Nếu ủng hộ sớm, chắc chắn sẽ hơn những kẻ chậm chân. Như nhi biết có một thương nhân nhanh tay đã sẵn sàng hiến toàn bộ gia sản, vậy mà phu quân còn không nhận cơ.

– Vậy Như nhi của ta trong quân đó làm gì?

– Như nhi vẫn lo buôn bán, nhưng chủ yếu là phục vụ nhu cầu của quân đội. Tiền bạc thì đâu vào đó cả. Như nhi đã hiến gia sản của mình, nhưng phu quân không nhận, mà quy đổi thành cổ phần gì đó rồi giao lại cho con. Toàn bộ việc buôn bán trong quân đều do con quản lý.

Uyển Như lấy ra một miếng sắt nhỏ:

– Đây là quân hiệu thể hiện vị trí của Như nhi trong quân. Quân đội có tám chiếc như thế này. Nó được gọi là Đại đội trưởng, cấp bậc là Trung sĩ. Chức Đại đội trưởng này cũng tương đương với Tướng quân đó, phụ thân ạ.

Lâm Chí Hòa cầm miếng sắt lên ngắm nghía một lúc, rồi trả lại cho Uyển Như.

– Cách gọi cũng lạ thật nhỉ? Ta chưa từng nghe sứ quân nào sắp đặt kiểu này.

– Chẳng giống ở đâu cả, nhưng quy củ lắm đó, phụ thân. Đây… hôm trước con có gặp phu quân, và huynh ấy đã đưa cho Như nhi vật này. Nó là một miếng sắt có in hình hoa đào. Phụ thân hãy giữ nó bên mình. Nếu có dịp về bờ Nam sông Thiên Đức, trong vùng kiểm soát của Thiên Gia Bảo Hựu, thì miếng sắt này sẽ có tác dụng. Muốn vào quân doanh Thiên Đức, sẽ có người dẫn phụ thân vào. Miếng này đại diện cho việc phụ thân là người của phu quân đấy. Sau này, nếu phu quân dẫn binh đánh kinh thành, phụ thân cũng khỏi lo. Chỉ cần trưng ra thứ này thì đảm bảo gia sản của mình sẽ không bị đụng đến một hạt thóc nào.

– Quyền lực đến mức đó ư? Không phải Như nhi của ta nói quá đấy chứ?

– Thưa phụ thân, Như nhi đã tận mắt chứng kiến Kiều Công Ngạn bị đánh tan tác. La thành với lũy cao bốn trượng, dày hai thước, e rằng cũng chẳng còn tác dụng nữa đâu. Chỉ e quân sĩ và bách tính trong thành sẽ như cá trong rọ. Thứ thần khí ấy có thể bắn xuyên qua tường thành, xa đến hơn một dặm.

– Đó là thứ gì? Sao lại có thể làm được những việc phi thường như vậy?

– Như nhi nghe nói đó là Cự thạch pháo, một bí mật của quân Thiên Đức, người không phận sự tuyệt đối không được bén mảng đến gần. Phụ thân thử nghĩ xem, Vũ Ninh vương vì sao lại phải cắn răng bỏ tiền bỏ gạo ra để mua lấy sự yên bình?

– Nếu những lời con nói là thật, thì quả là ta nên thử một phen xem sao. Nhưng ta có thể giúp được gì đây?

– Như nhi cần mua sắt, đồng và nhiều thứ khác để trang bị cho quân đội. Như nhi cũng đang tìm mua tàu chiến, nhưng khó mà đem về được. Như nhi tính tìm một toán thợ, đưa về đó để đóng chiến thuyền. Về lâu dài, phu quân vẫn để Như nhi lo việc kinh tài cho quân đội, còn thủy binh thì đã có người khác lo liệu.

– Ta có thể giúp Như nhi của ta tìm thợ. Con cần bao nhiêu người?

– Càng nhiều càng tốt, nhưng bí mật vẫn phải đặt lên hàng đầu, thưa phụ thân. Phụ thân còn ở kinh thành, nếu chuyện này lộ ra, e rằng Tô Trung Từ sẽ không để phụ thân được yên đâu.

– Ta biết chứ, ta vốn cũng không ưa Tô Trung Từ. Được, xem như ta chọn mặt gửi vàng vào rể hiền tương lai mà chưa biết mặt. Kẻ mà con gái ta nhất mực đi theo, hẳn không phải hạng tầm thường. Chẳng biết hắn có trở thành đế vương hay không, nhưng nếu con làm thiếp cho một sứ quân cũng đã không tệ rồi.

– Như nhi sẽ là Ái phi của bậc quân vương, sứ quân thì đã đáng gì đâu.

– Con có niềm tin mãnh liệt như vậy, mà lão già như ta lại hồ nghi, quả thật là… người trẻ chí lớn. Ta sẽ bí mật giúp con. Việc này tạm thời không nên để huynh trưởng của con hay biết.

– Đội ơn phụ thân, phụ thân đúng là người phụ thân của Như nhi, là người Như nhi yêu nhất trần đời.

– Thôi thôi! Con về đây hẳn là có ý đồ muốn đem gia sản Lâm gia đi hết hả? Con ơi là con, ta cưng chiều con quá đâm ra hỏng hết rồi.

– Là Như nhi muốn phụ thân có được chỗ tốt mà.

Lâm Uyển Như đã kéo Lâm gia đặt một chân vào Thiên Đức quân theo cách như vậy. Tài lực, vật lực, bằng cách này hay cách khác, đã âm thầm đổ về Thiên Đức quân, kéo theo đó là nguồn nhân lực chất lượng cao được tuyển chọn.

Vùng đất do Thiên Đức chiếm giữ cứ qua mỗi ngày lại thêm chật chội, bí bách hơn.

Mọi quyền lợi đối với bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, đảm bảo mang đến cho độc giả những trang viết sống động và trau chuốt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free