Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 110: Uyển Như đến cửa

Chương cứ nghĩ mình sắp chẳng còn giá trị gì với tư cách môn khách trong Lý phủ, khi mà những sáng kiến như bàn chải hay bàn cờ vua vẫn chưa thực sự gây tiếng vang.

Sáng hôm ấy, gia nhân trong phủ được huy động mang lương thực đi cứu tế mấy làng gần đó. Mỗi làng được phát hai xe bò chở ngũ cốc. Xong xuôi, những chiếc xe bò, xe ngựa này lại được điều đến chợ Diên Ứng để chở thêm ngũ cốc về phủ. Thái Hương ghé tai Chương thì thầm rằng vừa thấy một con thuyền treo cờ Lâm gia đi ngang dưới sông. Đó chính là thuyền Lâm Uyển Như vẫn thường dùng. Chương nhất thời không hiểu Uyển Như định buôn bán gì ở vùng đất này.

Việc nhập hàng phải chờ đợi rất lâu chỉ vì người kiểm kê đếm hàng hóa bằng cách thắt nút trên sợi dây, khiến mấy chục người đứng dưới trời nắng nóng phải sốt ruột. Chương nhớ tới Duệ, cô gái có trí nhớ tốt, cô đều tính toán rất nhanh. Bỗng, Chương chợt nghĩ, mình cần phải làm một cái máy tính.

Nghĩ là làm, về đến Lý phủ, Bùi Như Lạc dẫn Chương đi lấy đất sét. Chương nặn những hình tròn, dùng que tre đục lỗ rồi đem phơi khô làm bàn tính gảy. Cậu làm bàn tính đến hàng vạn, tức là có năm cột, và đặt tên là bàn tính Cả Chương. Cách dùng loại bàn tính này đơn giản đến mức trẻ tiểu học cũng có thể dễ dàng làm quen.

Làm xong, Chương mang nguyên mẫu đến gặp Trịnh Lam Khuê. Không cần nói cũng biết, cô gái vô cùng ngạc nhiên trước phát minh mới mẻ mà Chương mang tới. Chương dạy Lam Khuê cách dùng để cô dạy lại cho người khác. Dù muốn hay không, Lam Khuê cũng không khỏi nhìn Chương bằng con mắt khác, hảo cảm dành cho cậu vì thế mà tăng thêm một bậc.

Vài hôm sau, Chương hì hục làm thêm mấy chiếc bàn tính thì Lam Khuê cho người đến báo rằng có thương nhân tìm đến phủ ngỏ ý muốn mua bàn chải đánh răng và bàn cờ vua. Thì ra dân hai làng Trống, Mái đã dùng quen mà Chương lại không bán nữa.

Chương gặp thương nhân, một cố nhân. Cậu thoáng giật mình, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Người này chẳng ai xa lạ, chính là Cả Lụa. Cả Lụa nói, ông ta đến mua những món đồ này thực chất là để bán, song chủ yếu vẫn là chuyển lời nhớ nhung của Lâm Uyển Như.

Cả Lụa đặt năm trăm bàn chải, một trăm ống bột đánh răng, mười bàn cờ vua để đi chào hàng. Chương nhận lời, số tiền ứng trước một nửa, cậu đều giao cho Trịnh Lam Khuê.

-Thứ này là bàn tính, ta tặng ông một cái. Hai cái còn lại, ông hãy đưa cho Uyển Như và Duệ. Ông cứ chường mặt ở đây khiến ta sợ chết khiếp.

-Chủ tướng thật to gan, dám ở hẳn trong hang hùm, lão đây thật sự bái phục ngài.

-Đừng có gọi ta như thế, ở đây tai vách mạch rừng đấy. Ta chỉ ông cách dùng, ông hãy chỉ lại cho Uyển Như giúp ta.

-Thứ này thương nhân Hoa quốc có, nhưng họ không chịu dạy cho bọn ta. Sao chủ tướng lại biết được?

-Ta còn biết nhiều hơn cả người Hoa quốc. Đây là một món hời, coi như ta trả công cho ông vì hai vạn bộ y phục kia. Ông và Uyển Như có thể mang đi bán cho các thương nhân. Bán với giá nào là tùy ông, nhưng nếu dạy họ cách dùng thì... - Chương cười gian xảo - phải thu thật đắt, vì nó rất dễ sao chép. Ông hãy tụ họp các thương nhân ở Siêu Loại lại, thu của mỗi người một nén bạc rồi hãy dạy họ.

-Chủ tướng thật biết cách làm ăn, lão nghe gia nhân nói ở làng Trống, Mái có bán mấy thứ lạ, không ngờ đều do chủ tướng nghĩ ra cả. Ngài còn điều gì muốn phân phó nữa không?

-Ông là thương nhân, lại là người trong vùng, có thể giúp ta thu thập thông tin về làng Thư Đôi không? Ta muốn biết làng ấy có khoảng bao nhiêu nhân khẩu, dân làng chủ yếu làm gì.

-Xin chủ tướng cho lão chút thời gian, không quá nửa tháng.

Ba ngày sau, Trịnh Lam Khuê lại cho gọi Chương vì có thương nhân đến mua hàng. Chương sợ toát mồ hôi hột khi nhận ra người đến không ai khác chính là Lâm Uyển Như. Uyển Như tỏ vẻ không quen biết, nhưng trong lúc nói chuyện với Lam Khuê, thi thoảng ánh mắt nàng lại liếc nhìn Chương một cái, khiến cậu không khỏi rùng mình.

Uyển Như đặt năm trăm bàn chải, năm mươi ống bột đánh răng, mười bộ cờ vua nhưng muốn được dạy cách chơi cờ. Nàng trả trước phân nửa số tiền cho Lam Khuê, hẹn mười ngày sau sẽ đến lấy hàng. Cờ Lý Vạn Xuân đã có sẵn. Vì Uyển Như đề nghị được dạy cách chơi, nên Lam Khuê bảo Chương dẫn cô về chỗ ở trong hậu viện.

Chương vừa đi vừa lo sợ, chốc chốc lại ngoái nhìn Uyển Như, trong khi cô nàng cười ranh mãnh. Thái Hương bưng trà lên rồi lui ra ngoài cảnh giới.

Trà hãy còn bốc khói, Uyển Như đã chồm tới khóa môi, khiến Chương như hóa đá. Cậu cảm nhận được hơi thở nóng hổi, gấp gáp của Lâm Uyển Như. Bờ môi mềm dính chặt khiến Chương có cảm giác như một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Uyển Như ôm chặt, Chương cảm nhận được thứ gì đó mềm mại đang cọ sát vào ngực mình. Đôi bàn tay tê dại nãy giờ của cậu cũng theo bản năng mà đặt lên hai ngọn núi phía sau từ lúc nào không hay. Chương cảm thấy toàn thân nóng ran, hai mắt như mờ đi, song chút lý trí cuối cùng đã kéo cậu trở lại thực tại.

-Nơi này không tiện đâu. - Chương thì thào.

-Nhưng em nhớ anh, gần hai tháng rồi chưa được gặp.

-Cũng không nên manh động như thế này, lộ ra là chết cả đám đấy.

-Vậy anh hứa khi nào về phải bù đắp cho em.

-Ừ, ừ! Cứ về rồi tính. Em mau ngồi ngay ngắn, đường hoàng đi nào.

-Anh hứa khi về phải khiến em trở thành người phụ nữ của anh thì em mới vừa lòng.

-Hả? Ờ... việc hệ trọng thế này đâu thể hứa bừa được.

-Anh sẽ không thoát được tay em đâu, đừng có trốn. Anh có đi đến gầm trời cuối đất nào em cũng tìm được.

-Em làm thế này, Bình với Duệ mà kéo đến đòi công bằng thì anh e rằng mình khó giữ được cái mạng này.

Uyển Như lại hôn nhẹ lên môi Chương một cái nữa rồi ngả đầu lên vai cậu, thì thào:

-Bí mật mà. Tại em nhớ anh quá, muốn nhìn thấy anh, mà nhìn thấy rồi lại chỉ muốn nhào đến ôm cho bằng được. Cả Bình và Duệ cũng chẳng khác em đâu mà.

Bên ngoài bỗng có tiếng tằng hắng của Thái Hương nên Uyển Như và Chương phải ngồi ngay ngắn lại. Bùi Như Lạc gõ cửa rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng, ông ta mang vào cho Uyển Như một tờ giấy có đóng dấu mộc do Trịnh Lam Khuê đưa. Tờ giấy này sau này sẽ giúp Uyển Như đi lại, mua bán thuận tiện hơn trong vùng.

Uyển Như học cờ rất nhanh, không biết là do nàng thông minh sáng dạ hay chỉ học qua loa cho xong chuyện. Trong thời gian ít ỏi còn lại, Thái Hương phải đứng ngoài hiên cảnh giới. Uyển Như cứ dính chặt lấy Chương không rời, điều này chẳng khác nào tra tấn đối với chàng trai vừa tròn hai mươi mốt tuổi như Chương. Thực sự, nếu đây không phải Lý phủ, có lẽ Uyển Như đã trở thành người phụ nữ của Chương mất rồi.

Thái Hương được dúi vào tay một nén bạc với lời dặn không được cho bất kỳ ai trong quân doanh biết chuyện Uyển Như đã gặp riêng Chương. Thái Hương nói nơi đây giữ bạc không tiện, liền gửi luôn Uyển Như nén bạc Chương đã cho.

Thái Hương cùng nhiều thân tín khác còn nhiều lần phải giả đui, giả điếc, giả câm bởi lẽ chẳng trách được, là do chủ tướng của họ có số đào hoa. Nữ tử tìm đến tận cửa, muốn trốn cũng không được. Điểm yếu của chủ tướng họ chính là thương hoa tiếc ngọc.

Bàn tính gảy Cả Chương được dùng trong Lý phủ cũng như trong toàn bộ quân doanh và nhanh chóng thể hiện tác dụng của nó. Lý An ban thưởng cho Chương hai mươi nén bạc, hai bộ y phục đắt tiền cùng một đôi guốc gỗ. Chương định đưa số bạc đó cho Lam Khuê, nhưng Lam Khuê khuyên cậu nên giữ lại bên mình. Cuối cùng, số bạc này lại được Thái Hương cất giữ và tìm cách chuyển về nhà cho Duệ.

Hoàng Thái Công cho người đến Lý phủ mời Chương chơi cờ. Lam Khuê cho Thái Hương đi cùng, phần nào cũng là để bớt đi sự phòng bị. Do quân doanh đã có bàn tính làm từ gỗ thay vì đất sét, nên Thái Công biết thứ này là do Chương làm ra và rất trọng thị cậu. Vị tướng đưa Chương đi thăm thú khắp thành một lượt, vài câu hỏi vô thưởng vô phạt giúp Chương khẳng định rằng trong thành Luy Lâu không có quá hai nghìn năm trăm binh mã.

Cả Lụa đến Lý phủ mua thêm bàn chải và bàn cờ vua, nhưng mục đích chính là để gặp Chương, báo lại những thông tin mình đã thu thập được.

Thư Đôi là một làng lớn, có ba làng nhỏ nằm cạnh nhánh sông Dâu, trong đó xóm Cồi được dựng gần mười năm trước và là xóm lớn nhất. Điều kỳ lạ là làng Thư Đôi lại rất ít giao du với những xóm làng lân cận. Chợ ở bến sông thì tấp nập thuyền bè buôn bán, nhưng tuyệt nhiên không được phép vào làng. Thuyền chở lương thực, đôi khi là sắt, đồng, vải vóc hay bất cứ thứ gì khác mang đến bán, đều giao dịch dưới bến sông. Người trong làng sẽ ra khuân vác về.

-Theo ông thì ba làng đó có khoảng bao nhiêu nhân khẩu?

-Trước đây lão không để ý, nhưng từ khi chủ tướng giao việc, lão đã đích thân đến tìm hiểu. Theo kinh nghiệm của lão thì Thư Đôi không dưới năm nghìn nhân khẩu. Gọi là làng thì thật không phải, với số nhân khẩu như thế, đúng ra nên được xếp vào một giáp mới đúng.

-Năm nghìn nhân khẩu cũng không phải là quá nhiều.

-Nhưng lại không có người già.

-Sao?

-Lão neo thuyền mấy ngày để bán vải vóc, nhưng chỉ thấy toàn tráng niên, đàn bà và trẻ nhỏ, chẳng thấy một người nào đã quá tuổi bốn mươi cả.

Trong đầu Chương lóe lên một tia suy nghĩ, cậu đã có được đáp án mình cần.

-Y phục đã cấp cho Thiên Đức quân hơn một vạn bộ, chừng hơn nửa tháng nữa là lão sẽ cấp đủ.

-Ta muốn tìm thêm nguồn mua sắt, đồng. Ông có thể giúp ta việc này được không?

-Uyển Như tiểu thư cũng có thể mua.

-Vậy ông và Uyển Như hãy hợp tác với nhau. Ông mua giúp ta càng nhiều càng tốt nhưng phải bí mật tuyệt đối. Ông hãy gặp cô Duệ để lấy tiền ứng trước.

-Lão sẽ lo liệu, chủ tướng cứ yên tâm.

-Nếu tìm được cả thợ rèn nữa thì càng tốt, ta muốn tìm những người trẻ, khỏe mạnh.

-Sẽ theo ý của chủ tướng, nhưng lão có thể lấy người ở vùng Siêu Loại không?

-Chỉ cần họ làm được việc và kín miệng một chút, tiền công ta sẽ trả họ gấp rưỡi. Ta muốn lập một xưởng đúc riêng cho Thiên Đức quân.

Cả Lụa cũng cho Chương biết, hiện nay Thiên Đức quân đã làm bàn chải, bột đánh răng, cờ Lý Vạn Xuân để bán ở kinh thành. Uyển Như đã đổi tên hiệu từ Lâm gia thành Vạn Xuân Công ty, Cả Lụa cũng đã giao vải vóc cho Uyển Như bán ở kinh thành. Tạm thời, ông chỉ lo phục vụ Thiên Đức quân.

-Ông quyết định dốc túi theo ta đấy ư?

-Là lão tự nguyện.

-Những gì ông làm, ta đều ghi nhận. Ông đã không tiếc ta, thì ta cũng chẳng tiếc gì ông, nhưng sau này đừng có tham lam là được.

-Lão đã hiểu, ăn ít nhưng được nhiều còn hơn ăn nhiều được ít ư?

-Bán cho người giàu hãy bán đắt, người nghèo thì bán rẻ thôi. Vạn Xuân còn rộng lớn, chẳng lẽ ông cứ mãi quanh quẩn ở Siêu Loại thôi sao?

-Chủ tướng đi đâu, lão xin theo đó.

-Uyển Như là thương nhân, ông giúp cô ấy cũng là giúp ta.

-Chủ tướng thật khéo nhìn người, lão đây thật sự bội phục.

-Uyển Như đang có phần hùn vốn trong Vạn Xuân Công ty, ông có thể bảo cô ấy nhượng lại cho một ít. Chỉ một ít thôi, sau này ba đời nhà ông không làm gì cũng sẽ hưởng lợi.

-Theo ý của chủ tướng.

-Ông hùn vào đó, nhưng vẫn cứ làm ăn theo cách của mình, chứ không phải là đem hết gia sản ra hùn vào đâu đấy, hãy hiểu ý của ta. Ông gặp Uyển Như, cô ấy sẽ giúp ông hiểu. Ta lấy của ông hai vạn bộ y phục, không thể nào chỉ có lời hứa suông với ông được.

-Đội ơn chủ tướng.

Sau đó, Uyển Như nhượng lại cho Cả Lụa năm phần trăm cổ phần, nàng tính toán dựa trên số bạc đã góp cho Công ty Vạn Xuân mấy tháng trước đó và thêm chút lãi. Quan trọng là, ai cũng thấy bản thân mình có được một món hời lớn.

Công ty Vạn Xuân thực chất do Uyển Như đại diện, ngoài việc bán giày cói, bàn chải, bột đánh răng, vải vóc, bàn tính gảy, cờ Lý Vạn Xuân thì còn bán bất cứ thứ gì do Thiên Đức quân làm ra và mua những nguyên liệu mà Thiên Đức quân cần đến.

Cờ Lý Vạn Xuân và bàn tính gảy Cả Chương nhanh chóng được ưa thích ở kinh thành và cả vùng đất do Lý Đạo Thành kiểm soát. Ngoài tính hữu dụng và giá trị giải trí, cái tên Lý Vạn Xuân còn khiến quan lại, hào phú trong vùng đều muốn mua ít nhất một bộ nhằm lấy lòng Trữ quân và Sơn Tây vương họ Lý. Thành công này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Chương.

Phạm Tu nhận bộ Lý Vạn Xuân do Thiên Bình mang đến, thứ mà chính tay Chương đã làm. Phạm Tu hài lòng ra mặt với ý nghĩa của bộ cờ, thầm thán phục chàng trai tay không tấc sắt dám dấn thân vào hang cọp như thế.

Bản chuyển ngữ này ��ược bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free