Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 109: Thành Luy Lâu

Chương cùng Bùi Như Lạc rời làng Trống khi nắng tắt, và trên đường đi, họ gặp Thái Hương giả trang thành cô bé hành khất. Thái Hương lẽo đẽo bám theo, van xin Chương mấy đồng bạc lẻ. Chương mủi lòng, dúi cho cô bé năm đồng, khiến Bùi Như Lạc phải rỉ tai:

– Hành khất đất này thiếu gì, mày cứ cho nó sẽ bám theo mày mất thôi.

Thái Hương quả nhiên bám theo thật.

– Tao nói có sai đâu.

– Nhìn con bé tuy rách rưới, nghèo khổ nhưng cặp mắt sáng, trông đáng thương lắm mà chú.

– Cứ lo thân mình trước đã.

– Hôm nay chú cháu mình kiếm bộn, cũng nên bố thí cho những kẻ kém may mắn chứ.

– Tùy mày thôi. Những thứ mày làm ra thật dễ bắt chước, mà sao mày có thể bán được giá ngang với đao kề cổ người ta vậy chứ?

– Chú cháu mình bán tri thức là chính, bàn cờ hay bàn chải chỉ là phương tiện mà thôi.

– Phương tiện gì cũng thật quá đắt. Một bàn cờ gì mà tận một tiền. Mày thu ba tiền của đám nho sinh mà không thấy quá quắt à?

– Nếu không nể mặt Thuyên tiên sinh, cháu bán hẳn một nén bạc ấy chứ. Họ có thú vui tao nhã mà ít người biết, chính điều đó cũng khiến họ cao hơn kẻ khác một bậc.

Về gần đến Lý phủ, Thái Hương vẫn thất thểu theo sau. Cô bé tìm một gốc cây ven đường gần cửa hậu ngồi xuống. Bùi Như Lạc bảo:

– Lần sau nghe lời ta, cứ kệ bọn hành khất.

– Xin nghe theo chú.

Vào phủ, Chương được biết có mấy võ tướng dưới trướng Lý An đang chờ cậu ở hậu viện. Chương vội vàng theo chân Như Lạc đi gặp. Sau khi thi lễ, một võ tướng tuổi dưới ba mươi nói với Chương:

– Bọn chúng ta nghe nói tiên sinh làm ra bộ cờ Lý Vạn Xuân mà Sứ tướng rất thích, chẳng hay chúng ta có thể nhờ tiên sinh làm giúp cho mỗi người một bộ?

– Vâng, thật không khó. Đại nhân và các ngài đây xin chờ dăm ba ngày. Để bộ cờ trở nên đặc biệt hơn, các ngài có thể để lại cho chú Lạc danh tính, tiểu sinh sẽ khắc riêng cho mỗi người và đem đến tận nơi, để khỏi phiền các ngài phải cất công đến phủ.

– Đa tạ tiên sinh trước.

– Hoàng Đại tướng quân xin ngài chớ khách sáo. Tiểu sinh thực lòng mừng vui khi Hoàng Đại tướng quân đây yêu thích loại cờ mới này. Chẳng hay phủ của ngài có gần đây không ạ?

– Ta ở trong Luy Lâu thành, hân hạnh đón tiên sinh.

Chương vui như mở cờ trong bụng. Ngay tối hôm ấy, cậu chong đèn cùng Bùi Như Lạc cặm cụi đẽo gọt những quân cờ một cách tỉ mẩn. Bùi Như Lạc thấy việc giúp Chương mang lại nhiều điều tốt nên rất tích cực.

Sáng hôm sau trời mưa tầm tã, Chương ra cửa hậu viện vẫn thấy Thái Hương đứng co ro bên gốc cây tránh mưa. Lòng cậu dâng lên nỗi thương cảm. Chương nói với Bùi Như Lạc, Như Lạc than ngắn thở dài rồi ra dẫn Thái Hương vào phủ, đưa cho ít cơm nguội cùng bộ quần áo cũ.

– Mày thật rách việc. – Bùi Như Lạc phàn nàn. – Hành khất ở Siêu Loại có đến hàng nghìn vì đang kỳ giáp hạt, bao nhiêu cho đủ.

– Thôi thì mình giúp được người nào hay người nấy chú ạ. Cháu thấy con bé cũng nhanh nhẹn, hay chú xin tiểu thư cho con bé vào làm tì nữ? Chú cháu mình ngoài làm bàn chải lại còn làm cả bàn cờ. Cho nó giúp một tay chẳng phải đỡ hơn sao?

Bùi Như Lạc cho là phải, bèn đi gặp Trịnh Lam Khuê. Lam Khuê đến gặp Thái Hương, thấy mặt mày sáng sủa. Hỏi thăm thì biết cha mẹ cô bé đã mất từ lâu, không rõ quê quán nơi nào, nên tạm thời thu nhận cho phụ giúp Bùi Như Lạc. Thế là Thái Hương vào phủ thuận lợi.

Từ Thái Hương, Chương biết được gần đây Phạm Cự Lượng đã bắt được hơn chục gian tế đang tìm cách dò la tin tức của Thiên Đức quân trong Linh Sơn cửu đỉnh. Lý Lệnh công vẫn nung nấu ý định dẹp Thiên Gia Bảo Hựu song chưa nắm được tình hình của Thiên Đức quân nên cho người âm thầm tìm hiểu.

Ông Cả Lụa đã giao y phục cho đội Thần Vũ và Thần Sấm, mỗi người được hai bộ. Thần Vũ vận y phục màu vàng, còn Thần Sấm của Phạm Bạch Hổ vận y phục xanh sậm theo yêu cầu trước đó của Chương. Lâm Uyển Như mới về quân doanh, đem theo mấy chục cô gái cùng gia quyến và một mực muốn tìm cách gặp Chương vì... nhớ nhung. Thiên Bình và Duệ ngăn cản mãi, Uyển Như mới chịu thôi.

Chương cũng biết Bỉnh Di đưa thêm người giao cho Cự Lượng, lúc đầu một trăm năm mươi người và gần đây lại bổ sung thêm bấy nhiêu. Ba quân tướng sĩ không biết Chương đi đâu nên thường thắc mắc hỏi han. Có nhiều việc họ không tự quyết được, Duệ sắp xếp tạm thời ổn thoả song không được lâu. Quân lương và binh khí cũng cần bổ sung, không thể hoàn toàn trông chờ vào tiếp viện từ Thiên Gia Bảo Hựu.

Nguyễn Gia Miêu dường như đã phải lòng Phạm Thị Duyên, cô gái còn lại trong Ngũ vạn tinh phi. Duyên đến giúp Miêu dạy học, do hàng ngày gặp mặt nên nảy sinh tình cảm. Miêu đã báo với Duệ, Duệ nói chờ chủ tướng về sẽ định liệu và tác thành nếu hai người muốn nên duyên vợ chồng.

– Chủ tướng không thể ở đây lâu được.

– Ta biết, ta nghĩ ta sắp đạt được mục đích rồi.

Mưa lớn ba ngày ba đêm liên tiếp, Chương nghe loáng thoáng trong phủ, gia nhân kháo nhau nước sông Dâu dâng cao mấp mé cổng thành Luy Lâu, Sứ tướng Lý An phải dùng thuyền nhỏ để vào thành.

Chương tranh thủ làm bàn cờ với sự giúp sức của Thái Hương và mấy người khác. Sau hơn ba ngày, cậu đã có cho mình hơn hai chục bộ cờ vua, những quân cờ đều làm từ gỗ mít. Bùi Như Lạc đem quân cờ đi sơn son thếp vàng khiến bộ cờ hoàn thiện trở nên đẹp hơn. Chương chọn ra một bộ khắc tên Sứ tướng, một bộ khác khắc tên Trịnh Lam Khuê đem tặng. Bùi Như Lạc viết, Chương theo dấu và tỉ mỉ khắc từng nét để thể hiện lòng thành.

Số tiền kiếm được từ bàn chải và bốn bộ cờ vua của nho sinh làng Trống, sau khi chia thì Chương nhờ Như Lạc đem nộp cho Lam Khuê.

Mưa ngớt, ngoài đồng nước vẫn chưa rút hết. Bùi Như Lạc dẫn Chương đem cờ đi tặng các Tướng quân, Đại tướng quân ở các doanh trong vùng Siêu Loại. Việc này tốn ba ngày trời dù Bùi Như Lạc đã sắp xếp hai con ngựa. Chuyến đi của Chương thu hoạch rất khá.

Cậu đã đến được cả thảy chín quân doanh trong Siêu Loại, được các vị Đại tướng quân, Tướng quân đón tiếp nồng hậu. Ngoài thết đãi sơn hào hải vị, lúc ra về Chương còn được các vị khách quý dúi vào tay một túi vải nhỏ, mở ra thì có đến năm nén bạc, có chỗ là ba nén.

Chương dạy cho họ cách chơi, chơi cùng với họ. Khi trà dư tửu hậu, Chương khéo léo moi được những thông tin cần thiết qua những câu hỏi ngô nghê của kẻ chẳng biết gì về binh pháp. Cậu cũng không quên tặng các vị khách hàng chục chiếc bàn chải và dặn dò họ cách sử dụng.

Mỗi quân doanh dưới trướng Sứ tướng Lý An có từ ba trăm đến sáu trăm binh sĩ, vài chục ngựa tốt. Cá biệt có trại hơn trăm ngựa. Các quân doanh thường đóng gần mương, rạch hoặc nhánh sông. Có vài chục thuyền nhỏ bốn mái chèo dùng cơ động khi có trại gặp nguy. Từ ngựa và thuyền, Chương phỏng đoán rằng Lý An đề cao tính cơ động của quân.

Chín quân doanh ước tính khoảng hơn ba nghìn quân. Mỗi làng cũng có một đội hương binh từ hai mươi đến năm mươi người tùy thuộc vào quy mô làng để giữ trị an. Tất cả tráng niên đủ 18 tuổi được gọi là Hoàng nam, phải ghi danh báo lên cấp trên, mỗi ba tháng lại được triệu tập huấn luyện. Chương thấy chính sách ngụ binh ư nông sơ khai này rất khôn khéo, so với cách cậu đã thực hiện thì có phần quy củ hơn. Số quân dự bị này Chương chưa biết bao nhiêu, song nếu mỗi làng hai mươi hương binh thì trăm làng sẽ đến hai nghìn. Nhẩm tính năm vạn dân hơn kém một chút thì số hương binh làm quân dự bị của Lý An cũng phải lên tới hơn một vạn người.

Chương nghĩ thành Luy Lâu sẽ đông nhất, theo tin tức trước đây thì quân số thường trực của Lý Lệnh công khoảng một vạn thì sáu nghìn quân còn lại hẳn là đồn trú trong thành Luy Lâu.

Trở về Lý phủ, Chương lại mang toàn bộ số bạc được biếu xén giao nộp cho Trịnh Lam Khuê sau khi trích hai nén chia cho những người giúp sức. Riêng Thái Hương được cho một nén song không ai biết.

Chương tính đến thành Luy Lâu sau cùng vì là nơi gần nhất, nhưng khi chuẩn bị khởi hành thì Bùi Như Lạc có việc do Lý An giao. Chương định chờ nhưng Lạc lại đến xin phép Lam Khuê, Lam Khuê cho Thái Hương đi cùng Chương vì Chương là môn khách.

Cơ hội ngàn năm có một, nhưng Chương vẫn cẩn thận dặn Thái Hương sau khi rời phủ rằng chắc chắn sẽ có người bám theo.

Quả nhiên là thế.

Thái Hương phát hiện có người giả trang bám theo, hai thầy trò lại càng yên tâm.

– Chốc nữa vào được thành, em chú ý quan sát và ghi nhớ xem số binh lực áng chừng bao nhiêu. Xưa nay chúng ta chưa biết trong thành Luy Lâu có bao nhiêu quân.

– Tôn có báo về rằng lương thảo đưa vào thành bằng thuyền theo mé cửa chính. Cứ bốn ngày một chuyến ạ.

– Nhiều không?

– Tôn và những người khác chưa thể ước lượng được. Em chỉ thấy nếu binh lực đông đến vài nghìn mà bốn ngày mới tiếp tế lương thực một lần, e rằng hơi ít. Ngày tiếp phẩm trùng với phiên chợ Diên Ứng đó thầy.

– Thế càng phải để tâm. Thầy nghe nói quân trong đó đều là tinh binh, hiếm khi được ra ngoài thành. Nơi đó hẳn có bí ẩn, nhưng thầy trò mình phải khéo léo.

– Thầy tính khi nào về chưa? Em nghe tin mấy hôm nay mưa lớn, nước sông Thiên Đức dâng cao gây lụt. Giờ này nước chắc cũng đã rút bớt rồi ạ.

– Đường đất đắp cao như vậy nước vẫn tràn à?

– Em nghe nói vậy.

– Như thế chỗ nhà bà Ngư c�� ngập không?

– Nước ngập cao hơn nửa căn nhà, gần chạm mái tranh nhưng thầy yên tâm. Hôm qua em nhận được tin chị Bình báo, đồ đạc của thầy đã được di dời đến nơi bí mật.

Chương khẽ thở dài:

– Hơn một tháng không gặp, mong là mọi người ở nhà đều mạnh khoẻ.

Chợ Diên Ứng hãy còn đầy sình lầy, đất bùn lưu lại dấu tích quanh chân cột những hàng quán. Chợ Diên Ứng sầm uất, đây hẳn là chợ lớn trong vùng. Nước mới tạm rút mà cảnh buôn bán trên bến dưới thuyền diễn ra tấp nập.

Chương và Thái Hương đứng chờ một hồi ngoài cổng thành cho đến khi quân sĩ trở ra dẫn vào. Cổng thành cao đến hơn ba trượng, tường thành dày cả thước, bên ngoài chân thành đều trồng tre gai rủ bóng xuống hào nước rộng đến năm trượng. Bên trong thành không có nhà dân, toàn dinh thự, lầu phủ, tháp canh.

Chương và Thái Hương không dám nhìn ngang liếc dọc, thi thoảng thấy mấy lá cờ lớn khác màu song cả thầy lẫn trò đều không đọc được.

Chương ngồi chờ ngoài hành lang vì Hoàng Thái Công đang bận việc quân. Dinh thự của Hoàng Thái Công không xây cao, trên đỉnh dường như có lầu quan sát toàn bộ thành. Nếu lên được đấy thì Chương dễ dàng có cái nhìn bao quát. Cậu thì thầm với Thái Hương:

– Chắc chắn thầy trò ta cũng được giữ lại ăn cơm, em để ý các cột khói bếp, cố ghi nhớ. Thầy trò ta cần vẽ lại sơ đồ của thành.

Sau gần nửa canh giờ, Chương được dẫn vào gặp Hoàng Thái Công, Đại tướng quân chỉ huy thành Luy Lâu. Thái Công vui mừng nhận bàn cờ và khen lấy khen để.

– Tiên sinh, các doanh khác đều đã nhận, riêng thành Luy Lâu của Đại tướng quân nhận sau cùng là vì ngài ở gần nhất. Tiểu sinh mong ngài hiểu cho.

– Tiên sinh, tiên sinh tự tay làm rồi đem đến cho ta thế này, Hoàng mỗ này thật không biết lấy gì đền đáp. Tiên sinh ở lại dùng cơm và nhân tiện bày cho ta cách chơi nhé? Hôm trước Sứ tướng đến thăm doanh trại đã bày cho ta cách chơi nhưng ta chưa thành thục và…

– Nên ngài không thắng được?

– Quả có vậy. Sứ tướng có dạy, chơi cờ Lý Vạn Xuân cũng như điều binh khiển tướng, lúc nhu lúc cường. Hoàng mỗ mong tiên sinh chỉ thêm cách để Hoàng mỗ dạy cho quân sĩ dưới trướng chơi. Có dịp gặp mặt các tướng khác đặng… nở mày nở mặt.

– Không khó, không khó! Hoàng Đại tướng quân an lòng. Tiểu sinh sẽ dành cả ngày hôm nay bày cách cho ngài chơi thành thục, đảm bảo ngài không thua ai, còn trở thành Vạn Thắng vương khi chơi cờ đều phụ thuộc hoàn toàn vào sự kiên trì tập luyện của ngài. Học chơi cờ cũng như luyện binh, chơi cờ cũng như khiển binh, nóng vội e là khó thành.

– Tiên sinh nói chí phải. Vậy mời tiên sinh lên gác, nơi ấy thoáng đãng, yên tĩnh thật tốt cho việc chơi cờ. Mời tiên sinh.

– Hoàng Đại tướng quân, ngài có thể cho tì nữ này theo chúng ta không?

– Ồ, không vấn đề.

Như vậy, Chương và Thái Hương được dẫn lên lầu cao phóng tầm mắt nhìn bốn phương tám hướng trong thành. Phủ của Hoàng Thái Công nằm ngay chính giữa, tháp nơi Chương đang ngồi rộng khoảng hơn mười mét vuông, có kê một bàn dài và tám ghế.

Chương dạy Hoàng Thái Công chơi cờ, cơm canh bưng lên vừa ăn vừa chơi. Thái Công vô cùng chăm chú, chẳng để tâm đến tì nữ của Chương liên tục di chuyển từ góc này sang góc kia của tháp.

Chơi đến xế chiều thì Thái Công đã thành thục, quyến luyến tiễn Chương ra về với năm nén bạc tạ ơn. Hoàng Thái Công tính cho xe ngựa đưa Chương về nhưng Chương một mực từ chối bởi làm vậy sẽ khiến người khác dị nghị. Chương nhận thịnh tình của Hoàng Thái Công và… tặng ông ta một miếng sắt nhỏ, bảo rằng đó là vật may mắn.

– Hoàng Đại tướng quân nên giữ bên mình. Ngài là người ngay thẳng, là một tướng tài nên tiểu sinh chúc ngài sớm trở thành Tả Tướng quân của Sứ tướng, tiền đồ rộng mở.

– Nếu quả thật vật này đem lại may mắn cho ta trong đường quan lộ, ta nhất định không quên ơn của tiên sinh.

– Tiểu sinh có điều không hiểu, Đại tướng quân trấn giữ Luy Lâu thành, toà thành trọng yếu nhất vùng cớ sao vẫn chỉ là Đại tướng quân?

– Tiên sinh không trong quân, không hiểu cũng là lẽ thường tình. Luy Lâu thành tuy lớn nhất nhưng Sứ tướng đã rút kinh nghiệm các lần trước chạm trán với Vũ Ninh vương, đóng quân ở nhiều trại thì dễ bề ứng cứu, chứ đại quân trú trong thành chẳng khác nào tự trói tay trói chân.

Kết hợp với quan sát của Thái Hương, Chương nhận định trong thành Luy Lâu chỉ hơn hai nghìn binh mã, nhiều cũng không đến ba nghìn. Như vậy chẳng lẽ Lý Lệnh công chỉ có khoảng sáu nghìn quân chính quy ư?

Ba trại đóng ở mé Nhất Sơn cũng chỉ nghìn quân, nơi ấy Chương chưa gặp tướng nào. Như vậy thông tin bọn Nguyệt và Bỉnh Di thu thập hãy còn có những điểm chưa rõ ràng.

– “Không thể đánh giá thấp Lý An và Lý Lệnh công. Cái mình nhìn thấy chưa chắc đã là thực. Tướng giữ thành quan trọng nhất lại chỉ là Đại tướng quân, vậy Tả và Hữu Tướng quân đóng ở đâu?”

Chương và Thái Hương mua ít hoa quả cùng nén hương rồi vào chùa Diên Ứng, cốt là để gặp được Tôn. Ngay khi Tôn lướt qua, Chương nói nhanh:

– Bằng mọi cách cử người bám sát làng Thư Đôi, ta muốn biết ở đó có gì. Đây là lệnh!

Cái đuôi vẫn theo Chương về phủ. Thái Hương thắc mắc:

– Ta cần theo dõi làng ấy làm gì vậy thầy?

– Lý Lệnh công ở chỗ nào còn chưa rõ vì ông ta có đến mấy phủ. Làng Thư Đôi nào đó hẳn có điều kỳ lạ bởi Tôn có nói thám thính không thành công. Điều này cũng như Thiên Đức quân, kẻ nào muốn dò la, mon men đến gần những làng như Long Ngô Động là bị bắt giữ.

– Thầy nghĩ làng ấy là đại bản doanh?

– Em đưa tin về cho chị Duệ, chị Bình và anh Lượng, dặn rằng ta muốn biết làng Thư Đôi đó ra sao bằng mọi cách. Ta ngờ nơi đó thực là đại bản doanh. Luy Lâu là thành chính mà quân số lại thưa thớt, theo dõi thêm nửa tháng nữa nếu việc tiếp tế không có gì bất thường, các trại trong vùng không có sự điều động binh lính thì có thể khẳng định Luy Lâu thành là mồi nhử.

– Sao ạ?

– Mấy ngày qua ta đi cùng chú Lạc đã mường tượng ra. Lý phủ có khoảng gần nghìn quân bản bộ, Luy Lâu thành hơn hai nghìn và Thư Đôi, như Tôn đã báo ở mé Tây Nam chùa Diên Ứng thì tạo thành thế chân vạc. Nếu xưa kia Vũ Ninh vương chiếm dải đất ven sông một cách dễ dàng, trong khi Luy Lâu lại không chiếm được mà phải rút lui, đích thị là đã bị đánh tập hậu hoặc thọc sườn mà rút. Lý An bày binh thiên về tính cơ động. Trong phép dùng binh ta đề cao điều đó. Em thấy đấy, trong thành ngựa còn ít hơn các doanh trại đóng ở các nơi.

– Em đã hiểu, em sẽ chuyển tin sớm.

– Tin mật, dặn người truyền tin phải truyền trực tiếp, không được thông qua người khác.

– Dạ!

Nhận định của Chương liệu có đúng?

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free