Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 108: Hiền tài

Bộ cờ vua đầu tiên, đặt tên là Lý Vạn Xuân, được Chương làm xong và đem biếu Lý An. Cậu đã dành non nửa ngày để chỉ cách chơi cho ông, hai con trai và Trịnh Lam Khuê. Sự mới lạ của bàn cờ 64 ô hai màu trắng đen cùng những quân cờ hình thù ngộ nghĩnh đã khiến Lý An và những người khác mê tít.

Chương không hay biết rằng, ngay từ lúc cậu ngâm bài thơ, Trịnh Lam Khuê đã có hảo cảm với cậu rồi. Giờ đây, với bàn cờ lạ lẫm này, Lam Khuê càng để ý đến Chương nhiều hơn.

Sau đó, Chương làm thêm vài bộ cờ khác và cùng Bùi Như Lạc mang ra bán gần làng Trống, làng Mái. Ngồi phơi nắng cả nửa ngày, họ chỉ bán được dăm ba chiếc bàn chải, nhưng nhờ đó Bùi Như Lạc đã học được cách chơi cờ Lý Vạn Xuân. Bùi Như Lạc mê cờ đến nỗi, sau này ông nổi danh là người chơi cờ Lý Vạn Xuân có tiếng ở vùng Siêu Loại. Chương dù là môn khách, có vị thế cao hơn Bùi Như Lạc, song vẫn giữ thái độ thân tình như ngày mới đến, một câu "chú Lạc", hai câu "chú Lạc". Bởi lẽ đó, Bùi Như Lạc từ lúc nào không hay, đã xem Chương như con cháu trong nhà.

Một nho sinh đến nói với Chương rằng thầy của mình, Thuyên tiên sinh, muốn mời cậu đến uống trà đàm đạo thơ văn. Nhưng Chương lại nói còn bận bán bộ cờ Lý Vạn Xuân nên không thể đến.

Chừng hơn một khắc sau, Hàn Thuyên cùng nho sinh tất tả tìm đến chỗ Chương bán hàng ngay dưới gốc cây, giữa cái nắng gắt.

- Cậu Chương, ta nghe nói cậu làm ra bộ cờ Lý Vạn Xuân gì đó?

- Tiểu sinh đang chơi, tiên sinh có muốn thử không?

Chương có thiện cảm với người tên Hàn Thuyên này, nhờ ông ta mà cậu trở thành môn khách của Lý An. Hơn nữa, Hàn Thuyên tuy là nho sĩ nhưng lại có khí khái của một kẻ cầm quân.

- Ồ, thứ này thật lạ, ta chưa từng thấy bao giờ.

- Tiểu sinh đã biếu Lý Sứ tướng một bộ, nay Thuyên tiên sinh ghé thăm, đây… tiểu sinh xin biếu tiên sinh một bộ.

- Ta… ta… thứ này… ta không biết chơi.

- Không biết thì học chơi, chú Lạc chơi được chẳng lẽ tiên sinh lại không?

- Vậy ta mời cậu về tệ xá được chứ?

- Tiên sinh! Thực không phải tiểu sinh khó khăn mà từ chối ý tốt của ngài, nhưng… tiểu sinh còn phải bán những thứ này.

Hàn Thuyên quay ra nói với nho sinh:

- Các trò, mau về làng báo cho mọi người, ai cần mua bàn chải đánh răng và bột đánh răng cho thơm miệng thì hãy mau ra đây mua kẻo hết.

Đám nho sinh chạy ù về làng, Hàn Thuyên nói với Chương:

- Học trò của ta đều là con nhà hào phú. Ở hai làng này, lời nói của những người hay chữ đều được mọi người lắng nghe.

- Ô! Thật sao ạ?

- Bây giờ cậu cùng ta về tệ xá. Cứ để ông Lạc ở lại trông coi một lát, rồi sẽ bán hết thôi. Ta với Lý đại nhân có giao tình, ta có thể cam đoan mọi điều về cậu, có được không ông Lạc?

- Thuyên tiên sinh đã nói vậy thì con mau đi đi, để ta trông cho.

Thế là Chương theo Hàn Thuyên vào làng Trống. Hàn Thuyên là nho sĩ có tiếng, dân trong làng đều niềm nở cất tiếng chào khi gặp ông. Chương theo sau thầm nghĩ, nếu có thể thu phục được tầng lớp nho sĩ, mọi chuyện sau này sẽ dễ dàng hơn. Chỉ có điều, hệ tư tưởng và chữ viết khác biệt là một rào cản lớn.

Dù gọi là tệ xá, nhưng thực tế nơi này không hề tồi tàn. Bước qua cổng chính làm bằng gỗ tốt, Chương liền thấy một ngôi nhà mái ngói đỏ tươi và vách gỗ chắc chắn. Qua khoảng sân rộng lát gạch, bước lên bậc tam cấp là đã vào đến nhà. Trong nhà mát rượi, trái ngược hoàn toàn với cái nắng đổ lửa bên ngoài.

- Cậu ngồi uống nước nghỉ một chút, gia nhân sẽ dọn cơm, rồi ta dùng bữa luôn nhé.

- Tiên sinh, tiên sinh không cần phải đối đãi với tiểu sinh trọng thị đến vậy, thực sự ngại quá.

- Chả giấu gì cậu Chương, hôm qua Lý Sứ tướng đã cho người đem đến cho ta bài thơ “Thu điếu” do cậu tặng. Ta đọc và ngẫm, thấy đây là một bài thơ trác tuyệt. Người làm ra hẳn là một đại thi nhân. Có phải cậu đã làm ra bài này không?

- Tiên sinh nói quá, đâu có gì to tát, chỉ là một bài thơ thôi mà. Bài thơ này tiểu sinh làm từ năm ngoái, thi thoảng vẫn đọc lại, ai ngờ Lý Sứ tướng lại tâm đắc đến thế.

- Cậu Chương, ta thú thật, ta còn chưa làm được bài thơ nào mà ý thơ miêu tả mùa thu lại hay đến mức này. Ngâm xong, ta thực sự ước bây giờ là mùa thu để có thể đi câu cá ngay lập tức.

- Tiên sinh thích mùa thu vậy sao?

- Ta… ta thấy bài thơ miêu tả mùa thu đẹp quá.

- Vậy tiểu sinh xin tặng riêng tiên sinh một bài thơ khác về mùa thu. Tiểu sinh không biết bình thơ, ý thơ nảy ra trong đầu thì cứ thế tuôn ra. Còn… bình phẩm thơ, e rằng phải nhờ đến tiên sinh giúp sức rồi.

- Tặng… tặng cho ta sao?

Chương lại đọc bài “Thu vịnh”:

“Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao, Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu. Nước biếc trông như tầng khói phủ, Song thưa để mặc bóng trăng vào. Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái, Một tiếng trên không ngỗng nước nào? Nhân hứng cũng vừa toan cất bút, Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào.”

Đọc xong thì bảo:

- Tiên sinh có thể thay “ông Đào” thành một văn nhân nổi tiếng nào đó mà tiên sinh biết, vì tiểu sinh chẳng biết ai nên đành bịa ra một cái tên mà thôi.

Hàn Thuyên chép lại bài thơ, mắt sáng rực như sao. Cơm dọn ra cũng chẳng buồn động đũa, ông cứ ngồi bên trường kỷ mê mẩn với bài thơ. Chương tủm tỉm cười, ngồi ăn no căng một bụng.

- “Xem ra, muốn khuất phục giới kẻ sĩ ở Siêu Loại phải dùng văn thơ. Họ có tiếng nói trong dân và… ừm… cả các vị cao tăng nữa. Tuyên truyền thông qua cửa Phật là con đường dễ nhất. Đánh trận có cần làm marketing không nhỉ? Có khi nên, phải để dân Siêu Loại thấy Thiên Đức quân không phải đám cướp cạn. Chủ tướng quân Thiên Đức phải anh minh thần võ, lại hay chữ giỏi dùng binh, may ra mới thu phục được lòng họ.”

Bùi Như Lạc xách hộp gỗ và mấy bộ cờ theo chân nho sinh vào đến sân. Hơn trăm chiếc bàn chải đã bán hết veo. Hàn Thuyên mời ông Lạc lên nhà dùng bữa, nhưng ông theo lễ tiết nên không dám, chỉ xin được ngồi ăn dưới bếp.

Học trò của Hàn Thuyên ��ều dưới tuổi đôi mươi, dáng vẻ người nào cũng khôi ngô tuấn tú. Chương rất muốn kết giao với những người trẻ có học thức, bởi họ dễ tiếp nhận cái mới hơn những người đã ăn sâu vào lễ giáo mấy chục năm.

Hàn Thuyên đọc cho học trò nghe bài thơ vừa mới chắp bút viết xong. Ông còn chưa kịp nói rằng thơ do Chương tặng, thì Chương đã nhanh miệng nói:

- Tiên sinh quả là hay chữ thật hơn người, chỉ một loáng đã có thể làm ra bài thơ hay đến vậy, tiểu sinh xin bái phục ngài.

Không để Hàn Thuyên kịp nói, Chương đã hai tay cung kính cầm lấy tờ giấy, đưa cho một nho sinh:

- Thầy giỏi tất có trò ngoan, các cậu theo học Thuyên tiên sinh ắt có ngày công danh hiển đạt. Bây giờ cho tiểu sinh xin được mượn Thuyên tiên sinh một lát được không?

Các nho sinh cầm thơ của Hàn Thuyên và lui hết. Bấy giờ Chương mới nhìn Hàn Thuyên, nét mặt ông lộ rõ vẻ không hài lòng.

- Tiên sinh không bằng lòng cách làm của tiểu sinh cũng phải. Xưa nay nho giáo coi trọng sự thành thật lên hàng đầu, tiên sinh nho nhã không nói dối, chỉ có tiểu sinh là kẻ dối trá.

Chương cung kính rót trà cho Hàn Thuyên, từ tốn nói:

- Tiểu sinh cũng biết đôi chút thuật tướng số, một nho sĩ như tiên sinh chẳng hay có để ý không?

- Xưa nay ta vốn không ưa các thầy xem tướng. Ta cho rằng sống trên đời này, thành bại đều do chính mình mà ra. Kẻ có học sao có thể u mê tin vào những lời dị đoan được.

Chương gật gù:

- Tiên sinh nói quả không sai, thành bại do người cả.

- Ta dạy học trò thành thực, nay cậu làm vậy ta e là…

- Chẳng hay tiên sinh có thường đi xa khỏi Siêu Loại không?

- Ta đã đến kinh thành đôi ba bận, những vùng lân cận cũng đã từng đặt chân đến.

- Đi một ngày đàng học một sàng khôn, đi nhiều ắt sẽ hơn người. Tiên sinh đi nhiều biết nhiều, chẳng hay ngài có thấy dân Siêu Loại chúng ta còn khổ sở không?

- Dân Siêu Loại không khổ, so với vùng lân cận thì có phần khá giả hơn. Dân đông đến hơn năm vạn, thóc lúa đầy kho, trâu bò cũng lên đến vài nghìn con.

- Tiểu sinh mạo muội hỏi tiên sinh, ngài là chỗ có giao tình với Lý Sứ tướng hẳn cũng rõ, Siêu Loại gần đây đang bị nhòm ngó phải không?

- Chẳng phải gần đây đâu, vùng đất trù phú nào cũng bị nhòm ngó cả. Nhiều năm trước, Vũ Ninh vương từng tràn sang nhưng may có Linh Sơn cửu đỉnh nên Siêu Loại vẫn chưa rơi vào tay ông ta. Ông ta đã từ bỏ ý định rồi.

- Mới mấy tháng trước Vũ Ninh vương cho quân sang bờ Nam, tiểu sinh nhờ vậy mới có cơ hội ngồi đây đàm đạo cùng ngài.

Hàn Thuyên chau mày, Chương vội giải thích lai lịch của mình như đã từng nói với Sứ tướng Lý An.

- Thiên Gia Bảo Hựu chỉ là một đám giặc cỏ, nay mai sẽ bị Sứ tướng diệt trừ. Chúng còn tồn tại được cũng là vì Lý Lệnh công cho tồn tại để làm phên dậu ngăn Vũ Ninh vương.

- Tiên sinh nói không sai, song ngài có từng tự hỏi, đám giặc cỏ ấy cớ sao lại có thể đánh bại Vũ Ninh vương hay chưa?

- Ta nghe nói Lý Lệnh công đã đem quân trợ giúp.

- Tiểu sinh lại nghe khác. Dân bờ Bắc bây giờ sợ Thiên Gia Bảo Hựu và Thiên Đức còn hơn sợ cọp. Vũ Ninh vương quân đông gấp vài lần mà phải chịu đền bù tiền bạc, lúa gạo, và còn phải dời mấy nghìn dân sang bờ Nam nhằm dàn hòa với đám giặc cỏ mà ngài vẫn gọi.

- Đấy là do Vũ Ninh vương nhân đức chứ?

- Tiểu sinh lang bạt bên vùng ấy gần một tháng trời mới về đây. Những gì cần thấy đã thấy, cần nghe đã nghe. Tiên sinh, ngài sớm hay muộn gì rồi cũng sẽ tìm đến nơi đó để xem xét.

- Ta thấy nơi ấy không có gì đáng để xem cả.

- Tiểu sinh lại cho là có. Chính bởi chẳng ai để tâm đến dải đất nhỏ hẹp ấy nên nay mai khi binh biến xảy ra, các sứ quân sẽ trở tay không kịp. Tiên sinh là người học rộng biết nhiều, có uy tín trong dân chúng, tài năng của ngài không thể gói gọn trong phạm vi hai làng Trống, Mái. Làm vậy sẽ thiệt thòi cho dân Vạn Xuân lắm.

- Cậu Chương, cậu thật kỳ lạ. Những gì cậu nói dường như muốn ám chỉ Siêu Loại nay mai sẽ gặp cơn biến loạn và… Thiên Gia Bảo Hựu chính là những kẻ gây chiến ư?

- Thiên Gia Bảo Hựu đã trở thành cái nhọt sớm muộn Lý Sứ tướng cũng cần trừ bỏ. Tuy nhiên, cái nhọt đã quá lớn, chỉ sợ nó sẽ lan ra khắp cơ thể. Ngài là người hiểu biết, hẳn cũng thức thời, nên tiểu sinh mới mách ngài như vậy.

- Cậu bây giờ là môn khách của Sứ tướng, chẳng lẽ cậu không nói cho ngài ấy biết mối nguy này?

- Đến lúc ắt tiểu sinh sẽ nói. Gần đây, La Lệnh công ở Tế Giang cũng quấy nhiễu Sứ tướng. La Lệnh công quân đông nhưng không phải là mối nguy. Nếu họ muốn làm gì thì đã làm từ lâu rồi, chẳng chờ đến bây giờ. Các sứ quân đều chỉ chăm lo cho dân trong phần đất mình cai quản. Như vậy, kẻ nào cảm thấy mình được hưởng ít lợi hơn cái họ đáng có, ắt là kẻ đầu têu tạo ra nội loạn.

- Cậu nói không sai. Ta không nghĩ người mới tuổi đôi mươi như cậu lại có cái nhìn xa đến vậy.

Chương lấy ra một mảnh thép nhỏ hình chữ nhật đưa cho Hàn Thuyên.

- Trên mảnh thép này có khắc hình hoa đào, tiểu sinh quý mến ngài là bậc danh nho nên tặng ngài.

- Thứ này có tác dụng gì?

- Một cao nhân đã tặng cho tiểu sinh và dặn rằng nó có tác dụng giúp công danh hiển đạt. Tiểu sinh đem theo bên mình gần hai tháng nay, quả thật đường công danh gần đây có chút thăng tiến, song vẫn chậm vì tiểu sinh chả biết chữ nghĩa. Tiên sinh là người có ơn với tiểu sinh, ngài giữ thứ này ắt sẽ có nhiều tác dụng hơn.

- Sao có thể? Nếu vật này mang lại cho cậu hoạn lộ hanh thông, cậu phải giữ lấy chứ?

- Một kẻ chữ nghĩa chả biết, võ nghệ phòng thân chẳng có như tiểu sinh thì ngài nghĩ công danh được bao nhiêu đâu chứ? Nếu tiên sinh tin tiểu sinh, hãy thử đến dải đất do Thiên Gia Bảo Hựu kiểm soát mà xem nhân tình thế thái, nơi ấy quả thật cần những người như ngài.

- Cậu… cậu là gian tế của Thiên Gia Bảo Hựu?

Chương bật cười:

- Ngài có thấy gian tế nào như tiểu sinh chưa? Ngài đánh giá tiểu sinh cao quá rồi đấy.

- Ngay từ lần đầu gặp cậu, ta đã đoán cậu không phải kẻ tầm thường, cho đến nay ta vẫn tin là vậy. Cậu không sợ ta thuật lại lời cậu cho Sứ tướng ư?

- Tiểu sinh chưa nói gì quá phận, chỉ vì quý mến tiên sinh tài cao, lại là người thức thời, nên tiểu sinh mới bộc bạch với ngài. Ngài thông minh hơn người, chẳng lý nào lại kể những điều võ đoán để tự rước họa vào thân như thế. Lúc nãy tiểu sinh có nói tiểu sinh biết thuật xem tướng, đường công danh của ngài vì Linh Sơn cửu đỉnh chắn lối nên chưa thể phát triển. Nếu ngài tin lời tiểu sinh, ngài có thể thử, dù gì ngài cũng đi nhiều, từ đây sang đó có đáng là bao? Đôi khi, nhìn xa quá lại chẳng thấy ngay dưới chân mình có chỗ tốt.

- Ta sẽ thử.

- Ngài nên đem theo vật tiểu sinh tặng bên mình, ngoài việc giúp công danh hiển đạt, nó còn có thể giúp ngài tai qua nạn khỏi nếu đến vùng đất ấy. Chính vị cao nhân đã tặng vật này đã nói với tiểu sinh như thế.

- Vật này thật có tác dụng đến vậy ư?

- Ngài ngao du sơn thuỷ, đi thêm một chuyến cũng chẳng thiệt.

- Ta vốn là kẻ tò mò, cậu lại đưa thứ này thật khó mà không đi được.

- Bây giờ tiểu sinh sẽ chỉ ngài cách chơi cờ Lý Vạn Xuân.

- Ồ! Tại sao cậu lại đặt tên như vậy?

- Giang sơn này vốn của họ Lý nên tiểu sinh đặt như vậy.

- Sứ tướng Lý An hẳn rất hài lòng.

- Những người họ Lý sẽ hài lòng.

Lời của Chương vừa nói ra khiến Hàn Thuyên khẽ giật mình. Ông nheo mắt nhìn rõ chàng trai trước mặt, bởi câu nói ấy mang nhiều hàm ý nhưng lại khó lòng bắt bẻ. Quả thật, Vạn Xuân này do họ Lý lập ra nhưng nay đã tan đàn xẻ nghé. Những người họ Lý mà Chương vừa nói, ý cậu ta ám chỉ đến ai? Thiên Gia Bảo Hựu cũng tự xưng là phò nhà Lý, vậy kẻ này thực sự là ai?

- Cậu thật mang họ Mạc?

- Họ là do tổ tiên truyền lại, tiểu sinh nào dám thay.

Chương thản nhiên bày bàn cờ ra bàn và giải thích cho Hàn Thuyên cặn kẽ cách chơi. Càng nghe, Hàn Thuyên càng hứng thú. Ông không thể tin người đang ngồi đối diện mình lại chỉ là kẻ bán bàn chải ven đường.

Bản văn chương này được độc quyền phát hành trên truyen.free, kính mong quý bạn đọc trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free