(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 112: Mười kẻ xấu số
Mưa lớn gây ngập lụt, hoa màu mất trắng, lúa nhiều nơi bị ngập úng khiến nạn đói nhãn tiền. Lý phủ vì thế mà bận rộn cứu đói. Chương cũng lo cho Thiên Đức quân nhưng Thái Hương cho biết, nước sông Thiên Đức dâng cao nhưng rút nhanh nên không gây thiệt hại nhiều. Dân trong vùng không đối mặt với cái đói, một phần cũng vì dân thưa.
Chương nghĩ về sau cần chú ý đến thủy lợi, không thể làm ăn trông chờ vào trời mãi như thế được. Một năm có hai vụ lúa mà một vụ gặp thiên tai thì khó lòng dân chúng no đủ. Dân đói thì loạn lạc nhiều, xưa nay vương triều nào, nơi nào cũng vậy, chẳng riêng Vạn Xuân.
Vùng Tế Giang nhiều đầm phá nên ngập nặng, dân đói kém dẫn đến tình trạng tràn sang Siêu Loại cướp bóc. Nhiều toán cướp có quy củ, bị nghi ngờ là quân sĩ dưới trướng La Lệnh công giả trang. Lý An đích thân dẫn quân bản bộ đến ổn định tình hình nhưng cứ rút quân đi là tình trạng lại đâu vào đấy. Bắt buộc ông phải cho đóng hai trại ở nơi tiếp giáp, tăng cường binh lính tuần tra, giữ gìn trị an.
Cả Lụa lấy cớ đến đặt mua hàng gặp Chương để thông báo thêm những điều Chương cần. Ông cũng cho biết tạm thời đã giao đội thuyền cho Uyển Như đi mua gom ngũ cốc ở các nơi về bán trong vùng.
-Lâm tiểu thư không hề thừa nước đục thả câu, vẫn bán ngũ cốc theo giá cũ, tính ra là buôn bán thua lỗ.
-Cô ấy tính toán vậy là đúng, ông ủng hộ lại càng đúng hơn. Tiền bạc nay chưa kiếm thì mai vẫn còn, chứ nếu dân đói chết hết thì lấy ai mua hàng? Trước mắt chịu thiệt một chút, người dân sẽ ghi nhớ, sau này họ lại tìm mua khi không có thiên tai. Chân lý này ai cũng biết, song có làm theo hay không lại là chuyện khác.
-Lão cũng sáng suốt nên ủng hộ tiểu thư. Tiếc là lão chỉ buôn vải chứ ít có mối làm ăn nào khác.
-Mùa đông thì dân lại cần mặt hàng của ông. Để hôm nào ta rảnh rỗi, ta sẽ chỉ cho ông cách làm áo mùa đông, đảm bảo ông bán bao nhiêu cũng hết.
-Chủ tướng có cao kiến gì?
-Bây giờ hãy còn mùa hè, ông hãy chuẩn bị cho mùa đông đi. Ông cứ mua gom lông vịt, lông ngan, lông ngỗng càng nhiều càng tốt. Những thứ đó vốn là đồ bỏ đi nhưng lại chống lạnh rất tốt. Một vốn mười lời, hãy tin ta.
-Lão xin nghe theo chủ tướng. Chỉ lông vịt, ngỗng và ngan?
-Phải, ông cứ gom đi, có khi người ta còn phải cảm tạ ông ấy chứ. Phân loại ra để sau này còn biết đường mà định giá thành phẩm khác nhau. Nào, khi gom đủ rồi thì đến gặp ta.
Chương đã trải qua mùa đông Vạn Xuân, bản thân từng lạnh cóng, cũng thương xót binh sĩ. Cậu đã nghĩ tới việc làm áo khoác, và áo lông ngan, lông ngỗng, lông vịt sẽ là một lựa chọn tốt. Ngoài việc trang bị cho quân lính, cậu còn tính toán để Uyển Như và Cả Lụa buôn bán mặt hàng này.
Trịnh Lam Khuê hỏi Chương có muốn đón ba cô em họ đến Lý phủ hay không. Chương liền đồng ý nhưng chẳng biết đón bằng cách nào. Trịnh Lam Khuê bèn bảo sẽ viết thư giúp Chương nhưng ba cô em họ cũng mù chữ nên đành phải dùng ám hiệu. Trịnh Lam Khuê hẹn trong vòng một tuần sẽ tìm cách đưa ba cô gái đến Lý phủ.
Thái Hương lập tức cho người báo tin về, vậy nên việc đón ba cô em họ của Chương đến Lý phủ diễn ra trót lọt. Chương không rõ ý định của Lam Khuê là gì nhưng đoán rằng cô nàng có lẽ vì lòng thương cảm, lo sợ ba cô em họ của Chương phải khổ cực.
Ba cô nữ binh đến Lý phủ giúp việc bếp núc, chăn nuôi gà lợn đã được gần nửa tháng rồi. Tính từ lúc Chương rời Thiên Đức đến nay đã hơn hai tháng. Tình hình Siêu Loại cơ bản đã được Chương nắm rõ nhưng cậu vẫn chưa có cớ để rời đi vì ra ngoài lúc nào cũng có người theo dõi.
Người tính không bằng trời tính.
Dân Tế Giang tràn sang Siêu Loại vì đói kém, những làng giáp ranh và các khu chợ đều có nạn dân, nên Sứ tướng Lý An không còn ở phủ nữa. Người trong phủ cũng bận rộn hơn thường lệ. Ngày nọ, người trong Lý phủ phải tải lương đến doanh trại quân bản bộ của Lý An đang đóng. Các con trai của Lý An cũng đã theo cha nên trong phủ đệ chỉ còn Trịnh Lam Khuê cùng gia nhân.
Lam Khuê huy động những người trẻ khỏe đi tải lương. Hoàng Thái Công cho ba mươi lính từ Luy Lâu đến áp tải. Chợ Diên Ứng gần đây cũng có nạn dân song quân lính đóng trong thành Luy Lâu vẫn được lệnh án binh bất động.
Đoàn tải lương có đến tám mươi người gồm cả lính bảo vệ. Trịnh Lam Khuê cưỡi ngựa dẫn đầu, Chương, Thái Hương và ba cô em họ của Chương đi phía cuối đoàn. Người thì lo dắt trâu, bò, ngựa, kẻ thì ra sức đẩy xe lương qua những ổ gà, ổ voi. Chương nghe nói đoạn đường từ Lý phủ đến nơi Lý An đóng trại phải đi bộ hơn ba canh giờ.
Đoàn tải lương đến trại quân đóng ven bờ sông vào cuối giờ Ngọ. Sau khi ăn uống nghỉ ngơi được một lúc thì nhận lệnh quay về vì sợ trời mau tối. Đoàn người do Trịnh Lam Khuê dẫn đầu, mang theo kỳ hiệu, rời trại được chừng gần nửa canh giờ. Đang di chuyển trên con đường đất chạy song song với một nhánh sông nước vẫn còn dâng cao thì họ gặp biến cố.
Trên sông xuất hiện bảy chiếc thuyền nhỏ với chừng bảy mươi tráng đinh cởi trần, trang bị giáo, mác, đoản đao đầy đủ. Trịnh Lam Khuê phát hiện điều bất thường liền ra lệnh cho gia nhân đánh xe chạy, còn cô ta cùng số binh sĩ áp tải ở lại chặn hậu.
Gia nhân trong Lý phủ có năm mươi người nhưng một nửa là phụ nữ. Họ hốt hoảng tháo ngựa, tháo bò khỏi xe rồi dắt bò, ngựa, trâu băng đồng nhắm hướng Tây Bắc mà chạy. Chương cũng co giò bỏ chạy nhưng được hơn chục mét thì sực nhớ ra mình đang chạy trốn vì lý do gì?
Ba nữ binh và Thái Hương thấy Chương chạy cũng bám theo nhưng Chương dừng thì cũng dừng.
-Các em có binh khí không?
-Chúng em chỉ có mười hai phi đao thôi ạ.
Chương vỗ ngực, thở hắt ra vài cái rồi nói:
-Chạy trở lại lấy đòn gánh phòng thân, bọn chúng đông không?
-Thưa chủ tướng, khoảng hơn bảy mươi người ạ. Bọn chúng không phải cướp đâu, nhìn là biết ngay quân sĩ.
Một nữ binh khác bổ sung:
-Thưa chủ tướng, cô Khuê và đám lính cùng gia nô chỉ có năm mươi người, lực lượng quá chênh lệch, e rằng…
Chương không nói không rằng, mở bao da bên hông phải, rút "chó lửa" ra và nói với ba nữ binh:
-Các em chưa từng thấy "chó lửa" sủa, nay ta sẽ cho các em thấy. Đừng sợ, nó cũng như phi đao thôi, hướng đến kẻ nào thì kẻ đó vong mạng. Cận chiến thì phi đao sẽ đoạt mạng chúng dễ dàng hơn chứ?
-Nhưng chủ tướng, sao chúng ta không nhân cơ hội này bỏ trốn?
-Đây là cơ hội cho ta trở về nhưng không thể bỏ mặc cô tiểu thư họ Trịnh. Cô ta là gian tế nhưng đến nay chưa làm hại gì chúng ta. Cô ta cũng thường xuyên cứu đói, một người tốt đáng được cứu.
Chương, Thái Hương cùng ba nữ binh chạy ngược trở lại. Lúc này, mấy con thuyền đã cập bờ. Hàng chục tráng đinh mặt mày bặm trợn nhảy lên bờ, có vẻ họ nhắm đến xe lương nhưng khi nhận ra mình đã chậm chân, lại thấy kỳ hiệu của Lý phủ nên hò nhau xông lên. Chúng đuổi nhiều binh sĩ áp tải lương phải nhảy xuống ruộng lúa lõng bõng nước. Hai bên đánh xáp lá cà, vài binh sĩ tải lương đã ngã xuống ngay trên ruộng lúa.
Bùi Như Lạc và vài người khác, tay cầm đoản đao, chắn ngang trước mặt Trịnh Lam Khuê vừa đánh vừa lùi. Mấy gia nô không phải đối thủ nên nhanh chóng bị hạ gục. Trịnh Lam Khuê nhảy xuống ngựa, vung giáo thét lớn xông lên đối chiến ngay trên con đường đất bụi mù trong ánh chiều tà.
Chương lệnh cho ba nữ binh nhảy xuống ruộng, áp sát phóng phi đao tiêu diệt vài kẻ rồi cướp lấy binh khí của chúng để đánh trả những kẻ khác. Thái Hương sợ tái xanh mặt, run rẩy nắm chặt tay Chương.
-Em đừng sợ, có thầy ở đây thì đám cóc ghẻ này chẳng là cái đinh gì.
Chương không thể nhắm bắn được vì chẳng kẻ nào chịu đứng yên, và khoảng cách hơn năm trượng khiến cậu không tự tin ra tay. Muốn trở thành tay thiện xạ rất dễ, cứ dí súng vào đầu kẻ địch mà bắn thì không trượt được.
Trịnh Lam Khuê và những gia nô bị vây khốn. Cô nàng võ công không tệ nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ, hạ gục được hai kẻ thì nay đang lo chống đỡ hàng chục kẻ đang nhắm đến đoạt mạng. Trịnh Lam Khuê phận nữ, lại ăn vận khác thường, kẻ đần cũng biết cô có thân phận nên muốn bắt sống cô.
-Diệt mấy thằng kia, mấy thằng đánh cô Khuê, mau!
Ba nữ binh đang giao chiến dưới ruộng nhất loạt lùi lại, đưa tay lên sau gáy, xoay người vung tay thật mạnh. Ba kẻ xấu số chỉ kịp "ối" một tiếng rồi đổ sập xuống trong tích tắc.
Trịnh Lam Khuê cũng kinh hãi khi thấy cảnh này. Đám người vây đánh cũng khựng lại trong thoáng giây, nhưng vì vậy mà chúng phải trả giá thêm ba mạng. Khoảng cách tầm ba trượng, phi đao trúng toàn chỗ hiểm, dù sống cũng sẽ tàn tật.
-Diệt ba ả khốn kiếp đó ngay!
Một kẻ vung đao thét lớn, hàng chục kẻ khác nghe lệnh lập tức nhảy xuống ruộng áp sát.
-Lui về đây, lui lại!
Chương ra lệnh khi đứng trên bờ ruộng, đồng thời phất tay nói với Bùi Như Lạc:
-Mau đưa tiểu thư chạy đi, chạy đi!
Trịnh Lam Khuê vừa đánh vừa lùi, ngoái nhìn Chương nhưng cậu không chú ý.
Ba nữ binh lội nước tuột cả giày cói, phía sau bảy kẻ đang hăm hở vung đao muốn đoạt mạng, còn Chương thì không mảy may sợ hãi, mở chốt an toàn nâng súng lên ngang tầm mắt.
Đoàng!
Một kẻ trúng đạn vào ngực ngã ngửa ra sau, bùn đất bắn tung tóe.
Đoàng!
Phát súng tiếp theo tiễn một kẻ khác ở gần Chương nhất.
Đoàng!
Thêm một âm thanh khô khốc cùng chớp lửa đầu nòng khiến tất cả kinh hãi. Thái Hương đứng bên cạnh Chương giật bắn người, đũng quần ướt sũng.
Ba kẻ xấu số, kẻ nằm ngửa, kẻ nằm sấp, nằm rải rác trên ruộng đầy nước. Ba nữ binh cũng ngã nháo nhào vì kinh sợ, bùn đất dính đầy mặt mũi.
Chương không dừng tay, cậu lợi dụng khoảnh khắc đối phương đứng chết trân, nổ tiếp ba phát súng nữa ở khoảng cách chỉ hơn một trượng. Ở khoảng cách này, bắn trượt còn khó hơn bắn trúng mục tiêu. Chỉ trong chớp mắt, ruộng lúa trước mặt có sáu cái thây, tính cả vài thây đã ngã trước đó, vệt máu loang lổ trên mặt ruộng.
-Diệt nó, còn đứng ngây ra làm gì?
Chương thét vào mặt nữ binh gần cậu nhất khi nét mặt cô ta còn trắng bệch, hồn vía bay đâu mất chưa kịp trở về.
Kẻ thứ bảy chẳng biết do sợ quá hóa liều hay sao mà thét lớn, vung đao nhắm đến Chương. Nhưng thật tiếc, thân thể gã đổ sập xuống sau phát súng thứ bảy.
-Còn đứng đấy thì chết hết bây giờ, mau đưa tiểu thư về!
Trịnh Lam Khuê lúc này cũng hồn xiêu phách lạc, đứng ngây như tượng gỗ nhìn Chương không chớp mắt. Ngọn giáo trong tay đã rơi xuống đất từ khi nào không hay.
Chương chạy băng qua góc ruộng, gần đến chỗ Lam Khuê đang đứng ngây người, giơ súng nổ phát thứ tám hạ gục kẻ đang định hạ sát cô. Thân xác kẻ xấu số đổ ụp xuống ngay dưới chân Lam Khuê, mũi đao của hắn vô tình rơi trúng vai trái Chương khiến cậu bị thương nhẹ.
-Còn đứng đây làm gì? Ta ra lệnh đi mau!
Chương gào lên nhưng Lam Khuê vẫn nhìn cậu trân trân khiến Chương tức điên, tát liền hai cái để cô gái tỉnh ra.
-Chạy mau!
Ba nữ binh phần nào tỉnh táo, nhớ nhiệm vụ bảo vệ chủ tướng nên vội nhảy ào xuống ruộng, rút phi đao nhắm những kẻ đang đánh với bọn Bùi Như Lạc.
-Anh… anh là… là ai?
-Là ai thì nói sau, còn đứng đây thì chết hết lượt, đi mau! Chú Lạc nghe tôi nói không? Dẫn tiểu thư chạy mau, ở đây cứ để ta lo liệu.
Miệng nói, tay Chương vội vàng luồn vào ngực lấy ra mấy viên đạn nạp vào hộp tiếp đạn, chẳng đủ tám viên cũng chẳng sao.
Lam Khuê túm lấy cổ áo Chương, hỏi giọng đứt quãng:
-Anh… anh là ai?
-Bây giờ ta là người bảo vệ cho cô, muốn biết ta là ai thì hãy sống đã.
Chương gạt nhẹ Lam Khuê sang một bên, chĩa súng, hạ thêm kẻ đang đánh với Bùi Như Lạc.
-Anh…
Lam Khuê vẫn bấu chặt lấy Chương. Cậu quay lại nhìn cô gái, chẳng hiểu nghĩ thế nào bèn hôn luôn lên môi cô.
-Có ta ở đây không kẻ nào hại cô được, đi trước đi.
Lam Khuê bị hôn bất ngờ, người cứng như khúc gỗ. Nhờ thế mà Chương thoát khỏi bàn tay của cô. Cậu nhào đến kéo Bùi Như Lạc, mắt long lên sòng sọc:
-Ta nói mau đưa tiểu thư đi. Ông có bị điếc không?
Chương giơ súng bắn thêm một kẻ khác, hạ gục kẻ thứ mười chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Bùi Như Lạc quýnh quáng có phần mất phương hướng, Chương túm cổ áo ông ta, gằn giọng:
-Ông mà không đưa cô Khuê về đến phủ an toàn thì ta sẽ nhai nát đầu ông, cút mau.
Ba nữ binh đã đến bên cạnh Chương, một cô kéo Như Lạc rồi đẩy ông ta cùng Lam Khuê lên ngựa. Lam Khuê như kẻ mất hồn, ngựa chạy mà vẫn ngoái đầu nhìn lại hình bóng chàng trai đang giơ "vật gia truyền" hạ gục từng người.
Đám binh sĩ áp tải lương còn gần hai mươi người cùng hơn mười gia nô túm tụm lại với nhau dưới ruộng, nét mặt không giấu nổi vẻ hoang mang nhìn Chương như nhìn hung thần.
-Các người mau rút, bảo vệ tiểu thư về đến Lý phủ, đám này để cho ta.
Binh sĩ và gia nô dường như chỉ chờ có vậy, líu díu kéo nhau chạy trên những thửa ruộng nước ngập gần đầu gối. Bò lên được đường đất, họ cắm đầu chạy như ma đuổi.
Còn lại bọn Chương và khoảng năm mươi tráng đinh nhìn cậu với ánh mắt vô cùng khó hiểu. Chương không có vẻ gì sợ hãi, thản nhiên lấy thêm đạn trong người nạp vào ổ tiếp đạn, hất hàm nói với đối phương:
-Chúng bay hôm nay đi cướp không xem ngày, gặp phải ta thì đường xuống âm phủ rất gần. Bây giờ còn kẻ nào muốn chết cứ xông lên.
-Ngươi… ngươi là kẻ nào, mau khai danh tính!
Một kẻ vung đao chỉ vào Chương. Chương chẳng nói chẳng rằng, "tặng" hắn một viên kẹo đồng. Ba nữ binh dường như biết "chó lửa" vô hại với mình nên sau cái giật mình đầu tiên cũng vung phi đao tiễn ba kẻ khác.
Chương thổi phù phù vào nòng súng, hất hàm nói:
-Ông nội chúng mày đây là Mạc Thiên Chương, nhớ cho kỹ vào, Mạc Thiên Chương, chủ tướng Thiên Đức quân.
-Thiên Đức quân… Thiên Đức quân và chúng ta không thù không oán, cớ sao ngươi ra tay tàn độc đến vậy?
-Ồ! Vậy các người có nương tay với bọn ta không? Các người hẳn là quân sĩ của La Lệnh công?
Đối phương không đáp.
-Im lặng là thừa nhận. Ta nói cho các ngươi biết, lần sau còn để ta gặp thì trách mả tổ các ngươi táng vào chỗ hung. Nếu các ngươi không tin thì hơn bốn mươi đứa nhào lên xem thử.
Chương giơ súng lên, chĩa vào kẻ nào thì kẻ nấy thối lui, mặt mày tái nhợt.
-Hôm nay giết chóc thế đủ rồi. Ta cho các người một đường sống, khôn hồn thì cút, để lại cho ta một thuyền. Còn nếu không phục, cứ nhớ mặt nhớ tên ta. Về nói với La Lệnh công, ngày sau còn dung túng cho các người sang Siêu Loại này cướp bóc thì một đi không trở lại. Ta xưa nay không nói hai lời, các người nghe tiếng Vũ Ninh vương và quân của ông ta thế nào rồi chứ? Cút!
Hơn bốn mươi kẻ thoát chết líu díu lui dần xuống bờ sông, mắt không rời khỏi Chương. Chương khoanh tay đứng nhìn đến khi những con thuyền xa một quãng rồi nói với thuộc hạ:
-Chúng ta lấy chiếc thuyền này, chèo về hướng Bắc, kiểu gì cũng đến Nguyễn gia trang, đó là nơi gần nhất. Ẩn náu trước đã. Mau lên kẻo quân cứu viện của chúng đến lại thêm rắc rối.
Bốn mái chèo khua nhanh, con thuyền nhỏ nhắm hướng Bắc mà đi. Bấy giờ Chương mới thở phào hỏi:
-Các em sợ lắm hả?
-Dạ! Chúng em sợ thứ trong tay chủ tướng, mỗi lần nó kêu khiến chúng em đều bủn rủn tay chân.
-Đừng sợ, thứ này để bảo vệ các em và diệt trừ kẻ đối nghịch. Ta không hay cố sát người nhưng đôi lúc phải diệt trừ một số kẻ để trấn áp những kẻ khác, đám vừa rồi không thể dùng lời nói mà giải quyết.
-Thưa thầy, bình thường thầy giấu danh tính, sao khi nãy lại nói ra?
-Cái kim trong bọc mãi cũng lòi ra em ạ. Ở Siêu Loại, ta đã biết được điều cần biết. Nay gặp quân sĩ La Lệnh công, tiện cho bọn chúng biết luôn, đụng phải Thiên Đức quân thì chỉ có đường xuống âm ti. Ờ… mà sao có mùi…
-Ban nãy… ban nãy chúng em sợ quá.
Chương bật cười:
-Thôi cố chèo về đến Nguyễn gia trang rồi tắm rửa sạch sẽ. Sợ là chuyện bình thường mà.
-Thầy không sợ ạ?
-Nếu ta sợ thì lấy ai làm chỗ dựa cho các em đây? Ta cũng là con người nhưng nếu sợ mà mọi chuyện được giải quyết thì ta đã sợ suốt đời rồi.
-Ban… ban nãy sao thầy lại thơm tiểu thư Lam Khuê vậy thầy? Như thế sẽ khiến người ta nhớ thương mãi không thôi đó.
-Cô ấy túm cổ áo chặt quá, chi bằng hôn cô ta một cái. Đấy, nhờ thế mà cô ta nới lỏng tay, chứ cô ta cứ đứng ngây như tượng.
Chương vừa nói vừa cười tít mắt. Ba nữ binh và Thái Hương che miệng cười khúc khích, vẻ sợ hãi ban nãy của họ đã hoàn toàn biến mất.
Trời nhọ mặt người, bọn Chương phải tấp thuyền vào bờ khi thấy nhiều đèn đuốc nối nhau chạy trên con đường đất nằm giữa sông và cánh đồng. Chờ đoàn người chạy qua một lúc, thuyền lại lặng lẽ xuôi dòng. Đến tối muộn, họ mới đến bến Nguyễn gia trang với những ngọn đuốc sáng rực cả một khúc sông.
Toàn bộ bản biên tập này thuộc bản quyền truyen.free, mời bạn đọc thưởng thức tác phẩm gốc tại đây.