Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 100: Gian tế mỹ nhân

Với kéo, dao nhỏ và nhíp, cùng bộ dụng cụ thợ rèn làng Vạn vừa hoàn thành theo yêu cầu, Chương ngồi dãi thẻ ngay dưới bóng mát của gốc đa cổ thụ tán lá xanh mướt. Lần đầu Chương nhìn thấy, cây đa này đã bị sét đánh trụi hết lá. Chương đã nghĩ cây sẽ chẳng mấy chốc mà đổ. Ấy vậy mà nó vẫn đâm chồi nảy lộc, cứ như thể trở thành một cây đa khác.

Như những gì dân làng thi thoảng truyền tai nhau, và cả Duệ, Bình, Lượng từng nói với Chương thì… cây đa cổ thụ này gắn liền với sự xuất hiện của cậu. Chương không tin nhưng chẳng thể giải thích được hiện tượng nên đành ngậm miệng chấp nhận, coi điều họ đồn thổi là sự thật. Thời buổi lạc hậu nói thật còn khó hơn nói dối, chín phần mười người dân tin rằng mọi sự lạ trên đời đều do ông trời làm thì làm sao mà cãi được?

Mấy hôm nay Chương ấp ủ ý định tính toán kế sách để sớm ngày kéo quân sang Siêu Loại. Dạo gần đây Duệ, Bình và Uyển Như hay nhắc đến nơi ấy đất rộng dân đông, thóc lúa nhiều. Việc chiếm đất của vị họ Lý nào đó là điều Chương sớm muộn cũng sẽ làm, nhưng lấy cớ gì để gây hấn đây? Chiếm được nơi đó rồi thì làm sao? Dân chúng ở đó mà chống đối thì khó lòng địch lại. Lý Lệnh công đã xưng bá hơn chục năm, chưa kể trước đó ông ta đã là hào trưởng khét tiếng trong vùng.

Dù sao đi nữa thì bộ máy cai trị của Lý Lệnh công cũng đã ăn sâu bén rễ đến từng thôn xóm. Ở đời, người thương cũng nhiều, kẻ ghét cũng lắm. Để đánh bại Lý Lệnh công, ngoài việc đè bẹp ông ta bằng quân sự, nhất thiết phải kích động những kẻ chống đối ông ta đứng lên. Chẳng phải cách này Chương đã mài đũng quần học lịch sử hiện đại suốt mấy năm trời đó sao? Giờ đây, áp dụng vào thực tế lại chẳng hề dễ dàng.

Lâm Uyển Như cùng phần lớn đoàn thuyền đã rời bến, thẳng tiến kinh đô. Yết Kiêu cùng những người đi theo Chương để hỗ trợ và bảo vệ Uyển Như. Chương có vẻ đã đánh giá thấp Uyển Như và cả những người mà cậu gọi là thủy thủ. Chương chưa bao giờ thấy họ thể hiện là những người có võ nghệ. Hơn nữa, trong quan niệm của Chương, thương nhân chỉ lo buôn bán, mấy ai lo đánh đấm, trong khi đội bảo tiêu bảo vệ Uyển Như chỉ vỏn vẹn hai chục người.

– Em thật sự không cần Yết Kiêu theo trông chừng, bởi ở Vạn Xuân này, người nào đủ bản lĩnh buôn tàu bán bè thì chẳng ai dễ bắt nạt đâu. Nhưng anh đã có lòng lo lắng an nguy cho em, em thấy vui lắm – Uyển Như đã nói như vậy. Chương liền hiểu ra: trong thời buổi loạn lạc này, nếu một đội thuyền gần bốn trăm người mà chỉ toàn là thương nhân tay không tấc sắt thì quả th���t có gì đó không ổn. – Em đi vắng một thời gian, anh đừng có để hai cô kia chiếm hết lợi thế của em đấy nhé!

Thật ra, việc Chương bảo Yết Kiêu theo thuyền buôn còn ẩn chứa một ý đồ riêng. Cậu không rành nghề sông nước, chưa thể dạy dỗ gì cho Yết Kiêu, nhưng muốn xây dựng anh ta thành thủ lĩnh thủy quân thì chỉ còn cách để cậu ta theo Uyển Như mà học hỏi. Giao thông thủy trong tương lai chắc chắn sẽ cần được đẩy mạnh, mà muốn vươn ra biển lớn thì đường thủy là con đường thuận lợi hơn cả.

Trước khi đi, Uyển Như rủ Thiên Bình và Duệ… làm đẹp bằng cách trang điểm. Đẹp đâu chưa thấy, chỉ biết Chương hóa đá khi nhìn Thiên Bình và Duệ, những cô gái thôn dã với nét đẹp mộc mạc, giản dị bỗng môi son má phấn, mặt trắng bệch như xác chết. Uyển Như cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Chương đã bảo ba cô gái mau rửa mặt vì những thứ phấn sáp bôi trát sẽ làm hỏng da mặt của các cô. Thiên Bình và Duệ sợ đến tái mặt, còn Uyển Như thì dĩ nhiên bướng bỉnh hơn, cô nàng bảo rằng ở kinh thành các tiểu thư đều trang điểm lộng lẫy như vậy cả.

– Thôi được, ta sẽ làm một thứ cho ba người dùng khi trang điểm nhưng đừng có bôi đậm thế này. Đêm hôm đốt đèn mà ba người xuất hiện ngoài cửa chỉ cần cười thôi cũng đủ lấy mạng ta rồi.

Chương cũng nói riêng với Thiên Bình và Duệ:

– Hai người vốn đã đẹp rồi cần gì phải đẹp hơn nữa? Ở nơi anh đến, hai em dư sức làm hoa khôi, hoa khôi nghĩa là những cô gái đẹp nhất trong vùng ấy. Trang điểm theo cách của Uyển Như cũng tốt nhưng đừng có lạm dụng, đừng làm anh sợ.

Chương đã lấy lông ngựa chế tạo cọ trang điểm. Thứ Chương làm ra tuy không đẹp mắt nhưng lại vô cùng hữu ích. Mỗi cô được một cọ lớn, một cọ nhỏ. Chương thị phạm bằng cách dùng cọ quệt phấn dặm lên má, rồi tô thêm trên hai mí mắt cho ba cô gái. Chương học theo những gì mẹ cậu hay làm. Trong khoảnh khắc Chương nhìn ba cô gái xinh đẹp, những người vốn đã yêu thương cậu, nhắm tịt mắt lại chờ cậu tô vẽ, bản thân cậu cũng phải cố gắng dằn lòng. Đã có vài thoáng Chương muốn đặt nhẹ lên môi mỗi cô nàng một nụ hôn, nhưng cậu không đủ can đảm làm liều, dù đoán rằng nếu cậu làm vậy, chẳng cô nào sẽ từ chối.

– Không ngờ chủ tướng của chúng ta lại còn biết làm ra những thứ này. – Uyển Như nói. – Thứ này chỉ cần làm đẹp hơn, tỉ mẩn hơn sẽ bán được đấy.

Thế là Chương được mỗi cô trả công bằng một cái thơm má. Càng ngày, ba cô nàng này càng trở nên bạo dạn, đặc biệt là Duệ.

Con gái thơm lên má thì sao? Hôn thì đông người quá không dám nhưng thật sự Chương cảm thấy mỗi khi ba cô gái đứng sát, cảm nhận được hơi thở của mỗi cô thì tim cậu rõ ràng là lỗi mất vài nhịp. Theo khoa học thì hiện tượng này không tốt, dễ chầu tiên tổ sớm.

Từ việc làm cọ trang điểm cho ba cô gái, Chương lại nghĩ đến ngày nào đó ba cô gái trẻ này sẽ nhuộm răng đen. Bản thân Chương cũng chẳng còn kem đánh răng, bàn chải thì coi như vứt đi từ lâu rồi. Người Vạn Xuân, nhất là các cô gái dùng nước muối pha loãng xúc miệng, cau để đánh răng.

Nhìn đống lông ngựa, Chương chọn ra những sợi lông thô, cứng và nghĩ có thể dùng chúng làm lông bàn chải. Thực ra Chương đã từng nghĩ đến việc dùng tre chẻ nhỏ làm lông bàn chải, nhưng rất khó, chưa kể dùng loại ấy có thể làm hỏng lợi. Chương đã làm thử một bàn chải từ chỗ lông ngựa thừa và thực sự dùng được sau khi tỉa tót các sợi lông cho đều tăm tắp. Mẫu bàn chải nguyên thủy Chương tặng cho Thiên Bình. Lắm khi cậu cũng không hiểu vì sao, có cái gì hay, cậu lại nghĩ đến cô gái này đầu tiên.

Chương hứa sẽ làm ra những cái bàn chải đẹp hơn tặng cho ba cô gái và cả Nguyệt, Thái Hương, Trúc và vài người khác nữa.

Lượng tìm chục người đẽo gọt những miếng gỗ nhỏ giúp Chương tạo hình bàn chải. Tuy nhiên, lông ngựa thô chỉ có nhiều ở làng Vạn, nơi có đến hơn hai trăm con ngựa. Bọn Hổ tuy không biết Chương định làm gì, nhưng chỉ sau một ngày, Chương đã có được thứ cậu cần. Chương thầm nghĩ, làm chủ tướng cũng có lắm điều tốt đẹp!

Chương ngồi dưới gốc đa muốn tự làm những chiếc đầu tiên dành tặng cho ba cô gái, những người mà theo cậu, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống thường nhật của cậu. Mỗi cô một vẻ: người ồn ào, người dịu dàng, và thêm cả cô nàng đáo để.

Bàn chải đã có, giờ cần có kem đánh răng! Chương chưa bao giờ là người yêu hóa học. Cậu đã "tha hóa" nó, nhưng "hóa" lại chẳng tha cậu. Với vốn kiến thức ít ỏi gần như bằng không, Chương đã nhặt một ít vỏ sò, ngâm nước muối, rửa sạch bằng nhiều cách và bây giờ, gần nơi Chương đang dãi thẻ, mấy nữ binh đi theo bảo vệ cậu đang miệt mài giã vỏ sò trong chiếc cối đá nhỏ. Chương muốn vỏ sò được giã nhuyễn đến khi thành bột mịn. Hai cô gái khác giã than củi, yêu cầu cũng là phải thật mịn như cám. Một cô nữ binh đang băm nhỏ những lá bạc hà đến mức không thể nhỏ hơn.

Thiên Bình ở trong làng Nhất Vạn với mẹ. Cô không muốn làm phiền Chương làm ra thứ mà cô biết mình sẽ luôn là người đầu tiên được dùng, hoặc ít nhất là được ưu tiên có. Mười nữ binh ngồi gần Chương nhưng người lạ sẽ chẳng thể nào nhận ra họ là nữ binh. Một phần vì cách ăn vận, một phần vì chẳng thấy vũ khí nào bên mình các cô. Thiên Bình và Xuân đã chọn ra những cô gái có khả năng học phi đao như Thiên Bình. Cô nào cô nấy giấu dưới mái tóc cả chục chiếc phi đao. Võ nghệ cận chiến không tệ, đủ để bảo vệ Chương.

Gần đây Chương đã ý thức hơn trong việc bố trí cảnh giới, cậu không muốn để lộ liễu và những nữ binh thường xuyên được Chương chỉ cho các mẹo để trà trộn vào đám đông, giả trang sao cho thật tự nhiên. Những điều này Chương biết không chỉ từ việc xem phim ảnh, mà còn do cậu thường xuyên quan sát.

Chương lấy ít bột mịn từ vỏ sò trộn với than củi, với tỉ lệ áng chừng là ba phần vỏ sò, một phần than. Thêm vài hạt muối ăn và một chút bạc hà.

– Các em trộn kỹ, chậm thôi. Lá bạc hà vụn trông vẫn còn tươi nhỉ? Giã nhẹ tay, nếu cần thì cho thêm vài ba giọt nước mưa vào. Ta muốn có một hỗn hợp càng sánh càng tốt. Nếu chúng không sánh lại được cũng không sao, ta sẽ tìm thứ gì đó giúp chúng sánh lại sau.

– Chủ tướng, thứ này dùng để làm gì ạ?

– Nếu ta chế thành công thì sau này các em sẽ không phải nhuộm răng đen nữa. Đây là bí mật, không được để lộ ra ngoài.

Chương ngồi xem và chờ đợi, quả nhiên thứ hỗn hợp này không sánh lại với nhau nhưng Chương vẫn thử lấy bàn chải mới làm xong đánh thử. Vị của hỗn hợp này như vôi sống, có phần giống cát, lại mặn và có chút vị the. Thật chẳng biết nên gọi chúng là mùi vị gì.

– Mấy em cầm thứ này về đưa cho Thiên Bình, các em cũng có thể thử đánh răng như cách ta vừa làm, nhớ đừng có uống hay ăn thứ này.

– Là thuốc độc ạ?

– Ta sợ thứ này không làm chết người được đâu, nhưng có thể khiến các em đau bụng đấy. Cần phải điều chế thêm vài lần nữa mới ưng ý, nhưng các em cứ làm theo rồi cho ta biết cảm nhận sau khi đánh răng nhé. Đây… – Chương đưa cho các nữ binh những chiếc bàn chải thân tre, với nhúm lông ngựa thô cứng được kẹp chặt. – Tặng mỗi em một cái.

– Tạ ơn chủ tướng.

– Đừng có nói chuyện ơn huệ ở đây. Cầm cả cái này đưa cho Thiên Bình.

– Em lấy chồng sẽ tìm người như chủ tướng, Thiên Bình thật may mắn.

– Các em xinh đẹp thế này, ta nhất định sẽ tìm các chàng trai tốt. Nhớ nhé, về làm thử luôn.

– Chủ tướng không về?

– Ta còn làm thêm cho Duệ và Uyển Như nữa. Đây là địa phận làng Vạn rồi, còn phải lo gì nữa chứ. Ba em ở lại lo giã vỏ sò giúp ta là được.

– Chủ tướng, nơi này bây giờ có rất nhiều người từ tứ xứ đến nương nhờ, chủ tướng cẩn trọng. Nếu có gì sơ suất, chúng em không gánh nổi trách nhiệm đâu ạ.

– Được rồi, ta ngồi đây chứ có đi đâu.

Còn lại ba cô gái và Chương vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ. Đúng như nữ binh khi nãy nói, làng Vạn bây giờ ngày nào cũng có hàng chục người từ tứ xứ, tay nải lỉnh kỉnh, đến xin nương nhờ. Bỉnh Di vẫn đang làm tốt việc phòng gian như Chương đã dặn dò trước đó.

– Anh đang làm gì vậy?

Chương đang chăm chú dùng nhíp chỉnh những sợi lông ngựa thì có người hỏi. Một đôi giày cói lạ mắt xuất hiện trước mắt. Chương dừng tay, ngẩng lên, nhận ra người vừa hỏi là một cô gái.

– Ta đang làm mấy thứ linh tinh để bán kiếm tiền mua gạo.

Cô gái ngồi thụp xuống cầm chiếc bàn chải Chương vừa làm cho Duệ xong, tò mò hỏi:

– Thứ này gọi là gì?

– Ta cũng chưa biết nên gọi là gì.

– Ồ! Anh không biết gọi tên chúng là gì mà vẫn làm sao?

– Chân nhàn tay rỗi nên cứ làm vậy thôi cô ạ. Cô có phải người vùng này không?

– Anh thì sao?

– Ta là người làng Đa Hội ở bờ Bắc, muốn đến xin nương nhờ Thiên Gia Bảo Hựu, nhưng… – Chương cười buồn. – Vì nhân thân không rõ ràng, lại là người từ bên sông, nên ta không được nhận.

– À… ra vậy. Anh ở bên sông sang đây làm gì chứ?

– Đói thì đầu gối phải bò thôi cô ạ. Ta thân cô thế cô. Mấy cô gái kia cũng làng Đa Hội, cha mẹ đều mất sớm. Chúng ta là anh em họ xa.

Chương chỉ vào mấy cô gái ngồi gần vẫn đang chăm chú làm việc nhưng đã chuyển hướng nhìn sang. Thấy Chương nhìn, ba cô gái đều cười với cô đang ngồi đối diện Chương.

– Thiên Gia Bảo Hựu đúng là không nhận người lạ vào quân, chỉ nhận vào làng ở. Thế anh và các em họ sẽ ở làng sao?

– Chúng ta được hẹn sáng mai mới phải đến trình diện, nên ngồi chờ ở đây. Nghe nói bốn anh em sẽ được cho nhà, cho ruộng.

– Nói vậy gia cảnh của anh cũng thật đáng thương. Nhìn anh ăn vận thế này, hẳn là… cũng không có tiền bạc gì?

Chương gãi đầu, ngượng ngùng đáp:

– Thật chẳng giấu gì cô, nếu ta mà có tiền thì sang đây làm gì chứ? Các em còn tiền không?

Ba cô em họ xa của Chương lần giở túi, lấy ra được cả thảy mười đồng.

– Tiền bạc cũng không quá cần thiết lắm đâu, chốc nữa ở cổng làng Nhất Vạn có phát cháo. Nói chuyện từ nãy giờ, ta chưa biết tên cô. Cô là người làng Nhất Vạn phải không?

– Tên ta là Khuê, ta cũng đến xin vào làng Nhất Vạn, muốn được vào trong quân nhưng họ không nhận phụ nữ.

– Ôi trời, con gái con lứa thì vào trong quân làm gì chứ. Đấy là việc của đàn ông con trai ấy cô ạ.

Cô gái nhoẻn miệng cười không đáp. Thấy cô gái có vẻ chú ý đến chiếc bàn chải Chương làm bằng gỗ, còn chưa khắc chữ, Chương cầm lên đưa cho cô gái.

– Tặng cô.

– Sao tặng ta?

– Thấy cô thích nên ta tặng, thứ này chỉ như món đồ chơi thôi mà.

Cô gái cầm lấy bàn chải ngắm nghía hồi lâu rồi lên tiếng:

– Ta cứ cảm thấy món đồ chơi này có gì đó lạ. Đây là lông ngựa, anh lấy ở đâu?

– Sáng nay ở cổng làng Nhất Vạn có một đống lông ngựa nên ta nhặt lấy đem ra đây.

– Kéo, dao và… thứ anh đang dùng còn rất mới.

– Ta ở làng Đa Hội, làng ta vốn có nghề rèn sắt.

– Anh biết rèn?

– Ta không biết. – Chương lại gãi đầu. – Chỉ là rời làng thì đem theo cái gì đó như kỷ vật vậy thôi.

– Anh làm ra món đồ chơi này chắc phải có dự tính gì đó chứ, nếu không sao anh có thể làm ra được?

– Chẳng giấu gì cô, ta định… làm cái này dùng để đánh răng.

– Ồ!

Cô gái chăm chú.

– Vậy ta nên gọi thứ này là vật dùng để đánh răng?

– Ta tính gọi nó là bàn chải đánh răng Thiên Bình, ngụ ý thiên hạ thái bình.

Cô gái đưa tay che miệng cười.

– Món đồ chơi nhỏ nhoi này mà lại chứa đựng ý nghĩa lớn lao đến vậy, thật là lần đầu ta nghe thấy. Anh không có tiền bạc, vậy sao mấy anh em lại đều có giày cói để đi vậy? Thứ giày anh đang mang… ta nhớ là hai mươi đồng, của mấy cô kia cũng vậy.

– Hả? – Chương tròn mắt ngạc nhiên nhìn xuống đôi giày cói. – Cái gì cơ? Thứ… thứ này hai mươi đồng sao? Cô có nhầm không? Ban sáng người làng Vạn cho chúng ta mỗi người một đôi, nhiều người còn được cho thứ gọi là tông cói. Ta cũng muốn có nhưng họ hết nên cho ta thứ này. Sao có thể? Đến… đến hai mươi đồng ư?

Chương hốt hoảng nói với ba nữ binh nãy giờ vẫn dỏng tai nghe ngóng.

– Mau… mau bỏ ra, thứ này những hai mươi đồng đấy.

Ba cô gái liền phối hợp, một cô còn nói:

– Để em đem vào hỏi có đúng không, em muốn đổi thành tiền hoặc… hoặc gạo.

Nói đoạn, cô gái liền cầm ba đôi giày cói, hớt hải chạy về phía cổng làng Nhất Vạn. Chương vẫn lẩm bẩm:

– Thứ này sao đáng giá hai mươi đồng? Nó làm từ cói, hai đồng còn thấy đắt. Sao có thể chứ.

– Đôi này ta đang đi có giá sáu mươi đồng, anh tin không?

– Hả? Sao… sao… sao cô lại dám bỏ ra từng ấy tiền chỉ để mua một thứ đi xuống đất cơ chứ?

– À… ta cũng được người làng Nhất Vạn cho hôm trước. Ta ra chợ Thổ Hà nghe người ta nói vậy thì biết vậy thôi. Ta cũng tính đổi cho người khác song đồ cũ họ không nhận, đành để đi tạm vậy.

– Sáu mươi đồng, những sáu mươi đồng, sao lại hoang phí như vậy.

Cô gái lấy ra mười đồng dúi vào tay Chương, nói:

– Ta xưa nay vốn không thích nhận quà của người khác, anh cho ta thứ này, ta cho anh mười đồng xem như huề tiền.

– Ta tặng cô chứ đâu bán?

– Ta cho anh chứ đâu mua?

Lưỡng lự một lát, Chương nhận mười đồng xu bỏ vào túi áo, không quên cúi đầu cảm ơn cô. Cũng may mỗi khi về làng Vạn, Chương hay vận quần áo giản đơn chứ không thì đã lộ tẩy hết rồi.

Cô gái đang ngồi trước mặt Chương đây đang nói dối nhưng Chương không bóc mẽ. Đôi giày cói đắt tiền lấm lem bùn đất chỉ chứng tỏ số tiền sáu chục đồng không đáng là bao đối với cô. Dù không cố ý, Chương cũng thoáng nhận ra cô này có dùng quang gánh, khi cô xoay người nhìn ra phía cánh đồng.

Bàn tay mười ngón thon dài, móng tay được cắt tỉa cẩn thận. Dù đã cố tình làm cho bẩn, nhưng mu bàn tay thì đường gân rất mờ, lòng bàn tay không hề có vết chai sần. Mái tóc dài đen nhánh buộc cao, có mấy vệt bùn đã khô, nhưng mùi hương thơm dịu nhẹ vẫn thoảng trong gió. Mùi này có chút giống mùi thơm tỏa ra từ y phục của Lâm Uyển Như.

Ban nãy cô gái đến gần mà Chương không hay biết, bước chân cô đi rất nhẹ. Ba cô gái ban nãy đã khéo léo ra dấu rằng cô gái này thân thủ chẳng hề tầm thường.

Một cô gái không có nhan sắc mà muốn trở nên xinh đẹp ở thời này thì thật khó; còn một cô gái xinh đẹp mà cố tình giả trang cho xấu đi thì có thể che mắt được người Vạn Xuân, nhưng làm sao che mắt được Chương? Gương mặt xinh đẹp mà chỉ quét vài ba vệt nhọ nồi thì không thể qua mắt được Chương.

Tổng hợp tất cả những nhận định đó, Chương chắc chắn cô gái này là gian tế trà trộn. Cần phải biết cô ta là ai, từ đâu đến, làm việc cho ai, muốn gì. Bắt cô này không khó nhưng có điều cô ta lại xinh đẹp đến thế này, rơi vào tay Bỉnh Di thì đúng là no đòn. Bỉnh Di vốn thương hoa tiếc ngọc, nhưng một khi đã là gian tế thì dù có đẹp đến mấy anh ta cũng không nương tay nếu cứng đầu.

– Ta quên chưa hỏi tên anh.

– Tôi tên là Chương, hai mươi mốt tuổi.

– Có duyên gặp lại. Ta rất thích chiếc… bàn chải đánh răng Thiên Bình này. Ta đi nhé.

Cô gái đứng lên quay lưng rời đi, nhìn theo dáng cô gái thướt tha trong bộ ngũ thân nữ cố tình làm cho cũ đi, Chương chỉ tủm tỉm cười.

– Cô ta sẽ quanh quẩn nơi này thôi. Một em kín đáo bám theo cô ta, em còn lại về báo cho Thiên Bình, lập tức chia người bám sát, không được để cô ta chạm mặt bất kỳ ai đến hai lần, nếu không sẽ dễ sinh nghi đấy. Huy động thêm vài tráng niên nhanh nhẹn hỗ trợ nữa.

Chỉ còn lại một mình, Chương lấy mười đồng xu ra xóc xóc vài lượt rồi cười một mình.

– “Có lẽ cần phải dạy cô này cách giả trang lại mới được, nhìn bộ dáng đích thị là một tiểu thư khuê các. Dáng dấp có phần giống Uyển Như, nhưng tính cách hình như lại có chút gì đó giống Thiên Bình. Bắt cô này thì thật tiếc, chi bằng… hề hề hề… được, ta sẽ dạy cô cách trở thành một gián điệp hoàn hảo, một gian tế mỹ nhân đích thực.”

Bản chuyển ngữ mượt mà này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free