Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 101: Thợ câu và con cá

Chương mang phên và hai gậy tre dài chừng năm thước dựng thành mái che, rồi ngồi đó đuổi ruồi bên con đường đất gần chợ Thổ Hà. Chương vận y phục cũ, bày lên chiếc hộp gỗ hơn hai chục cái bàn chải đánh răng đã làm xong. Mỗi chiếc bàn chải được đặt trong một ống trúc đã chẻ đôi. Giá mỗi cái là ba đồng, nếu mua ba cái thì chỉ bảy đồng, hoặc có thể đổi bằng gạo, ngô.

Việc buôn bán không thuận lợi, Chương ngồi vêu mỏ suốt hai ngày, từ sáng sớm đến chiều tối, lại đành thu hết đồ vào hộp mang về. Nhiều người đi qua dừng chân hỏi nhưng Chương chỉ bán được cho hai cô gái, mỗi cô mua ba cái.

Trong lúc chờ khách, Chương vẫn chăm chỉ dùng nhíp gắn từng nhúm lông ngựa vào những que gỗ nhỏ đã được đẽo gọt tỉ mỉ. Ngồi cả ngày, Chương làm được gần hai chục cái như vậy. Buổi trưa, cậu ăn nắm cơm độn ngô bung, bên cạnh là ấm trà cứ vơi rồi lại đầy.

Người bị theo dõi lại phái người theo dõi chính kẻ theo dõi mình!

Theo tin thu thập, cô gái tên Khuê đã đến ở tại một ngôi làng nhỏ dưới chân núi, do Tả Đô đốc cho dựng để đón những lưu dân mới đến. Khuê ở cùng hai cô gái khác và chính hai cô gái này đã mua bàn chải của Chương trong hai ngày đó.

Chương cũng được bố trí vào ở tại ngôi làng nằm sát bên trong. Cậu ở cùng Thiên Bình và năm cô gái khác, trong đó ba cô trong vai em họ của Chương. Chương đã sắp đặt cho mỗi người một thân phận, và ai nấy đều phải học thuộc lòng.

Thiên Bình đã huy động toàn bộ nữ binh Thần Vũ cải trang. Một phần trong số họ trà trộn vào những ngôi làng mới lập dưới chân núi, phần còn lại chia nhau theo dõi nhất cử nhất động của cô gái tên Khuê cùng những ai mà họ cảm thấy đáng nghi. Nửa đội nữ binh còn lại được chia thành từng nhóm hai người, ẩn nấp ở những nơi kín đáo bên ngoài làng.

Chương sẽ tiếp tục với thân phận cũ: một thanh niên từ làng Đa Hội bên kia sông, kiếm tiền lo cho mấy cô em họ bằng cách bán bàn chải tự tay mình làm ra.

Chương biết mình đã ít nhiều gây được sự chú ý của cô gái tên Khuê. Để đảm bảo vỏ bọc của Chương, dân trong ba làng Vạn tạm thời không được phép đi chợ Thổ Hà dưới bất kỳ lý do nào. Thiên Gia Bảo Hựu quân đã bố trí lại việc canh phòng. Những binh sĩ được phân công gần chợ Thổ Hà đều biết Chương nhưng được căn dặn coi như người lạ. Riêng những binh sĩ trong quân xuất thân từ ba làng Vạn đều ngầm hiểu rằng Chương sau này sẽ là chủ tướng của bọn họ, nên ai nấy đều hết sức cẩn trọng.

Cẩn thận hơn, trong khi ngồi làm bàn chải, Chương luôn đội nón lá rộng vành.

Ngày thứ ba Chương chẳng bán được cái bàn chải nào. Từ xưa đến nay, muốn bán được một món đồ mới lạ đều cần phải quảng cáo theo nhiều hình thức khác nhau, nhưng Chương vẫn chưa có ý định đó.

Cuối ngày thứ ba, khi nắng hè đã dịu hẳn, Chương lúi húi thu dọn đồ đạc chuẩn bị về thì từ xa, thấp thoáng bóng dáng cô gái tên Khuê. Chương mừng húm, vội vàng điều chỉnh lại thái độ cho phù hợp, chờ "cá" tự bơi đến.

-Ô! Đây chẳng phải anh… anh Chương đó sao?

Chương ngẩng đầu lên, đẩy vành nón tỏ vẻ ngạc nhiên:

-A! Chào cô… cô… à…

-Anh quên tên tôi rồi sao?

Chương vội đứng bật dậy nhưng không dám đứng thẳng người, đoạn gỡ nón ra.

-Mong cô thứ lỗi, thật tình tôi… tôi…

-Khuê là tên của tôi.

-À vâng, chào cô Khuê.

-Anh ngồi làm gì ở đây?

Chương cười, đưa tay lên gãi đầu, đáp:

-Cô thấy đấy, tôi bán thứ bàn chải này mà.

-Ồ, thế anh có bán được không?

-Tôi bán được sáu cái cho hai cô gái, còn hôm nay thì… - Chương khẽ thở dài. - Chẳng bán được cái nào cả. Món này mới quá nên có vẻ chẳng ai thèm mua. Chắc tôi phải bỏ nghề mất thôi. À… cô Khuê đã được vào làng Nhất Vạn rồi ư?

-Tôi ở làng Tứ Vạn được mấy hôm rồi, còn anh thì sao?

-Thưa cô, tôi đang ở làng Ngũ Vạn cùng mấy cô em họ, tạm thời ở chung vì người ta chưa sắp xếp hết chỗ ở. Còn mấy cô gái khác cũng ở cùng, họ được nhận làm công việc may vá, thêu thùa trong làng Tam Vạn gần đấy. Riêng tôi thì chưa được sắp xếp việc gì, cũng không thể ngồi chơi không mà không làm gì được nên…

-Anh có chí đấy, tôi thích những người như vậy.

Chương bật cười:

-Chí gì đâu cô, sức dài vai rộng mà cứ ngửa tay nhận sự giúp đỡ của người khác thật không phải chút nào. Tôi bán thứ này, kiếm được đồng nào hay đồng ấy. Cuộc sống mới chưa có gì ổn định, mà cái gì cũng cần tiền cả, cô ạ.

-Anh muốn kiếm tiền như thế sao?

-Tôi có ba cô em họ đi cùng, đùm bọc lẫn nhau, nên tôi phải kiếm tiền để lo được ít nào hay ít nấy cho các em. Bây giờ là mùa hè, nhưng rồi sẽ đến mùa đông, con gái không thể ăn mặc phong phanh mãi được.

Khuê nhoẻn miệng cười, nét mặt dường như rất hài lòng khi nghe Chương nói vậy.

-Cô Khuê ở một mình hay ở cùng với ai?

-Tôi ở cùng hai người khác. Tôi thấy anh có chí nên thật lòng khuyên anh đừng bán thứ đồ chơi này, nó không hữu ích đâu. Đánh răng thì người ta dùng cau là được rồi.

-Tôi biết chứ. - Chương gật đầu. - Nhưng các bà đều nhuộm răng đen, còn thiếu nữ và đàn bà chưa nhuộm rồi cũng sẽ nhuộm. Chẳng ai muốn bị đau răng, nhưng nếu có cách hay hơn thì tốt hơn chứ.

Nói đoạn, Chương cúi xuống, lấy từ trong hộp gỗ ra một ống trúc rồi đưa cho Khuê.

-Hôm nọ cô Khuê đi nhanh quá nên tôi chưa kịp làm ra thứ này để tặng cô.

-Cái gì vậy?

-Tôi gọi đây là bột đánh răng. Cô cứ nhúng bàn chải ướt vào bột này rồi cho vào miệng đánh, răng sẽ sạch, không cần phải dùng cau nữa. Để tôi làm cho cô xem nhé.

Chương lấy ra một ống trúc khác, nhấp một ngụm nước nhỏ, rồi dùng một bàn chải thô sơ quệt vào trong ống trúc. Bột mịn hỗn hợp gồm vỏ sò, than hoa, lá bạc hà phơi khô và muối dính đầy lông bàn chải. Chương ngồi xuống, thành thục đánh răng rồi súc miệng lại hai lần.

-Cô Khuê cứ về làm thử. Bột này không độc hại nhưng đừng có uống nhé. Ban đầu cô sẽ thấy hơi sạn một chút, nhưng quen dần sẽ không sao đâu. Thứ bột này tôi đã giã nhuyễn rồi.

-Hử? Tôi chưa thấy thứ này bao giờ.

-Tôi tặng cô vì tôi làm hơn chục ống nhưng chưa bán được. Cô cứ đem về dùng thử, nếu thấy hay thì hãy nói giúp tôi đôi lời với người khác.

-Ồ! Nhìn thứ bột anh làm hẳn cũng kỳ công, anh buôn bán mà cứ cho như thế này thì không được đâu.

Chương dúi vào tay Khuê ống trúc đã được bịt kín một đầu bằng miếng vải nhỏ.

-Tôi tặng chứ không bán. Nếu tốt thì chỉ nhờ cô Khuê nói giúp tôi thôi.

-Anh bán thứ này giá bao nhiêu?

-Tôi bán với giá năm đồng, nhưng sẽ không bán cho cô. Chúng ta cùng cảnh chân ướt chân ráo đến vùng này, giúp đỡ được nhau thì thật tốt cô ạ.

-Được, anh đã nói vậy thì tôi nhận. Tôi thì không muốn nợ ai cái gì, nên sau này nếu có việc gì hay kiếm được tiền, tôi nhất định sẽ nói cho anh, rủ anh làm cùng.

-Vâng, cô đã có lời như thế thì tôi cảm ơn cô trước nhé. Cô thật tốt bụng. À… mà cô Khuê tính đi đâu vậy?

-Tôi tính xuống bến sông xem có ai còn bán cá hay cua gì không.

-Vậy cô mau đi đi, không thì họ về hết cả, giờ này cũng không còn sớm nữa. Cô nên mua nhanh rồi về, tối trời con gái con lứa đi một mình sẽ nguy hiểm đấy cô ạ. Nơi này nhiều người tứ xứ mới đến, cô nhớ phải cẩn thận.

Khuê chào Chương rồi rảo bước. Chương nhìn theo cô nàng cho đến khi bóng dáng khuất sau mấy lán nhỏ trong chợ.

-Cô ta quả thật xuống đó mua tôm cá, thưa chủ tướng.

Một nữ binh cắp chiếc thúng đi ngang qua, khẽ báo cáo với Chương. Chương không nhìn lên, chỉ lúi húi sắp đồ đạc bỏ vào hộp gỗ, đem tấm phên dựng vào gốc cây cùng hai chiếc gậy, nấn ná thêm một lát cho đến khi nhận được ám hiệu mới bắt đầu khoác hộp thong thả trở về làng Ngũ Vạn.

Mới đi được một quãng chưa đầy dặm, Chương đã nghe tiếng Khuê gọi. Cậu dừng lại chờ và hỏi:

-Cô mua được cá không?

Khuê đưa cho Chương một chiếc giỏ nhỏ rồi nói:

-Anh tặng tôi thứ anh làm ra, tôi tặng anh giỏ cua xem như hòa nhé?

Chương có ý trách nhẹ:

-Cô Khuê cứ làm thế này thì sau này ai còn dám cho hay tặng cô thứ gì nữa. Sòng phẳng là tốt, nhưng cũng không nên quá sòng phẳng như vậy chứ.

-Chỉ là mấy con cua thôi mà, tôi tiện thì mua cho người bán mau về, họ nài nỉ quá chừng.

Chẳng đợi Chương đồng ý, Khuê đã dúi giỏ cua vào tay cậu. Chương khẽ thở dài, rồi nhoẻn miệng cười, giơ giỏ cua lên ngắm nhìn.

-Cô thật tốt bụng.

-Tôi quên chưa hỏi anh Chương là thứ mấy trong nhà?

-Tôi là con cả, dưới tôi có một em gái nhưng…

-Vậy tôi gọi anh là Cả Chương nhé?

-Vâng, cô gọi thế cũng không sai đâu.

Chỉ qua hành động ngắt lời của Khuê vừa rồi, Chương cảm thấy mình có lỗi với cô gái này. Một cô nàng tốt bụng và tinh ý, nhưng Chương vẫn không khỏi băn khoăn vì sao cô ấy lại là gián điệp, điều cần phải tra rõ. Nếu mềm lòng, hậu quả sẽ khôn lường lắm. Trong thời Vạn Xuân này, mạng người hãy còn rẻ.

-Anh Chương có định xin vào quân Thiên Gia Bảo Hựu không?

-Tôi đã đến nương nhờ, họ bảo sao thì mình làm vậy thôi cô ạ. Nghe nói Tả Đô đốc Phạm Tu rất thương người, riêng việc ông ấy thu nhận dân tứ xứ, lo chỗ ăn chỗ ở thôi cũng đủ để cô hiểu rồi đấy.

-Họ làm vậy thì cũng có mục đích cả thôi.

-Tôi cũng biết vậy. Sống trên đời này, ai chẳng có mục đích riêng cho mình.

-Anh Chương có vẻ là người hiểu chuyện, ăn nói từ tốn, có trước có sau. Chẳng hay anh có từng đọc sách bao giờ chưa?

-Thật xấu hổ. - Chương gượng cười. - Tôi không biết chữ.

-Tiếc chứ có gì mà xấu hổ. Nếu anh biết chữ, chắc sẽ trở thành thương nhân đấy. À, mà không biết chữ vẫn buôn bán được chứ. Anh làm ra được những thứ này chứng tỏ anh rất sáng dạ.

-Phải tự tạo công ăn việc làm cho bản thân mình thôi, cô Khuê ạ. Cứ nghĩ rồi làm, làm hỏng thì lại nghĩ cách để làm tiếp. Cứ thế ắt sẽ có thành quả. Cha tôi từng dạy, ở đời chỉ cần chăm chỉ thì nhất định sẽ không đói.

-Tôi hỏi điều này có phần không phải, nếu có phật ý mong anh bỏ qua cho.

-Cô Khuê cứ hỏi đi.

-Anh… anh bị gù lưng ư?

-Hả? À… à không có đâu, không có đâu.

Chương vội thẳng người lên, khiến Khuê tròn mắt ngạc nhiên. Chương liền vội giải thích:

-Tôi hơi cao so với bình thường. Xung quanh đây toàn người thấp hơn tôi cả cái đầu, nên tôi mới phải làm thế. Thân phận mình thấp hèn, bất tài vô tướng mà cao lêu khêu quá, sợ làm người khác bực dọc lại sinh chuyện không hay cô ạ.

Sau vài cái chớp mắt, Khuê lấy lại vẻ mặt bình thản, còn Chương thì vờ như không để ý.

-Cô Khuê cũng đâu thấp lắm nhỉ? Cô cao được bao nhiêu thế?

-Tôi được xấp xỉ năm thước. - Đoạn Khuê nhoẻn miệng cười. - Đây là lần đầu tiên tôi biết có người muốn thấp đi để không bị chú ý. Anh đúng thật là kỳ lạ.

Chương cũng chỉ biết đưa tay lên gãi đầu mà cười. Khi về gần đến làng mới, Khuê hỏi:

-Ngày mai anh vẫn đi bán thứ đồ chơi kỳ lạ đó chứ?

-Đến khi nào tôi được chia ruộng hoặc được giao cho công việc nào đó thì mới thôi chứ… chứ ở trong làng có biết làm gì đâu cô. Cô Khuê có định xin vào làm thợ may vá không? Tôi nghe nói mỗi tháng họ trả công ba mươi đồng và hình như còn cho thêm nếu làm tốt.

-Ờ… - Khuê ậm ừ. - Tôi cũng đang tính như vậy.

Chương và Khuê chia làm hai lối. Tuy chẳng có lời hẹn gặp nào, nhưng Chương đoán cô nàng này sẽ tìm gặp cậu sớm thôi.

Trong khi đó, có một ánh mắt hình viên đạn đã nãy giờ chờ Chương ở cổng làng Ngũ Vạn.

-Em chỉ muốn băm ả đó ra thôi, nhìn mà xem, ngứa hết cả mắt. Anh Chương sánh đôi với nó, lại còn cười nói chuyện nữa.

-Thiên Bình à, đừng để chủ tướng biết. Em mà làm hỏng việc thì sẽ to chuyện đấy. - Một nữ binh thì thào vào tai Bình.

-Biết là vậy nhưng em vẫn tức. Ả đó có nhan sắc, em sợ ả sẽ mồi chài người của mình.

-Kể cả có như vậy cũng phải nín thinh chứ. Em cũng đẹp thua gì ả đó đâu. Bỏ đi, bỏ đi.

-Khi nào ả hồ ly này lòi mặt, em sẽ không tha cho ả.

Chương thong thả bước vào căn nhà đơn sơ hãy còn phảng phất mùi bùn non lẫn với rơm. Thiên Bình mặt tươi như hoa, chạy đến đứng sát vào Chương hỏi:

-Anh có gặp được ả ta không?

-Hử? Ồ, anh tưởng có người phải biết rõ hơn chứ?

Thiên Bình liền đánh trống lảng.

-Anh mua cua à?

-Cô gái ấy cho chứ, anh có mang theo tiền đâu.

-Hừ! Anh đi ra ngoài thì phải mang theo tiền chứ. Này, đây là hai mươi đồng, anh cứ giữ trong người, nhỡ lúc cần dùng đến. Thân là chủ tướng, sao có thể nhận thứ đồ bố thí như thế được.

-Người ta cho thì mình cứ lấy chứ.

Chương đưa giỏ cua cho nữ binh rồi ngả lưng lên chõng, trong khi Thiên Bình cứ đi đi lại lại, khiến Chương phải mời cô ngồi.

-Ả nói gì với anh? Anh không được mềm lòng đâu đấy nhé! Gián điệp là phải trừ khử.

-Em biết không? Một người đứng ở vị trí cao nhất sẽ không bao giờ nhìn xuống.

-Em biết vậy nhưng em vẫn khó chịu, em không thích.

-Thôi đừng phụng phịu nữa.

Chương nằm lim dim, chậm rãi kể cho Thiên Bình nghe những gì cậu nghĩ. Chương nhận định cô gái này không phải là gián điệp, cũng không ở trong quân.

-Cô ấy có nét gì đó giống em. Anh cứ liên tưởng cô ta là con của một người như Tả Đô đốc vậy. Nhìn chung, cô ấy vẫn còn ngây thơ, có đôi chút vụng về, nhưng lại là một cô gái thông minh.

-Anh nghĩ ả ta từ đâu đến?

-Dùng phương pháp loại trừ, và theo ý kiến chủ quan của anh, anh đoán cô ấy ở Siêu Loại.

-Hử? Sao anh lại đoán thế?

-Nếu ở bên sông, cô ấy đã hỏi anh nhiều về làng Đa Hội, nhưng cô ấy không hỏi nghĩa là không biết nơi đó. Kinh thành thì quá xa. Cách ăn nói vẫn còn chân chất, ánh mắt không gian mà thường nhìn thẳng, đó là biểu hiện của người ngay. Chưa rõ cô ấy đến đây từ lúc nào, anh cũng chưa từng đi xa nên chỉ nghĩ đến Siêu Loại vì đó là nơi gần nhất. Hơn nữa, Lý Lệnh công chắc chắn sẽ tìm mọi cách để dò la chúng ta.

Thiên Bình hỏi thêm vài câu rồi để Chương nghỉ ngơi. Thấy người mình yêu thương, đường đường là chủ tướng, mà cả ngày lại phơi mặt bên đường buôn bán, Thiên Bình không khỏi xót ruột. Cô thể hiện tình yêu của mình bằng cách đi đun một nồi nước nóng cho Chương tắm.

Toàn bộ nội dung bản văn này được truyen.free độc quyền xuất bản.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free