(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 99: Vị khách không mời
Sau vài ba ngày tiếp đón dân chúng, Thiên Đức quân lại có khách!
Một thuyền buôn lớn cập bến, xin được gặp chủ tướng Thiên Đức quân. Chương ngạc nhiên nhìn Uyển Như, nhưng cô nàng chỉ lắc đầu.
– Thưa chủ tướng, chủ thuyền xưng là Cả Lụa, thương nhân bên Siêu Loại.
– Hả? Sao?
Chương tròn mắt nhìn Duệ và Bình. Hai nàng cũng ngơ ngác.
– Ông ấy đến c�� việc gì không?
– Thưa, ông ta không nói chuyện hệ trọng, chỉ muốn gặp chủ tướng.
Chương tặc lưỡi đồng ý, rồi thầm tự hỏi:
– Chả lẽ ông ta đến đòi con trai à?
Ông Cả Lụa được dẫn đến cổng nhà bà Cả Ngư, ngơ ngác nhìn quanh, hẳn tưởng quân sĩ dẫn mình đi nhầm chỗ. Nhưng khi Chương từ trong nhà bước ra sân, phía sau là ba cô gái xinh đẹp, thì vị thương nhân dường như đã hiểu ra điều gì đó.
– Lão là Cả Lụa, thương nhân buôn vải vóc bên Siêu Loại, xin được gặp chủ tướng Thiên Đức quân.
Chương hỏi:
– Cậu Miêu là tự ý đầu quân chứ Thiên Đức không bắt ép, ông đến đòi người hả?
– Cậu ấy là…?
– Anh ấy là chủ tướng. – Lâm Uyển Như bước lên nói. – Lão gia, lâu rồi chúng ta không gặp.
– Uyển Như tiểu thư, cô cũng ở đây ư?
– Đây là phu quân của ta!
Lâm Uyển Như giới thiệu, nhưng Chương húng hắng ho nên cô vội lén lè lưỡi rồi lủi nhanh ra sau.
– Chủ tướng, lão không đến đòi người, xin chủ tướng chớ hiểu lầm.
– Số tiền ông cho vay, ta cũng đã trả đủ cả vốn lẫn lãi. Cậu Miêu bây giờ không ở đây, cậu ấy đang lo việc. Nếu ông muốn gặp, ta sẽ bảo người dẫn ông đi.
– Con lão đã lớn, có chí hướng riêng, lão không cản được. Hôm nay lão mạo muội đến gặp chủ tướng là có việc riêng.
– Vậy chúng ta vào nhà rồi nói chuyện.
Chương nhường đường mời khách vào nhà, nhưng ông Cả Lụa vẫn giữ ý đợi cậu đi trước. Duệ mau chóng pha trà, còn Uyển Như và Thiên Bình đứng phía sau Chương.
– Nhà cửa còn đơn sơ quá, thật ngại. – Chương cười.
– Ồ! Bậc trượng phu chí lớn, nhà ở đâu cũng được, ngã đâu cũng là giường. Lão không để tâm, chỉ sợ người ta dẫn đến không đúng nơi.
– Chả hay ông đây đến gặp ta có việc gì?
– Chẳng giấu gì chủ tướng. Nửa tháng trước, lão nhận được thư, túi gạo và mấy nén bạc mà sợ hết hồn. Nhưng sau khi cho người đi dò la tin tức, lão đã đỡ lo phần nào. Thiên Đức quân còn non trẻ, chắc y phục vẫn chưa đầy đủ phải không?
– Hả? À… có tiểu thư Uyển Như đây lo rồi, nay mai là có thôi mà.
Tất nhiên, Chương nói dối. Y phục, quân trang của Thiên Đức quân vẫn còn sơ sài. Tiền bạc tuy có, nhưng còn vô số việc phải lo liệu.
– Ông là thương nhân, là hào phú một phương quả nhiên khác người. Ta đánh giá rất cao thương nhân, vì họ có cái nhìn độc đáo và tầm nhìn xa trông rộng.
– Lão đến đây không phải để mời chào Thiên Đức quân mua y phục. Lão muốn giúp.
– Giúp? Ông muốn giúp gì?
– Con lão giờ đang trong quân Thiên Đức, công danh chưa biết sẽ ra sao nhưng…
– Ông cứ yên lòng, chẳng ai biết cậu Miêu là con ông đâu. Ông lo Lý Lệnh công sẽ làm khó dễ chứ gì?
Ông Cả Lụa vội xua tay, nói:
– Cũng không. Chẳng giấu gì chủ tướng, là lão muốn hiến chút của cải cho Thiên Đức quân. Lão xưa nay nhờ buôn vải vóc lụa là mà có cơ nghiệp.
Chương khẽ nhún vai:
– Ta chẳng có gì để đổi cho ông cả, ông thấy đấy, binh sĩ còn chưa có y phục đồng bộ, à… gọi là đồng phục, chiến y hay… quân phục… gì cũng được.
– Lão cho không, chẳng có điều kiện gì hết.
– Ô! – Chương ngạc nhiên. – Ông là thương nhân, chứ có phải người làm công quả đâu chứ?
Chợt ông Cả Lụa nhìn Uyển Như rồi hỏi Chương:
– Tiểu thư Uyển Như đây là nương tử của chủ tướng?
– Không có, không có! Cô ấy… à… cô ấy là bạn của ta.
Ông Cả Lụa nhăn mặt:
– Uyển Như tiểu thư cũng được xem là thương nhân có tiếng trong vùng suốt hai năm nay. Gia sản của lão nào có đáng gì so với tiểu thư, vậy mà… vậy mà Uyển Như… Xin thứ lỗi cho lão nói thật, rõ ràng tiểu thư Uyển Như đã chọn được bến đỗ rồi.
– Xưa nay ta luôn đánh giá cao ông vì ông có mắt nhìn người, ông nói đúng rồi đấy. Đoàn thuyền Lâm gia của ta đã về dưới trướng Thiên Đức quân hơn một tháng nay.
– Lão biết tiểu thư tài trí hơn người, ắt chọn phu quân cũng không phải tầm thường.
– Thôi được rồi! Ông đến gặp ta có chuyện gì thì cứ nói thẳng, lát nữa hẵng hàn huyên với cô ấy sau.
Chương tỏ vẻ không hài lòng.
– Chủ tướng! Lão sẽ cung cấp toàn bộ y phục cho quân sĩ của ngài theo yêu cầu, lão tặng, tặng mỗi quân sĩ hai bộ. Chỉ cần chủ tướng cho biết yêu cầu.
– Ông nói thật đi, thương nhân không đời nào chịu lỗ trắng tay như thế cả. Ta xưa nay cũng chẳng ăn không của ai cái gì. Nhận của ông cái này ắt phải trả ông cái khác, chứ không há miệng mắc quai à?
– Chủ tướng đã nói vậy thì lão cũng không giấu giếm làm gì. Hay lão có đề nghị thế này… lão sẽ tặng cho Thiên Đức quân của chủ tướng… một vạn bộ y phục. Đổi lại…
– Thấy chưa! Ông đã lộ đuôi cáo rồi đấy!
Chương bật cười.
– Đổi lại, nếu sau này chủ tướng đánh chiếm Siêu Loại, nếu cần thêm y phục thì… hãy mua của lão được không? Hoặc giả như chủ tướng chiếm được cả vùng đất của Vũ Ninh vương, quân đông tướng mạnh ắt sẽ cần đến y phục. Lão chỉ cần lời hứa của chủ tướng là được.
– Ta không có ý đi đâu xa, ở đây là đủ rồi, hơi sức đâu mà đi chiếm đất đai làm gì.
– Lão sẽ tặng hai vạn y phục! – Ông Cả Lụa cương quyết. – Hai vạn y phục theo yêu cầu, chất liệu tốt. Chủ tướng không chiếm Siêu Loại, không chiếm đất của Vũ Ninh vương cũng không sao. Lão chỉ cần chủ tướng cho lão một lời hứa: ngày sau nếu chủ tướng cần y phục thì… hãy để lão được bán. Tất nhiên, giá c�� sẽ thương lượng, lão chỉ cần có vậy.
Chương thắc mắc:
– Từ bao giờ lời hứa của ta lại có giá trị đến hai vạn bộ y phục vậy chứ? Hai vạn y phục đáng giá bao nhiêu thế, em?
Chẳng cần hỏi cụ thể là em nào trong ba cô gái, Duệ vẫn nhẩm tính chốc lát rồi trả lời:
– Một bộ y phục tốt đáng giá 20 đồng, vậy vị chi hai vạn y phục sẽ là 667 quan, thưa chủ tướng.
Ông Cả Lụa có phần kinh ngạc. Trước hết là vì Chương chỉ hỏi "em" mà Duệ lại có thể đáp lời. Ông Cả Lụa nhìn đôi mắt, vầng trán cùng dáng vóc của nàng thì đoán ngay đây chính là cô gái từng cùng Chương đến nhà ông vay mượn của cải. Cô gái chít khăn vàng, vận y phục đỏ sẫm nãy giờ vẫn im lặng đó, chính là người từng xin vào làm gia nhân trong gia trang của ông. Thấy ông Cả Lụa nhìn chằm chằm, Thiên Bình hỏi:
– Ta có gì lạ mà ông nhìn kỹ vậy?
– À không!
Ông Cả Lụa vội lảng sang chuyện khác. Một thương nhân ngang dọc khắp chốn như ông, mấy chục năm buôn bán, vừa rồi ông nhìn Thiên Bình chính là vì tấm khăn vàng cô vấn trên đầu. Vải tốt cũng không đáng nói, đáng nói là nó màu vàng. Điều này gợi cho ông Cả Lụa nhiều suy nghĩ.
– Gần 700 quan không phải là số tiền nhỏ, lẽ nào ông lại bỏ ra chừng ấy bạc chỉ để đổi lấy một lời hứa vô thưởng vô phạt?
– Lão là thương nhân, có cách nghĩ và cách làm riêng, thật không tiện nói. Lão sẽ tặng chủ tướng hai vạn bộ y phục ch���t liệu tốt theo yêu cầu, chỉ cần chủ tướng cho lão một lời hứa là đủ.
– Uyển Như? Chả lẽ lời hứa của ta đáng giá vậy ư?
– Lời của chủ tướng đáng giá ngàn vàng. Bậc đế vương một khi đã nói ra thì đó là lệnh, có thể dời non lấp biển.
– Ta hỏi em một đằng mà em đáp một nẻo làm gì chứ? – Chương lại nhăn mặt.
– Chủ tướng có mất gì đâu? Nếu chủ tướng không đánh chiếm Siêu Loại, không đánh chiếm Vũ Ninh vương thì ta thiệt.
Chương nhoẻn miệng cười, ngả lưng ra ghế, khẽ thở dài:
– Từ thời thượng cổ đến nay, thương nhân vẫn luôn là những người nhạy bén, song lại thường bị kẻ sĩ coi khinh. Ta không phải kẻ sĩ, vì chữ bẻ đôi cũng không biết. Ta đồ rằng ông đã có đủ thông tin cần thiết, có đoán định riêng của mình về thời cuộc. Ta tay trắng, ông thì bạc vạn, ông không sợ lẽ nào ta lại sợ ư?
– Chủ tướng nói vậy là đồng ý với lão?
– Được, ta hứa với ông. Nếu Thiên Đức quân chiếm được Siêu Loại và cả vùng bờ Bắc của Vũ Ninh vương, thì y phục… ý ta là quân phục dùng cho binh sĩ, sẽ giao cho ông hết.
– Tiện thì chủ tướng hứa luôn cả Vạn Xuân cũng đâu có mất mát gì.
Chương tủm tỉm cười và nghĩ ông này thật không vừa, chẳng tự nhiên mà ông ta giàu nứt đố đổ tường.
– Lý Lệnh công và Vũ Ninh vương mỗi người có hơn vạn quân. Chỉ cần mỗi binh sĩ hai bộ y phục, thì ông đã có mối lớn, hơn bốn vạn y phục. Chỉ cần cung cấp được chừng ấy, ông xem như hòa vốn, ta nói vậy có đúng không?
– Không gì giấu được chủ tướng, quả nhiên chủ tướng tài trí hơn người.
Chương nói tiếp:
– Giả như ta chỉ chiếm một trong hai nơi, hoặc là cả hai, thì kể cả ông có thiệt đôi chút về khoản vốn ban đầu, nhưng chỉ ba năm sau ông sẽ có lãi. Bởi lẽ binh lính đâu thể mặc mãi hai bộ đó được. Ấy là chưa kể, ông sẽ có một thứ gọi là quyền lực mềm, thâu tóm toàn bộ hoạt động mua bán vải vóc trong vùng ta kiểm soát. Đó mới là thứ ông nhắm đến chứ, tiền bạc ông đâu thiếu. Ta nói vậy có đúng không?
– Mấy mươi năm buôn bán, nay mới có người đoán được ý của lão.
– Ông đàng hoàng thì ta cũng tử tế. Ta đã hứa với ông như vậy, song ta cũng nói trước điều này. Ta tôn trọng thương nhân, tạo mọi điều kiện cho họ, nhưng nếu ta cảm thấy ông có ý đồ khác thì… hẳn ông biết ta định nói gì rồi chứ?
– Con trai lão theo chủ tướng, nó có con đường riêng của nó. Lão làm ăn với chủ tướng, lão cũng có mục đích riêng. Lão chỉ quan tâm đến lợi nhuận, ngoài ra không để tâm đến chốn quan trường, chẳng hề có ý đồ bá vương.
– Ông Cả Lụa đây là người Vạn Xuân?
– Đúng thế, tổ tiên lão là người Vạn Xuân. Chủ tướng có thắc mắc gì?
– Ta chỉ hỏi vậy thôi. Ông làm ăn tính đường lợi là phải. Chỉ cần ông không đi ngược lại với lợi ích của bách tính Vạn Xuân, thì ngày sau ông không những là cự phú một phương mà… thôi, cứ để xem sao đã.
Câu nói của Chương đầy ngụ ý, nhưng ông Cả Lụa lập tức hiểu rõ nên không đả động đến nữa. Chương nói đúng, thương nhân làm gì cũng tính lãi, nhìn đâu cũng thấy lợi, và ông Cả Lụa cũng chẳng cho không biếu không. Ông Cả Lụa cũng giống Uyển Như, ông đặt cược cho ngày sau.
Vì sao ông l��i đặt niềm tin vào Chương?
Đơn giản là vì, một kẻ cướp dọn gần như sạch gia sản, song lại không lấy nữ trang, vẫn để lại chút tài sản đủ để ông Cả Lụa không đến mức tay trắng. Ông Cả Lụa đã từng tin mình mất trắng. Tờ giấy Chương đưa ngày đó, ông bỏ vào xó tủ, thầm nhắc bản thân sau này phải cẩn trọng hơn. Ba tháng sau vụ cướp, ông nhận được một số bạc mà kẻ đưa đến nói đó là số lãi trong ba tháng vừa qua. Sau Tết vừa rồi, ngoài khoản lãi, kẻ đem bạc đến còn nói sẽ trả một phần gốc, khiến ông Cả Lụa từ sợ hãi chuyển sang lo lắng. Ông muốn báo cho Lý Lệnh công bắt người, nhưng lại lưỡng lự vì sợ bị trả thù. Hai tháng trước, lại có kẻ đem cả bạc và vàng đến trả gốc lẫn lãi, khiến dù không muốn tin, ông cũng bắt đầu tin vào sự tử tế và lời nói của tên đầu lĩnh.
Một tháng trước, mấy kẻ nửa đêm đột nhập vào nhà. Ông tưởng mình lại bị cướp, nhưng không phải. Chúng đem bạc vàng đến trả và đòi lại tờ giấy. Ngồi trước đống của cải tự dưng có chân chạy về, hai đêm liền ông Cả Lụa và gia đình không tài nào ngủ được. Con trai ông quyết theo lũ cướp, ông cũng không cản, bởi ông cảm thấy đây không phải là một toán cướp bình thường. Ngoài vụ cướp nhà ông ra, gần đây chẳng nơi nào trong vùng bị cướp lớn, nên không có chuyện chúng cướp người sau trả người trước.
Con trai rời nhà, ông Cả Lụa nhận thư thì thất kinh. Ông từng loáng thoáng nghe dân bên mạn sông Thiên Đức nói đến đội quân Thiên Đức kín tiếng, song chẳng để tâm.
Ông Cả Lụa tự mình đi tìm hiểu bằng cách riêng, và những sự kiện xảy ra gần đây đã khiến ông đưa ra một nhận định. Thiên Gia Bảo Hựu trước và sau khi dựng cờ chẳng có mấy thay đổi, chỉ là ba làng tập hợp nhiều trai tráng. Tính đến nay, sự thay đổi vẫn chẳng nhiều, chỉ khác biệt về số người đến xin nương nhờ. Vậy thì gốc rễ của sự thay đổi nằm ở đâu?
Làm ăn từ trước thời Lý Nam Vương lên ngôi, nên ông ít nhiều cũng có cái nhìn khác so với những thương nhân thế hệ sau này. Ông nhận thấy rằng Thiên Đức quân ắt hẳn có bí mật, vì họ không hề phô trương thanh thế. Tin tức đến gần khu vực đó đều khó dò, thuyền bè lớn nhỏ đi qua đoạn sông từ Long Ngô Động đến quá khu đầm lầy đều không được ghé bến nếu không có phép.
Gần đây đội thuyền Lâm gia bỗng nhiên chuyển bến về neo gần khu đầm lầy, cờ Lâm gia đã hạ, nhưng không hề bị cướp, bởi ông Cả Lụa vẫn thấy nhiều gương mặt quen thuộc.
Sự việc ba nghìn dân bờ Bắc sang bờ Nam ở đoạn sông làng Long Ngô Động đã lan truyền khắp dân gian. Ông Cả Lụa buôn bán khắp nơi, dò hỏi gia nhân thì nghe bập bõm rằng quân sĩ Vũ Ninh vương trở giáo theo đám Thiên Đức nào đó… Tập hợp tất cả những gì đã nghe, đã nhìn và đã suy nghĩ lại, ông Cả Lụa khẳng định chắc nịch rằng nơi con trai mình đầu quân sẽ có tương lai. Chỉ cần bắt mối khi họ còn non trẻ, thì sau này sẽ không thiếu chỗ tốt.
Lâm Uyển Như tiễn ông Cả Lụa ra bến, trên đường đi, ông Cả Lụa hỏi:
– Uyển Như tiểu thư, ta nghe ý chủ tướng của cô thì cậu ấy có vẻ không ưa người Hoa quốc?
– Đúng vậy.
– Nhưng tiểu thư cũng có gốc gác bên ấy cơ mà?
– Anh ấy là người rõ ràng, anh ấy không thích Hoa quốc đâu có nghĩa là không thích dân Hoa quốc đâu? Hơn nữa, dòng máu Hoa quốc trong ta cũng đã loãng rồi.
– Không thích Hoa quốc không có nghĩa là không thích dân Hoa quốc? Là sao nhỉ?
– Ông đã già đâu mà lẫn đến thế. – Uyển Nhi nói. – Ý là dân nào cũng là dân, Hoa quốc ở đây ám chỉ triều đình đó.
– Hử? Bách tính chẳng phải con dân của Thiên tử sao? Ý của…?
Uyển Như ngắt lời ông Cả Lụa:
– Ông nói không sai, nhưng chủ tướng Thiên Đức quân nghĩ khác đấy. Đối với anh ấy thì dân là gốc, ý của dân to hơn ý vua.
– Ta nhất thời chưa thể hiểu được.
– Thì ông cứ lo việc buôn bán đi, mối hời sẽ là của ông, chẳng thiệt đi đâu mà lo.
– Uyển Như tiểu thư nói vậy chả phải tiểu thư sẽ lãi lớn sao?
– Tất nhiên, ta sẽ là phu nhân của chủ tướng.
– Sẽ… sẽ là… nghĩa là sao…?
Uyển Như tỉnh bơ nói:
– Ta đến hơi muộn, nhưng làm phu nhân cũng tốt rồi.
– Vậy… vậy chính thất có phải là… là cô gái vận y phục đỏ sẫm?
– Sao ông biết?
– Ta chỉ đoán vậy, tại… tại cô ấy ít nói.
– Trông vậy thôi nhưng cô ấy tốt tính, ông đường hoàng thì chẳng lo gì.
Ông Cả Lụa lên thuyền rời bến, vẩn vơ nghĩ đến tấm khăn vàng cô gái quấn trên đầu và toàn bộ y phục của nữ binh cũng được yêu cầu làm bằng vải lụa màu vàng, loại tốt nhất.
“Phản nghịch, phản nghịch rồi! À… à không! Bây giờ đất nước chẳng có vua, kẻ nào cũng vỗ ngực xưng vương xưng bá mà… hình như chưa kẻ nào dám chọn màu ấy cả. Ván cược này nếu lão chọn đúng thì… Vạn Xuân này rồi ai ai cũng sẽ biết đến lão, nhất định là thế. Con lão bây giờ đang trong quân, nếu nó được trọng dụng cộng với lão trợ giúp tiền tài thì sao nhỉ? Hừ! Phải tìm cách đá đít lão già họ Lý kia đi thì quyền buôn vải vóc ở Siêu Loại lão sẽ chiếm phần nhiều. À… khoan đã… nãy gã tiểu tử nói gì nhỉ?... À phải rồi, hắn muốn ám chỉ lão đừng có tham, tham thì dễ toi sớm. Ây da… mới đôi mươi mà sao thâm sâu đến vậy chứ? Kẻ này ngoài mặt thân thiện nhưng lời nói thật ghê gớm. Xưa nay chơi với hổ phải khéo không thì…”
Thế là lại có thêm một người nữa nghĩ đến việc tiễn Lý Lệnh công về vườn, thả gà chăn vịt. Ai cũng vì lợi ích của bản thân cả, đúng sai chẳng có chỗ đứng.
Nội dung này được biên tập và giữ bản quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép dưới mọi hình thức.