Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 91: Ý Chí Thức Tỉnh: Phong Ấn Trần Trưởng Lão

Ánh hoàng hôn cuối cùng chìm vào bóng tối, và Tần Mặc, đứng giữa đống đổ nát của quê hương, đã sẵn sàng bước vào một hành trình mới, một hành trình đơn độc nhưng đầy ý nghĩa, để tìm lại sự cân bằng đã mất của Huyền Vực. Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách sẽ không từ bỏ, và Tần Mặc biết, cuộc đối đầu thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Lời thề nguyện thầm lặng vừa dứt, chưa kịp định hình rõ ràng trong tâm trí Tần Mặc, thì một luồng sát khí cuồng bạo đã xé toạc màn đêm đang buông xuống. Đó không phải là sát khí mơ hồ như những đợt tấn công trước, mà là một sự tức giận tột cùng, nung nấu thành hình, đậm đặc đến mức có thể nếm thấy vị tanh nồng của máu và lửa trong không khí. Trần Trưởng Lão, gã lão già râu tóc bạc phơ, thân hình uy nghi trong đạo bào lụa, đã quay trở lại, nhanh hơn bất kỳ dự đoán nào của Tần Mặc. Gương mặt hắn ta vặn vẹo, méo mó bởi sự căm hờn và nỗi nhục nhã vừa gánh chịu. Đôi mắt sắc sảo, giờ đây đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái, khóa chặt vào Tần Mặc, kẻ đã dám thách thức thiên uy và bản ngã tối thượng của hắn.

Cùng với Trần Trưởng Lão là Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn. Hắn ta vẫn vác thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, nhưng ánh mắt nhỏ hẹp của hắn không còn vẻ khát máu ngông cuồng như trước, mà thay vào đó là sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi khó hiểu. Huyết Đao Khách vẫn chưa thể hiểu được điều gì đã xảy ra, làm sao Tần Mặc lại có thể khiến đao ý của hắn suy yếu, và giờ đây, hắn chỉ đơn thuần tuân lệnh Trần Trưởng Lão. Phía sau họ, đội quân Hắc Thiết Vệ với giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, vô cảm như những cỗ máy giết chóc, lại một lần nữa tái xuất, dàn thành thế trận hình cung, bao vây Vô Tính Thành đã hoang tàn.

Bình minh hé rạng, nhưng không mang theo ánh sáng hy vọng. Bầu trời vẫn u ám, những cơn gió giật mạnh thốc qua Phố Chợ Sáng, cuốn theo bụi bặm và mùi khói tanh nồng của những đổ nát chưa kịp dọn dẹp. Khung cảnh quen thuộc của Phố Chợ Sáng, nơi từng vang vọng tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng gà kêu, giờ chỉ còn là một đống hoang tàn. Các gian hàng gỗ đơn giản đã bị thiêu rụi hoặc đổ sập, đường phố lát đá cuội lởm chởm, mái che bằng vải đã rách nát. Mùi thức ăn, hoa quả, thảo mộc từng len lỏi khắp nơi, nay bị thay thế bởi mùi ẩm mốc của gỗ cháy, mùi đất và mùi máu khô còn vương lại. Không khí căng như dây đàn, một sự im lặng chết chóc bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị xé toạc bởi tiếng gió rít qua những khe hở của các bức tường đổ.

"Ngươi nghĩ một phế vật như ngươi có thể chống lại thiên uy sao? Chết đi!" Trần Trưởng Lão gầm lên, giọng nói khàn đặc, mỗi từ như một nhát dao cứa vào không khí. Hắn ta không còn giữ chút phong thái của một bậc tu sĩ siêu phàm, mà trở thành một con thú bị dồn vào đường cùng, chỉ còn lại bản năng hủy diệt. Hắn giơ cao hai tay, một luồng năng lượng màu đỏ sẫm, đặc quánh như máu tươi, xoáy vặn thành một cơn lốc hủy diệt khổng lồ. Cơn lốc gào thét, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi, những tàn tích nhà cửa, cây cối, đá vụn đều bị nghiền nát thành tro bụi, rồi lao thẳng vào Tần Mặc và nhóm người đang đứng co cụm phía sau hắn: Hạ Nguyệt, Lão Khang, Phong Dao, và cha mẹ hắn.

Tần Mặc cảm nhận được luồng năng lượng đó. Nó không chỉ là một đòn pháp thuật đơn thuần, mà là sự cô đọng của khát vọng thăng tiên mù quáng, của sự cuồng tín đến điên loạn, của ý chí muốn ép buộc vạn vật phải phục tùng. Hắn cảm nhận được tiếng kêu đau đớn tột cùng của từng hòn đá cuội dưới chân, của từng cọng cỏ dại đang cố bám víu vào sự sống, của từng thanh gỗ mục nát từ những mái nhà đã sập. Tiếng kêu ấy không phải là âm thanh vang vọng trong không trung, mà là một sự tuyệt vọng xuyên thấu tâm can Tần Mặc, một làn sóng cảm xúc thuần túy của sự tổn thương và bất lực. Hắn nghe thấy những lời thì thầm của Vô Tính Thành – một tòa thành cổ kính, trầm mặc – giờ đây đang run rẩy, gào thét trong câm lặng trước sức mạnh hủy diệt đang ập tới.

Cha Tần Mặc, Tần Sơn, đứng thẳng người, chắn trước Tần Thị, khuôn mặt khắc khổ vì lao động giờ đây kiên định lạ thường, đôi mắt chân thật ánh lên sự bảo vệ. Mẹ Tần Mặc, Tần Thị, với khuôn mặt hiền từ, phúc hậu, siết chặt tay nhau, sợ hãi nhưng không lùi bước. Phong Dao, cao ráo, mái tóc nâu bù xù, đôi mắt tinh nhanh, lanh lợi, nắm chặt một cành cây gãy, sẵn sàng chiến đấu dù biết là vô vọng. Hạ Nguyệt, thanh tú, mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, nép sát vào Tần Mặc, nhưng không hề run sợ. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.

Tần Mặc nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi, mà để lắng nghe rõ hơn. Hắn lắng nghe tiếng của gió đang rít gào, không phải tiếng gió bình thường, mà là tiếng gió đang vùng vẫy trong cơn lốc đỏ sẫm, tiếng gió bị bóp méo, bị cưỡng bức phải cuốn theo sự hủy diệt. Hắn nghe tiếng của đất, của đá, của nước Suối Tinh Lộ đang rên rỉ, cầu cứu. Hắn đã kiệt quệ sau trận chiến vừa rồi, mỗi thớ thịt, mỗi tế bào đều đau nhức, nhưng trong khoảnh khắc này, nỗi đau thể xác lùi về phía sau, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá hơn cả thép. Ý chí bảo vệ. Bảo vệ không chỉ những người thân yêu, mà còn bảo vệ cái bản nguyên của vạn vật nơi đây, cái quyền được tồn tại một cách chân thật, không bị cưỡng ép phải biến đổi theo khát vọng điên rồ của kẻ khác.

"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," lời cảnh báo thất lạc từ xa xưa vang vọng trong tâm trí hắn. Trần Trưởng Lão đang cố biến Vô Tính Thành thành một minh chứng cho sự hủy diệt của cái "bản nguyên" đó. Nhưng Tần Mặc sẽ không cho phép. Một luồng sức mạnh lạ lẫm, không phải linh lực, không phải nội công, mà là sự cộng hưởng sâu sắc với "ý chí tồn tại" của Vô Tính Thành, bùng lên từ bên trong hắn. Nó không phải là một sức mạnh bạo liệt, mà là một sự thức tỉnh thầm lặng, một dòng chảy của sự kết nối. Hắn cảm thấy mình không còn là Tần Mặc đơn độc nữa, mà là một phần của Vô Tính Thành, là tiếng nói của những hòn đá, của dòng suối, của ngọn cây, của cả không khí đang bị bóp nghẹt. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng tầm nhìn của hắn đã mở rộng ra, bao trùm toàn bộ thành trì, cảm nhận mọi dao động nhỏ nhất của ý chí vạn vật. Hắn đang lắng nghe, và hắn sẽ trả lời.

***

Cơn lốc năng lượng màu đỏ sẫm gào thét, cuộn xoáy đến gần Phố Chợ Sáng, mang theo hơi thở của hủy diệt. Huyết Đao Khách đứng phía sau Trần Trưởng Lão, ánh mắt mở to đầy kinh ngạc. Hắn ta từng chứng kiến vô số màn tàn sát, nhưng chưa bao giờ thấy một đòn pháp thuật nào hung tợn đến mức này, nó không chỉ là sức mạnh, mà là sự điên loạn thuần túy. Hắn thầm nghĩ, nếu Tần Mặc có thể sống sót sau đòn này, thì đó hẳn là một kỳ tích. Nhưng điều xảy ra tiếp theo còn kinh ngạc hơn cả kỳ tích.

Khi cơn lốc chỉ còn cách Tần Mặc vài trượng, mọi thứ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến ghê người. Không phải là âm thanh bị triệt tiêu, mà là một sự im lặng của sự kháng cự, một bức màn vô hình của "ý chí tồn tại" đang dần hình thành. Luồng pháp thuật của Trần Trưởng Lão, thứ tưởng chừng như không thể ngăn cản, bất ngờ bị phân rã. Nó không va chạm, không nổ tung, mà như bị chính không khí, đất đá "nuốt chửng" một cách kỳ lạ. Những tia năng lượng đỏ sẫm tách rời, tan biến vào hư không, như thể chúng chưa từng tồn tại.

Tần Mặc lúc này đã mở to đôi mắt. Ánh mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà ánh lên sự đồng cảm sâu sắc, một sự thấu hiểu vô biên với vạn vật. Hắn giơ tay ra, không phải để thi triển pháp thuật, mà như một người bạn đang vỗ về, an ủi. Không một đòn tấn công nào được phát ra, không một tia linh lực bùng nổ, nhưng những bức tường đá đổ nát, những thanh gỗ vụn, những cành cây gãy khô khốc bỗng chốc như sống dậy. Chúng không hề cử động theo cách thông thường, mà là một sự rung động từ bên trong, một sự thức tỉnh của "vật tính". Những khối đá bị nứt nẻ khẽ dịch chuyển, không rơi xuống mà như đang tự sắp xếp lại. Những cành cây gãy vụn vươn mình, không phải mọc lá, mà là những sợi rễ vô hình đang bám sâu hơn vào lòng đất, tạo thành một mạng lưới vững chắc.

Và rồi, dòng Suối Tinh Lộ. Con suối nhỏ chảy qua Vô Tính Thành, mạch sống của nơi đây, nơi từng rên rỉ vì bị tổn thương, giờ đây cuộn trào một cách mạnh mẽ. Nước trong vắt không chảy tràn, mà như tự ý thức, dâng lên, tạo thành những gợn sóng lấp lánh, không phải để tấn công, mà để bao bọc. Những gợn sóng đó, cùng với những rung động của đất đá và cành cây, kết hợp lại, tạo thành một kết giới vô hình nhưng không thể xuyên thủng. Kết giới đó không phải là một bức tường năng lượng rực rỡ, mà là sự cô đọng của "ý chí tồn tại" của Vô Tính Thành, của từng hạt bụi, từng giọt nước, từng sợi cỏ.

Trần Trưởng Lão bị bao bọc bởi kết giới vô hình đó. Hắn ta gào thét trong bất lực, cố gắng giãy giụa, tung ra những đòn pháp thuật còn sót lại, nhưng tất cả đều tan biến như sương khói khi chạm vào ranh giới của kết giới. Hắn cảm thấy mình như bị hàng ngàn bàn tay vô hình siết chặt, bị hàng vạn ý chí thầm lặng đè nén. Đó không phải là sức mạnh vật chất, mà là một sự áp chế tinh thần, một sự bác bỏ tuyệt đối đối với khát vọng cưỡng ép của hắn. Hắn cảm thấy "vật tính" của chính mình đang bị lung lay, bị đặt dấu hỏi bởi sự kiên định của vạn vật xung quanh. "Không thể nào! Ngươi đã làm gì? Buông ta ra!" Hắn gào thét, giọng nói của hắn giờ đây không còn sự uy nghi, mà là sự hoảng loạn tột độ của một kẻ bị giam cầm bởi thứ mà hắn không thể hiểu.

Huyết Đao Khách và Hắc Thiết Vệ đứng sững sờ, hóa đá. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Họ chỉ thấy Trần Trưởng Lão, một bậc tu sĩ mạnh mẽ, giờ đây đang bị nhốt trong một cái lồng vô hình, gào thét như một kẻ điên. Sự uy nghiêm của Trần Trưởng Lão đã sụp đổ hoàn toàn trước mắt họ. Nỗi sợ hãi len lỏi, rồi bùng lên thành sự hoảng loạn. Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy vô cảm, bắt đầu lung lay đội hình. Tiếng vũ khí va chạm lộn xộn, tiếng bước chân tháo chạy gấp gáp. Không cần lệnh, không cần hiệu triệu, họ quay lưng bỏ chạy, tiếng giáp sắt kêu lạch cạch xen lẫn ti���ng gió rít, biến mất hút vào đường chân trời. Huyết Đao Khách đứng đó một lúc, lưỡng lự, ánh mắt dữ tợn nhưng đầy sợ hãi. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Trần Trưởng Lão đang vật vã trong kết giới, cuối cùng, hắn cũng quay lưng, lầm lũi rút lui, thanh đại đao khổng lồ kéo lê trên mặt đất, tạo thành một vệt dài trên đất bụi.

Tần Mặc, sau khi hoàn thành việc phong ấn, ngã khuỵu xuống. Luồng sức mạnh vừa rồi đã rút cạn mọi thứ trong hắn, không chỉ linh lực mà còn là "ý chí tồn tại" của chính hắn. Làn sóng "ý chí tồn tại" từ Vô Tính Thành đã cộng hưởng mạnh mẽ với hắn, tạo ra kỳ tích, nhưng cái giá phải trả là sự kiệt quệ đến tận xương tủy. Hắn thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy. Nhưng trong đôi mắt hắn, vẫn còn một tia sáng yếu ớt của sự kiên định và thanh thản. Hắn đã làm được. Hắn đã bảo vệ Vô Tính Thành, ít nhất là cho thời khắc này. Tiếng đất đá dịch chuyển nhẹ, tiếng Suối Tinh Lộ thì thầm như đang hồi phục, tiếng gió khẽ lướt qua, giờ đây không còn sự đau đớn mà là một sự nhẹ nhõm thầm lặng, một lời cảm ơn gửi đến Tần Mặc. Bầu trời quang dần, ánh nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua những đám mây u ám, chiếu rọi lên cảnh tượng tan hoang nhưng giờ đây đã yên bình trở lại. Hạ Nguyệt, Phong Dao, Lão Khang, cha mẹ Tần Mặc, tất cả đều chạy đến bên hắn, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa xót xa. Họ đã thoát hiểm.

***

Ánh nắng chiều vàng ươm, ấm áp, xuyên qua khung cửa sổ vỡ nát của Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi từng là một góc nhỏ bình yên giữa lòng Vô Tính Thành. Giờ đây, quán trà đã trở thành một trạm xá tạm bợ, với những mảnh vỡ của gốm sứ và gỗ vụn nằm rải rác trên sàn nhà. Mùi trà thơm và hoa nhài quen thuộc vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng bị lấn át bởi mùi ẩm mốc, mùi bụi từ tàn tích chiến tranh, và mùi thuốc thảo dược thoang thoảng. Tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân vang lên từ các góc phòng, họ đang giúp đỡ nhau, xoa dịu những vết thương, cả thể xác lẫn tinh thần. Từ xa, tiếng suối chảy róc rách của Suối Tinh Lộ vọng lại, không còn mang theo sự đau đớn, mà là một khúc ca hồi phục, chậm rãi và kiên cường.

Tần Mặc nằm trên một chiếc giường tạm bợ, được ghép từ vài tấm ván gỗ và trải một tấm vải thô sạch sẽ. Thân thể hắn đau nhức rã rời, mỗi cử động nhỏ cũng khiến hắn phải nhíu mày. Hắn cảm thấy như toàn bộ xương cốt mình đã bị tháo rời rồi lắp lại, yếu ớt và rệu rã. Hạ Nguyệt ngồi bên cạnh, mái tóc đen dài rũ xuống, che đi một phần khuôn mặt thanh tú đang đong đầy lo lắng. Nàng cẩn thận lau mồ hôi trên trán hắn bằng một chiếc khăn ẩm, động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn hắn, vừa xót xa vừa yêu thương.

"Mặc ca, anh đã cứu chúng ta... nhưng anh cũng đã kiệt sức rồi," nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. Nàng biết, cái giá mà hắn phải trả cho chiến thắng này là quá lớn. Nàng nắm lấy bàn tay gầy guộc của hắn, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang, xua đi một phần cái lạnh buốt của sự kiệt quệ.

Lão Khang đứng cạnh giường, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc nhìn Tần Mặc. Ông không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên vai Hạ Nguyệt, như một sự an ủi. Trong ánh mắt ông, có sự tự hào, nhưng cũng có một nỗi đau thầm kín. Ông đã chứng kiến Tần Mặc từ một thiếu niên bình thường, dần trở thành người gánh vác số mệnh của Vô Tính Thành, và giờ đây là của cả Huyền Vực. Ông biết, gánh nặng đó không hề nhẹ nhàng.

Tần Mặc khẽ mở mắt, nhìn Hạ Nguyệt, rồi nhìn Lão Khang, ánh mắt hắn vẫn sáng rõ, không hề lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự đau đớn còn sót lại của Vô Tính Thành, của từng vật thể, từng linh hồn nơi đây. Dù đã đẩy lùi được kẻ thù, nhưng sự tàn phá vẫn hiện hữu. Những ngôi nhà sụp đổ, cây cối gãy đổ, những vết thương sâu hoắm trên mặt đất, tất cả đều như những lời nhắc nhở về cuộc chiến vừa qua.

"Nơi này... không thể bình yên mãi được. Ta phải đi," Tần Mặc nói khẽ, giọng hắn khàn đặc, nhưng kiên định đến lạ. Hắn biết, việc hắn bộc phát sức mạnh đã cứu lấy Vô Tính Thành trong gang tấc, nhưng cũng cho hắn thấy rằng, chỉ phòng thủ là không đủ. Trần Trưởng Lão đã bị vô hiệu hóa tạm thời, nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Khát vọng thăng tiên mù quáng của hắn và những kẻ giống hắn sẽ vẫn là mối đe dọa thường trực. Hắn đã thấy "vết cắt đầu tiên" từ viễn cảnh Kỷ Nguyên Khai Sáng, hắn đã chứng kiến sự tàn phá của nó trong hiện tại, và hắn không thể để nó tiếp diễn. Việc phong ấn Trần Trưởng Lão bằng "ý chí tồn tại" của Vô Tính Thành đã cho hắn một cái nhìn sâu sắc hơn về khả năng của mình, khả năng tác động đến 'vật tính' của các thực thể khác, thậm chí là thay đổi 'vật tính' của những sinh vật bị khai linh cực đoan. Đó có thể là lời giải cho sự mất cân bằng của Huyền Vực.

Hạ Nguyệt siết chặt tay hắn hơn. Nước mắt nàng lại chảy, nhưng lần này là nước mắt của sự thấu hiểu và chấp nhận. Nàng biết, hắn đã quyết định. Nàng đã từng hy vọng có thể cùng hắn xây dựng lại Vô Tính Thành, cùng nhau sống một cuộc đời bình dị. Nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng số mệnh của Tần Mặc đã vượt xa khỏi một cuộc đời bình dị.

"Con đường này sẽ vô cùng gian nan, Tần Mặc," Lão Khang trầm giọng, "nhưng ta tin con sẽ tìm thấy lời giải cho 'chân lý thất lạc'. Đó là con đường duy nhất để bảo vệ cái bản nguyên của thế giới này."

Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn biết, hành trình sắp tới sẽ là một hành trình đơn độc, đầy hiểm nguy. Sự kiệt quệ mà hắn đang trải qua chính là minh chứng cho cái giá phải trả khi sử dụng sức mạnh này. Nhưng hắn không hối hận. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi những tia nắng chiều đang chiếu rọi lên những tàn tích, nhưng đồng thời cũng chiếu sáng con đường hắn phải đi, một con đường dài và đầy thử thách. Trần Trưởng Lão sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn, tàn bạo hơn, và đó sẽ là một cuộc đối đầu thực sự, không còn ở trong giới hạn của Vô Tính Thành nữa. Tần Mặc, mặc dù thân thể kiệt quệ, nhưng ý chí hắn đã kiên định hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình và của cả Huyền Vực. Hắn sẽ đi, mang theo nỗi đau, sự giận dữ, và một ý chí sắt đá để tìm kiếm một con đường mà không ai khác dám tìm, một con đường mà không ai khác có thể đi, để tìm lại sự cân bằng đã mất.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free