Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 92: Cơn Thịnh Nộ Lạnh Lùng: Sự Thức Tỉnh Của Huyết Đao Khách

Ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, xé toạc màn đêm u ám bao phủ ngoại ô Vô Tính Thành, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, đặc quánh mùi khói, tro tàn và máu tanh còn vương vấn. Gió lạnh từ phương Bắc thổi về, rít qua những thân cây gãy đổ, mang theo tiếng than vãn yếu ớt của những vật thể vô tri bị tàn phá. Nơi đây, cái giá của chiến thắng vừa được định đoạt, hiện hữu rõ ràng qua từng vết nứt trên đá, từng mảnh vỡ của mái nhà, và cả trong ánh mắt hoảng loạn của tàn quân Hắc Thiết Vệ.

Huyết Đao Khách đứng sừng sững giữa cảnh hoang tàn, thân hình vạm vỡ, cao lớn, giáp trụ đen nhuốm màu máu khô. Khuôn mặt dữ tợn của hắn, với vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, giờ đây cứng đờ, không một chút biểu cảm. Đôi mắt nhỏ hẹp nhưng ánh lên sát khí của hắn quét qua cảnh tượng Trần Trưởng Lão đang bị giam cầm. Tên tu sĩ uy quyền kia, giờ đây chỉ còn là một kẻ bất lực, vùng vẫy trong một kết giới vô hình, như một con côn trùng mắc kẹt trong hổ phách trong suốt. Sự phẫn nộ và bàng hoàng của Trần Trưởng Lão hiện rõ trên từng thớ thịt căng cứng, từng sợi râu tóc bạc phơ của y đang run rẩy vì uất hận. Nhưng Huyết Đao Khách không có lấy một chút thương cảm. Trong thế giới của hắn, kẻ yếu ớt không đáng được thương hại, mà chỉ đáng bị đào thải. Hắn tập trung toàn bộ tâm trí vào bản chất của đòn tấn công mà Tần Mặc vừa thi triển, một đòn tấn công không hề có dấu vết của linh lực, nhưng lại hiệu quả đến kinh người.

Hắn cảm nhận được sự "từ chối" mãnh liệt từ đất đá dưới chân, từ dòng suối Tinh Lộ đang chảy yếu ớt, thậm chí từ cả những cơn gió đang rít qua kẽ lá. Tất cả những vật thể vô tri ấy, dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, đã đồng loạt "từ chối" sự tồn tại của Trần Trưởng Lão, tạo nên một rào cản ý chí không thể xuyên thủng. Đây là một hiện tượng mà Huyết Đao Khách chưa từng chứng kiến, chưa từng nghe nói đến trong bất kỳ điển tịch nào của Kỷ Nguyên Khai Sáng. Linh lực, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng cần phải có môi trường để lưu chuyển, cần có vật chất để làm vật dẫn. Nhưng "ý chí tồn tại" này lại hoàn toàn khác biệt. Nó không phải là năng lượng bùng nổ, mà là một sự đồng thuận nguyên thủy, một sự phản kháng thầm lặng nhưng tuyệt đối từ chính bản chất của vạn vật.

"Không phải linh lực... mà là 'ý chí tồn tại' của vạn vật... Thằng nhóc này... nó là gì?" Huyết Đao Khách gằn trong cổ họng, tiếng nói khàn đặc như tiếng đá mài, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. Trí óc hắn, vốn chỉ quen với những trận chiến đẫm máu và những chiến thuật tàn bạo, giờ đây phải vận hành một cách khác. Hắn là một kẻ cuồng bạo, nhưng không hề ngu ngốc. Hắn là một thợ săn lão luyện, biết khi nào nên truy đuổi và khi nào nên rút lui để tìm hiểu con mồi. Hắn nhận ra Tần Mặc không chỉ mạnh, mà còn đại diện cho một loại sức mạnh hoàn toàn khác, một sự liên kết nguyên thủy với 'ý chí tồn tại' của vạn vật mà các tu sĩ như hắn và Trần Trưởng Lão đang cố gắng khai thác một cách thô bạo, mù quáng.

Cái gọi là "khai linh" của các tu sĩ chính là ép buộc vạn vật phải "thức tỉnh" ý chí, phải "tu luyện" để đạt đến cảnh giới cao hơn, để rồi cuối cùng phục vụ cho khát vọng thăng tiên của chính họ. Nhưng Tần Mặc lại làm ngược lại. Hắn không ép buộc, hắn lắng nghe. Hắn không khai thác, hắn cộng hưởng. Và kết quả là, hắn đã triệu tập một sức mạnh mà ngay cả Trần Trưởng Lão, một cường giả tu vi thâm hậu, cũng không thể chống đỡ. Cái ý niệm "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" bỗng lóe lên trong tâm trí Huyết Đao Khách, một chân lý thất lạc mà hắn từng coi thường, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng qua hành động của Tần Mặc.

Tàn quân Hắc Thiết Vệ đứng xung quanh, thân hình mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, giờ đây run rẩy không phải vì lạnh mà vì sợ hãi. Chúng không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết rằng cường giả Trần Trưởng Lão đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi một thứ sức mạnh vô hình, và sự hủy diệt vừa rồi đã vượt quá sức chịu đựng của chúng. Những tiếng vũ khí va chạm lạch cạch yếu ớt khi chúng cố gắng giữ vững đội hình, nhưng sự hoảng loạn đã lan tỏa như một dịch bệnh. Chúng là những cỗ máy chiến tranh vô cảm, nhưng ngay cả cỗ máy cũng có giới hạn của sự chịu đựng. Chúng đã chứng kiến quá nhiều điều phi thường xảy ra ở Vô Tính Thành này, quá nhiều điều đi ngược lại với lẽ thường mà chúng được huấn luyện để tin tưởng.

"Toàn quân rút lui! Đừng cố gắng nữa!" Giọng nói của Huyết Đao Khách gằn lên, vang vọng trong không gian buổi sớm, dứt khoát và lạnh lùng như lưỡi đao của hắn. Hắn vung tay ra hiệu, động tác mạnh mẽ, không chút do dự. Dù còn hoảng loạn và sợ hãi, những Hắc Thiết Vệ đã được huấn luyện để tuân lệnh tuyệt đối. Chúng lập tức quay đầu, bắt đầu rút lui một cách có trật tự, tiếng bước chân nặng nề khuấy động không khí ảm đạm. Chúng không dám quay đầu lại nhìn Trần Trưởng Lão đang vùng vẫy vô vọng, hay nhìn lại Vô Tính Thành đang dần chìm trong ánh bình minh.

Huyết Đao Khách quay lưng, dáng vẻ cao lớn, uy phong khuất dần trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. Hắn liếc nhìn Vô Tính Thành lần cuối cùng. Trong ánh mắt nhỏ hẹp của hắn, không còn sự phẫn nộ đơn thuần, mà là một sự toan tính lạnh lùng, một sự tò mò nguy hiểm. Hắn đã đến đây để tàn phá, để khai thác, nhưng giờ đây, hắn rời đi với một câu hỏi lớn trong tâm trí: "Ý chí tồn tại" của vạn vật, liệu có thể bị kiểm soát, bị bẻ cong để phục vụ cho khát vọng của kẻ mạnh? Hay đó là một con đường hoàn toàn khác, một chân lý mà bấy lâu nay các tu sĩ đã bỏ quên? Hắn hòa vào bóng tối của bình minh đang dần tan, mang theo một kế hoạch mới, một sự thay đổi chiến lược mà không ai có thể ngờ tới. Kẻ thù của Tần Mặc, giờ đây không chỉ là một kẻ bạo tàn, mà đã trở thành một kẻ nguy hiểm hơn, một kẻ biết suy nghĩ và toan tính.

***

Cách Vô Tính Thành một quãng đường khá xa, ẩn mình trong một thung lũng đá hẻo lánh, Huyết Đao Khách đã thiết lập một điểm ẩn nấp tạm thời. Không khí nơi đây vẫn se lạnh của buổi sớm, nhưng đã trong lành hơn, không còn mùi khói và máu. Những Hắc Thiết Vệ còn sống sót, khoảng vài chục tên, đang nghỉ ngơi trong im lặng. Chúng ngồi tựa vào những tảng đá lớn, hoặc nằm vật vờ trên nền đất cứng, những bộ giáp đen kịt vẫn còn dính vết bùn và máu khô, nhưng ánh mắt chúng đã bớt hoảng loạn hơn, thay vào đó là sự mệt mỏi và chờ đợi mệnh lệnh mới. Không một tiếng nói chuyện, không một tiếng than vãn. Chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ đá, và đôi khi là tiếng rên khe khẽ của một tên lính bị thương.

Huyết Đao Khách không nghỉ ngơi. Hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng tâm trí hắn lại hoạt động với tốc độ chóng mặt. Thanh Huyết Đao khổng lồ của hắn đặt ngang đùi, lưỡi đao đen kịt, vẫn tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, như một phần cơ thể không thể tách rời của hắn. Hắn không hề tức giận hay thất vọng vì thất bại. Đối với hắn, thất bại không phải là kết thúc, mà là một bài học đắt giá, một cơ hội để tái định hình chiến lược.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh Trần Trưởng Lão bị giam cầm cứ lặp đi lặp lại. Hắn đã tái hiện lại từng khoảnh khắc của trận chiến, đặc biệt là cách Tần Mặc đã phong ấn một cường giả tu vi thâm hậu đến vậy. Tần Mặc không dùng linh lực để bùng nổ, không dùng thần thông để hóa giải. Hắn chỉ đơn giản là "kêu gọi", và vạn vật đã "đáp lời". Đất đá dưới chân Trần Trưởng Lão trở nên cứng rắn hơn, không cho linh lực của y xuyên qua. Nước trong không khí trở nên đặc quánh, kìm hãm mọi cử động. Gió không còn là yếu tố tự nhiên, mà biến thành một bức tường vô hình, chặn đứng mọi ý niệm tấn công. Đây không phải là sự khống chế vật chất bằng linh lực, mà là sự "thức tỉnh" và "liên kết" với bản chất nguyên thủy của vạn vật.

"Ý chí của vạn vật... không phải để ép buộc, mà để lắng nghe... Chân lý thất lạc... lẽ nào lại là thứ này?" Huyết Đao Khách mở mắt, ánh mắt sắc lạnh giờ đây lấp lánh sự suy tư sâu sắc. Câu hỏi này như một tia sét đánh thẳng vào nền tảng tín ngưỡng của hắn. Từ ngàn đời nay, các tu sĩ đã tin rằng con đường thăng tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu và sức mạnh tối thượng. Họ đã khai linh, đã ép buộc vạn vật phải tu hành, phải vươn lên. Họ đã biến những ngọn núi thành linh mạch, những dòng sông thành linh tuyền, những binh khí thành pháp bảo có linh hồn. Tất cả đều là để "khai thác" và "kiểm soát" ý chí của vạn vật, bắt chúng phục vụ cho mục đích của con người.

Nhưng Tần Mặc lại là một ngoại lệ. Hắn không khai thác, mà là "cộng hưởng". Hắn không kiểm soát, mà là "thấu hiểu". Hắn không ép buộc vạn vật phải tu luyện theo con đường mà các tu sĩ đã định ra, mà hắn cho phép chúng được là chính nó, được giữ gìn bản chất nguyên thủy. Và chính điều đó, lại tạo nên một sức mạnh mà các tu sĩ chưa từng thấy. Vô Tính Thành, nơi mà các thế lực bên ngoài coi là "phế địa" vì không vật nào có thể tu luyện, không có ai theo đuổi con đường thăng tiên, giờ đây lại cho thấy một sự "tu luyện" theo cách hoàn toàn khác. Không phải là không thể tu luyện, mà là "không cần phải tu luyện" theo cách mà họ vẫn định nghĩa.

Huyết Đao Khách cảm thấy một mối đe dọa lớn hơn bao giờ hết, không phải từ sức mạnh chiến đấu của Tần Mặc, mà từ chính triết lý sống của hắn. Một triết lý có thể làm lung lay toàn bộ niềm tin sắt đá đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh của Huyền Vực. Nếu vạn vật không cần phải "khai linh" để tu hành, nếu chúng có thể đạt đến sức mạnh bằng cách giữ gìn bản chất, thì toàn bộ hệ thống tu luyện hiện tại sẽ sụp đổ. Niềm tin vào "thăng tiên" sẽ trở thành một lời nói dối, và sự truy cầu vô độ sẽ dẫn đến tai họa không thể cứu vãn. Hắn đã từng nghe lỏm những lời thì thầm về "chân lý thất lạc", nhưng hắn luôn coi đó là những câu chuyện hoang đường. Giờ đây, hắn bắt đầu tự hỏi, liệu "chân lý thất lạc" có phải chính là sự cân bằng bản chất, là ý chí tồn tại nguyên thủy mà Tần Mặc đang nắm giữ?

Hắn vuốt nhẹ thanh Huyết Đao, cảm nhận sự rung động của nó. Thanh đao này, đã cùng hắn trải qua biết bao trận chiến, đã hút máu của vô số kẻ thù, đã trở thành một phần "vật tính" của hắn. Nó khao khát chém giết, khao khát sức mạnh. Đó là ý chí tồn tại của nó, được hắn khai thác và bồi đắp. Nhưng liệu có một con đường khác để nó tồn tại, để nó mạnh mẽ, mà không cần phải nhuốm máu? Câu hỏi này khiến Huyết Đao Khách cảm thấy lạnh gáy.

Hắn đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhưng đầy toan tính. Kế hoạch của hắn đã thay đổi hoàn toàn. Không phải tiêu diệt, mà là thấu hiểu và kiểm soát. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về Tần Mặc, về Vô Tính Thành, về cái "ý chí tồn tại" nguyên thủy này. Hắn cần biết liệu nó có thể bị bẻ cong, bị lợi dụng, hay thậm chí bị đoạt lấy hay không.

"Cử người đi điều tra kỹ về Vô Tính Thành," Huyết Đao Khách ra lệnh cho một Hắc Thiết Vệ đang ngồi gần đó. Giọng hắn trầm thấp nhưng uy lực. "Đặc biệt là những vật thể 'vô tri' của chúng. Ta cần hiểu rõ hơn về 'ý chí' mà Tần Mặc đã triệu gọi." Hắc Thiết Vệ đó lập tức đứng dậy, cúi mình nhận lệnh, rồi nhanh chóng rời đi. Huyết Đao Khách lại chìm vào suy tư. Hắn không còn là một kẻ bạo tàn chỉ biết dùng sức mạnh. Hắn đã trở thành một kẻ thù nguy hiểm hơn, một kẻ có trí tuệ, biết cách nghiên cứu và khai thác, một bóng ma ẩn mình đang chờ đợi thời cơ để tái xuất. Con đường phía trước của Tần Mặc, giờ đây, không chỉ đầy rẫy hiểm nguy, mà còn ẩn chứa những mưu kế thâm độc hơn gấp bội.

***

Trong một căn nhà nhỏ bé, được ghép lại tạm bợ từ những tấm ván gỗ và đá cuội còn sót lại sau trận chiến, Tần Mặc tỉnh dậy. Cơ thể hắn đau nhức rã rời, mỗi thớ thịt, mỗi xương cốt như đang rên rỉ phản đối mọi cử động. Cảm giác kiệt quệ cùng cực vẫn còn đè nặng, như thể toàn bộ sinh lực của hắn đã bị rút cạn. Hắn mở mắt, nhìn trần nhà bằng gỗ lim đen sạm, rồi quay sang Hạ Nguyệt đang ngồi cạnh giường. Nàng đã thiếp đi, mái tóc đen dài rũ xuống, che đi một phần khuôn mặt thanh tú, nhưng vẻ mệt mỏi và lo lắng vẫn hằn sâu trên từng đường nét. Nàng vẫn nắm chặt bàn tay gầy guộc của hắn, hơi ấm từ lòng bàn tay nàng truyền sang, xua đi một phần cái lạnh lẽo của sự kiệt quệ.

Tiếng suối Tinh Lộ chảy róc rách từ xa vọng lại, nhưng không còn trong trẻo và mạnh mẽ như trước. Nó mang theo một âm hưởng buồn bã, yếu ớt, như tiếng thở dài của một sinh linh vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau của dòng suối, của từng viên đá, từng cọng cỏ, từng thân cây bị gãy đổ trong thành. Dù đã đẩy lùi được kẻ thù, nhưng Vô Tính Thành đã phải trả một cái giá quá lớn.

Hắn khẽ cựa mình, tiếng động nhỏ đủ để đánh thức Hạ Nguyệt. Nàng giật mình, đôi mắt trong veo bừng tỉnh, lập tức hướng về phía hắn, tràn ngập sự lo lắng và yêu thương.

"Mặc ca, anh đã tỉnh rồi!" Nàng thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy nhẹ nhõm, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. Nàng vội vàng đỡ hắn ngồi dậy, cẩn thận kê gối sau lưng hắn, rồi đưa cho hắn một chén nước ấm. Nước mắt nàng lại chảy, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự giải thoát và thấu hiểu.

"Ta... không sao." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn khàn đặc, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng rõ, không hề lay chuyển. Hắn nhìn Hạ Nguyệt, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần lên, chiếu rọi lên những tàn tích của Vô Tính Thành. Những ngôi nhà bị phá hủy một phần, những con đường lát đá cuội nứt toác, những vườn cây ăn trái nhỏ bị xới tung. Mùi khói, mùi đất ẩm và mùi thảo mộc từ các tiệm thuốc đang được người dân dùng để chữa trị cho những người bị thương, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự sống và cái chết, của sự tàn phá và sự hồi sinh.

Người dân Vô Tính Thành đang giúp đỡ nhau, dù gương mặt lấm lem bùn đất và nước mắt, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên cường, một ý chí sống mãnh liệt. Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và nụ cười rộng, đang cùng một vài thanh niên khác di chuyển những tảng đá lớn, dọn dẹp các con phố. Tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của họ, không phải là tiếng than vãn, mà là tiếng trao đổi về cách khắc phục, cách xây dựng lại. Đó là bản chất của người Vô Tính Thành – bình dị, mộc mạc, nhưng kiên cường đến lạ thường.

Lão Khang lặng lẽ bước vào, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc. Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh giường, trầm tư nhìn Tần Mặc.

"Mặc... anh đã bảo vệ được chúng ta rồi," Hạ Nguyệt khẽ nói, nắm chặt tay hắn hơn, như muốn truyền thêm sức mạnh cho hắn. "Thành... đã an toàn rồi."

Tần Mặc khẽ lắc đầu, nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi. "Nhưng cái giá... quá lớn." Hắn cảm nhận được nỗi đau của Vô Tính Thành, của từng vật thể, từng linh hồn nơi đây. Hắn đã thấy "vết cắt đầu tiên" từ viễn cảnh Kỷ Nguyên Khai Sáng, hắn đã chứng kiến sự tàn phá của nó trong hiện tại. Cái cảnh tượng đổ nát này, chính là hậu quả của sự truy cầu vô độ, của khát vọng thăng tiên mù quáng.

Lão Khang trầm tư lên tiếng, giọng ông đều đều, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của năm tháng. "Đúng vậy. Đôi khi, để bảo vệ một điều, ta phải từ bỏ một điều khác... Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy." Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và một nỗi buồn khó tả. "Con đường này sẽ vô cùng gian nan, Tần Mặc. Nhưng ta tin con sẽ tìm thấy lời giải cho 'chân lý thất lạc'. Đó là con đường duy nhất để bảo vệ cái bản nguyên của thế giới này."

Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn biết, việc hắn bộc phát sức mạnh đã cứu lấy Vô Tính Thành trong gang tấc, nhưng cũng cho hắn thấy rằng, chỉ phòng thủ là không đủ. Trần Trưởng Lão đã bị vô hiệu hóa tạm thời, nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Huyết Đao Khách, với sự toan tính nguy hiểm, cũng sẽ không buông tha. Khát vọng thăng tiên mù quáng của họ và những kẻ giống họ sẽ vẫn là mối đe dọa thường trực. Hắn đã thấy khả năng của mình khi phong ấn Trần Trưởng Lão bằng "ý chí tồn tại" của Vô Tính Thành, khả năng tác động đến 'vật tính' của các thực thể khác, thậm chí là thay đổi 'vật tính' của những sinh vật bị khai linh cực đoan. Đó có thể là lời giải cho sự mất cân bằng của Huyền Vực.

Hắn nắm chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang lên, mang theo cả hy vọng và nỗi lo lắng cho một hành trình sắp tới. "Nơi này... không thể bình yên mãi được. Ta phải đi." Giọng hắn yếu ớt, nhưng mỗi từ thốt ra đều là một lời thề sắt đá, không gì có thể lay chuyển. Hắn biết, hành trình sắp tới sẽ là một hành trình đơn độc, đầy hiểm nguy. Sự kiệt quệ mà hắn đang trải qua chính là minh chứng cho cái giá phải trả khi sử dụng sức mạnh này. Nhưng hắn không hối hận. Hắn sẽ đi, mang theo nỗi đau, sự giận dữ, và một ý chí sắt đá để tìm kiếm một con đường mà không ai khác dám tìm, một con đường mà không ai khác có thể đi, để tìm lại sự cân bằng đã mất cho cả Huyền Vực, để chân lý thất lạc một lần nữa được vén màn, và để vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" mà đánh mất đi bản nguyên. Đó là vận mệnh của hắn, và hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free