Vạn vật không lên tiên - Chương 90: Đòn Quyết Định: Ý Chí Của Vô Tình Thành
Gió đêm trước thổi mạnh hơn, mang theo những đám mây đen nặng trĩu báo hiệu một đêm giông bão, và quả thật, cơn giông đó đã đổ xuống Vô Tính Thành một cách tàn khốc, không phải từ trời, mà từ ý chí hủy diệt của kẻ phàm tâm mang danh tu sĩ. Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh le lói xuyên qua làn khói bụi, Phố Chợ Sáng, từng là trái tim rộn ràng của Vô Tính Thành, nay chỉ còn là một đống đổ nát thê lương. Những gian hàng gỗ đơn giản, từng chất đầy tiếng cười nói, tiếng rao hàng và mùi thức ăn thơm lừng, giờ chỉ còn trơ trọi những cột kèo cháy dở, xiêu vẹo trong gió sớm. Đường phố lát đá cuội, nơi từng in dấu chân của bao thế hệ dân làng, nay bị cày xới tan hoang, những vết nứt toác như những vết thương hở miệng trên làn da của thành trì. Mùi khói gỗ cháy, lẫn với mùi đất ẩm và một chút tanh nồng của máu, quẩn quanh trong không khí, nặng nề đến nghẹt thở.
Một vài thôn dân, ánh mắt thất thần, đang cố gắng dọn dẹp những mảnh vỡ, nhặt nhạnh chút gì còn sót lại từ mái ấm của họ. Tiếng chổi tre xào xạc trên nền đất bụi bặm, tiếng thở dài não nề, và những cái nhìn sợ hãi lén lút hướng về phía chân trời, nơi bóng dáng của kẻ thù vẫn còn lẩn khuất. Bầu không khí căng như dây đàn, một sự yên tĩnh đáng sợ bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khe hở đổ nát và tiếng chim hoảng loạn bay vút lên từ những cành cây trụi lá. Họ biết, đây chỉ là sự tạm lắng trước một cơn bão lớn hơn.
Từ phía xa, một bóng đen khổng lồ hiện ra, uy nghi và lạnh lẽo. Đó là một linh thú có dáng vẻ nửa mã nửa hổ, toàn thân được bao phủ bởi những lớp vảy đen xám cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như than hồng cháy. Trên lưng nó, Trần Trưởng Lão, với bộ đạo bào lụa đã lấm lem bụi bẩn nhưng vẫn toát lên vẻ uy quyền ghê rợn, và Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ cùng thanh đại đao nhuốm màu máu khô, đang tiến vào Phố Chợ Sáng. Theo sau họ là hàng trăm Hắc Thiết Vệ. Chúng mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt vô cảm dưới khe hẹp của mũ trụ. Mỗi bước chân của chúng đều tạo ra tiếng va chạm kim loại khô khốc, nặng nề, như tiếng gõ cửa của tử thần. Chúng không nói một lời, không biểu lộ một cảm xúc, chỉ là những cỗ máy chiến tranh tuân theo mệnh lệnh, mang theo sát khí lạnh lẽo như băng giá. Sự xuất hiện của chúng lập tức khiến những thôn dân còn sót lại run rẩy, vội vã co mình vào những góc khuất, cố gắng ẩn mình khỏi ánh mắt của tử thần.
Trần Trưởng Lão ngồi trên lưng linh thú, ánh mắt quét qua những tàn tích, trên môi nở một nụ cười nhạt đầy khinh bỉ. Hắn không nhìn những người dân đang run sợ, mà nhìn thẳng vào nơi Tần Mặc có thể ẩn mình, giọng gằn lên, vang vọng khắp Phố Chợ Sáng như tiếng sấm giữa trời quang. "Ngươi nghĩ một phế địa như Vô Tính Thành có thể chống lại ta mãi sao, Tần Mặc? Ngươi nghĩ lũ phàm nhân yếu ớt này có thể là rào cản cho khát vọng thăng tiên của ta sao? Ngươi đã sai lầm. Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là sức mạnh thực sự, thế nào là ý chí của kẻ truy cầu tiên đạo! Ngươi đã dám làm cùn đi ý chí của Huyết Đao Khách, vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy, sự 'bình thường' mà ngươi tôn thờ sẽ bị nghiền nát như thế nào!" Hắn dừng lại, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng lướt qua những nóc nhà đổ nát. "Cái 'cân bằng' mà ngươi ảo tưởng chỉ là một lời nói dối, Tần Mặc! Một lời nói dối mà hôm nay, ta sẽ xé toạc!"
Huyết Đao Khách, đứng bên cạnh Trần Trưởng Lão, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi sắt, đôi mắt nhỏ hẹp nhưng ánh lên sát khí. Hắn siết chặt thanh Huyết Đao, cảm nhận sự dao động của nó, sự "bình thường" mà Tần Mặc đã ép buộc lên nó vẫn còn đó, như một vết sẹo nhức nhối trong tâm trí hắn. "Sát khí của ngươi đã yếu đi, Tần Mặc," hắn gằn từng chữ, giọng khàn đặc như tiếng đá mài, "Ngươi không thể bảo vệ tất cả. Ngươi đã làm ta mất mặt, nhưng ta sẽ khiến ngươi phải trả giá bằng máu và nước mắt của những kẻ ngươi muốn bảo vệ!" Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều mang theo ý chí hủy diệt thuần túy, một lời tuyên chiến đẫm máu.
Trần Trưởng Lão khẽ phất tay. "Hắc Thiết Vệ, dàn trận!"
Ngay lập tức, hàng trăm Hắc Thiết Vệ di chuyển một cách đồng bộ, không một tiếng động thừa thãi. Chúng không có linh khí dao động, không có ý chí riêng, chỉ là những bóng ma kim loại tuân theo mệnh lệnh. Vũ khí nặng nề của chúng – những cây trường thương mũi nhọn, những thanh đại đao to bản, những chiếc búa tạ khổng lồ – được chĩa thẳng vào trung tâm Vô Tính Thành, nơi những mái nhà còn nguyên vẹn nhất đang hiện ra mờ ảo trong làn khói. Chúng không có sự run sợ hay do dự, chỉ có sự vô cảm tuyệt đối, một ý chí hủy diệt được điều khiển từ bên ngoài. Đó là điều mà Tần Mặc đã cảm nhận được từ sâu thẳm trong "ý chí tồn tại" của chúng: không phải ý chí muốn thăng tiên, mà là ý chí bị cưỡng ép, bị biến thành công cụ, một bản chất đã bị tha hóa đến mức không thể nhận ra. Huyết Đao Khách cũng giơ cao thanh Huyết Đao của mình, lưỡi đao đen kịt bỗng phát ra một luồng sáng đỏ rực, như thể nó đang khao khát được nuốt chửng sự sống. Hắn chuẩn bị tung ra đòn quyết định, một đòn tấn công toàn diện mà Vô Tính Thành chưa từng phải đối mặt. Bầu không khí chợt trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.
***
Trong khi đó, tại Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi vốn dĩ là một góc yên bình của Vô Tính Thành, giờ đây cũng không còn giữ được sự tĩnh lặng vốn có. Tiếng nước vỗ bờ vẫn đều đặn, tiếng mái chèo khua nhẹ vẫn văng vẳng, nhưng tất cả đều bị che lấp bởi tiếng la hét, tiếng đổ nát từ Phố Chợ Sáng đang vọng lại, mỗi âm thanh đều như một nhát dao cứa vào lòng người. Mùi nước, gỗ ẩm và hương hoa dại bên bờ sông không thể xua đi mùi khói và sự tang thương đang lan tỏa trong không khí.
Tần Mặc quỳ bên Suối Tinh Lộ, đôi tay đặt nhẹ lên dòng nước mát lành. Nước suối vẫn trong vắt, nhưng những gợn sóng nhỏ li ti không ngừng nổi lên, như những tiếng nức nở không thành lời. Anh cảm nhận rõ ràng sự đau đớn, sự kiệt quệ của nó, một sự kiệt quệ không phải do thiếu linh khí, mà là do sự hoảng loạn của "ý chí tồn tại". Suối Tinh Lộ không chỉ là nguồn nước, nó còn là mạch sống, là trái tim của Vô Tính Thành, mang theo ý chí của đất đai, cây cối, và cả những sinh linh nhỏ bé đã gắn bó với nó. "Ta nghe thấy ngươi... Ta nghe thấy những tiếng rên rỉ từ sâu thẳm nhất của ngươi," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa nỗi đau xé lòng. "Những 'vết cắt' mà Trần Trưởng Lão đã gây ra, những vết thương trên bản chất tồn tại của ngươi... Ta sẽ không để ngươi gục ngã." Anh truyền ý chí của mình vào Suối Tinh Lộ, không phải là linh lực, mà là sự đồng cảm thuần túy, một lời hứa sẽ bảo vệ sự "bản nguyên" của nó. Dòng nước khẽ rung lên, như đáp lại lời anh, một chút sinh khí yếu ớt đang dần hồi phục.
Bên cạnh Tần Mặc, Hạ Nguyệt quỳ xuống, đôi mắt trong veo ngấn nước nhìn anh đầy lo âu. Mái tóc đen dài của nàng đã bù xù vì gió bụi, bộ váy xanh ngọc nhẹ nhàng giờ đã lấm lem, nhưng đôi tay nàng vẫn nắm chặt tay Tần Mặc, truyền cho anh hơi ấm và sự kiên định. "Mặc ca, anh ổn không? Em sợ quá..." Nàng không sợ cái chết, mà sợ mất đi anh, sợ nhìn thấy anh phải chịu đựng. Nàng đã chứng kiến sự kiệt quệ của anh sau khi đẩy lùi Huyết Đao Khách, và giờ đây, mỗi khi anh kết nối với "ý chí tồn tại" của vạn vật, nàng đều cảm nhận được gánh nặng mà anh đang mang.
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và gương mặt hiền từ giờ đây nhuốm đầy vẻ trầm tư, đứng phía sau, đặt tay lên vai Tần Mặc. Ông nhìn về phía Phố Chợ Sáng, nơi khói lửa đang bốc lên cao hơn, và tiếng la hét đã trở nên rõ ràng hơn, gần hơn. "Sự giận dữ của hắn đã lên đến đỉnh điểm, Tần Mặc. Hắn đã mất đi lý trí, chỉ còn lại khát vọng hủy diệt. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất." Giọng ông trầm và chậm rãi, nhưng chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. Ông biết Tần Mặc đã làm tất cả những gì có thể, nhưng sự tàn bạo của kẻ thù đã vượt quá mọi giới hạn.
Cha mẹ Tần Mặc, Tần Sơn và Tần Thị, cùng Phong Dao và một vài thôn dân khác cũng có mặt. Tần Sơn, với thân hình rắn rỏi và gương mặt khắc khổ, siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy căm phẫn nhưng cũng bất lực. Tần Thị, mái tóc đen điểm bạc, ôm chặt lấy Phong Dao, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ kiên cường. Họ đều nhìn về phía Phố Chợ Sáng, nơi tiếng nổ lớn và tiếng la hét kinh hoàng vang vọng, báo hiệu rằng đợt tấn công cuối cùng đã bắt đầu.
Tần Mặc đứng dậy, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía khói lửa đang bốc lên. Anh cảm nhận được sự hoảng loạn của những sinh linh nhỏ bé trong thành, của những ngôi nhà đang bị đập phá, của những con đường đang bị cày xới. Mỗi tiếng nổ là một nhát dao đâm vào "ý chí tồn tại" của Vô Tính Thành, và cũng là đâm vào trái tim anh. Anh biết, Trần Trưởng Lão đang cố tình làm vậy, hắn muốn nghiền nát tinh thần anh, khiến anh phải chứng kiến sự hủy diệt của quê hương mình. "Hắn muốn ta nhìn thấy sự mất cân bằng ư?" Tần Mặc tự hỏi trong lòng, "Hắn muốn ta thấy cái giá của sự 'bình thường' mà ta muốn bảo vệ sao?" Nỗi đau thể xác, sự kiệt quệ về tinh thần, tất cả hòa quyện lại thành một ngọn lửa giận dữ âm ỉ trong lòng anh. Anh đã từng trầm tư, đã từng suy ngẫm, nhưng giờ đây, sự tàn phá tàn bạo này đã đẩy anh đến giới hạn. Anh sẽ không lùi bước.
***
Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi từng là biểu tượng của sự bình yên và tĩnh lặng, nơi tiếng nước chảy từ ao cá, tiếng nói chuyện rì rầm và tiếng chim hót nhẹ nhàng hòa quyện với mùi trà thơm và hoa nhài, giờ đây đã trở thành một chiến trường đẫm máu. Không khí không còn mát mẻ, dễ chịu, mà đặc quánh mùi máu tanh, khói bụi và sự sợ hãi. Những chiếc bàn gỗ, những chiếc ghế tre, những ấm trà tinh xảo đều bị lật đổ, vỡ tan tành. Nền đất ẩm ướt giờ nhuốm màu đỏ sẫm.
Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy chiến tranh vô cảm, đã xuyên thủng tuyến phòng thủ cuối cùng của Vô Tính Thành. Chúng không bị cản trở bởi bất kỳ thứ gì, những cánh cửa gỗ kiên cố, những bức tường đá vững chắc đều bị chúng đập nát như tờ giấy mỏng. Những người dân yếu ớt, cố gắng chống cự bằng những vật dụng thô sơ, đều bị chúng giết chết một cách lạnh lùng, không một chút do dự. Chúng tiến thẳng đến nơi Hạ Nguyệt, Mẹ Tần Mặc, Cha Tần Mặc và những người dân khác đang cố gắng lánh nạn, ẩn mình trong căn phòng sâu nhất của quán trà.
Tiếng bước chân kim loại nặng nề vang lên mỗi lúc một gần, mỗi âm thanh đều như tiếng búa tạ giáng xuống trái tim những người đang trốn. Hạ Nguyệt ôm chặt lấy Mẹ Tần Mặc, đôi mắt nàng nhắm nghiền, nước mắt lăn dài trên má. Tần Sơn đứng chắn phía trước, tay cầm một cây gậy gỗ mục nát, thân hình rắn rỏi run lên vì phẫn nộ và bất lực. Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và gương mặt đầy căm phẫn, cũng đứng cạnh Tần Sơn, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, mặc dù hắn biết sức lực của mình chẳng là gì so với những cỗ máy kia.
Một cánh cửa bị phá tung, Hắc Thiết Vệ tràn vào như thủy triều đen. Ánh mắt vô cảm của chúng quét qua căn phòng, chĩa vũ khí nặng nề về phía những người đang run rẩy.
"Ngươi quan tâm đến mấy phàm nhân này sao, Tần Mặc?"
Tiếng cười khẩy lạnh lẽo của Trần Trưởng Lão vang lên từ bên ngoài, như một lời chế giễu tàn độc. Hắn bước vào, theo sau là Huyết Đao Khách. Gương mặt già nua của hắn giờ đây méo mó vì sự điên loạn và khát vọng hủy diệt. "Vậy thì đây sẽ là điểm yếu chí mạng của ngươi! Ngươi muốn bảo vệ sự 'bình thường' của họ ư? Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy, sự 'bình thường' đó sẽ bị hủy diệt như thế nào trước mắt ngươi! Hắc Thiết Vệ, giết hết những kẻ cản đường! Không một ai được sống sót!"
Lúc đó, Tần Mặc xuất hiện. Anh đứng chắn trước những người thân yêu của mình, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy, nhưng vào khoảnh khắc đó, anh như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển. Khuôn mặt thanh tú của anh giờ đây vặn vẹo vì giận dữ, đôi mắt đen láy sâu thẳm rực lên một ngọn lửa cuồng nộ chưa từng có. Anh không có linh căn, không có linh lực để đối đầu với hàng trăm Hắc Thiết Vệ và hai kẻ tu sĩ mạnh mẽ kia, nhưng anh có thứ còn mạnh hơn: "ý chí tồn tại", và giờ đây, ý chí đó đang bùng nổ.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí hủy diệt thuần túy, vô cảm của Hắc Thiết Vệ, một sự trống rỗng đáng sợ, như thể chúng đã bị tước đoạt hoàn toàn bản chất của mình. Anh cũng cảm nhận được sự kinh hoàng tột độ của Hạ Nguyệt, tiếng kêu cứu thầm lặng của Mẹ Tần Mặc, sự phẫn uất của Cha Tần Mặc, và nỗi tuyệt vọng của những người dân đang co ro phía sau. Tất cả những cảm xúc đó, tất cả những "ý chí tồn tại" đang bị đe dọa, hội tụ lại trong Tần Mặc, khuấy động lên một cơn bão dữ dội trong tâm hồn anh.
"Không... Ai... Được... Phép... Động... Đến... Họ!" Tần Mặc gằn từng chữ, giọng nói không còn bình thản, mà khàn đặc, rung lên vì sự phẫn nộ tột độ. Đó không phải là một âm thanh lớn, nhưng nó mang theo một sức nặng khủng khiếp, như tiếng gầm của một con thú bị dồn vào đường cùng.
Hắc Thiết Vệ, không chút cảm xúc, vẫn lao đến. Những lưỡi đao, mũi thương sắc bén chĩa thẳng vào Tần Mặc. Nhưng ngay khi chúng còn cách anh vài bước, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Từ sâu thẳm dưới lòng đất, từ những bức tường đổ nát của quán trà, từ những vật dụng bị vỡ nát, một làn sóng vô hình bỗng dâng trào. Đó là "ý chí tồn tại" của Vô Tính Thành, của mọi vật chất đã gắn bó với những con người nơi đây, được Tần Mặc thức tỉnh và hội tụ. Nó không phải là linh lực, mà là một dạng năng lượng nguyên thủy, thuần khiết.
Một lá chắn vô hình, trong suốt như pha lê nhưng kiên cố như thép, bỗng hiện hữu quanh Tần Mặc và những người phía sau anh. Những mũi thương, những lưỡi đao va vào lá chắn, tạo ra những tiếng "keng keng" chói tai, nhưng không thể tiến thêm một tấc. Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy không cảm xúc, dường như cũng bị chùn bước. Một vài tên bị sức phản chấn của lá chắn đẩy lùi, loạng choạng.
Huyết Đao Khách, đang chuẩn bị tung đòn quyết định, bỗng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải linh lực, cũng không phải sát khí, mà là một ý chí kiên định, thuần túy đang dâng trào từ Tần Mặc. Thanh Huyết Đao trong tay hắn bỗng nhiên dao động mạnh, như thể nó đang run rẩy trước một thứ gì đó vượt ngoài sự hiểu biết của nó. Ý chí hủy diệt của hắn bị gián đoạn, một cảm giác bàng hoàng thoáng qua trong đôi mắt đỏ ngầu. Hắn đã từng cảm nhận được sự "bình thường hóa" của thanh đao, nhưng giờ đây, anh cảm thấy một thứ gì đó còn mãnh liệt hơn, một ý chí bảo vệ thuần túy, không có ý muốn giết chóc, nhưng lại không thể bị xuyên phá.
Tần Mặc ngẩng đầu, đôi mắt rực lửa nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách. Anh không nói gì, nhưng từ sâu thẳm linh hồn anh, một tiếng gầm giận dữ vang lên, không phải là âm thanh có thể nghe bằng tai, mà là một làn sóng ý chí cuộn trào, xuyên thẳng vào tâm trí của mọi sinh linh xung quanh. Đó là tiếng gầm của Vô Tính Thành, tiếng gầm của những "ý chí tồn tại" đã bị tổn thương nhưng vẫn kiên cường, tiếng gầm của sự từ chối bị tha hóa, tiếng gầm của sự bảo vệ bản nguyên.
Hắc Thiết Vệ, vốn vô cảm, bỗng nhiên chậm lại, một sự rối loạn nhỏ thoáng qua trong đội hình của chúng. Huyết Đao Khách lùi lại một bước, thanh Huyết Đao trong tay hắn khẽ rên rỉ. Trần Trưởng Lão, gương mặt vốn tràn đầy sự điên loạn, giờ đây lộ rõ vẻ bàng hoàng, không thể tin được vào mắt mình. Hắn đã thấy Tần Mặc làm suy yếu Huyết Đao, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Tần Mặc có thể hội tụ "ý chí tồn tại" của cả một thành trì để chống lại hắn. Điều này vượt quá mọi định nghĩa về tu luyện mà hắn từng biết.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên Vô Tính Thành, nhưng ánh hoàng hôn đó không còn vẻ đẹp bình yên thường ngày, mà mang theo một nét bi tráng, u buồn. Đống đổ nát của Vô Tính Thành hiện ra rõ nét hơn dưới ánh sáng yếu ớt cuối ngày. Những ngôi nhà bị phá hủy, những con đường cày xới, những mảnh vỡ của cuộc sống bình yên nằm ngổn ngang. Mùi khói, đất ẩm và máu tanh vẫn quẩn quanh trong không khí lạnh lẽo của buổi chiều tà. Tiếng than khóc yếu ớt của một vài thôn dân bị thương, tiếng rên rỉ của những vật thể bị tổn thương – một cây cổ thụ bật gốc, một bức tường thành bị nứt toác – tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản bi ca ai oán.
Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách đã rút lui, trong sự tức giận và bàng hoàng tột độ. Chúng không thể tin được rằng một kẻ không có linh lực, một phế địa, lại có thể chống lại đòn tấn công toàn diện của họ. Sự thất bại này là một cú giáng mạnh vào niềm kiêu hãnh của họ, và cũng là một lời cảnh báo về sức mạnh bí ẩn của Tần Mặc. Tuy nhiên, trong ánh mắt của Trần Trưởng Lão, sự điên loạn vẫn còn đó, và nó đã biến thành một ý chí trả thù tàn độc hơn. Hắn sẽ không từ bỏ, hắn sẽ tìm mọi cách để nghiền nát Tần Mặc và cái gọi là "bình thường" mà anh bảo vệ. Hắn biết, Tần Mặc đã kiệt quệ, và đây chỉ là một chiến thắng tạm thời.
Tần Mặc quỳ gối giữa đống đổ nát, toàn thân anh run rẩy, kiệt quệ đến mức không còn một chút sức lực nào. Làn sóng "ý chí tồn tại" anh vừa triệu hồi đã rút cạn mọi năng lượng trong anh. Mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt anh tái nhợt, nhưng đôi mắt đen láy của anh vẫn sáng rực một ý chí kiên định, không thể dập tắt. Nỗi đau thể xác giờ đây không còn đáng kể, thay vào đó là nỗi đau xé lòng khi nhìn thấy quê hương tan hoang. Anh đã bảo vệ được những người thân yêu, đã đẩy lùi được kẻ thù, nhưng cái giá phải trả là sự tàn phá khủng khiếp của Vô Tính Thành.
Hạ Nguyệt chạy đến bên anh, quỳ xuống, ôm chặt lấy anh. Nước mắt nàng lưng tròng, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên sự tự hào và ngưỡng mộ. "Mặc ca... Anh đã bảo vệ chúng ta rồi..." Giọng nàng nghẹn ngào, vừa xót xa vừa cảm phục. Nàng biết anh đã phải chịu đựng những gì, và nàng sẵn sàng cùng anh gánh vác mọi thứ.
Lão Khang cũng đến, đặt tay lên vai Tần Mặc, bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp và đầy an ủi. "Con đã làm tất cả những gì có thể, Tần Mặc. Hơn cả những gì chúng ta mong đợi. Con đã bảo vệ được Vô Tính Thành, đã bảo vệ được bản nguyên của nó." Ông nhìn anh bằng ánh mắt đầy tin tưởng và thấu hiểu. "Giờ là lúc con phải tìm con đường của riêng mình." Lời nói của Lão Khang không chỉ là một lời động viên, mà còn là một sự chấp thuận, một sự cho phép Tần Mặc đi theo con đường mà anh đã lựa chọn.
Tần Mặc cố gắng đứng dậy, thân hình anh loạng choạng, nhưng anh vẫn kiên cường. Anh nhìn những gương mặt thân yêu đang vây quanh mình – Hạ Nguyệt, Cha mẹ, Phong Dao, Lão Khang – và những người dân còn sống sót đang nhìn anh với ánh mắt vừa sợ hãi vừa biết ơn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận "ý chí tồn tại" của Vô Tính Thành, mặc dù bị tổn thương nặng nề, nhưng vẫn đang dần hồi phục, như một lời thì thầm của sự kiên cường và hy vọng. Nhưng anh cũng biết, đây chỉ là một sự tạm lắng, một sự hồi phục mong manh.
Anh nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ, và một quyết định cuối cùng được hình thành trong tâm trí anh. Một quyết định không phải đến từ sự tức giận hay tuyệt vọng, mà đến từ sự giác ngộ sâu sắc về "chân lý thất lạc" mà Lão Khang đã từng nhắc đến. Anh đã thấy "vết cắt đầu tiên" từ viễn cảnh Kỷ Nguyên Khai Sáng, anh đã chứng kiến sự tàn phá của nó trong hiện tại, và anh không thể để nó tiếp diễn.
"Họ sẽ không từ bỏ..." Tần Mặc thều thào, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định. "Chừng nào khát vọng thăng tiên mù quáng còn tồn tại, chừng đó Vô Tính Thành sẽ vẫn là mục tiêu. Ta không thể để Vô Tính Thành phải chịu đựng thêm nữa." Anh biết, việc bảo vệ Vô Tính Thành chỉ là giải pháp tạm thời. Anh cần phải tìm ra giải pháp tận gốc, một con đường cân bằng cho toàn bộ Huyền Vực, nơi vạn vật có thể là chính nó, không cần phải thăng tiên, mà vẫn có thể tồn tại một cách trọn vẹn.
Anh khẽ gật đầu, chấp nhận con đường gian nan phía trước. Con đường này sẽ đưa anh rời xa Vô Tính Thành, rời xa vòng tay của những người anh yêu thương, nhưng anh biết, đó là con đường duy nhất để bảo vệ họ, để bảo vệ sự "bản nguyên" của thế giới này. Sự tàn bạo vô cảm của Hắc Thiết Vệ, sự tha hóa của những kẻ truy cầu tiên đạo, tất cả đã củng cố quyết tâm của anh. Anh sẽ đi, mang theo nỗi đau, sự giận dữ, và một ý chí sắt đá để tìm kiếm một con đường mà không ai khác dám tìm, một con đường mà không ai khác có thể đi. Ánh hoàng hôn cuối cùng chìm vào bóng tối, và Tần Mặc, đứng giữa đống đổ nát của quê hương, đã sẵn sàng bước vào một hành trình mới, một hành trình đơn độc nhưng đầy ý nghĩa, để tìm lại sự cân bằng đã mất của Huyền Vực. Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách sẽ không từ bỏ, và Tần Mặc biết, cuộc đối đầu thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.