Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 89: Mảnh Vỡ Của Bình Yên: Giận Dữ Và Quyết Đoán

Tần Mặc từ từ mở mắt, mí mắt nặng trĩu như đá, kéo theo một cơn đau nhức nhối lan tỏa khắp toàn thân. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm lọt qua khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng không hề mang theo chút hứa hẹn nào. Đầu óc hắn còn quay cuồng, những mảnh ký ức về trận chiến tối qua, về thanh Huyết Đao cuồng loạn và ý chí hủy diệt của Huyết Đao Khách, giờ đây xen lẫn với hình ảnh của "Kỷ Nguyên Khai Sáng", của những "vết cắt" đầu tiên mà hắn đã chiêm nghiệm trong cơn hôn mê. Hắn nằm trên một chiếc giường gỗ đơn sơ, hương thảo mộc thoang thoảng dịu nhẹ vỗ về giác quan, làm dịu đi phần nào sự hỗn loạn trong tâm trí.

Hắn khẽ cựa mình, một tiếng rên khe khẽ thoát ra khỏi môi. Ngay lập tức, một bàn tay mềm mại, ấm áp đặt lên trán hắn. Hạ Nguyệt, đôi mắt nàng sưng húp nhưng vẫn ánh lên sự mừng rỡ khôn tả, cúi xuống nhìn hắn. Mái tóc đen dài của nàng, thường ngày được buộc gọn gàng, giờ đây có chút lộn xộn, như thể nàng đã thức trắng đêm. Nàng mặc bộ váy xanh ngọc đơn giản, nhưng trên đó vương vãi vài vết bẩn, có lẽ là từ những cuộc chạy chữa, sơ cứu trong đêm tối.

“Mặc ca, anh tỉnh rồi!” Giọng Hạ Nguyệt nghẹn ngào, lẫn trong đó là sự lo lắng đến tột độ. Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc hắn, như sợ rằng một cử động mạnh sẽ khiến hắn tan biến. “Đừng cử động mạnh, vết thương còn nặng lắm.”

Tần Mặc cố gắng đáp lại, nhưng cổ họng hắn khô khốc, mỗi lời nói đều như bị mắc kẹt. “Thành… Thành ra sao rồi?” Hắn thì thào, ánh mắt đầy lo âu, cố gắng gượng dậy. Dù cơ thể yếu ớt, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn tỉnh táo, và sự lo lắng cho Vô Tính Thành đã lấn át mọi cơn đau thể xác. Hắn đã đẩy lùi được Huyết Đao Khách, nhưng cái giá phải trả... hắn vẫn chưa dám đối mặt.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đỡ hắn ngồi dậy, cẩn thận kê gối sau lưng hắn. Nàng cầm một chén nước ấm, đưa lên môi hắn. Tần Mặc uống từng ngụm nhỏ, cảm nhận sự ẩm ướt lan tỏa trong cổ họng. Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi hắn đang nằm, vốn là một góc bình yên của Vô Tính Thành, với sân nhỏ rải sỏi, ao cá trong vắt và mái hiên rộng rợp bóng cây. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng chim hót líu lo, và mùi trà thơm đặc trưng của quán vẫn còn đó, nhưng tất cả đều bị bao phủ bởi một tầng không khí nặng nề, một sự im lặng đau đớn. Qua khung cửa sổ, hắn thấy những cây cột gỗ của gian hàng đối diện đã đổ sập, mái ngói vỡ tan tành, và một làn khói mỏng vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo mùi của tro tàn và sự đổ nát. Bầu không khí trong lành của buổi sáng sớm nay lại pha lẫn một hơi lạnh lẽo kỳ lạ, hơi lạnh của sự tàn phá, của những nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai.

Lão Khang bước vào, trên tay ông là một bát cháo nóng hổi. Dáng vẻ ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, vẫn toát lên vẻ hiền từ, nhưng đôi mắt sâu sắc của ông giờ đây lại chất chứa một nỗi buồn khó tả. Ông đặt bát cháo xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường, chậm rãi ngồi xuống.

“Tần Mặc, con đã làm rất tốt.” Giọng Lão Khang trầm buồn, không hề có ý an ủi mà như đang nói ra một sự thật nghiệt ngã. Ông khẽ thở dài, rồi chỉ tay ra ngoài cửa sổ đã vỡ nát, nơi những mảnh gỗ vương vãi trên nền đất. “Huyết Đao Khách đã rút lui, nhưng… cái giá phải trả thật quá lớn.”

Tần Mặc không nói gì, chỉ dõi theo ánh mắt của Lão Khang. Hắn nhìn ra ngoài, qua lớp cửa sổ vỡ, qua những khung gỗ xiêu vẹo. Quang cảnh đập vào mắt hắn là một mảng lớn của Phố Chợ Sáng quen thuộc giờ đây chỉ còn là đống đổ nát. Những mái nhà đổ sập, đường phố ngổn ngang gạch đá, và xa xa, hắn nghe thấy tiếng khóc than của trẻ con, tiếng người lớn gọi nhau trong tuyệt vọng. Tâm trí hắn như bị xé toạc. Hắn đã thành công, nhưng sự thành công ấy lại đến kèm với những vết sẹo không thể xóa nhòa trên chính quê hương hắn.

“Mỗi vật đều có ý chí tồn tại của riêng nó…” Tần Mặc khẽ lẩm bẩm, giọng nói thều thào nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, như đang nhìn xuyên qua những đổ nát để thấy được những gì đã mất. “Ta đã cố gắng cân bằng nó, nhưng ta lại quên mất rằng, sự tàn phá của nó đã gây ra những mất cân bằng khác, ở những nơi khác.”

Lão Khang gật đầu, ánh mắt ông nhìn Tần Mặc đầy thấu hiểu. “Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng đôi khi, dòng chảy lại quá dữ dội, và chúng ta buộc phải đứng chắn, dù biết rằng mình sẽ phải chịu nhiều tổn thương.” Ông đặt tay lên vai Tần Mặc, bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp. “Con đã làm hết sức mình, Tần Mặc. Đừng tự trách.”

Nhưng làm sao hắn có thể không tự trách? Hắn đã thấy, trong viễn cảnh của Kỷ Nguyên Khai Sáng, những "vết cắt" đầu tiên đã tạo ra sự mất cân bằng. Giờ đây, hắn lại chứng kiến những "vết cắt" ấy tái hiện, ngay trên chính Vô Tính Thành của hắn. Hắn đã đẩy lùi được kẻ thù, nhưng sự hủy diệt đã gieo rắc, và những tiếng kêu than của những "vật" bị tổn thương, của những con người mất nhà cửa, mất người thân, vẫn không ngừng vang vọng trong tâm trí hắn. Mỗi cơn đau trên cơ thể hắn, mỗi tiếng khóc hắn nghe thấy, đều là một lời nhắc nhở về cái giá của sự đối đầu, về sự bất lực của hắn khi không thể bảo vệ mọi thứ một cách toàn vẹn. Sự kiệt quệ thể xác và tinh thần đang giằng xé hắn, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ bắt đầu bùng lên, không phải giận bản thân, mà giận những kẻ đã gieo rắc tai ương này, giận cái khát vọng thăng tiên mù quáng đã biến vạn vật thành công cụ, biến thế giới thành chiến trường. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, và hắn phải tìm một cách, một con đường khác, để thực sự khôi phục "cân bằng bản chất" cho Huyền Vực này.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đỡ Tần Mặc, giúp hắn bước xuống giường. Mỗi bước đi, một cơn đau nhức lại chạy dọc cơ thể hắn, nhưng Tần Mặc cố gắng đứng vững. Anh muốn tận mắt nhìn thấy, tận tai lắng nghe, tận tâm cảm nhận những gì đã xảy ra. Phong Dao chờ sẵn ở cửa, gương mặt anh ta bám đầy bụi đất, mái tóc nâu bù xù hơn thường lệ, nhưng đôi mắt tinh nhanh vẫn rực lửa. Thấy Tần Mặc bước ra, Phong Dao liền tiến tới, vẻ mặt vừa mừng rỡ vừa đau buồn.

“Mặc ca, anh tỉnh rồi! Tốt quá!” Phong Dao vỗ nhẹ vào vai Tần Mặc, nhưng rồi ánh mắt anh ta lại tối sầm khi nhìn ra quang cảnh bên ngoài. “Thành bị phá nát rồi, Mặc ca. Chúng nó như lũ quỷ đói khát, càn quét mọi thứ.”

Tần Mặc gật đầu, không nói gì, chỉ hít một hơi thật sâu. Mùi khói và bụi từ những ngôi nhà đổ nát vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm ướt của đất và mùi tanh nhẹ của máu. Vô Tính Thành, nơi từng là biểu tượng của sự bình yên, giờ đây mang một vẻ thê lương đến tột cùng. Họ bước ra Phố Chợ Sáng, nơi từng tấp nập tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng gà kêu. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ, tiếng gọi nhau thất thanh của những người đang cố gắng bới tìm trong đống đổ nát.

Tần Mặc chạm tay vào một thanh gỗ bị vỡ vụn từ một gian hàng bán vải. Ngay lập tức, "ý chí tồn tại" của thanh gỗ đó truyền đến hắn, một tiếng kêu than thầm lặng, một sự đau đớn vì bị tách rời khỏi bản thể, bị hủy hoại một cách vô cớ. Nó không hiểu tại sao mình phải chịu đựng, tại sao sự tồn tại yên bình của nó lại bị phá vỡ bởi một thứ sức mạnh điên cuồng. Tần Mặc cảm nhận được sự hoang mang, sự bất lực của nó, và một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực hắn.

“Mặc ca, nhìn xem, chúng nó tàn phá đến mức nào!” Phong Dao nắm chặt tay, giọng anh ta tràn đầy sự phẫn nộ. “Chỉ vì cái thứ ‘tiên’ hão huyền của chúng! Chúng nó nói Vô Tính Thành không có giá trị, không có linh khí, nhưng chính chúng nó mới là kẻ hủy hoại!”

Một người phụ nữ, dáng người nhỏ bé, khuôn mặt hiền lành, đang ngồi giữa đống gạch đổ nát, ôm chặt một đứa trẻ vào lòng, khóc nức nở. “Nhà tôi… nhà tôi mất hết rồi!” Nàng thốt lên trong tuyệt vọng, đôi mắt nhìn vào hư không. Tiếng khóc của đứa trẻ hòa vào tiếng khóc của mẹ, tạo thành một bản giao hưởng bi thương xé lòng.

Tần Mặc nhìn những gương mặt quen thuộc, những người dân chất phác, hiền lành mà hắn đã lớn lên cùng. Họ từng sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng bình yên, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Giờ đây, tất cả đã tan vỡ. Sự giận dữ bùng lên trong lòng Tần Mặc, một ngọn lửa âm ỉ đã được nhen nhóm từ trong cơn hôn mê giờ đây bùng cháy dữ dội. Hắn nắm chặt tay, nghiến răng. “Không phải chỉ là ‘tiên’ hão huyền… là sự cưỡng ép bản chất. Vết cắt đó lại hiện hữu rồi…”

Hắn quay đầu nhìn về phía Suối Tinh Lộ. Con suối nhỏ, vốn trong vắt như ngọc, là mạch sống của Vô Tính Thành, nơi người dân thường tụ tập để lấy nước, để vui đùa. Giờ đây, dòng nước không còn trong veo nữa, nó vẩn đục, mang theo bùn đất, và hắn còn nhận ra những vệt đỏ lờ mờ lẫn trong dòng chảy – màu của máu. Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. “Ý chí tồn tại” của Suối Tinh Lộ đang than khóc. Nó không phải là một thực thể có linh lực, không phải là một vật có thể tu luyện, nhưng nó có “vật tính” của riêng mình – sự trong lành, sự nuôi dưỡng, sự liên kết với đất mẹ. Giờ đây, nó bị ô uế, bị tổn thương, và nó đang rên rỉ, một tiếng kêu đau đớn mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy. Tiếng kêu ấy không chỉ là của dòng nước, mà còn là của những sinh linh nhỏ bé sống trong nó, của những cây cỏ ven bờ bị giẫm nát, của chính linh hồn của Vô Tính Thành đang bị xé toạc.

Tần Mặc cảm thấy toàn thân run rẩy, không phải vì cơn đau từ vết thương, mà vì một cơn thịnh nộ cuộn trào trong huyết quản. Hắn đã thấy sự tàn phá từ xa xưa, giờ lại chứng kiến nó ngay trước mắt. Hắn đã cố gắng cân bằng, cố gắng làm cùn đi sự sắc bén của hủy diệt, nhưng những kẻ kia, chúng không quan tâm. Chúng chỉ biết đến khát vọng thăng tiên mù quáng của mình, sẵn sàng đạp đổ mọi thứ, hủy hoại mọi sự bình yên, mọi "vật tính" nguyên thủy chỉ để đạt được mục đích ích kỷ. Những lời nói của Trần Trưởng Lão về "kẻ yếu không có quyền tồn tại" vang vọng trong đầu hắn, càng khiến ngọn lửa giận dữ bùng lên mạnh mẽ hơn. Vô Tính Thành không phải là kẻ yếu, Vô Tính Thành chỉ đơn thuần muốn được là chính mình, muốn được tồn tại trong sự b��nh yên vốn có. Và chính cái bình yên ấy, cái "vật tính" không muốn vươn cao ấy, lại trở thành cái gai trong mắt những kẻ truy cầu quyền lực tuyệt đối.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi hay day dứt nữa, thay vào đó là sự kiên định đến tột cùng, pha lẫn một tia lạnh lẽo. Hắn đã nhận ra, việc phòng thủ đơn thuần là không đủ. Vô Tính Thành không thể mãi mãi đứng vững như một hòn đảo giữa biển khát khao của toàn bộ Huyền Vực. Hắn phải đi, phải tìm một giải pháp tận gốc rễ, một con đường không chỉ để bảo vệ Vô Tính Thành, mà để hàn gắn những "vết cắt" đã ăn sâu vào "ý chí tồn tại" của vạn vật trên khắp Huyền Vực. Cái giá mà Vô Tính Thành phải trả hôm nay, sẽ là động lực để hắn bước đi.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời ngoại ô Vô Tính Thành. Gió lạnh mang theo hơi ẩm của đêm, thổi lùa qua những tàn tích đổ nát, len lỏi vào khu trại quân xâm lược. Bên trong một chiếc lều lớn, được dựng tạm bợ từ những tấm vải dày và cột gỗ thô, Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách đang ngồi đối diện nhau, gương mặt cả hai đều tối sầm vì tức giận. Bên ngoài lều, tiếng reo hò của binh lính khi họ chuẩn bị cho một đợt tấn công mới, những tiếng hô vang dội mang theo sự tàn bạo và khát máu.

Trần Trưởng Lão, với bộ đạo bào lụa đã vương vài vết bùn đất, đôi mắt sắc sảo dưới hàng chân mày bạc phơ vẫn không ngừng tỏa ra hàn khí. Hắn đặt tay lên một tấm bản đồ Vô Tính Thành được trải rộng trên bàn, ngón tay gầy gò chỉ vào những khu vực còn nguyên vẹn.

“Kẻ phàm nhân đó dám làm suy yếu Huyết Đao của ngươi! Huyết Đao Khách, ngươi thấy thế nào?” Giọng Trần Trưởng Lão lạnh lùng, đầy sát khí, vang vọng trong không gian chật hẹp của chiếc lều. Ánh mắt hắn nhìn Huyết Đao Khách như muốn xuyên thấu, vừa là sự chất vấn, vừa là sự khinh miệt ẩn giấu.

Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, đang siết chặt thanh Huyết Đao khổng lồ trong tay. Thanh đao, vốn đen kịt và tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, giờ đây dường như có chút mờ nhạt, không còn vẻ hung hãn như trước. Hắn cảm nhận được sự dao động kỳ lạ từ lưỡi đao, một cảm giác khó chịu, như thể có thứ gì đó đang cố kéo nó về một trạng thái “bình thường” mà hắn khinh bỉ. Vết sẹo lớn chạy dài trên mặt hắn giờ đây càng hằn sâu thêm, ánh mắt đỏ ngầu tràn ngập sự phẫn nộ.

“Đao ý của ta… bị thứ gì đó làm phân tán.” Giọng Huyết Đao Khách gằn gừ, khàn đặc, mỗi lời nói như tiếng đá nghiến. “Một cảm giác khó chịu… như bị kéo về một sự ‘bình thường’ thấp kém. Lão phu sẽ đích thân băm vằm hắn thành vạn mảnh! Cho hắn biết thế nào là sự ‘sắc bén’ chân chính!” Hắn vung thanh Huyết Đao lên, một luồng sát khí cuồn cuộn bùng phát, nhưng rõ ràng đã yếu hơn rất nhiều so với trước đây. Hắn vẫn cảm thấy bàng hoàng, không thể tin được rằng một kẻ không có linh lực lại có thể tác động đến thần binh của hắn, một thứ đã được tôi luyện bằng máu và ý chí hủy diệt.

Trần Trưởng Lão khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên gương mặt già nua. “Không, không cần vội, Huyết Đao Khách. Ngươi đã nói đúng, hắn đã kéo thanh Huyết Đao của ngươi về một sự ‘bình thường’ thấp kém. Vậy thì, chúng ta sẽ khiến hắn phải nhìn tận mắt Vô Tính Thành bị hủy diệt hoàn toàn, trở về với cát bụi. Hắn sẽ phải cảm nhận nỗi đau của sự mất cân bằng mà hắn đã gây ra cho ‘ý chí’ của Huyết Đao. Chúng ta sẽ chứng minh cho hắn thấy, kẻ yếu không có quyền tồn tại, và sự ‘bình thường’ mà hắn tôn thờ chỉ là hão huyền!”

Trần Trưởng Lão vẽ một đường tàn độc trên bản đồ, chỉ vào những khu vực còn nguyên vẹn của Vô Tính Thành, những nơi mà trận chiến hôm qua chưa chạm tới. Ánh mắt hắn lóe lên sự tàn bạo, một ý nghĩ điên loạn bùng cháy trong đầu. “Hắn muốn bảo vệ Vô Tính Thành? Vậy thì chúng ta sẽ đập nát nó thành từng mảnh trước mắt hắn. Hắn muốn cân bằng bản chất? Chúng ta sẽ cưỡng ép mọi vật chất nơi đây phải ‘khai linh’ theo cách của chúng ta, biến chúng thành những ‘vật tính’ phục vụ cho mục đích của chúng ta, hoặc hủy diệt chúng nếu chúng kháng cự. Để hắn thấy, cái ‘cân bằng’ mà hắn ảo tưởng chỉ là một lời nói dối.”

Huyết Đao Khách nghe vậy, ánh mắt đỏ ngầu của hắn càng thêm dữ tợn, một nụ cười man rợ xuất hiện trên khuôn mặt. Sự phẫn nộ của hắn được Trần Trưởng Lão lái sang một hướng mới, một sự hủy diệt có mục đích hơn, tàn độc hơn. Hắn siết chặt thanh Huyết Đao, cảm nhận sự dao động của nó, và trong tâm trí hắn, hình ảnh Tần Mặc hiện lên, một kẻ thù mà hắn chưa từng gặp phải, một kẻ thù không thể dùng sức mạnh đơn thuần để đối phó. Nhưng điều đó chỉ càng làm tăng thêm khát vọng hủy diệt của hắn.

Trần Trưởng Lão đứng dậy, dáng vẻ uy nghi, nhưng ẩn chứa sự điên loạn. “Truyền lệnh! Toàn quân chuẩn bị! Đêm nay, chúng ta sẽ mở một cuộc tấn công tổng lực. Không để sót một mái nhà, không để sót một linh hồn nào. Hãy cho những kẻ Vô Tính Thành đó thấy, khi vạn vật đều muốn thành tiên, những kẻ cản đường sẽ phải trả giá đắt như thế nào. Và hãy mang tên Tần Mặc về đây, sống hay chết đều được, miễn là hắn phải chứng kiến tất cả.”

Gió bên ngoài lều thổi mạnh hơn, mang theo những đám mây đen kéo đến, báo hiệu một đêm giông bão. Tiếng gào thét của binh lính, tiếng va chạm của binh khí, hòa vào nhau tạo thành một khúc ca tử vong đang gõ cửa Vô Tính Thành. Trần Trưởng Lão nhìn ra ngoài, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng giá. Hắn biết, Tần Mặc sẽ không thể ngồi yên. Và chính sự phẫn nộ, sự giận dữ của Tần Mặc, sẽ là con mồi dẫn dụ hắn vào cái bẫy mà Trần Trưởng Lão đã giăng sẵn. Hắn tin chắc rằng, không một ai có thể chống lại khát vọng thăng tiên đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật, và Tần Mặc, kẻ dám thách thức nền tảng tín ngưỡng ấy, sẽ phải trả một cái giá còn khủng khiếp hơn cả sự hủy diệt của Vô Tính Thành. Cái giá đó, sẽ là sự mất mát của chính "ý chí tồn tại" của hắn, là sự biến chất của "bản chất" mà hắn đã cố gắng bảo vệ.

Trong khi đó, Tần Mặc, dù đang phải chịu đựng cơn đau thể xác và nỗi đau tinh thần, nhưng trong sâu thẳm linh hồn, hắn đã đưa ra một quyết định. Hắn sẽ không ngồi yên. Hắn đã thấy những "vết cắt" của quá khứ, và hắn đã chứng kiến chúng tái hiện trong hiện tại. Hắn không thể để nó tiếp diễn. Hắn biết, con đường phía trước đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng bước đi. Hắn sẽ rời Vô Tính Thành, mang theo nỗi đau, sự giận dữ, và một quyết tâm sắt đá để tìm kiếm một con đường cân bằng, một giải pháp lâu dài cho Huyền Vực, nơi vạn vật có thể là chính nó, không cần phải thăng tiên, mà vẫn có thể tồn tại một cách trọn vẹn. Ngọn lửa căm hờn của Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách đã thắp lên trong Tần Mặc một ý chí mới, một hành trình mới, vượt xa khỏi biên giới của Vô Tính Thành.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free