Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 8: Khát Khao Khác Biệt Giữa Sa Mạc

Đêm tối ở U Minh Cốc đặc quánh mùi tử khí, nhưng Tần Mặc không dừng lại. Hắn lặng lẽ rời khỏi bờ Hồ Độc Dịch, bóng dáng cô độc in trên nền sương mù dày đặc đang dần nhường chỗ cho ánh nắng ban mai yếu ớt. Từng bước chân hắn dường như không gây ra bất kỳ tiếng động nào trên mặt đất ẩm ướt, mục nát, chỉ có tiếng gió rít thê lương qua các khe đá và tiếng lá cây khô xào xạc theo hơi thở của cõi u minh. Mùi đất ẩm, mục nát và lưu huỳnh vẫn còn vương vấn trong không khí, bám riết lấy khứu giác hắn, nhắc nhở về sự tàn phá mà hắn vừa chứng kiến. Bầu không khí hoang vắng, âm u, rợn người, khí độc nồng nặc vẫn quấn lấy mỗi hơi thở, nhưng hắn đã quen với nó, ít nhất là trong khoảnh khắc này.

Tâm trí Tần Mặc vẫn văng vẳng tiếng kêu cứu thê lương của những ‘ý chí’ bị biến dị, bị tha hóa mà hắn đã ‘nghe’ được. Mỗi bước chân của hắn là một sự đoạn tuyệt với nỗi kinh hoàng vừa qua, nhưng cũng là một sự khắc ghi sâu sắc vào tận xương tủy. Hắn đi bộ, cảm nhận rõ sự chuyển mình của địa hình và không khí, từ ẩm ướt, tà khí của U Minh Cốc sang khô cằn, gió cát của vùng ngoại biên. Cây cối thưa thớt dần, những thân cây đen đúa, gầy guộc nhường chỗ cho những bụi cây gai góc, cằn cỗi. Đá sỏi bắt đầu lộ ra nhiều hơn, mang một màu vàng xám của đất đai khô hạn. Sương mù tan dần, nhường chỗ cho một bầu trời xanh nhạt đầy vẻ lạnh lẽo, hứa hẹn một ngày nắng nóng khắc nghiệt.

Hắn nắm chặt tấm ngọc bội Lão Khang đã trao, cảm giác mát dịu từ nó như một dòng suối nhỏ chảy qua lòng bàn tay, xoa dịu phần nào sự lạnh lẽo trong tâm hồn. Gánh nặng trên vai Tần Mặc ngày càng lớn, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm của hắn, một sự kiên định sắt đá đã thay thế nỗi hoài nghi. ‘Những tiếng kêu đó… không thể nào là mục đích cuối cùng của vạn vật,’ hắn trầm ngâm suy tư. ‘Phải chăng, sự “thăng tiên” mà họ theo đuổi lại dẫn đến sự hủy diệt bản chất? Đó là con đường họ lựa chọn, hay là sự cưỡng ép vô hình mà họ không nhận ra?’

Tần Mặc không ngừng đặt câu hỏi. Hắn nhớ lại sự bình yên, tĩnh tại của Vô Tính Thành, nơi vạn vật cứ thế tồn tại, sinh trưởng và mục rữa theo quy luật tự nhiên, không truy cầu, không ham muốn vươn cao. Đó là một vẻ đẹp thuần túy, giản dị, nhưng liệu nó có phải là con đường duy nhất? Hay còn những ‘khát khao’ khác thì sao? Những khát khao không phải để ‘thăng tiên’ một cách mù quáng, nhưng cũng không phải là sự chấp nhận tuyệt đối sự hữu hạn của bản thân?

Hắn đã nghe thấy ‘ý chí’ của những thanh kiếm khát máu, những con thú muốn được tự do, những tòa thành muốn trường tồn. Nhưng tất cả những ‘khát khao’ đó đều có một điểm chung: chúng đều muốn được là chính mình, ở trạng thái tốt nhất của chính mình, chứ không phải biến thành một cái gì khác. Huyết Đao Khách và những kẻ như hắn đã bẻ cong ‘ý chí’ đó, ép buộc vạn vật phải trở thành công cụ cho dục vọng thăng tiến của họ, bất chấp sự hủy diệt bản chất. Đó là một sự tàn bạo, một sự xúc phạm đến sự tồn tại.

Tần Mặc bước đi, đôi mắt quét qua từng cành cây khô, từng hòn đá dăm. Hắn cố gắng lắng nghe, cố gắng cảm nhận. Có chăng, ở giữa những vùng đất bị lãng quên này, có một ‘ý chí’ nào đó vẫn giữ được sự thuần khiết, một ‘khát khao’ chân chính mà không bị tha hóa? Hắn không biết. Hắn chỉ biết rằng, nếu hắn muốn bảo vệ Vô Tính Thành, muốn tìm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, hắn phải hiểu rõ hơn về tất cả các khía cạnh của ‘ý chí tồn tại’, không chỉ những gì hắn đã biết. Con đường phía trước còn dài, và nỗi cô độc vẫn bám riết lấy hắn như một cái bóng. Hắn là người duy nhất lắng nghe, người duy nhất thấu hiểu, và cũng là người duy nhất phải tìm ra câu trả lời. Sự bình yên của Vô Tính Thành đang bị đe dọa, và hắn không thể khoanh tay đứng nhìn, dù đôi tay hắn không có linh lực, và chỉ có một trái tim đầy đồng cảm.

Sau nhiều giờ di chuyển qua một vùng đất cằn cỗi, nơi những đụn cát dần hiện ra, Tần Mặc cuối cùng cũng đến Ốc Đảo Thanh Phong. Khung cảnh hiện ra trước mắt hắn là một bức tranh đối lập hoàn toàn với U Minh Cốc. Nơi đây không có mùi độc dược hay tử khí, mà thay vào đó là mùi nước trong lành, mùi cây cỏ tươi mát và một chút hương gia vị thoang thoảng từ những gánh hàng rong. Ốc đảo tựa như một viên ngọc lục bảo giữa lòng sa mạc khô cằn, với những cây chà là xanh tốt vươn mình thẳng tắp lên bầu trời xanh ngắt, che bóng mát cho những lều trại đơn sơ bên dưới. Một giếng nước trong lành nằm ở trung tâm, nơi những lữ khách và thương nhân đang tụ tập, trò chuyện rôm rả.

Không khí ở đây ồn ào, tấp nập nhưng đầy sức sống. Các thương nhân từ khắp nơi, với những bộ trang phục đa dạng, khuôn mặt rám nắng vì gió cát, đang bày bán đủ loại hàng hóa: từ vải vóc sặc sỡ, đồ gốm thủ công, đến các loại gia vị thơm lừng và vật phẩm kỳ lạ mà Tần Mặc chưa từng thấy. Lữ khách nghỉ chân bên những gốc cọ, vỗ về những con lạc đà to lớn sau hành trình dài. Tiếng gió nhẹ luồn qua những tán lá cọ, tạo thành một bản giao hưởng xào xạc êm tai, hòa cùng tiếng cười nói, mặc cả và tiếng lạc đà kêu trầm đục. Mùi mồ hôi của con người và loài vật, mùi đất khô, mùi nước, mùi cây cỏ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác sống động, hoàn toàn khác biệt với sự nặng nề của U Minh Cốc.

Tần Mặc tìm một góc khuất, ngồi xuống dưới tán cây chà là rậm rạp, lấy ra chút lương khô và nước uống đã chuẩn bị. Hắn không vội hòa mình vào dòng người, mà lặng lẽ lắng nghe. Ở Vô Tính Thành, ‘ý chí’ của vạn vật thường tĩnh lặng, giản dị, chỉ mong được tồn tại và hoàn thành sứ mệnh tự nhiên của mình. Ở U Minh Cốc, ‘ý chí’ bị bẻ cong, gào thét trong đau đớn và phẫn nộ. Nhưng ở đây, tại Ốc Đảo Thanh Phong, Tần Mặc cảm nhận được một sự đa dạng đến kinh ngạc.

Các ‘ý chí’ ở đây mang một sự ‘chủ động’, một ‘mục đích’ rõ ràng hơn, không phải sự bình yên tĩnh tại của Vô Tính Thành mà cũng không phải sự cưỡng ép đau đớn của U Minh Cốc. Hắn ‘nghe’ thấy ‘ý chí’ của chiếc bình nước bằng gốm, khát khao được lấp đầy, được chứa đựng, được làm mát những giọt nước quý giá. Nó không muốn trở thành một chiếc bình ‘tiên’, nó chỉ muốn hoàn thành chức năng của một chiếc bình, một cách hoàn hảo nhất. Tấm thảm dệt tinh xảo trải trên mặt đất, ‘ý chí’ của nó muốn được trải êm ái, được nâng niu những bước chân mệt mỏi, được tô điểm cho cuộc sống. Con lạc đà to lớn với đôi mắt hiền lành, ‘ý chí’ của nó mong muốn được nghỉ ngơi sau hành trình dài, được uống nước mát, được chở những chuyến hàng an toàn đến đích. Nó không muốn trở thành một con ‘thần thú’, nó chỉ muốn được là một con lạc đà khỏe mạnh, hữu ích.

Tần Mặc nhắm mắt lại, để những ‘ý chí’ này lướt qua tâm trí hắn. ‘Những “ý chí” này… chúng không chỉ tồn tại, chúng muốn được hành động, được sử dụng, được vươn tới,’ hắn tự nhủ. ‘Một khát khao mãnh liệt hơn, một sự chủ động hơn, nhưng không hề méo mó hay tham lam. Chúng muốn được phát huy giá trị của mình, muốn được hoàn thành mục đích vốn có, muốn được làm tốt nhất những gì chúng được sinh ra để làm.’

Đây là một khái niệm mới mà Tần Mặc chưa từng gặp. Nó không phải là sự an phận thủ thường của Vô Tính Thành, cũng không phải là sự truy cầu quyền năng điên cuồng của các tu sĩ. Nó là một trạng thái trung gian, một khao khát tự thân để vươn lên, để trở nên tốt hơn, nhưng vẫn trong khuôn khổ của bản chất. Đây có lẽ là một phần của ‘chân lý thất lạc’ mà Lão Khang đã nhắc đến, một con đường mà vạn vật có thể ‘tiến hóa’ mà không cần phải từ bỏ bản thân, không cần phải ‘lên tiên’ theo định nghĩa của những kẻ phàm tục. Sự phức tạp của Huyền Vực, của ‘ý chí tồn tại’ đang dần hé lộ trước mắt hắn, và Tần Mặc biết, hắn cần phải tìm hiểu nhiều hơn nữa. Hắn mua một ít bánh khô và một bầu nước từ một thương nhân gần đó, dùng thứ ngôn ngữ chân thật, mộc mạc của người dân Vô Tính Thành để giao tiếp, cảm nhận sự thân thiện đơn thuần của kẻ lữ hành, một sự tương phản nhẹ nhàng với sự hùng hồn, khoa trương của các tu sĩ mà hắn từng biết.

Khi đêm xuống, ốc đảo Thanh Phong trở nên tĩnh lặng hơn nhiều. Hầu hết các thương nhân và lữ khách đã đốt lửa trại, quây quần bên nhau để ăn uống, trò chuyện hoặc nghỉ ngơi. Ánh trăng non treo lơ lửng trên bầu trời, rải một vệt sáng bạc mờ ảo xuống những cành chà là và những đụn cát xung quanh. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của sa mạc, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự ấm áp của một ngày dài. Mùi đất khô, cát và nước vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây có thêm chút hương khói từ những đống lửa trại, tạo nên một bầu không khí huyền ảo, đầy suy tư.

Tần Mặc không tìm đến những đám đông ồn ào. Hắn đi dạo quanh khu vực tập kết hàng hóa, nơi các thương nhân thường chất đồ lại trước khi tiếp tục hành trình vào sáng hôm sau. Khu vực này ít người qua lại hơn, có nhiều thùng hàng, bao tải và vật dụng cũ kỹ chất đống ngổn ngang. Dưới ánh trăng mờ, những cái bóng đổ dài, tạo nên một mê cung của những hình thù kỳ lạ. Hắn bước đi chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm quan sát từng vật thể, lắng nghe từng ‘ý chí’ dù nhỏ bé nhất. Hắn ‘nghe’ thấy ‘ý chí’ của những chiếc thùng gỗ muốn được kiên cố, những bao tải muốn được chứa đầy, những sợi dây thừng muốn được bền chặt. Tất cả đều là những ‘khát khao’ đơn giản, thuần túy, hướng đến việc hoàn thiện bản thân trong vai trò của chúng.

Rồi đột nhiên, một ‘ý chí’ mạnh mẽ, khác biệt đột ngột ập đến tâm trí hắn, như một luồng điện xẹt qua. Nó không ồn ào hay gào thét, mà là một sự rung động sâu thẳm, một khát vọng cháy bỏng đến lạ thường. Tần Mặc dừng lại, ánh mắt hắn tìm kiếm trong đống đồ cũ kỹ. Cuối cùng, hắn thấy nó: một mảnh tinh thạch nhỏ bé, màu sắc xám xịt, tưởng chừng vô tri, nằm lẫn lộn giữa những mảnh gốm vỡ và vài cọng rơm khô.

Tần Mặc cúi xuống, nhặt mảnh tinh thạch đó lên. Nó không có vẻ gì đặc biệt. Kích thước chỉ bằng đầu ngón tay cái, bề mặt thô ráp, xù xì, không hề phát ra chút ánh sáng hay linh khí nào. Thế nhưng, trong lòng bàn tay hắn, nó lại rung động mãnh liệt. Hắn nhắm mắt lại, tập trung ‘lắng nghe’ ‘ý chí’ của nó.

‘Khát khao’ của mảnh tinh thạch này không phải là để tồn tại yên bình như Vô Tính Thành, cũng không phải là bị ép buộc tr��� thành công cụ cho sự hủy diệt như U Minh Cốc. Nó muốn được mài dũa, muốn được thanh tẩy, muốn được kết nối với những ‘ý chí’ tương đồng khác để tạo nên một tổng thể vĩ đại hơn. Nó muốn được ‘thăng hoa’ theo một cách tự nhiên, từ nội tại của chính nó, không phải bị ép buộc từ bên ngoài. Đó là một sự khao khát mãnh liệt để trở nên hoàn thiện hơn, để phát huy tối đa tiềm năng của bản thân, để đạt đến ‘cực hạn bản chất’ của chính nó.

‘Đây… đây không phải là sự tham lam, cũng không phải là sự sợ hãi,’ Tần Mặc thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy. ‘Nó là một khao khát tự thân, muốn được vĩ đại hơn, mạnh mẽ hơn… Nhưng không phải bằng cách từ bỏ bản chất. Nó muốn trở thành một mảnh tinh thạch hoàn hảo nhất, tinh túy nhất, chứ không phải biến thành một viên linh thạch vô tri hay một bảo vật vô hồn. Nó muốn được “tiến hóa” trong chính cái bản thể vốn có của mình.’

Mảnh tinh thạch nhỏ bé trong tay hắn dường như đang nói lên một chân lý ẩn sâu mà bấy lâu nay Tần Mặc chưa từng hình dung. Các tông môn, các tu sĩ đã hiểu sai điều gì? Họ truy cầu ‘thăng tiên’, truy cầu một sự biến đổi từ phàm tục thành bất tử, từ bỏ bản chất ban đầu để chạy theo một hình thái cao hơn. Nhưng ‘ý chí’ của mảnh tinh thạch này lại cho thấy một con đường khác: một sự ‘tiến hóa’ nội tại, một sự trưởng thành từ bên trong, để trở thành phiên bản tốt nhất của chính nó, không cần phải trở thành một thứ hoàn toàn khác.

Tần Mặc cảm nhận được một luồng hy vọng le lói, nhưng cũng đi kèm với một gánh nặng mới. Vấn đề của Huyền Vực phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn tưởng tượng. Không chỉ là chống lại sự tàn bạo của Huyết Đao Khách hay sự cưỡng ép khai linh, mà còn là tìm hiểu và điều hòa những ‘khát khao’ tự thân, đa dạng của vạn vật. Liệu có phải ‘chân lý thất lạc’ chính là con đường này, con đường cho phép vạn vật ‘tiến hóa’ mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải ‘lên tiên’ theo định nghĩa cực đoan của thế giới bên ngoài?

Hắn nắm chặt mảnh tinh thạch, cảm nhận sự rung động không ngừng nghỉ của nó. Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc biết rằng hành trình của hắn sẽ không chỉ là tìm kiếm sự thật về sự tàn phá, mà còn là khám phá một con đường mới cho vạn vật, một con đường cân bằng, nơi ‘thăng tiến’ vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất và cưỡng ép. Con đường này sẽ đầy cô độc và hiểu lầm, bởi hắn đang thách thức nền tảng tín ngưỡng của cả một thế giới. Nhưng mảnh tinh thạch này đã cho hắn thấy một tia sáng, một khả năng khác, và Tần Mặc quyết tâm tìm hiểu, dù cho nó có dẫn hắn đến đâu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free