Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 7: U Minh Cốc: Tiếng Thở Than Từ Hư Vô và Bước Chân Cô Độc

Tần Mặc trở về từ gốc cổ thụ già, tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những dòng ký ức ngàn năm của Vô Tính Thành, một sự bình yên sâu lắng đến nao lòng, đối lập gay gắt với những tiếng gào thét đau đớn mà hắn đã vô tình cảm nhận được từ Hoàng Thành Thiên Long xa xôi. Bóng tối của sự tàn bạo, của khát vọng thăng tiên cuồng loạn, đã thực sự lan tỏa, không còn là những lời đồn thổi mờ nhạt. Hắn không thể nào khoanh tay đứng nhìn, nhưng cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Sáng hôm sau, Tần Mặc tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt, mong tìm thấy chút thanh tịnh cho tâm hồn đang dậy sóng. Quán trà nằm ven một con suối nhỏ, với kiến trúc nhà gỗ đơn giản, mái hiên rộng mở ra một sân nhỏ có ao cá koi lấp lánh dưới nắng sớm. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, hòa cùng tiếng nói chuyện rì rầm của vài khách quen, tạo nên một bản hòa tấu bình yên đến lạ. Mùi trà thơm dịu nhẹ quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn, và mùi gỗ mộc mạc từ những bức tường đã cũ, khiến không gian nơi đây trở nên ấm cúng và thư thái.

Tần Mặc ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra mặt hồ tĩnh lặng, trong tay cầm chén trà nguội. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự trầm tư sâu sắc, nhìn xa xăm vào hư vô, như đang cố gắng thấu hiểu một điều gì đó vượt ngoài tầm với. Dù xung quanh là sự yên bình đến nao lòng, tâm hồn hắn lại nặng trĩu. Gánh nặng của ‘ý chí vạn vật’ đang đè nặng lên vai, khiến hắn khó lòng tận hưởng sự thanh tĩnh quen thuộc. Hắn cảm nhận được sự im lặng của bàn đá dưới tay, ý chí bền bỉ của những cây cỏ ven đường đang vươn mình đón nắng, và cả sự an nhiên của những chú cá koi lười biếng bơi lội trong ao. Tất cả đều là những ‘ý chí’ thuần khiết, không bị vẩn đục bởi ham muốn thăng tiến, không bị cưỡng ép phải thay đổi bản chất. Nhưng chính những cảm nhận đó càng làm nổi bật lên sự tàn khốc của những ‘ý chí’ đang gào thét trong đau đớn mà hắn đã vô tình tiếp xúc.

Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài thường buộc gọn gàng và bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, bước đến, đặt một đĩa bánh ngọt nhỏ lên bàn. Đôi mắt trong veo của nàng ẩn chứa sự lo lắng rõ rệt khi nhìn thấy vẻ mặt thất thần của Tần Mặc.

“Mặc ca, huynh lại đang lo lắng điều gì sao?” Giọng nàng nhẹ nhàng, thấm đẫm sự quan tâm. “Đêm qua huynh không ngủ được đúng không?”

Tần Mặc khẽ giật mình, ánh mắt rời khỏi mặt hồ, chậm rãi quay về phía Hạ Nguyệt. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả ngàn gánh nặng vô hình. “Ta... ta nghe thấy quá nhiều.” Hắn nói, giọng trầm đục, như thì thầm với chính mình hơn là trả lời nàng. “Không chỉ là cây cỏ, là đất đá, mà còn là những tiếng kêu cứu từ xa, những ‘ý chí’ đang bị cưỡng ép, bị bẻ cong. Nó khiến ta không thể yên lòng.” Hắn lại đưa mắt nhìn ra mặt hồ, nơi những con cá koi vẫn vô tư bơi lội, không hề hay biết về những bi kịch đang diễn ra nơi xa. Hắn thầm ghen tị với sự vô tri của chúng, với sự bình yên tự tại mà hắn đang dần đánh mất.

Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, với đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, cũng tiến đến, chậm rãi ngồi xuống đối diện Tần Mặc. Ông mặc một chiếc áo vải thô giản dị, toát lên vẻ an nhiên tự tại của người dân Vô Tính Thành. Ông không nói gì, chỉ rót thêm trà vào chén cho Tần Mặc, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng hắn.

“Cháu của ta,” Lão Khang cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, mang theo sự từng trải của tháng năm. “Con đường cháu đang đi là con đường của ‘chân lý thất lạc’. Không ai hiểu được nó, nhưng cháu không hề đơn độc... trong ý chí của vạn vật.” Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy thấu hiểu, như thể ông đã biết trước mọi điều Tần Mặc đang trải qua. Lão Khang đã sống đủ lâu để chứng kiến những biến động của Huyền Vực, những lúc mà sự tham lam của con người đẩy vạn vật vào bờ vực của sự mất cân bằng. Ông hiểu rằng, Tần Mặc, với năng lực độc đáo của mình, là một nhân tố quan trọng, một ngọn lửa hy vọng giữa đêm tối. Ông đã chứng kiến Tần Mặc giúp thanh kiếm lấy lại ý chí, đã thấy hắn giao cảm với cổ thụ, và ông biết, gánh nặng này không thể tránh khỏi.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt, hình ảnh những vật phẩm bị cưỡng ép ‘khai linh’ tại Nhà Kho Cũ Kỹ, những ‘ý chí’ méo mó, đau đớn, vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. ‘Nhưng ai sẽ hiểu ta? Ai sẽ gánh vác cùng ta gánh nặng này?’ Hắn tự hỏi trong thâm tâm, cảm thấy một sự cô độc sâu sắc. Ngay cả Hạ Nguyệt và Lão Khang, những người thân thiết và thấu hiểu hắn nhất, cũng không thể thực sự cảm nhận được những gì hắn đang cảm nhận, không thể cùng hắn gánh vác nỗi đau của vạn vật. Năng lực độc đáo này, dù mang lại cho hắn sự kết nối sâu sắc với thế giới, lại đồng thời đẩy hắn vào một vòng cô độc không ai thấu hiểu.

Tần Mặc uống một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng, không xua đi được vị đắng chát trong lòng. Hắn nhìn Lão Khang, ánh mắt đầy suy tư, tìm kiếm một câu trả lời, một sự chỉ dẫn. Lão Khang khẽ mỉm cười, nụ cười hiền từ nhưng ẩn chứa sự lo âu về tương lai. Ông chậm rãi đưa tay, đặt lên vai Tần Mặc, rồi trao cho hắn một tấm ngọc bội nhỏ. Tấm ngọc bội màu xanh ngọc bích, khắc hình một cành cây đang đâm chồi nảy lộc, tỏa ra một luồng khí mát dịu, mang theo hương đất và cỏ cây.

“Đây là vật hộ thân của tổ tiên ta,” Lão Khang nói, giọng trầm ấm. “Nó đã được truyền qua nhiều đời, được thấm đẫm ý chí của những người giữ gìn sự cân bằng. Nó sẽ dẫn lối cho cháu, và bảo vệ cháu khỏi những tà khí.” Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt kiên định. “Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng có những con sóng quá lớn, có thể nhấn chìm tất cả. Khi đó, cháu phải là người gìn giữ dòng chảy, giữ gìn bản chất của nó.” Lời nói của Lão Khang không chỉ là một lời dặn dò, mà còn là một sự ủy thác, một gánh nặng vô hình được đặt lên vai Tần Mặc. Tấm ngọc bội trong tay hắn như nặng trĩu hơn, không chỉ bởi khối lượng vật lý, mà bởi ý nghĩa sâu xa mà nó mang lại. Tần Mặc nắm chặt ngọc bội, cảm nhận hơi ấm và luồng sinh khí từ nó truyền vào lòng bàn tay. Hắn biết, đã đến lúc phải hành động.

Sau khi rời Vô Tính Thành, Tần Mặc một mình bước đi trên Cổ Đạo U Minh, con đường mòn u ám dẫn vào U Minh Cốc. Hắn đã lắng nghe lời khuyên của Lão Khang, và quyết định phải đi sâu vào nơi mà những ‘ý chí’ đang gào thét, nơi mà những bóng tối từ Hoàng Thành Thiên Long đang hoành hành. Chiều tà buông xuống, không khí trở nên lạnh lẽo, sương mù dày đặc bắt đầu giăng lối, khiến tầm nhìn bị hạn chế. Thậm chí còn có những hạt mưa phùn li ti, mang theo một chút vị chua nhẹ, như thể cả bầu trời cũng đang khóc than cho vùng đất này.

Cổ Đạo U Minh không có kiến trúc nào đáng kể, chỉ là một con đường đá lởm chởm, bị cây cối khô héo và dây leo chằng chịt che phủ. Những tán cây ven đường, lẽ ra phải xanh tươi, giờ đây lại mang một màu xám xịt, cành lá trơ trụi vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc của tử thần. Thân cây méo mó, biến dạng, vỏ cây nứt nẻ như những vết thương hở miệng. Không khí nơi đây đặc quánh một mùi lưu huỳnh nồng nặc, quyện với mùi đất ẩm mục nát, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó tả. Tiếng gió rít qua những cành cây khô, tạo thành những âm thanh thê lương, như tiếng than khóc của linh hồn. Đôi khi, Tần Mặc còn nghe thấy những tiếng động lạ từ sâu trong rừng, những tiếng xào xạc bí ẩn của lá cây khô, hay tiếng rên rỉ yếu ớt mà chỉ mình hắn mới có thể cảm nhận.

Tần Mặc cẩn trọng bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn cảm nhận được những ‘ý chí’ yếu ớt, méo mó từ những thân cây, những hòn đá ven đường. Chúng không còn là những ‘ý chí’ thuần khiết, đơn giản của sự tồn tại tự nhiên nữa, mà đã bị vặn vẹo, bị bẻ cong bởi một thứ tà khí vô hình. Chúng rên rỉ, chúng than khóc, nhưng không thể thoát ra khỏi sự kìm kẹp của tà lực. Đây chính là những gì họ đã làm, Tần Mặc thầm nghĩ, lòng hắn tràn ngập sự phẫn nộ và đau xót. Bẻ cong bản chất, ép buộc chúng phải chịu đựng. Sự tham lam của con người đã biến nơi đây thành địa ngục. Hắn chạm tay vào một thân cây khô, cảm nhận sự lạnh lẽo và nỗi đau khôn cùng đang ẩn chứa trong từng thớ gỗ. ‘Ý chí’ của cây cổ thụ ấy không muốn khô héo, không muốn chết, nhưng nó bị ép buộc phải hấp thụ tà khí, bị biến thành một vật thể không còn là chính nó. Nó muốn sống, muốn xanh tươi, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự mục ruỗng và tiếng rên rỉ thầm lặng.

Tần Mặc rút ra một ít thảo dược từ túi, những loại thảo dược đặc trưng của Vô Tính Thành, mang theo sinh khí thuần khiết. Hắn bóp nát chúng trong lòng bàn tay, rắc lên thân cây khô cằn. Một luồng khí xanh nhạt lan tỏa, xua đi một phần nhỏ tà khí xung quanh, dù chỉ là tạm thời. Hắn biết, hành động này không thể cứu vãn được cả khu rừng, nhưng ít nhất, nó cũng mang lại một chút an ủi, một chút thanh tẩy cho ‘ý chí’ đang đau khổ của thân cây. Hắn muốn cho chúng biết, có người đang lắng nghe, có người đang thấu hiểu nỗi đau của chúng.

Khi Tần Mặc càng tiến sâu, không khí càng trở nên nặng nề hơn. Những ‘ý chí’ mà hắn cảm nhận được càng lúc càng trở nên hỗn loạn và hung bạo. Hắn nhận ra, đây không còn là sự mục ruỗng tự nhiên, mà là kết quả của một hành động cố ý, một sự cưỡng ép tàn nhẫn. Hắn cảm thấy mình đang đi trên một ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa bản chất thuần khiết và sự biến dạng đáng sợ. Ngọc bội trong tay hắn khẽ rung lên, tỏa ra một luồng khí ấm áp, như một lời cảnh báo, nhưng cũng là một sự bảo vệ vô hình.

Hoàng hôn dần buông xuống, biến cả không gian thành một bức tranh u ám. Tần Mặc lạc bước vào Rừng Cây Chết, nơi những thân cây trụi lá vươn lên như những ngón tay gầy guộc của tử thần, khắc nghiệt và đáng sợ hơn nhiều so với Cổ Đạo U Minh. Cành cây trơ trụi, khô khốc, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới ghê rợn, chặn đứng mọi ánh sáng cuối cùng của ngày. Tiếng gió rít qua những cành cây khô, tạo thành những âm thanh gào thét, rên rỉ, như tiếng của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm. Xen lẫn trong đó là tiếng côn trùng rỉ rả, những loài côn trùng của bóng tối, tạo nên một bản nhạc tang thương, lạnh lẽo. Mùi gỗ mục, mùi đất chết nồng nặc trong không khí, hòa lẫn với một thứ mùi tanh hôi khó tả, như mùi máu khô và sự mục ruỗng. Tà khí ở đây đậm đặc đến nỗi Tần Mặc cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, khó thở.

Từ sâu trong rừng, hắn nghe thấy những tiếng thét xé lòng của các ‘ý chí’ đang bị hành hạ, bị biến đổi. Đó là những ‘ý chí’ của đá tảng, của cây cỏ, của những dòng suối nhỏ đã khô cạn, thậm chí là của những mảnh xương cốt vương vãi trên nền đất. Chúng không hề chết, Tần Mặc nhận ra, chúng đang bị giam cầm trong chính bản chất của mình, bị ép buộc trở thành công cụ. Tiếng kêu cứu này... quá tàn nhẫn. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự giằng xé nội tại của chúng: một phần muốn chống cự, muốn giữ lại bản chất nguyên thủy, nhưng một phần khác lại bị bẻ cong, bị biến dạng, phục tùng một ý chí tà ác. Đây chính là những ‘ý chí’ bị Huyết Đao Khách ép buộc ‘khai linh’ để phục vụ mục đích tà ác của hắn. Chúng không được lựa chọn, không được an nhiên, mà bị cưỡng ép phải “thăng tiên” theo một cách tàn bạo nhất, biến thành những vật chứa tà khí, những công cụ của sự hủy diệt.

Tần Mặc tiến sâu hơn, theo dấu vết của tà khí và những tiếng kêu cứu thảm thiết. Mỗi bước chân của hắn lại dẫm lên những lớp lá khô mục nát, tạo ra những âm thanh rợn người. Ngọc bội trong tay hắn rung lên từng hồi, luồng khí mát dịu từ nó trở nên mạnh mẽ hơn, cố gắng xua đi thứ tà khí đang bao trùm. Hắn cảm thấy một sự đau khổ tột cùng, một nỗi bi ai vô hạn khi chứng kiến cảnh tượng này. Vạn vật vốn có linh hồn, có ý chí, chúng nên được quyền là chính nó, được lựa chọn con đường tồn tại của mình. Nhưng ở đây, mọi thứ đã bị tước đoạt.

Cuối cùng, hắn phát hiện một khu vực trống trải giữa rừng cây chết, nơi có dấu vết của một nghi lễ tà ác vừa diễn ra. Trên nền đất đen kịt, nhuốm màu như máu khô, còn vương vãi những tàn dư của các vật phẩm bị ép buộc khai linh. Một thanh kiếm rỉ sét, một viên đá phong hóa, một mảnh gỗ mục... tất cả đều đã hoàn toàn biến dạng, không còn giữ được hình hài nguyên thủy. Chúng phát ra những ‘ý chí’ điên loạn, gào thét không ngừng, như những linh hồn bị tra tấn trong địa ngục. Tần Mặc chạm nhẹ vào một viên đá, cảm nhận được ‘ý chí’ điên cuồng của nó, một sự hỗn loạn không thể diễn tả bằng lời. Viên đá ấy vốn muốn nằm yên dưới lòng đất, muốn là một phần của đại địa, nhưng giờ đây nó bị ép phải gào thét, phải hấp thụ tà khí, trở thành một vật chứa đầy oán hận. Hắn rùng mình, đây chính là bi kịch của ‘thoát ly bản chất’, bi kịch của việc cưỡng ép vạn vật ‘lên tiên’ theo một cách tàn bạo nhất. Niềm tin sắt đá rằng mọi thứ đều có thể thăng tiên nếu tu luyện đến cực hạn, đã biến thành nỗi kinh hoàng tột độ khi rơi vào tay những kẻ như Huyết Đao Khách.

Đêm tối buông xuống, không gian U Minh Cốc trở nên lạnh lẽo và đáng sợ hơn bao giờ hết. Tần Mặc cuối cùng cũng đến được bờ Hồ Độc Dịch, nơi được cho là trung tâm của tà khí. Mặt hồ xanh lục quỷ dị, không phản chiếu ánh trăng hay những vì sao, chỉ sủi bọt khí độc từng đợt, tạo ra những âm thanh kỳ lạ, như tiếng thở hổn hển của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Mùi lưu huỳnh, khí độc và mùi tanh nồng nặc bốc lên từ mặt hồ, hòa quyện vào làn sương mù độc hại, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Những cây cối chết khô ven bờ, với những cành cây trơ trụi, vươn mình ra mặt hồ như những cánh tay xương xẩu, tạo nên một khung cảnh hoang tàn, u ám.

Ẩn mình sau một tảng đá lớn đã nhuốm màu xanh rêu độc hại, Tần Mặc quan sát mặt hồ. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng một ‘ý chí’ khổng lồ, đau đớn và giận dữ đang ẩn sâu dưới đáy hồ. Đó là ‘ý chí’ của chính hồ nước, bị cưỡng ép trở thành một nguồn năng lượng tà ác, một lò luyện độc dược cho những kẻ tham lam. Nó muốn được trong lành, muốn nuôi dưỡng sự sống, nhưng giờ đây nó bị bẻ cong, bị biến chất, trở thành một suối nguồn của sự hủy diệt. ‘Ý chí’ của nó đang gào thét trong câm lặng, muốn được yên bình, muốn được thanh tẩy.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc thấy một bóng người lướt qua xa xa, dáng vẻ quen thuộc của Huyết Đao Khách. Thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, áo giáp đen thô kệch nhuốm màu máu khô. Dù chỉ là một thoáng, nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được ‘ý chí’ lạnh lẽo, tàn bạo và cuồng vọng từ kẻ đó. Hắn đang đứng bên bờ hồ, thực hiện một nghi thức nào đó, những luồng khí độc từ hồ cuộn xoáy quanh hắn, như đang bồi đắp cho sức mạnh tà ác của hắn. ‘Hắn đã ở đây,’ Tần Mặc thầm nghĩ, lòng hắn dâng lên một sự phẫn nộ lạnh lẽo. ‘Hắn đã biến một hồ nước thành một lò luyện tà khí. Ý chí của hồ nước này đang gào thét... Nó muốn được yên bình, muốn được thanh tẩy.’

Tần Mặc cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn lao ra, muốn ngăn chặn Huyết Đao Khách, muốn giải thoát cho ‘ý chí’ đang đau khổ của hồ nước. Nhưng hắn cũng nhận ra sự bất lực của mình. Với sức mạnh hiện tại, đối đầu trực diện với một tu sĩ cấp cao như Huyết Đao Khách, kẻ đã nhuốm mình trong tà khí và sự tàn bạo, chẳng khác nào tự sát. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm. Hắn không thể cứu vãn mọi thứ bằng vũ lực.

Tần Mặc nắm chặt tấm ngọc bội Lão Khang đã trao. Luồng khí mát dịu từ ngọc bội như nhắc nhở hắn về lời dặn dò của ông. Hắn cần phải bình tĩnh, phải thấu hiểu, phải tìm ra một con đường khác. Hắn quyết định không hành động liều lĩnh, mà thay vào đó, ghi nhớ tất cả những gì hắn đã ‘nghe’ và ‘thấy’. Mùi khí độc, tiếng sủi bọt ghê rợn của hồ, hình ảnh thân cây khô héo, và trên hết là tiếng gào thét câm lặng của ‘ý chí’ vạn vật bị cưỡng ép. Tất cả đều được khắc sâu vào tâm trí hắn, như một lời thề im lặng.

Sự cô độc bao trùm lấy Tần Mặc. Hắn là người duy nhất thấu hiểu nỗi đau này, gánh chịu gánh nặng này. Hắn không có một binh khí mạnh mẽ, không có một công pháp tu luyện đỉnh cao. Hắn chỉ có đôi tai có thể lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ và một trái tim đầy đồng cảm. Nhưng chính điều đó lại là vũ khí mạnh mẽ nhất của hắn. Cuộc đối đầu này không phải là một trận chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của bản chất, của ý chí. Tần Mặc biết, Huyền Vực đang đứng trước bờ vực của sự hủy diệt, và hắn, một thiếu niên vô linh căn từ Vô Tính Thành, lại chính là người duy nhất có thể lắng nghe tiếng kêu cứu của nó. Bóng tối đã lan tỏa từ kinh thành, bao trùm lấy vùng đất bình yên Vô Tính Thành, và Tần Mặc biết, hắn không thể nào khoanh tay đứng nhìn, dù con đường phía trước có cô độc và hiểm nguy đến đâu. Hắn phải tìm ra cách để vạn vật từ chối tu luyện theo lối cực đoan, hoặc dẫn dắt chúng tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải "lên tiên" theo ý nguyện của những kẻ cuồng vọng kia.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free