Vạn vật không lên tiên - Chương 6: Hồi Ức Cổ Thụ và Bóng Tối Thành Đô
Bóng tối từ kinh thành đã bắt đầu lan tỏa, dù Vô Tính Thành vẫn chìm trong giấc ngủ bình yên dưới ánh trăng. Nhưng với Tần Mặc, sự yên bình ấy giờ đây mang một sắc thái khác, một lớp màng mỏng manh có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Khi vầng dương đầu tiên ló rạng, nhuộm vàng những mái nhà đơn sơ và con đường đất quen thuộc, Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt đã dạo bước trên Phố Chợ Sáng, nơi cuộc sống thường nhật vẫn diễn ra náo nhiệt.
Phố Chợ Sáng, nơi trái tim của Vô Tính Thành đập những nhịp đập chân thật nhất, bấy giờ đã tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng của lão thợ hồ, tiếng cười nói giòn tan của đám trẻ chạy đuổi theo nhau, tiếng gà kêu quang quác từ phía cuối chợ, và tiếng mặc cả khe khẽ của các bà các mẹ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng mộc mạc của sự sống. Những gian hàng gỗ đơn giản san sát nhau, mái che bằng vải bạt cũ kỹ nhưng đủ che nắng che mưa, những con đường lát đá cuội đã nhẵn bóng theo năm tháng. Mùi hương của thức ăn mới nấu, của hoa quả chín mọng, của đất ẩm sau đêm sương, và thoang thoảng hương thảo mộc từ các tiệm thuốc bắc, tất cả tạo nên một bầu không khí dân dã, ấm áp và thân thiện mà Tần Mặc yêu quý hơn bất cứ thứ gì trên đời. Hắn vẫn cầm trên tay cây cảnh lạ mà hắn đã nhặt được, thứ mà hắn vẫn cảm nhận được sự rung động mờ nhạt từ nó, một sự rung động không thuộc về Vô Tính Thành, nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ.
Hạ Nguyệt bước bên cạnh hắn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ấy giờ đây ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng khẽ siết chặt bàn tay Tần Mặc.
“Cây này vẫn còn... rung động sao, Mặc?” Giọng nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự yên bình giả tạo xung quanh. Nàng hướng ánh mắt về phía cây cảnh nhỏ trong tay Tần Mặc, thứ mà từ khi xuất hiện đã mang theo một điềm báo lạ lùng.
Tần Mặc vuốt ve nhẹ nhàng những chiếc lá xanh sẫm của cây cảnh, cảm nhận từng mạch đập tinh tế của nó. Hắn nhìn xa xăm, vượt qua những mái ngói cũ kỹ, những tán cây xanh tươi, về phía chân trời nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. “Nó như một con mắt, Nguyệt à,” hắn đáp, giọng trầm hơn mọi khi, “một con mắt đang nhìn trộm chúng ta, dò xét từng hơi thở của Vô Tính Thành. Nhưng đồng thời, ta cũng cảm thấy được sự sợ hãi từ nó. Một nỗi sợ hãi rất nguyên bản, rất sâu xa.”
Hạ Nguyệt nhíu mày, ánh mắt tràn đầy ưu tư. Nàng thấu hiểu năng lực của Tần Mặc, biết rằng mỗi lời hắn nói ra đều chứa đựng những cảm nhận sâu sắc mà người thường không thể nào chạm tới. “Sợ hãi? E rằng nó đang sợ hãi chính những thứ đã cử nó đến đây, sợ hãi cái ý chí đang sai khiến nó.” Nàng dừng lại, nhìn quanh những khuôn mặt hiền lành, những nụ cười vô tư của người dân Vô Tính Thành đang bận rộn với cuộc sống mưu sinh. Một nỗi buồn khó tả dâng lên trong lòng nàng. “Liệu chúng ta có thể làm gì để bảo vệ nơi này, Mặc? Liệu có cách nào để giữ cho Vô Tính Thành mãi mãi được yên bình như bây giờ không?”
Tần Mặc không đáp. Hắn chỉ nhẹ nhàng siết lại bàn tay Hạ Nguyệt, ánh mắt vẫn trầm tư và xa xăm. Nỗi lo lắng của nàng cũng chính là nỗi trăn trở sâu thẳm trong lòng hắn. Hắn cảm nhận được rằng, sự yên bình này đang đứng trên bờ vực của một sự thay đổi lớn lao, một cơn sóng thần có thể cuốn trôi tất cả những gì Vô Tính Thành đã gây dựng suốt bao đời. Hắn vuốt ve thêm một lần nữa chiếc lá của cây cảnh lạ, như thể đang trấn an nó, hoặc trấn an chính mình. Sự rung động từ cây cảnh vẫn đó, mờ nhạt nhưng dai dẳng, một sợi dây vô hình kết nối hắn với thế giới bên ngoài, một thế giới đầy rẫy khát vọng và tranh đoạt.
***
Khi mặt trời đã lên cao, tỏa ánh nắng dịu nhẹ xuống những con đường đất, Tần Mặc và Hạ Nguyệt tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi vẫn thường lui tới để tìm chút thanh tĩnh giữa những ưu tư. Quán trà được dựng bằng gỗ đơn sơ, nhưng lại toát lên vẻ ấm cúng đến lạ. Một sân nhỏ với ao cá hiền hòa, nơi những chú cá vàng bơi lội lượn lờ, và mái hiên rộng rợp bóng cây cổ thụ đã già, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng nói chuyện rì rầm của vài ba khách quen, và tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, tất cả hòa quyện vào nhau, xoa dịu tâm hồn con người. Mùi trà thơm ngát quyện cùng hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ tự nhiên, khiến lòng người thư thái đến lạ.
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và bộ râu dài trắng muốt, đang ngồi nhâm nhi chén trà nóng, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông hướng về phía ao cá, như đang ngắm nhìn một điều gì đó rất xa xăm. Ông vẫn mặc chiếc áo vải thô giản dị, toát lên vẻ an nhiên tự tại của một người đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. Khi thấy Tần Mặc và Hạ Nguyệt bước vào, ông khẽ mỉm cười.
“Cháu vẫn còn ưu tư về những điều ngoài kia sao, Mặc?” Lão Khang cất tiếng hỏi, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Ông mời cả hai ngồi xuống chiếc bàn gỗ quen thuộc.
Tần Mặc đặt cây cảnh lạ xuống bàn, khẽ thở dài. Hắn không thể che giấu những trăn trở trong lòng mình trước Lão Khang. “Vâng, Lão Khang. Những ‘ý chí’ ấy... chúng không hề yên tĩnh. Có vẻ như chúng đang ngày càng trở nên dữ dội hơn, và ta cảm thấy chúng đang tiến gần Vô Tính Thành.” Hắn nhìn vào chén trà bốc khói nghi ngút, hình ảnh những ‘ý chí’ hỗn loạn từ xa thoáng hiện trong tâm trí hắn.
Đúng lúc đó, Bà Hoa, bà lão tiệm thuốc, bước ngang qua Quán Trà Vọng Nguyệt. Bà gầy gò, tóc búi gọn, đeo chiếc kính lão đã ngả màu thời gian. Khuôn mặt bà khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng, nhưng ánh mắt lại dịu dàng và thanh thản lạ thường. Trên tay bà là một giỏ đầy ắp những loại thảo mộc tươi xanh, tỏa ra mùi hương lành lạnh đặc trưng. Bà khẽ dừng lại khi thấy Tần Mặc và Lão Khang.
“Mọi cây cỏ, dù là loại yếu ớt nhất, đều có cách tự mình tìm được sự sống, nếu ta biết lắng nghe chúng,” Bà Hoa khẽ nói, giọng bà trầm ấm nhưng rõ ràng, như một lời thì thầm của gió. Bà không nhìn thẳng vào Tần Mặc, mà chỉ lướt ánh mắt qua cây cảnh lạ trên bàn, rồi lại hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi xanh biếc. “Chúng ta đừng vội vàng phán xét hay ép buộc. Cứ để chúng tự nhiên phát triển, tự nhiên tìm con đường của mình. Đó mới là cách để chúng thực sự mạnh mẽ.”
Nói đoạn, Bà Hoa khẽ gật đầu chào Lão Khang và Tần Mặc rồi tiếp tục bước đi, dáng người gầy gò khuất dần sau tán lá. Tần Mặc nhìn theo bóng lưng bà, từng lời nói của bà vang vọng trong tâm trí hắn. "Lắng nghe chúng... đừng vội vàng phán xét hay ép buộc..." Những lời ấy, dù đơn giản, lại mang một chiều sâu triết lý mà hắn đang cố gắng thấu hiểu. Lão Khang nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt thâm thúy nhìn Tần Mặc, như thể ông biết rõ những gì đang diễn ra trong lòng hắn. Ông không nói thêm lời nào, chỉ để lại không gian cho Tần Mặc tự mình suy ngẫm. Hạ Nguyệt cũng im lặng, nàng cảm nhận được sự đặc biệt trong lời nói của Bà Hoa, và nàng tin rằng Tần Mặc sẽ tìm thấy câu trả lời. Quán trà lại chìm vào sự yên bình vốn có, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo, như đang xoa dịu những ưu tư trong lòng người.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, Tần Mặc, với những lời nói của Bà Hoa và Lão Khang vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tìm đến Cây Thần Cổ Thụ, một biểu tượng của Vô Tính Thành. Đây không chỉ là một cây cổ thụ bình thường, mà là một sinh thể đã chứng kiến hàng ngàn năm lịch sử, đứng sừng sững ở rìa Vô Tính Thành, nơi rừng nguyên sinh bao bọc lấy mảnh đất này. Cây cao lớn đến mức ngọn của nó vươn tận mây xanh, thân cây sần sùi, to lớn đến mấy người ôm không xuể, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian. Xung quanh nó, không khí trở nên trang nghiêm, linh thiêng lạ thường, như thể có một nguồn năng lượng cổ xưa đang cuộn chảy. Tiếng gió lướt qua những tán lá dày đặc tạo thành một bản nhạc xào xạc trầm hùng, tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, và một làn sương mỏng đã bắt đầu giăng mắc, khiến khung cảnh càng thêm huyền ảo. Mùi gỗ mục, rêu phong, và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của sự sống trường tồn.
Tần Mặc nhẹ nhàng bước đến gần, đặt lòng bàn tay lên lớp vỏ cây sần sùi, gồ ghề. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng làm trống rỗng tâm trí mình, để những giác quan khác có thể vươn xa hơn, chạm đến tận cùng ‘ý chí tồn tại’ của cổ thụ. Hắn cảm nhận được sự rung động mãnh liệt dưới lòng bàn tay, một nhịp đập chậm rãi nhưng kiên cường, chứa đựng hàng ngàn năm tĩnh lặng. Hắn cảm nhận được những mạch gỗ đang âm thầm luân chuyển dưỡng chất, những rễ cây đang cắm sâu vào lòng đất mẹ, hút lấy tinh hoa của đại địa. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của cổ thụ khi đương đầu với bao giông bão, bao biến cố của thời gian.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc như hòa mình vào dòng chảy ký ức của cổ thụ. Hắn thấy những hình ảnh mờ ảo của Vô Tính Thành thuở sơ khai, những con người đầu tiên đặt chân đến đây, gieo mầm sự sống. Hắn thấy những thế hệ nối tiếp nhau, sống cuộc đời bình dị, không tranh giành, không ham muốn vươn cao. Hắn cảm nhận được sự bình yên sâu sắc, sự an nhiên tự tại mà vạn vật ở Vô Tính Thành đã gìn giữ qua bao thế kỷ. "Ngàn năm tĩnh lặng... ngàn năm kiên cường..." Tần Mặc thầm nhủ, lòng hắn tràn ngập sự kính phục và yêu mến đối với mảnh đất này. Cây cổ thụ như một chứng nhân lịch sử, một cuốn biên niên sử sống động, đã ghi lại mọi hơi thở, mọi ý chí của Vô Tính Thành. Nó không thăng tiên, nó không cần tu luyện, nhưng sự tồn tại của nó lại là một minh chứng hùng hồn nhất cho một ý chí tồn tại bền bỉ, chân thực nhất.
Tuy nhiên, giữa dòng chảy ký ức êm đềm ấy, một làn sóng lạnh lẽo, đầy hỗn loạn bất ngờ ập đến, xuyên qua lớp sương mù và không gian, chạm đến ý thức của Tần Mặc. Đó là những ‘ý chí’ xa xăm, những âm thanh hỗn độn và đầy thù hận, vọng về từ một nơi rất xa – Hoàng Thành Thiên Long. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức tàn bạo, những khát khao quyền lực và sự cưỡng ép vô độ đang sôi sục tại đó. Hắn cảm nhận rõ rệt một ‘ý chí’ lạnh lẽo, đầy sát khí, một thứ ‘vật tính’ bị bóp méo đến dị dạng. "Nhưng còn những tiếng gào thét kia, những ý chí đầy thù hận từ xa..." Tần Mặc khẽ rùng mình.
Trong tâm trí hắn, h��nh ảnh Huyết Đao Khách hiện lên rõ nét, không phải là một hình hài mà là một khối ‘ý chí’ cuồng bạo, đang bàn bạc kế hoạch tại Hẻm Phố Đen, một nơi vốn dĩ ẩn chứa những âm mưu và sự tàn độc. Hắn cảm nhận được sự thô lỗ, cộc cằn và lạnh lùng toát ra từ ‘ý chí’ đó, cùng với khát khao không đáy muốn chiếm đoạt và kiểm soát. Rồi, những ‘ý chí’ khác lại hiện ra, yếu ớt hơn, nhưng đầy rẫy sự đau đớn và phẫn nộ. Đó là ‘ý chí’ của những vật phẩm bị cưỡng ép ‘khai linh’ tại Nhà Kho Cũ Kỹ, nơi mà các tu sĩ đã dùng thủ đoạn tàn bạo để kích hoạt ‘vật tính’ của chúng, biến chúng thành công cụ phục vụ cho mục đích thăng tiến của mình. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé, sự hỗn loạn trong ‘ý chí’ của những vật phẩm đó – một phần muốn chống cự, một phần bị bẻ cong, và tất cả đều chìm trong nỗi thống khổ khôn cùng. Đây chính là bi kịch của việc ‘thoát ly bản chất’, của việc cưỡng ép vạn vật ‘lên tiên’ theo một cách tàn bạo.
Một làn gió lạnh lướt qua tán lá cổ thụ, khiến những chiếc lá khẽ rung rinh, như một lời an ủi, nhưng cũng là một lời cảnh báo. Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự trầm tư sâu sắc và một nỗi lo âu khó giấu. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được. Sự bình yên của Vô Tính Thành đang bị đe dọa, không phải bởi một kẻ thù hữu hình, mà bởi một ‘ý chí’ khổng lồ, một khát vọng điên cuồng muốn thay đổi bản chất của vạn vật. Gánh nặng trách nhiệm bảo vệ quê hương ngày càng đè nặng lên vai hắn, đối lập gay gắt với khát khao giữ gìn sự bình yên vốn có. Hắn cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp thuần khiết của Vô Tính Thành, nhưng cũng thấm thía mối đe dọa tàn khốc đang tiến đến từ thế giới bên ngoài.
Hoàng Thành Thiên Long, nơi các thế lực bên ngoài đang âm thầm chuẩn bị, đang biến Vô Tính Thành thành mục tiêu tiếp theo của họ. Cuộc xâm lược đã cận kề, và bóng tối đã thực sự lan tỏa từ kinh thành, bao trùm lấy vùng đất bình yên Vô Tính Thành, như một lời tiên tri bi tráng về một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cây cổ thụ vẫn đứng đó, sừng sững giữa làn sương đêm, như một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão sắp tới, im lặng chứng kiến, và Tần Mặc biết, hắn không thể nào khoanh tay đứng nhìn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.