Vạn vật không lên tiên - Chương 5: Thanh Kiếm Thức Giấc và Bóng Râm Từ Kinh Thành
Màn đêm buông xuống Phố Chợ Sáng, không khí tĩnh mịch hơn mọi khi, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, sự tĩnh mịch ấy lại càng làm nổi bật lên những tiếng vọng bất an. Hắn đứng đó, bên cạnh dấu chân lạ in sâu trên nền đất ẩm ướt và chậu cây cảnh nhỏ bé nhưng ẩn chứa một “ý chí” nhân tạo đầy dò xét. Hạ Nguyệt đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm rất nhỏ trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Sự lo lắng trong nàng không thể che giấu, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, đặt bàn tay mềm mại lên cánh tay Tần Mặc, như muốn truyền cho hắn một chút hơi ấm, một chút sức mạnh.
“Họ đã đến đây, Hạ Nguyệt. Họ đã bắt đầu dòm ngó Vô Tính Thành của chúng ta,” Tần Mặc lặp lại, giọng hắn trầm thấp, như một lời tự thú hơn là một lời thông báo. Hắn không nhìn nàng, ánh mắt vẫn dán vào chậu cây cảnh. Cái “ý chí tồn tại” của nó, dù bị ép buộc và méo mó, vẫn cứ như một con mắt lạnh lẽo đang quan sát, một tai đang lắng nghe, khiến hắn cảm thấy toàn thân mình trần trụi trước một thế lực vô hình. Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào chiếc lá xanh đậm kia một lần nữa. Lần này, hắn không chỉ cảm nhận được năng lượng dò xét, mà còn là một làn sóng khao khát được trở về với đất mẹ, được sống một cuộc đời thực vật bình thường, không bị cắt tỉa, không bị gò ép làm một thứ “công cụ” đầy quyền năng nhưng cũng đầy đau đớn. Cái khao khát ấy, thầm kín và yếu ớt, lại càng khiến lòng Tần Mặc nặng trĩu. Hắn có thể nghe thấy lời van xin không lời của nó, về sự tự do, về sự thanh thản, về việc được là chính nó, thay vì một hình hài bị ép buộc phải “khai linh” và phục vụ cho một mục đích nào đó.
Hạ Nguyệt siết nhẹ tay hắn. “Nhưng chúng ta đã làm gì sai đâu, anh Mặc? Chúng ta chỉ sống cuộc đời của mình, không tranh giành, không ham muốn. Tại sao họ lại muốn làm phiền chúng ta?” Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa một sự hoang mang sâu sắc. Sự bình yên của Vô Tính Thành, niềm tin của nàng vào cuộc sống giản dị, dường như đang bị lung lay bởi hiện thực khắc nghiệt này.
Tần Mặc quay sang nhìn nàng, một nụ cười nhợt nhạt thoáng qua trên môi. “Có lẽ, chính sự bình yên của chúng ta lại là điều họ không thể hiểu, hoặc điều họ thèm muốn. Hoặc, họ sợ hãi một điều gì đó mà chúng ta đại diện.” Hắn khẽ thở dài, rồi cẩn thận bế chậu cây cảnh lên. “Chúng ta không thể để nó ở đây. Nó là một con mắt, là một tai. Ta sẽ mang nó về.”
Hạ Nguyệt gật đầu, theo sát hắn khi họ rời khỏi góc chợ vắng vẻ. Con đường trở về nhà, vốn thường ngày tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp, giờ đây lại mang một vẻ u ám, nặng nề. Mỗi bước chân của Tần Mặc như đang giẫm lên một tương lai đầy bất trắc. Hắn biết, từ giờ trở đi, sự bình yên mà họ trân trọng sẽ không còn là tuyệt đối nữa. Mối đe dọa, từ những tiếng vọng xa xôi trong tâm trí hắn, giờ đã biến thành một dấu chân cụ thể trên đất, một “ý chí” nhân tạo ẩn mình trong chiếc chậu cây cảnh vô tri. Gánh nặng của định mệnh, của trách nhiệm, đã trở thành một hiện thực tàn khốc, đè nặng lên đôi vai của thiếu niên Vô Tính Thành. Hắn biết, Lão Khang đã từng nói, “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Nhưng có lẽ, điều đó không chỉ nói về vạn vật, mà còn nói về cả những kẻ đang cưỡng ép vạn vật phải thăng tiên. Và Vô Tính Thành, nơi chối bỏ con đường đó, lại đang trở thành tâm điểm của cơn bão. Hắn nắm chặt chậu cây, cảm nhận sự rung động yếu ớt của ‘ý chí’ đau khổ bên trong, và một tia quyết tâm lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rải những tia vàng óng ả xuống Phố Chợ Sáng, xua tan đi phần nào bóng đêm nặng nề của đêm qua. Tiếng rao hàng đã vang lên rộn rã trở lại, tiếng cười nói của những người bán hàng và khách mua vang vọng khắp nơi. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa, cùng với tiếng côn trùng rỉ rả từ những bụi cây ven đường, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống bình dị. Mùi thức ăn dân dã từ các quán nhỏ, mùi hoa quả chín mọng và hương thảo mộc từ các gánh hàng vẫn còn vương vấn trong không khí, xoa dịu tâm hồn, mang lại một cảm giác thân thuộc, ấm áp đến nao lòng. Đường phố lát đá cuội, giờ đây được tắm trong ánh nắng vàng, trở nên lung linh huyền ảo, phản chiếu những bóng người đang thong dong tản bộ, hòa mình vào nhịp sống chậm rãi của Vô Tính Thành.
Tần Mặc và Hạ Nguyệt cùng nhau dạo bước trên phố. Hắn vẫn cầm chậu cây cảnh lạ từ đêm qua, cẩn thận như thể đó là một sinh linh bé bỏng. Thỉnh thoảng, hắn lại khẽ chạm vào một chiếc lá, cảm nhận những rung động bất an từ “ý chí” nhân tạo bên trong nó, khiến đôi mắt hắn khẽ chùng xuống. Hạ Nguyệt đi bên cạnh, cố gắng làm hắn phân tâm khỏi những lo âu đang gặm nhấm tâm trí. Nàng chỉ vào một gánh hàng bán bánh, giọng nói trong trẻo như tiếng suối.
“Anh Mặc, nhìn kìa, bánh hạt dẻ mới ra lò. Anh có muốn thử không? Mùi thơm quá chừng.” Nàng cố gắng mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn không giấu được vẻ quan tâm.
Tần Mặc khẽ lắc đầu. “Không sao, Nguyệt. Em cứ ăn đi.” Hắn vẫn nhìn xa xăm, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó vô hình trong không khí, hay đang lắng nghe một lời thì thầm mà chỉ hắn mới có thể nghe được. Sự bình yên của Vô Tính Thành, dù vẫn hiện hữu rõ ràng, nhưng trong mắt hắn, giờ đây mong manh hơn bao giờ hết, như một tấm màn lụa mỏng manh có thể bị xé rách bất cứ lúc nào.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn, đôi mắt trong veo của nàng nhìn thẳng vào hắn. “Anh Mặc, đừng mãi suy nghĩ về thứ đó nữa. Vô Tính Thành vẫn bình yên mà. Chúng ta vẫn ở đây, vẫn sống cuộc sống của chúng ta. Chẳng phải Lão Khang từng nói, bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy đó sao?” Nàng cố gắng trấn an hắn, nhưng chính nàng cũng đang tìm kiếm sự trấn an từ lời nói của mình.
Tần Mặc quay sang nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm phản chiếu nỗi lo lắng ẩn sâu trong tâm hồn hắn. “Anh không biết nữa, Nguyệt. Cảm giác này… như có một cơn bão đang kéo đến, dù chúng ta không nhìn thấy chân trời.” Hắn khẽ vuốt ve chiếc lá xanh đậm của chậu cây cảnh, như đang cố gắng xoa dịu cả nỗi bất an của mình và của vật vô tri kia. “Cái ‘ý chí tồn tại’ của nó, dù bị ép buộc, nhưng vẫn mang theo một luồng khí lạnh lẽo, một sự dò xét không ngừng. Nó là một dấu hiệu, Nguyệt. Một dấu hiệu không thể bỏ qua.”
Đúng lúc đó, một cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sáng long lanh, từ đâu chạy đến, vòng tay ôm lấy chân Tần Mặc. Đó là Tiểu Đường, đứa trẻ hồn nhiên nhất Vô Tính Thành, con bé thường hay chạy theo Tần Mặc để nghe hắn kể chuyện về những ‘ý chí’ mà hắn nghe được từ vạn vật.
“Anh Tần Mặc ơi! Kể chuyện cho em nghe đi!” Tiểu Đường ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. “Hôm nay, anh Mặc có nghe thấy gì lạ không?” Con bé không hề hay biết về sự căng thẳng đang bao trùm Tần Mặc, chỉ đơn thuần muốn được nghe những câu chuyện kỳ diệu từ người anh mà nó ngưỡng mộ.
Tần Mặc nhìn Tiểu Đường, ánh mắt hắn dịu đi trông thấy. Sự hồn nhiên của con bé như một làn gió mát xoa dịu trái tim đang nặng trĩu của hắn. Hắn khẽ vuốt ve mái tóc đen nhánh của Tiểu Đường, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Hôm nay, anh Mặc có nghe thấy một câu chuyện buồn từ một cái cây nhỏ. Một cái cây bị ép buộc phải mang theo một bí mật.” Hắn cố gắng đơn giản hóa câu chuyện, không muốn gieo rắc sự sợ hãi vào tâm hồn non nớt của con bé. “Nó muốn được về với đất mẹ, được tự do mọc theo ý mình, chứ không muốn bị cắt tỉa, bị gò ép làm một vật trang trí.”
Tiểu Đường nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe. “Vậy anh Mặc có giúp nó được không? Anh Mặc luôn giúp mọi vật mà.” Lời nói vô tư của con bé lại chạm vào một góc khuất trong lòng Tần Mặc, khiến hắn suy nghĩ về trách nhiệm của mình, không chỉ với vạn vật mà còn với cả Vô Tính Thành này. Hạ Nguyệt nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Tiểu Đường, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác ấm áp xen lẫn xót xa. Nàng biết, gánh nặng trên vai Tần Mặc ngày càng lớn, nhưng sự hồn nhiên của Tiểu Đường, sự tin tưởng của con bé vào hắn, lại là một động lực không nhỏ.
Tần Mặc khẽ gật đầu, một tia kiên định lóe lên trong đôi mắt hắn. “Anh sẽ cố gắng, Tiểu Đường. Anh sẽ cố gắng để mọi vật đều được là chính nó.” Hắn ôm Tiểu Đường vào lòng, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của con bé. Trong khoảnh khắc đó, hắn cố gắng gạt bỏ nỗi lo lắng, tập trung vào sự bình yên hiện tại, vào những gương mặt thân thương đang bao quanh hắn. Dù cơn bão có thể đang kéo đến, nhưng Vô Tính Thành này, với những con người bình dị, hồn hậu này, vẫn là nơi hắn muốn bảo vệ, là nơi hắn muốn gìn giữ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không đơn độc.
Khi ánh chiều dần buông, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà và con phố, Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt đến Lò Rèn Cự Lực. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng búa đập thép “đinh tai nhức óc”, vang vọng khắp một góc phố. Tòa xưởng rèn uy nghi, với tường đá dày và mái cao, sừng sững giữa những ngôi nhà gỗ bình dị. Những ống khói lớn liên tục nhả ra những cột khói đen đặc, hòa vào nền trời chiều, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng tráng vừa có chút hoang sơ. Càng đến gần, hơi nóng từ lò rèn càng trở nên rõ rệt, phả vào mặt, mang theo mùi sắt nung, than cháy, khói và cả mùi mồ hôi mặn chát của những người thợ. Không khí ở đây luôn nóng bức, ồn ào nhưng cũng đầy sức sống, năng động.
Bước vào bên trong, cảnh tượng càng thêm phần sôi động. Những lò nung đỏ rực như những con mắt lửa khổng lồ, bệ rèn kê san sát, và những người thợ rèn mình trần, cơ bắp cuồn cuộn, đang hăng say làm việc. Tiếng búa đập chan chát vào thép, tiếng lửa cháy bùng bùng trong lò, tiếng than nổ lép bép dưới chân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của lao động và sáng tạo. Tuy nhiên, hôm nay, có một góc lò rèn lại chìm trong sự căng thẳng lạ thường.
Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực, với thân hình vạm vỡ, tay chân cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt lấm lem tro bụi và bộ râu quai nón rậm rạp, đang đứng bất lực trước một bệ rèn. Ông ta không ngừng lau mồ hôi trên trán, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. Trên bệ rèn là một thanh kiếm, Vô Danh Kiếm, thanh kiếm mà ông đã dành bao tâm huyết để rèn, gần như hoàn thành. Nó vốn dĩ phải tỏa ra khí chất sắc bén, lạnh lẽo, nhưng giờ đây, nó lại tối tăm, ảm đạm, như thể đã mất đi tất cả sức sống. Một luồng khí u ám bao trùm lấy nó, khiến những người thợ rèn khác cũng không dám lại gần.
“Tần Mặc! Cuối cùng ngươi cũng đến!” Mã Đại Lực nhìn thấy Tần Mặc, như nhìn thấy phao cứu sinh, vội vàng bước đến. Giọng ông ta khàn đặc vì lo lắng và bất lực. “Ta đã cố gắng hết sức, nhưng thanh kiếm này… nó như đã mất đi linh hồn vậy. Ta không biết phải làm sao! Nó bỗng nhiên trở nên như thế này, ngay khi ta chuẩn bị hoàn thiện nó. Ta đã đổ bao nhiêu tâm huyết vào nó!” Ông ta nhìn thanh kiếm với ánh mắt đầy đau khổ, như thể nhìn đứa con mà mình đã dồn hết tình yêu thương vào đó. “Mọi vật đều có giá trị của nó, nếu biết cách sử dụng, nhưng ta đã không thể dùng được nó nữa.”
Bên cạnh Mã Đại Lực, một người phụ nữ nhỏ nhắn, với đôi tay khéo léo và khuôn mặt hiền hậu, đang cầm một bộ đồ mới bằng vải thô, màu xanh đậm, được thêu những họa tiết đơn giản nhưng tinh xảo. Đó là Thợ May Vân, người thường xuyên ghé thăm lò rèn để mang quần áo mới cho Mã Đại Lực và các thợ rèn khác. Nàng cũng không khỏi lo lắng khi thấy sự cố này.
“Ôi, Mã Đại Lực, chuyện gì vậy?” Thợ May Vân hỏi, giọng nàng dịu dàng nhưng cũng lộ rõ sự bất an. “Thanh kiếm quý mà ngươi đã bỏ bao công sức sao lại ra nông nỗi này? Ta thấy ngươi đã thức trắng bao đêm vì nó.” Nàng đặt bộ đồ mới lên một chiếc ghế gỗ gần đó, ánh mắt dán chặt vào thanh kiếm tối tăm. “Mỗi sợi chỉ đều có linh hồn của nó, và ta tin mỗi thanh kiếm cũng vậy. Có lẽ nó đang có chuyện gì đó?”
Tần Mặc không nói gì, hắn lặng lẽ bước đến bên bệ rèn. Hắn cẩn thận đặt chậu cây cảnh lạ xuống một góc an toàn, rồi đưa bàn tay thon dài của mình ra, khẽ chạm vào lưỡi kiếm lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng “ý chí tồn tại” mạnh mẽ nhưng đầy hỗn loạn ập thẳng vào tâm trí hắn. Đó là một “ý chí” bị kìm nén, bị tổn thương sâu sắc. Thanh kiếm không hề mất linh hồn, mà là nó đang chìm trong một nỗi sợ hãi tột độ, một sự kháng cự mãnh liệt. Nó không muốn trở thành một công cụ giết chóc, không muốn bị ép buộc phải sắc bén, phải hung tợn. Nó khao khát được yên bình, được tồn tại một cách tự do, không bị định đoạt bởi ý chí của con người. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong nó: một mặt là “vật tính” vốn có của một thanh kiếm – sự sắc bén, sự cứng rắn; mặt khác là “ý chí” sâu thẳm muốn được bình yên, muốn được là chính nó, không phải là một công cụ của chiến tranh.
Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây như đang tập trung toàn bộ tinh thần để “lắng nghe” tiếng lòng của thanh kiếm. Hắn không dùng lời nói, mà dùng chính “ý chí” của mình, dùng sự đồng cảm sâu sắc nhất để thâm nhập vào tâm hồn của Vô Danh Kiếm. Hắn thì thầm, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những rung động tinh tế nhất của tâm hồn. “Nó không mất linh hồn, Thúc. Nó… đang sợ hãi. Sợ bị ép buộc. Sợ phải trở thành một thứ mà nó không muốn.” Hắn truyền đi thông điệp của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận, rằng nó có quyền được lựa chọn, quyền được là chính nó. Hắn không cố gắng thay đổi bản chất của nó, mà là cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi, giúp nó tìm lại sự cân bằng giữa “vật tính” và “ý chí tồn tại” sâu thẳm. Hắn nói với nó rằng, sắc bén không nhất thiết phải hung tợn, mạnh mẽ không nhất thiết phải tàn bạo. Nó có thể sắc bén để bảo vệ, mạnh mẽ để dựng xây.
Mã Đại Lực và Thợ May Vân đứng im như tượng, nín thở quan sát. Họ không hiểu Tần Mặc đang làm gì, nhưng họ cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang tỏa ra từ Tần Mặc và thanh kiếm. Dần dần, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Luồng khí u ám bao trùm Vô Danh Kiếm bắt đầu tan biến. Một ánh sáng yếu ớt, rồi mạnh mẽ hơn, bắt đầu phát ra từ lưỡi kiếm, không phải là ánh sáng hung tợn của một binh khí khát máu, mà là một ánh sáng trong trẻo, thanh khiết, mang theo một vẻ đẹp tinh tế. Thanh kiếm trở nên sắc bén, nhưng không còn mang theo sự hung tợn, mà là một sự kiên định, một ý chí mạnh mẽ nhưng cân bằng.
Mã Đại Lực há hốc mồm kinh ngạc. Ông ta dụi mắt liên tục, không tin vào những gì mình đang thấy. “Trời đất ơi… nó… nó sáng lại rồi! Nó đã tìm lại được linh hồn của mình!” Giọng ông ta run rẩy vì xúc động và vui mừng. “Thần kỳ quá! Tần Mặc, ngươi đã làm gì vậy?” Ông ta nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và biết ơn sâu sắc.
Tần Mặc mở mắt ra, khuôn mặt hắn hơi tái đi vì tiêu hao tinh thần, nhưng trong đôi mắt hắn, một tia mãn nguyện lóe lên. Hắn khẽ mỉm cười. “Ta chỉ giúp nó tìm lại chính mình, Thúc ạ. Giúp nó hiểu rằng, nó có thể là một thanh kiếm sắc bén, nhưng không cần phải là một thanh kiếm tàn bạo. Rằng nó có quyền lựa chọn ‘ý chí tồn tại’ của mình.” Hắn nhẹ nhàng rút tay về, ánh sáng từ Vô Danh Kiếm vẫn tỏa ra đều đặn, ấm áp và kiên định.
Thợ May Vân cũng kinh ngạc không kém. Nàng nhẹ nhàng chạm vào thanh kiếm, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và luồng khí bình ổn toát ra từ nó. “Thật không thể tin được… Đúng là mỗi vật đều có linh hồn của nó. Và Tần Mặc, ngươi chính là người có thể nghe thấy những linh hồn ấy.” Nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy sự kính phục.
Mã Đại Lực bế Vô Danh Kiếm lên, cảm nhận trọng lượng và sự sống động của nó. Ông ta không kìm được xúc động, nước mắt lưng tròng. “Ta nợ ngươi một ân tình lớn, Tần Mặc. Ngươi không chỉ cứu thanh kiếm này, mà còn dạy cho ta một bài học quý giá về ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật.” Ông ta nhìn thanh kiếm, rồi nhìn Tần Mặc, trong lòng tràn ngập sự biết ơn. “Mọi vật đều có giá trị của nó, nếu biết cách sử dụng, và quan trọng hơn, nếu biết cách lắng nghe nó.”
Tần Mặc chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi. Hắn biết, công việc của hắn không chỉ là “cứu” vạn vật khỏi sự méo mó, mà còn là giúp con người hiểu và tôn trọng “ý chí tồn tại” của chúng. Đó là con đường mà hắn đã chọn, dù có khó khăn đến mấy. Hắn quay sang nhìn chậu cây cảnh đặt dưới đất, trong lòng thầm nhủ: “Ta sẽ tìm cách để ngươi cũng được là chính mình, cây nhỏ ạ.” Hắn biết, khả năng của mình không chỉ giúp các vật thể nhỏ hay bị tổn thương sâu sắc, mà còn có thể tác động đến ‘ý chí’ của những vật thể lớn hơn, phức tạp hơn. Và điều đó sẽ là một phần quan trọng trong hành trình sắp tới của hắn.
Cùng lúc đó, tại Hoàng Thành Thiên Long, một trong những kinh đô lớn nhất và phồn hoa nhất của Huyền Vực, không khí lại hoàn toàn trái ngược với sự bình yên của Vô Tính Thành. Ánh trăng rằm vằng vặc chiếu rọi xuống những mái ngói vàng son của Hoàng Thành, làm nổi bật lên vẻ uy nghi, tráng lệ của Học Viện Thiên Long – nơi tụ hội tinh hoa tu sĩ của cả vùng đất, và Trường Đấu Giá Thiên Bảo – nơi diễn ra những giao dịch bí mật nhất, quan trọng nhất của giới tu hành. Tuy nhiên, trong một góc tối tại Quán Trọ Lạc Dương, một quán trọ bề thế nằm sâu trong lòng kinh thành, lại là nơi ẩn chứa những âm mưu và toan tính đen tối.
Trong một căn phòng được bài trí xa hoa nhưng lại chìm trong bóng tối, chỉ có ánh nến leo lét tỏa ra từ một góc, Huyết Đao Khách đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da thú, nhấp một ngụm rượu nồng. Hắn ta, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, mái tóc đỏ sẫm thường rũ rượi và đôi mắt nhỏ hẹp nhưng luôn ánh lên sát khí. Bộ giáp trụ đen thô kệch, nhuốm màu máu khô, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của hắn. Thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, tựa vào tường, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, như một lời cảnh báo cho bất kỳ kẻ nào dám làm trái ý hắn.
Đối diện hắn là một thuộc hạ, người này vừa trở về từ một chuyến đi do thám, cúi đầu cung kính báo cáo. Giọng gã thuộc hạ run rẩy, ẩn chứa một sự khó hiểu về Vô Tính Thành.
“Thưa Huyết Đao Khách, Vô Tính Thành vẫn như lời đồn, không có linh khí, không có tu sĩ. Người dân sống cuộc đời bình dị, không có bất kỳ dấu hiệu tu luyện nào. Nhưng… chúng tôi cảm nhận được một thứ gì đó rất khác lạ. Một sự yên bình… đến đáng sợ. Mọi vật ở đó, dù là cây cỏ, đá sỏi, hay cả những thanh kiếm trong lò rèn, đều mang một ‘ý chí’ rất thuần khiết, rất… tự nhiên. Nó không giống với bất kỳ nơi nào khác trên Huyền Vực.” Gã thuộc hạ ngừng lại, như đang cố gắng tìm từ ngữ để diễn tả cảm giác của mình. “Chúng tôi còn thấy một thiếu niên tên Tần Mặc, hắn ta thường xuyên đi lại giữa các vật thể, như thể đang nói chuyện với chúng. Có vẻ hắn là một người có khả năng đặc biệt.”
Huyết Đao Khách nhếch mép, một nụ cười tàn bạo hiện rõ trên khuôn mặt dữ tợn. Hắn gằn giọng, tiếng nói khàn đặc, đầy uy quyền. “Yên bình? Đó là vỏ bọc. Chắc chắn nơi đó giấu giếm bí mật để khôi phục Huyền Vực. Cái thứ ‘ý chí thuần khiết’ mà ngươi nói, cái thứ ‘tự nhiên’ đó chính là thứ mà chúng ta đang tìm kiếm. Ta đã tìm kiếm thông tin ở Học Viện Thiên Long, lục lọi trong các thư tịch cổ của Tàng Kinh Các và thăm dò tại Trường Đấu Giá Thiên Bảo, nơi những bí mật cổ xưa thường được trao đổi. Và ta tin rằng Vô Tính Thành chính là chìa khóa. Chìa khóa để phá vỡ cục diện mất cân bằng hiện tại, chìa khóa để giành lấy quyền lực tối thượng.” Hắn đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm khô khốc. Ánh mắt hắn lóe lên một tia khát khao quyền lực mãnh liệt.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía xa xăm, nơi Vô Tính Thành đang yên bình ngủ yên dưới ánh trăng. “Cái gọi là ‘chân lý thất lạc’ mà lũ lão già lẩm cẩm ở Học Viện Thiên Long vẫn rêu rao, ta nghĩ nó nằm ở đó. Cái việc ‘vạn vật đều không muốn thành tiên’ mà chúng đang cố gắng duy trì, nó đang cản trở Huyền Vực phát triển. Chúng ta sẽ ‘khai linh’ cho Vô Tính Thành, chúng ta sẽ bắt chúng phải ‘thức tỉnh’.” Giọng hắn đầy vẻ miệt thị và khinh bỉ. “Ta đã nhận được lệnh từ trên. Chuẩn bị đi. Sẽ sớm thôi, chúng ta sẽ khiến Vô Tính Thành phải ‘thăng tiên’ theo cách của chúng ta.”
Thuộc hạ rùng mình, cúi đầu nhận lệnh. Huyết Đao Khách đứng dậy, vóc dáng cao lớn của hắn đổ bóng xuống căn phòng, khiến mọi thứ càng thêm u ám. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi đại đao khổng lồ của mình, ánh mắt lóe lên vẻ tàn bạo và quyết đoán. Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi Vô Tính Thành đang yên bình ngủ, nhưng trong tâm trí hắn, Vô Tính Thành đã là một mảnh đất màu mỡ, chờ đợi để bị khai phá, chờ đợi để bị cưỡng ép “thăng cấp” và phục vụ cho mục đích của hắn. Hoàng Thành Thiên Long và các địa điểm khác là trung tâm quyền lực, nơi các thế lực bên ngoài thu thập thông tin và lên kế hoạch, và giờ đây, mục tiêu của họ đã rõ ràng. Cuộc xâm lược đã cận kề, và bóng tối đã bắt đầu lan tỏa từ kinh thành, bao trùm lấy vùng đất bình yên Vô Tính Thành.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.