Vạn vật không lên tiên - Chương 4: Hồn Suối Thức Tỉnh và Ám Ảnh Từ Chân Mây
Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua những tán lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch lát sân rêu phong của Quán Trà Vọng Nguyệt. Không khí buổi sớm mai trong lành, mang theo hơi sương đêm còn đọng lại trên mái hiên gỗ lim, thoang thoảng mùi trà thơm dịu và hương hoa nhài tinh khiết từ khóm cây bên ao cá. Tiếng nước chảy róc rách từ khe đá nhân tạo đổ vào ao cá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xua tan đi phần nào sự bất an còn đọng lại trong tâm trí Tần Mặc.
Hắn ngồi đối diện Lão Khang, chén trà ngọc bích nghi ngút khói tỏa hơi ấm áp lên gương mặt vẫn còn chút tái nhợt của hắn. Đôi mắt đen láy của Tần Mặc, vốn thường trầm tĩnh, giờ đây ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc, như thể những hình ảnh và âm thanh hắn vừa cảm nhận được từ mảnh pháp khí kia vẫn còn vương vấn, vặn vẹo trong tâm hồn. Mảnh kim loại xám xịt, vô tri kia, giờ đây nằm im lìm trên mặt bàn gỗ bóng loáng, trông thật nhỏ bé và vô hại, nhưng đối với Tần Mặc, nó lại mang sức nặng của cả một thế giới đang dần mục ruỗng.
“Con cảm thấy có điều gì đó không đúng, Lão Khang,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, khàn đi một chút. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chén trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. “Những ‘ý chí’ đó… chúng không chỉ bị cưỡng ép, mà còn mang theo một khát khao mãnh liệt, một sự cuồng vọng muốn trở thành thứ gì đó ‘cao hơn’, ‘mạnh hơn’, bất chấp bản chất của chính mình. Con chưa từng cảm nhận được điều gì như vậy ở Vô Tính Thành.”
Lão Khang vuốt chòm râu bạc, ánh mắt già nua nhưng minh mẫn của ông lướt qua mảnh pháp khí, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy trăn trở của Tần Mặc. Ông khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo sự thâm trầm của những năm tháng chất chồng kinh nghiệm và những bí mật đã bị thời gian vùi lấp. “Sức mạnh có thể làm mờ mắt, Tần Mặc. Nó có thể khiến vạn vật quên đi bản nguyên của mình, và con người thì lại càng dễ dàng bị mê hoặc bởi thứ quyền năng hư ảo đó. Niềm tin rằng mọi vật đều có thể ‘thăng tiên’ nếu tu luyện đến cực hạn đã ăn sâu vào tâm trí sinh linh Huyền Vực qua hàng ngàn năm. Họ gọi đó là ‘khai linh’, là ‘thăng cấp’, nhưng thật ra, đó chỉ là một cách bẻ cong ‘vật tính’ của vạn vật, ép buộc chúng vào một con đường không thuộc về mình.”
Ông nhấp một ngụm trà, hơi ấm của nước trà dường như cũng không thể xua đi vẻ u hoài trong ánh mắt. “Cái mảnh vỡ ngươi vừa cảm nhận, nó chính là bằng chứng sống động nhất cho triết lý bị bẻ cong đó. Hàng ngàn, hàng vạn ‘ý chí’ bị nghiền nát, hòa trộn, cưỡng ép để tạo thành một thực thể mới, mang theo khao khát quyền năng của kẻ chủ nhân. Tiếng kêu gào của chúng, sự đau đớn của chúng, đã bị che lấp bởi sự cuồng vọng, và cuối cùng, chúng chỉ còn là công cụ, không còn là chính mình.”
Tần Mặc im lặng, những lời của Lão Khang như từng nhát búa đóng sâu vào tâm hồn hắn, xác nhận những cảm nhận đáng sợ của hắn. Hắn nhớ lại những hình ảnh mơ hồ hiện lên trong tâm trí: những lò rèn khổng lồ không ngừng nghỉ, những linh hồn vật thể bị xé toạc, những ngọn núi cao vút mây mù bao phủ nơi Thanh Vân Tông hay Tàng Khí Các ngự trị, tất cả đều nhuốm màu của sự cưỡng ép và một khát vọng điên cuồng. “Nhưng tại sao, Lão Khang? Tại sao họ lại làm vậy? Chẳng lẽ, mục đích ‘thăng tiên’ lại quan trọng hơn cả sự tồn tại nguyên bản của vạn vật sao?”
Lão Khang đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu trong không gian yên tĩnh. “Đó là câu hỏi mà không ít người đã từng đặt ra, nhưng rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và sự mù quáng. Khi tất cả đều tin rằng có một con đường tắt để đạt đến đỉnh cao, rằng có một cảnh giới tối thượng đang chờ đợi, rất ít người đủ dũng khí để nghi ngờ. Họ quên mất rằng, đôi khi, sự bình yên và vẻ đẹp thực sự lại nằm trong chính sự tồn tại giản đơn, không cần phải ‘thăng hoa’ theo cách cưỡng ép.”
Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy ẩn ý. “Ngươi, Tần Mặc, với khả năng lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, đang đứng trước một chân lý mà bao đời nay đã bị lãng quên. Ngươi là người duy nhất có thể nghe thấy tiếng kêu cứu của thế giới này. Nhưng để hiểu rõ hơn, để tìm ra con đường đúng đắn, ngươi không chỉ cần lắng nghe bằng tâm hồn, mà còn cần lắng nghe bằng tri thức.”
“Tri thức?” Tần Mặc khẽ hỏi, ánh mắt hắn bối rối. “Con không có linh căn, không có thiên phú tu luyện. Tri thức nào có thể giúp con đối mặt với những thế lực hùng mạnh kia?”
“Tri thức không chỉ là những phép thuật hay công pháp, Tần Mặc,” Lão Khang nhẹ nhàng đáp. “Tri thức chân chính là khả năng thấu hiểu bản chất vạn vật, là sự minh triết để phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Ở Vô Tính Thành này, có một người đã dành cả đời để nghiên cứu những triết lý cổ xưa, những ghi chép bị lãng quên về ‘vạn vật triết lý’ – đó là Thầy Giáo Lương.”
Tần Mặc ngẩng đầu lên, trong mắt hắn lóe lên tia hy vọng. Thầy Giáo Lương, vị học giả già gầy gò, luôn mang theo cuốn sách cũ kỹ, người mà hắn vẫn thường thấy đi dạo quanh làng. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, những lời dạy tưởng chừng như đơn giản của Thầy Lương lại có thể ẩn chứa chìa khóa giải đáp những thắc mắc sâu xa đến vậy.
“Thầy Giáo Lương… ông ấy có thể giúp con sao?”
“Thầy Lương không thể cho ngươi câu trả lời trực tiếp,” Lão Khang lắc đầu. “Nhưng ông ấy có thể chỉ cho ngươi con đường để tự mình tìm thấy nó. Ngươi đã lắng nghe bằng tai, bằng tâm hồn. Giờ đây, hãy học cách lắng nghe bằng trí tuệ, bằng sự suy ngẫm. Tri thức là ngọn đèn soi sáng, nó sẽ dẫn lối cho ngươi trong bóng tối của sự mù quáng. Sức mạnh có thể làm mờ mắt, nhưng tri thức chân chính sẽ soi rọi con đường.”
Lời nói của Lão Khang như một luồng gió mát xua tan đi phần nào sự nặng nề trong lòng Tần Mặc. Hắn nhìn mảnh pháp khí trên bàn, nó vẫn vô tri như cũ, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, đằng sau sự im lặng của nó là một bi kịch của cả một thế giới. Một thế giới đang bị bóp méo, bị cưỡng ép vào một con đường sai lầm. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng thêm nặng nề, nhưng đồng thời, một tia quyết tâm cũng bắt đầu nhen nhóm trong đôi mắt hắn. Hắn phải hiểu, phải tìm ra chân lý, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho sự bình yên của Vô Tính Thành, và có lẽ, cho cả Huyền Vực này. Hắn đứng dậy, cúi đầu tạ ơn Lão Khang, rồi quay bước, lòng mang theo những băn khoăn mới và một tia hy vọng mong manh. Ánh nắng sớm mai đã lên cao, nhuộm vàng con đường lát đá dẫn ra khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi sự bình yên đang dần bị bóng tối của một cuộc chiến triết lý xâm lấn.
***
Tần Mặc men theo con đường lát đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn giữa những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, mái ngói màu đất nung đơn giản. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ Suối Tinh Lộ, len lỏi qua các khu dân cư, tạo thành những con kênh nhỏ trong vắt, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái nhỏ. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp và mùi hoa cỏ dại ven đường quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm dịu mát đặc trưng của Vô Tính Thành. Hắn bước đi chậm rãi, đôi mắt quan sát mọi vật xung quanh, như thể đang cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất của sự bình yên này, sợ rằng một ngày nào đó chúng sẽ biến mất.
Bầu không khí ở Vô Tính Thành luôn yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường, nhưng không hề nhàm chán. Có một sự ấm áp tỏa ra từ cộng đồng, những tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân khi trao đổi hàng hóa hay ngồi uống trà dưới mái hiên. Nhưng ẩn sâu trong sự tĩnh lặng đó, Tần Mặc lại cảm thấy một chút u buồn, suy tư về sự hữu hạn của đời người, về cái giá của sự bình yên. Ánh sáng mặt trời chiếu qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng dịu nhẹ trên đường phố, mang lại cảm giác an yên đến nao lòng.
Hắn tìm đến nhà Thầy Giáo Lương, một ngôi nhà nhỏ nằm nép mình dưới bóng cây cổ thụ sum suê, với tường gỗ đã ngả màu thời gian và mái ngói phủ rêu phong. Ngôi nhà không lớn, nhưng cửa sổ luôn rộng mở, để lộ ra những kệ sách gỗ chất đầy những cuốn sách cổ kính, bìa đã ố vàng, giấy đã sờn rách. Mùi giấy cũ, mực khô và hương thảo mộc từ những lọ thuốc nhỏ trên bàn phảng phất trong không khí.
Thầy Giáo Lương, một ông lão gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đang ngồi đọc sách dưới hiên nhà. Chiếc kính gọng tre đặt trên sống mũi cao, đôi mắt hiền từ nhưng sâu thẳm của ông lướt trên từng dòng chữ. Ông mặc một bộ áo vải thô giản dị, màu xám tro, và trên tay là một cuốn sách bìa da đã bong tróc, tựa đề mờ nhạt đến mức không thể đọc rõ. Khi Tần Mặc đến gần, tiếng bước chân nhẹ nhàng của hắn vẫn không làm Thầy Lương giật mình. Ông dường như đã hòa mình hoàn toàn vào thế giới tri thức của mình.
“Thầy Lương,” Tần Mặc khẽ gọi, cúi đầu chào kính cẩn.
Thầy Giáo Lương ngẩng đầu lên, đôi mắt ông nheo lại một chút dưới ánh nắng, rồi giãn ra khi nhận ra Tần Mặc. Một nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. “À, Tần Mặc đó sao. Lâu lắm rồi mới thấy con ghé thăm. Có chuyện gì khiến con phải bận lòng đến vậy?”
Tần Mặc ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện Thầy Lương, lòng hắn vẫn còn nặng trĩu những suy tư từ cuộc trò chuyện với Lão Khang. Hắn thuật lại tất cả những gì mình đã trải qua: từ khả năng nghe được ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, đến những cảm nhận đáng sợ từ mảnh pháp khí của thương nhân, và lời khuyên của Lão Khang về tri thức. Hắn nói chậm rãi, cân nhắc từng lời, cố gắng diễn tả chính xác những gì hắn đã cảm nhận được, những hình ảnh, những âm thanh hỗn loạn đã vặn vẹo tâm trí hắn.
“Con cảm thấy… một sự cưỡng ép vô hình, Thầy ạ,” Tần Mặc kết lời, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những ngọn núi mờ ảo phía chân trời. “Như thể vạn vật bị tước đoạt đi cái quyền được là chính nó, bị buộc phải đi theo một con đường không thuộc về bản chất của chúng, chỉ để phục vụ cho một khát vọng ‘thăng tiên’ mù quáng.”
Thầy Giáo Lương lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời Tần Mặc. Đôi mắt ông vẫn giữ vẻ hiền từ, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Khi Tần Mặc im lặng, ông đặt cuốn sách xuống, rồi khẽ vuốt râu. “Con nói không sai, Tần Mặc. Vạn vật đều có ‘vật tính’ của riêng mình, một ‘ý chí tồn tại’ độc lập. Như dòng suối kia, nó muốn chảy. Như cây đại thụ kia, nó muốn vươn mình đón nắng. Đó là bản chất, là chân lý. Nhưng qua hàng ngàn năm, niềm tin vào ‘thăng tiên’ đã khiến nhiều người quên đi điều đó. Họ cho rằng, để vươn tới cảnh giới cao hơn, phải thay đổi bản chất, phải ‘khai linh’, phải ‘thăng cấp’.”
Thầy Lương cầm lấy một chiếc lá khô vừa rụng xuống từ cành cây cổ thụ, chậm rãi xoa nhẹ giữa hai ngón tay. “Tri thức không chỉ là những gì ghi trong sách, mà là khả năng thấu hiểu bản chất vạn vật. Khi ta lắng nghe, ta sẽ học được nhiều hơn là khi ta cố gắng áp đặt. Con may mắn có được năng lực đặc biệt ấy, Tần Mặc, năng lực lắng nghe tiếng lòng của vạn vật. Nhưng để hiểu được chúng, để phân biệt giữa ‘ý chí’ tự nhiên và ‘ý chí’ bị cưỡng ép, con cần một nền tảng vững chắc về tri thức.”
Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. “Mỗi vật đều có câu chuyện của riêng nó, Tần Mặc. Và chân lý thường nằm trong sự bình dị nhất, trong những điều mà ta dễ dàng bỏ qua nhất. Con đã lắng nghe được tiếng kêu cứu của mảnh pháp khí kia, điều đó chứng tỏ tâm hồn con còn thuần khiết, chưa bị những dục vọng của thế giới bên ngoài làm mờ mắt. Nhưng để giải mã những tiếng kêu đó, con cần hiểu nguyên lý vận hành của chúng, hiểu về ‘vạn vật triết lý’ đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Khai Sáng.”
Thầy Giáo Lương nhẹ nhàng đưa tay chỉ vào một góc kệ sách, nơi có một cuốn sách cũ kỹ hơn cả những cuốn khác, bìa sách bằng gỗ mục nát, tựa đề được khắc bằng những nét chữ cổ xưa, gần như không thể nhận ra. “Cuốn ‘Chân Lý Thạch Bi’ này, nó ghi lại những nguyên tắc cơ bản về ‘ý chí tồn tại’ và ‘vật tính’ của vạn vật, do những hiền giả thời cổ đại đúc kết. Nó không dạy con cách tu luyện hay sử dụng sức mạnh, mà nó sẽ giúp con nhìn thấu bản chất của mọi thứ. Hãy đọc nó, Tần Mặc, và tự mình tìm kiếm câu trả lời. Tri thức không phải là thứ để người khác ban cho, mà là thứ con phải tự mình khai phá.”
Tần Mặc cẩn thận đón lấy cuốn sách, cảm nhận sự nặng nề và mùi giấy cũ kỹ của nó. Hắn biết, đây không chỉ là một cuốn sách, mà là một cánh cửa, một con đường dẫn đến sự hiểu biết sâu sắc hơn về thế giới này, và có lẽ, về cả chính bản thân hắn. Hắn cúi đầu tạ ơn Thầy Giáo Lương, trong lòng dấy lên một sự quyết tâm mạnh mẽ. Hắn sẽ đọc, sẽ học, sẽ lắng nghe, để không chỉ hiểu được những tiếng nói của vạn vật, mà còn để bảo vệ chúng khỏi sự tha hóa. Ánh nắng trưa vàng óng trải dài trên những trang sách cổ, như soi rọi con đường đầy thử thách phía trước của thiếu niên Vô Tính Thành.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu buông mình xuống những ngọn núi hùng vĩ bao quanh Vô Tính Thành, nhuộm vàng cả không gian bằng một sắc màu cam đỏ huyền ảo, Tần Mặc tìm đến Suối Tinh Lộ. Đây là nơi quen thuộc của hắn, nơi dòng nước trong vắt từ thượng nguồn chảy xiết, luồn lách qua những phiến đá cuội trơn nhẵn, tạo nên những âm thanh róc rách du dương, tựa như lời thì thầm của đất trời. Dọc hai bờ suối, những hàng cây cổ thụ vươn tán lá xanh tươi, che phủ cả một vùng, tạo nên một không gian mát mẻ, yên bình, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Những cây cầu gỗ nhỏ bắc qua suối, bờ suối được kè đá đơn giản, tất cả đều mang một vẻ đẹp mộc mạc, hòa mình vào thiên nhiên.
Hắn ngồi xuống một tảng đá phẳng lì bên bờ suối, cẩn thận đặt cuốn ‘Chân Lý Thạch Bi’ bên cạnh. Tiếng nước chảy, mùi nước tinh khiết, mùi cây cỏ tươi mát và đất ẩm xộc vào khứu giác hắn, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong tâm hồn. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng tĩnh tâm. Lời dạy của Thầy Giáo Lương vẫn vang vọng trong tâm trí hắn: *“Tri thức không chỉ là những gì ghi trong sách, mà là khả năng thấu hiểu bản chất vạn vật. Khi ta lắng nghe, ta sẽ học được nhiều hơn là khi ta cố gắng áp đặt.”*
Tần Mặc đưa bàn tay xuống dòng nước mát lạnh của Suối Tinh Lộ. Ngay lập tức, một cảm giác quen thuộc ập đến. Hắn không chỉ cảm nhận được độ lạnh, sự trơn tuột của nước, mà còn là một ‘ý chí tồn tại’ mạnh mẽ, thuần khiết. Đó là ‘ý chí’ của sự chảy trôi không ngừng nghỉ, của sự sống, của sự nuôi dưỡng. Suối Tinh Lộ, đúng như tên gọi của nó, không chỉ là một dòng nước, mà là mạch sống của Vô Tính Thành, là hơi thở của vùng đất này. Hắn ‘nghe’ được tiếng reo vui của những hạt nước khi chúng va vào nhau, ‘nghe’ được sự kiên nhẫn của dòng chảy khi chúng mài mòn những phiến đá, ‘nghe’ được sự quảng đại của nó khi nó ôm ấp những sinh linh nhỏ bé.
*“Suối Tinh Lộ… ngươi không chỉ là nước, mà là hơi thở của Vô Tính Thành…”* Tần Mặc thầm nghĩ, lòng hắn tràn đầy sự kính phục và yêu mến.
Hắn chìm sâu hơn vào cảm nhận. Năng lực của hắn, vốn chỉ giới hạn ở những vật thể nhỏ, giờ đây như được mở rộng, bùng nổ. Hắn không chỉ nghe được ‘ý chí’ của dòng suối, mà còn là ‘ý chí’ của những phiến đá dưới lòng suối, của những cây cổ thụ ven bờ, của từng ngọn cỏ dại bám vào kẽ đá. Tất cả đều có một ‘ý chí’ chung, một khát khao được là chính nó, được tồn tại một cách tự nhiên, không bị cưỡng ép. Đó là sự hài hòa, là sự cân bằng mà hắn đã luôn cảm nhận được ở Vô Tính Thành.
Và rồi, khi hắn mở rộng tâm trí mình hơn nữa, cố gắng cảm nhận ‘ý chí’ của cả Vô Tính Thành, của những ngọn núi bao quanh, của bầu không khí trong lành, một làn sóng ‘ý chí’ khác ập đến, mạnh mẽ và hỗn loạn hơn nhiều so với những gì hắn từng cảm nhận. Đó không phải là ‘ý chí’ của sự bình yên. Những ‘dấu ấn’ xa xăm từ thế giới bên ngoài, những tiếng vọng mà hắn đã nghe từ mảnh pháp khí, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể chúng đang cố gắng xuyên qua lớp màn bảo vệ vô hình của Vô Tính Thành.
Tần Mặc nhắm chặt mắt, vầng trán nhíu lại. Hắn ‘thấy’ những hình ảnh mơ hồ, nhưng vô cùng sống động.
Hắn ‘thấy’ một thư viện đồ sộ, những kệ sách cao ngút trời, chất đầy những cuốn sách cổ xưa và hiện đại. Nhưng ‘ý chí’ của chúng không phải là sự khao khát tri thức, mà là một ‘ý chí’ cuồng loạn muốn thống trị mọi kiến thức, muốn kiểm soát mọi chân lý. Đó là ‘ý chí’ của Tàng Kinh Các, nơi tri thức bị biến thành công cụ của quyền lực, không phải là ngọn đèn dẫn lối. Hắn cảm nhận được sự áp đặt, sự bóp méo, như thể mỗi cuốn sách đều bị ép buộc phải chứa đựng những điều mà chúng không muốn.
Tiếp đến, hắn ‘thấy’ một khu vườn rộng lớn, tràn ngập những loại thảo dược quý hiếm, những loài hoa kỳ lạ. Nhưng thay vì là ‘ý chí’ của sự sinh trưởng tự nhiên, của sự hòa hợp với đất trời, hắn lại cảm nhận được một ‘ý chí’ đau đớn, bị biến đổi. Những cây cỏ, những loài hoa ấy bị cưỡng ép phải lớn nhanh hơn, phải ra hoa kết trái trái mùa, phải mang những đặc tính không thuộc về chúng, chỉ để phục vụ cho mục đích ‘thăng cấp’ của kẻ tu luyện. Đó là ‘ý chí’ của Vườn Thảo Dược, nơi sự sống bị biến thành vật thí nghiệm, bị ép buộc phải chống lại ‘vật tính’ của chính mình.
Và cuối cùng, một hình ảnh hùng vĩ hiện lên trong tâm trí hắn: những tòa tháp cao vút, xuyên mây, tỏa ra một thứ năng lượng áp chế đến nghẹt thở. ‘Ý chí’ từ những tòa tháp này không phải là sự vươn cao của kiến trúc, mà là một ‘ý chí’ ra lệnh, kiểm soát, một khát vọng bành trướng quyền lực. Đó là ‘ý chí’ của Tháp Mật Đàm, nơi những quyết định về số phận của vạn vật được đưa ra, nơi những ‘ý chí’ yếu ớt bị đè bẹp, nơi sự cuồng vọng được nuôi dưỡng.
Mỗi hình ảnh, mỗi ‘ý chí’ mà Tần Mặc cảm nhận được đều mang theo một áp lực vô hình, một sự bất an sâu sắc, khẳng định những gì hắn đã cảm nhận từ mảnh pháp khí. Đây không còn là những tiếng vọng mơ hồ, mà là những ‘dấu ấn’ rõ ràng, sống động, cho thấy sự tha hóa của thế giới bên ngoài đã đạt đến mức độ kinh hoàng. Vô Tính Thành của hắn, với sự bình yên giản dị, đang đứng trước một mối nguy hiểm khôn lường. Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng leo lét của những vì sao và ánh trăng non soi bóng xuống Suối Tinh Lộ, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, bóng tối của sự bất an đã bao trùm. Hắn rút tay khỏi dòng nước, đôi mắt mở to, ánh lên sự kiên định xen lẫn nỗi lo lắng tột độ.
***
Khi ánh hoàng hôn cuối cùng chìm hẳn về phía tây, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Tần Mặc và Hạ Nguyệt cùng nhau đi qua Phố Chợ Sáng. Chợ đã dần vãn, những gian hàng gỗ đơn giản đã được thu dọn, chỉ còn lại vài người dân địa phương nán lại, trò chuyện rôm rả dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ. Tiếng rao hàng đã thay bằng tiếng cười nói ấm áp, tiếng gà kêu thưa thớt, và tiếng côn trùng rỉ rả từ những bụi cây ven đường. Mùi thức ăn dân dã, mùi hoa quả chín và hương thảo mộc vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một cảm giác thân thuộc, bình dị đến nao lòng. Đường phố lát đá cuội, dưới ánh đèn lồng, trở nên lung linh huyền ảo, phản chiếu những bóng người đang thong dong tản bộ.
Hạ Nguyệt khoác tay Tần Mặc, đôi mắt trong veo của nàng nhìn hắn với vẻ lo lắng. Nàng đã nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt hắn sau khi hắn trở về từ Suối Tinh Lộ. Vẻ trầm tư của hắn giờ đây đã nhuốm màu nghiêm trọng, như thể hắn vừa nhìn thấy một điều gì đó kinh hoàng. Nàng, với sự tinh tế của mình, cảm nhận được một sự nặng nề vô hình đang đè nặng lên vai hắn.
“Anh Mặc, anh vẫn ổn chứ?” Nàng khẽ hỏi, giọng điệu dịu dàng như gió thoảng. “Em cảm thấy anh có vẻ… khác lạ.”
Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn lướt qua những gian hàng đang đóng cửa. “Không sao, Hạ Nguyệt. Chỉ là, ta vừa nhìn thấy một vài điều… khiến ta phải suy nghĩ.” Hắn không muốn nàng lo lắng thêm, nhưng những hình ảnh về Tàng Kinh Các, Vườn Thảo Dược, và Tháp Mật Đàm vẫn còn ám ảnh tâm trí hắn, như những vết sẹo hằn sâu. Sự bình yên của Vô Tính Thành này, trong mắt hắn, giờ đây mong manh hơn bao giờ hết.
Khi họ đi ngang qua một góc chợ vắng vẻ, nơi thường là chỗ bày bán hoa quả, Tần Mặc bỗng khựng lại. Đôi mắt hắn đột nhiên trở nên sắc bén, nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Hạ Nguyệt, theo bản năng, cũng nhìn theo. Trên nền đất ẩm ướt, cạnh một gốc cây cổ thụ, có một dấu chân lạ. Đó không phải là dấu chân trần của người dân Vô Tính Thành, hay dấu giày vải thô. Dấu chân đó in sâu, rõ ràng, với những đường nét góc cạnh, sắc bén, như thể thuộc về một loại giày làm từ da thú hoặc kim loại mỏng, hoàn toàn xa lạ với những gì họ từng thấy.
“Anh Mặc, nhìn xem, đó là gì vậy?” Hạ Nguyệt hỏi, giọng nàng mang theo chút tò mò xen lẫn nghi hoặc.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn quỳ xuống, cẩn thận quan sát dấu chân. Mùi hương lạ, nhàn nhạt, nhưng lại mang một chút sắc lạnh, không thuộc về bất kỳ loài cây cỏ hay vật nuôi nào ở Vô Tính Thành, thoang thoảng trong không khí. Bên cạnh dấu chân, có một chậu cây cảnh nhỏ bị bỏ lại, trông có vẻ là một loại cây cảnh bonsai được cắt tỉa cầu kỳ, những cành lá xanh đậm, cong vút một cách nhân tạo, không hề giống với bất kỳ loài thực vật nào mọc tự nhiên ở đây.
Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào một chiếc lá của chậu cây cảnh. Ngay lập tức, một luồng “ý chí tồn tại” mạnh mẽ, khác biệt hoàn toàn với mọi thứ hắn từng cảm nhận ở Vô Tính Thành, ập thẳng vào tâm trí hắn. Đó không phải là ‘ý chí’ thuần khiết của thực vật, mà là một ‘ý chí’ được ‘khai linh’ một cách nhân tạo, được cường hóa đến mức đáng sợ. Nó mang theo một năng lượng dò xét, một sự cảnh giác cao độ, và một ‘ý chí’ ẩn mình, như thể nó là một ‘con mắt’ đang quan sát, một ‘tai’ đang lắng nghe.
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tần Mặc. Hắn rụt tay lại, ánh mắt tràn ngập sự nghiêm trọng. Cái cây cảnh này, nó không phải là một vật vô tri, mà là một công cụ, một thứ gián điệp tinh vi được cài cắm.
“Là một dấu hiệu… một lời cảnh báo,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp đến mức gần như là tiếng thì thầm. Hắn đứng thẳng dậy, nhìn Hạ Nguyệt, đôi mắt hắn ánh lên một tia kiên định xen lẫn sự phẫn nộ. “Họ đã đến đây, Hạ Nguyệt. Họ đã bắt đầu dòm ngó Vô Tính Thành của chúng ta.”
Hạ Nguyệt nhìn Tần Mặc, rồi nhìn xuống dấu chân lạ và chậu cây cảnh vô tri, nhưng trong ánh mắt hắn, nàng đọc được một sự thật kinh hoàng. Không còn là những tiếng vọng xa xôi hay những cảm nhận mơ hồ. Giờ đây, mối đe dọa đã hiện hữu, cụ thể và gần kề. Màn đêm bao trùm lấy Phố Chợ Sáng, và sự bình yên của Vô Tính Thành, từng là một bức tường vững chắc, giờ đây đã bị rạn nứt bởi một dấu chân lạ và một cái cây cảnh mang theo ‘ý chí’ dò xét từ phương xa. Gánh nặng của định mệnh, của trách nhiệm, giờ đây không chỉ còn là một cảm giác mơ hồ, mà đã trở thành một hiện thực tàn khốc, đè nặng lên đôi vai của thiếu niên Vô Tính Thành.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.