Vạn vật không lên tiên - Chương 9: Bụi Thời Gian và Khát Khao Thầm Lặng
Tần Mặc khẽ thở dài, luồng khí nóng bỏng của Ốc Đảo Thanh Phong vẫn còn vương vấn trên làn da hắn, nhưng tâm trí hắn đã phiêu du đến một chân trời khác. Mảnh tinh thạch nhỏ bé trong lòng bàn tay hắn vẫn rung động khôn nguôi, tựa như một trái tim hối hả đập nhịp, mỗi nhịp đập lại gieo vào tâm khảm Tần Mặc một hạt giống suy tư mới mẻ. Hắn đã rời khỏi khu vực bến bãi, để lại sau lưng những tiếng ồn ào của kẻ phàm trần và những ‘ý chí’ đơn thuần của vật dụng, mang theo mình một khám phá vĩ đại, một chân trời tri thức vừa hé mở.
Ánh bình minh từ phía chân trời sa mạc Huyết Nguyệt bắt đầu bừng lên, nhuộm đỏ cả một vùng đất rộng lớn. Những cồn cát đỏ rực trải dài vô tận, như những con sóng khổng lồ bị hóa đá, im lìm phơi mình dưới những tia nắng đầu tiên. Gió sớm khẽ lướt qua, mang theo mùi cát bụi khô khan và chút hơi nóng còn sót lại từ đêm qua. Không gian mênh mông, tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rì rào như một lời thì thầm cổ xưa, kể về sự khắc nghiệt và cô độc của vùng đất này.
Tần Mặc bước đi một mình trên lớp cát mịn, mỗi bước chân đều lún sâu xuống, để lại những dấu ấn thoáng chốc rồi lại bị gió xóa mờ. Hắn ngước nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, cảm nhận sự bao la của thiên địa, và sự nhỏ bé của bản thân. Thế nhưng, trong cái nhỏ bé ấy, tâm hồn hắn lại chứa đựng một thế giới rộng lớn của những ‘ý chí’ đang không ngừng giao thoa.
Hắn lại đưa mảnh tinh thạch lên ngang tầm mắt, lật qua lật lại. Xám xịt, thô ráp, chẳng có chút gì nổi bật, nhưng lại ẩn chứa một ‘khát khao’ mãnh liệt, cháy bỏng. ‘Khát khao’ ấy không đòi hỏi quyền năng, không truy cầu thăng hoa thành tiên nhân, mà là một sự khao khát nội tại, muốn được tôi luyện, được thanh tẩy, để trở thành một phiên bản tinh túy nhất của chính nó. Nó muốn được ‘tiến hóa’ trong cái bản thể của mảnh tinh thạch, chứ không phải biến đổi thành một thứ hoàn toàn khác.
Tần Mặc thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm tư: *Đây là một con đường khác, hoàn toàn khác biệt với những gì ta từng biết. Ở Vô Tính Thành của ta, vạn vật chấp nhận sự bình yên, một cuộc đời ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, không màng đến sự vươn cao. Đó là một ‘ý chí’ của sự giản dị, của việc giữ gìn bản chất nguyên thủy. Còn ở U Minh Cốc, ta đã chứng kiến sự hủy hoại, sự biến dạng của ‘ý chí’ khi bị cưỡng ép khai linh, bị biến thành công cụ cho một mục đích khác, xa rời bản chất vốn có của chúng.*
Hắn dừng lại bên một gò đá bị phong hóa, hình thù kỳ dị, tựa như một con thú khổng lồ đang nằm ngủ vùi trong cát. Hắn đặt mảnh tinh thạch xuống bên cạnh mình, đưa tay chạm nhẹ vào phiến đá nóng bỏng. ‘Ý chí’ của phiến đá cũng rất đơn thuần, nó muốn được đứng vững, muốn được bảo toàn hình hài trước sự bào mòn của thời gian và gió cát. Nó không khao khát gì hơn ngoài việc tồn tại.
*Nhưng mảnh tinh thạch này lại khác,* Tần Mặc tiếp tục suy ngẫm. *Nó không muốn chỉ đơn thuần tồn tại. Nó muốn ‘phát triển’, muốn ‘thăng hoa’ từ bên trong, để chạm đến cực hạn của vật tính mà nó vốn có. Nó không phải muốn trở thành linh thạch, hay bảo vật, mà là một mảnh tinh thạch ‘hoàn hảo’ nhất. Nó vẫn là nó, nhưng là một phiên bản tốt hơn, tinh túy hơn.*
Một luồng gió mạnh bất chợt thổi qua, cuốn tung những hạt cát đỏ li ti lên không trung, tạo thành một màn sương mờ ảo. Tần Mặc khẽ nheo mắt, cảm nhận sự khắc nghiệt của Sa Mạc Huyết Nguyệt. Nơi đây, sự sống phải vật lộn từng ngày để tồn tại. Những loài cây xương rồng gai góc, những loài bò sát lẩn khuất dưới cát, tất cả đều mang một ‘ý chí’ kiên cường, muốn thích nghi, muốn vượt qua thử thách để tiếp tục tồn tại. Đây cũng là một dạng ‘phát triển’, nhưng là sự phát triển để sống sót, chứ không phải để vươn tới một cảnh giới siêu phàm.
*Vậy thì, ‘thăng tiên’ thực sự là gì?* Tần Mặc tự hỏi. *Phải chăng, những tu sĩ kia đã hiểu sai? Họ nghĩ rằng ‘thăng tiên’ là phải biến đổi hoàn toàn, từ bỏ phàm tục để trở thành bất tử. Nhưng nếu ‘thăng tiên’ là sự hoàn thiện bản chất, là sự đạt đến cực hạn của vật tính, vậy thì mảnh tinh thạch này đang trên con đường ‘thăng tiên’ của chính nó sao?*
Suy nghĩ này khiến Tần Mặc cảm thấy vừa bừng tỉnh, lại vừa hoang mang. Nếu mỗi vạn vật đều có một con đường ‘thăng tiên’ riêng, phù hợp với bản chất của chúng, vậy thì sự cưỡng ép ‘khai linh’ của Huyết Đao Khách, hay sự truy cầu ‘lên tiên’ mù quáng của các tông môn, chính là sự hủy hoại, sự bóp méo ‘ý chí’ tự nhiên. Nhưng để hiểu rõ điều này, và để thuyết phục cả một thế giới đang bị ám ảnh bởi ‘thăng tiên’ theo một định nghĩa cực đoan, e rằng là một nhiệm vụ bất khả thi.
Hắn đứng dậy, nhìn về phía chân trời, nơi những dãy núi đá lởm chởm bắt đầu hiện ra mờ ảo trong làn hơi nóng bốc lên từ mặt cát. Đó là Hẻm Núi Cát Bay, điểm đến tiếp theo của hành trình khám phá này. Hắn lại nhặt mảnh tinh thạch lên, cảm nhận sự rung động không ngừng nghỉ của nó. Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc nhận ra, hành trình của hắn không chỉ là đi tìm kiếm sự thật về sự tàn phá, mà còn là khám phá vô số con đường tồn tại, vô số ‘khát khao’ của vạn vật, để tìm ra một con đường cân bằng, nơi ‘thăng tiến’ là một lựa chọn tự nguyện, chứ không phải một mục tiêu duy nhất và cưỡng ép. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, đầy cô độc và hiểu lầm, bởi hắn đang thách thức nền tảng tín ngưỡng của cả một thế giới. Nhưng mảnh tinh thạch này đã cho hắn thấy một tia sáng, một khả năng khác, và Tần Mặc quyết tâm tìm hiểu, dù cho nó có dẫn hắn đến đâu. Mỗi bước chân của hắn trên Sa Mạc Huyết Nguyệt đều mang một ý nghĩa mới, không chỉ là sự di chuyển vật lý, mà còn là sự tiến sâu hơn vào mê cung của những ‘ý chí’ tồn tại.
***
Tần Mặc tiến sâu hơn vào Hẻm Núi Cát Bay khi mặt trời đã lên cao, treo lơ lửng giữa đỉnh đầu, rọi những tia nắng gay gắt xuống lòng hẻm. Nơi đây, cảnh quan hoàn toàn khác biệt so với sa mạc rộng lớn bên ngoài. Các vách đá dựng đứng, cao vút hai bên, tựa như hai bức tường thành khổng lồ, bị gió bào mòn qua hàng triệu năm, tạo thành những hình thù kỳ dị, hiểm trở. Cát vàng, đỏ, nâu trộn lẫn, không ngừng bị gió cuốn lên, tạo thành những dải lụa xoắn ốc lượn lờ trong không trung, rồi lại rơi xuống, phủ kín mọi thứ.
Tiếng gió rít gào, mạnh mẽ hơn nhiều so với bên ngoài, tựa như hàng ngàn con thú vô hình đang gầm thét trong lòng hẻm núi. Tiếng cát bay xào xạc không ngừng, va đập vào vách đá, vào người Tần Mặc, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang vắng và khắc nghiệt. Tần Mặc phải dùng tay che mặt, cúi thấp người để chống lại những cơn gió bất chợt nổi lên, mang theo những hạt cát nhỏ li ti nhưng sắc nhọn, có thể làm rát da thịt. Mùi cát bụi nồng nặc trong không khí, cùng với hơi nóng hầm hập phả ra từ những vách đá bị nung đốt dưới ánh mặt trời. Bầu không khí khô nóng và ngột ngạt, như một cái lò khổng lồ không ngừng nung chảy mọi thứ.
Hắn bước đi chậm rãi, thận trọng, từng bước một. Đôi mắt hắn vẫn không ngừng quan sát, lắng nghe. Ở Vô Tính Thành, hắn nghe được ‘ý chí’ của những dòng suối trong lành muốn chảy, của những cây cổ thụ muốn vươn mình đón nắng, của những tảng đá muốn nằm yên bình trong lòng đất. Ở U Minh Cốc, hắn nghe được những tiếng gào thét đau đớn, những ‘ý chí’ bị bóp méo, bị biến dạng. Và ở Ốc Đảo Thanh Phong, hắn nghe được ‘khát khao’ của mảnh tinh thạch muốn tự thân thăng hoa.
Nhưng ở Hẻm Núi Cát Bay này, ‘ý chí’ của vạn vật lại hoàn toàn khác. Hắn chạm tay vào một vách đá sần sùi, cảm nhận sự thô ráp và sức nóng bỏng rát. Hắn lắng nghe. ‘Ý chí’ của khối đá này không hề có sự khao khát thăng tiên, cũng không có sự bình yên dung dị. Nó chỉ đơn thuần là muốn *đứng vững*. Nó muốn chống chọi lại sự bào mòn của gió, của cát, của thời gian. Nó muốn *tồn tại*, không phải bằng cách biến đổi, mà bằng cách *kiên cường*, giữ vững hình hài của mình qua hàng ngàn, vạn năm.
Tần Mặc cảm nhận được ‘ý chí’ của từng hạt cát li ti đang bay lượn trong gió. Chúng muốn được *di chuyển*, muốn được *bay*, muốn được *va đập*, muốn được *cùng nhau tạo nên một dòng chảy bất tận*. Chúng không có khát vọng trở thành ngọc ngà, châu báu. Chúng chỉ muốn là cát, là một phần của dòng chảy vĩ đại của tự nhiên, không ngừng biến đổi hình hài của sa mạc.
Và gió. Gió rít gào, như một sinh linh vô hình không ngừng chuyển động. ‘Ý chí’ của gió là *tự do*, là *luân chuyển*, là *chạm vào vạn vật*, là *tạo nên sự biến động*. Gió không muốn ngưng đọng, không muốn hữu hình, không muốn bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì. Nó là bản chất của sự thay đổi, của sự vận động không ngừng.
Tần Mặc khẽ lẩm bẩm, âm thanh bị gió cuốn đi gần hết: *Đây cũng là một cách tồn tại, không cần vươn cao, chỉ cần đứng vững. Không cần thăng hoa, chỉ cần là chính mình, kiên cường vượt qua mọi thử thách.* Hắn chợt nhận ra một điều sâu sắc. Sự bình yên của Vô Tính Thành không phải là con đường duy nhất để vạn vật không truy cầu thăng tiên. Vạn vật có thể kiên cường chống chọi với tự nhiên, có thể giữ vững bản chất của mình qua hàng vạn năm mà không cần bất cứ sự biến đổi nào. Đó là một dạng ‘ý chí’ khác, một dạng ‘vật tính’ khác, của sự *kiên trì* và *bất biến*.
Hắn tiếp tục hành trình, từng bước một, như một chấm nhỏ cô độc giữa mê cung đá và cát. Những cơn bão cát nhỏ bất chợt nổi lên, cuốn lấy hắn, làm hắn chao đảo. Tần Mặc phải dựa vào vách đá, nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh của gió và cát. Hắn không chống cự, mà để chúng lướt qua mình, lắng nghe tiếng nói của chúng. Hắn không cố gắng thay đổi chúng, cũng không cố gắng chế ngự chúng. Hắn chỉ đơn thuần là *hiểu* chúng.
*Vô Tính Thành…* Tần Mặc thầm nghĩ. *Người dân nơi đó không tu luyện, không tranh giành. Họ sống một cuộc đời bình dị, chấp nhận sự ngắn ngủi của sinh mệnh, nhưng lại trọn vẹn trong bản chất con người. Giống như những hòn đá này, không khao khát biến thành ngọc, chỉ muốn mãi mãi là đá, kiên cường bất khuất trước phong ba.*
Hắn lại lấy mảnh tinh thạch trong túi ra, nắm chặt trong lòng bàn tay. Mảnh tinh thạch vẫn rung động, với ‘khát khao’ muốn được tinh luyện, muốn được thăng hoa từ bên trong.
*Vậy thì, đâu là đúng, đâu là sai?* Tần Mặc tự hỏi. *Sự bình yên của Vô Tính Thành? Sự kiên cường của đá và cát? Hay sự khao khát tự thân hoàn thiện của mảnh tinh thạch? Phải chăng, tất cả đều là những con đường ‘tồn tại’ đúng đắn, miễn là chúng không bị ép buộc, không bị bóp méo?*
Nghĩ đến đây, Tần Mặc cảm thấy gánh nặng trong lòng mình càng thêm trĩu nặng. Thế giới này không chỉ là sự đối lập giữa việc ‘thăng tiên’ và ‘không thăng tiên’ theo định nghĩa của Vô Tính Thành. Nó còn là vô vàn sắc thái của ‘ý chí’, vô vàn con đường ‘tồn tại’. Và nhiệm vụ của hắn, có lẽ, không phải là chỉ ngăn chặn sự hủy hoại, mà còn là thấu hiểu, và có thể là bảo vệ, sự đa dạng của những ‘ý chí’ ấy.
Hắn ngước nhìn lên bầu trời, ánh nắng chói chang vẫn rực rỡ, nhưng những cơn gió đã bắt đầu dịu xuống, báo hiệu buổi chiều tà đang đến gần. Phía xa, những ngọn núi đá dần dần hiện rõ hơn, mang theo một vẻ bí ẩn, cổ kính. Đó là dấu hiệu của Di Tích Cổ Tiên, nơi chứa đựng những bí mật của một nền văn minh đã lùi vào quá khứ. Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng khác lạ, một sự tĩnh mịch ngàn năm đang chờ đợi hắn. Hắn cất mảnh tinh thạch vào trong túi, tiếp tục bước đi, mang theo những suy tư sâu sắc và một trái tim đầy trăn trở.
***
Khi Tần Mặc cuối cùng cũng thoát ra khỏi Hẻm Núi Cát Bay, mặt trời đã ngả về tây, nhuộm cả vùng sa mạc một màu vàng cam rực rỡ. Trước mắt hắn, một khung cảnh hùng vĩ và bi tráng hiện ra: Di Tích Cổ Tiên.
Khu phế tích khổng lồ trải dài ngút tầm mắt, tựa như một thành phố cổ đại đã bị hóa đá và vùi lấp bởi cát bụi của thời gian. Những tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp, giờ đây đã phong hóa nặng nề, bề mặt sần sùi, mờ mịt. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ không còn rõ hình thù, những cổng vòm đổ nát sừng sững giữa không trung, và những bức tường thành sụp đổ, tựa như những vết sẹo của thời gian. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, gợi lên một nền văn minh rực rỡ đã từng ngự trị, giờ chỉ còn là những bóng ma của quá khứ.
Tiếng gió sa mạc vẫn rít qua các khe đá và những công trình đổ nát, nhưng không còn hung dữ như trong hẻm núi, mà trở nên u ám, ai oán hơn, tựa như tiếng thở dài của lịch sử. Tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới chân Tần Mặc và xung quanh các tàn tích, đôi khi xen lẫn tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của một quá khứ xa xăm, hay tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình trong bóng tối. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc vẫn bao trùm, nhưng nay lại pha lẫn một chút vị đất ẩm thấp, bí ẩn từ sâu trong lòng đất, nơi những tàn tích bị vùi lấp.
Tần Mặc chậm rãi bước vào khu di tích, cảm nhận sự tĩnh mịch đến rợn người. Ánh chiều tà vàng cam chiếu rọi lên những phiến đá cổ, tạo nên những mảng sáng tối tương phản, khiến khung cảnh càng thêm ma mị. Hắn chạm tay vào một cột đá đổ nát, bề mặt mát lạnh và sần sùi dưới đầu ngón tay. ‘Ý chí’ của cột đá không phải là khao khát thăng tiên, cũng không phải là muốn đứng vững như những hòn đá trong Hẻm Núi Cát Bay. Nó là một ‘ý chí’ của sự *lưu giữ*, của sự *ghi nhớ*. Nó muốn giữ lại những ký ức của những người đã tạo ra nó, của những câu chuyện đã từng diễn ra xung quanh nó.
*Những ‘ý chí’ này… chúng không cố gắng thăng thiên, cũng không bị ép buộc,* Tần Mặc thì thầm, giọng nói của hắn lạc giữa không gian rộng lớn. *Chúng chỉ muốn được nhớ, được tồn tại trong dòng chảy thời gian, như một minh chứng cho sự tồn tại của một quá khứ đã mất.*
Hắn tiếp tục đi sâu vào trong di tích, qua những cổng vòm đổ nát, những hành lang bị cát lấp. Mỗi phiến đá, mỗi mảnh vỡ đều mang một ‘ý chí’ riêng, nhưng tất cả đều hướng về một điểm chung: *khao khát được bảo tồn, được lưu truyền*. Chúng không hề có sự đau đớn hay oán hận vì sự sụp đổ. Chúng chấp nhận số phận của mình, chấp nhận trở thành tàn tích, nhưng vẫn giữ một ‘ý chí’ kiên định là *không bị lãng quên*.
Tần Mặc chợt nghĩ đến Vô Tính Thành. Người dân nơi đó sống một cuộc đời bình dị, không để lại những công trình vĩ đại, không truy cầu danh vọng hay bất tử. Nhưng ‘ý chí’ của họ, của những ngôi nhà gỗ, của những công cụ lao động, của những câu chuyện được kể truyền miệng, cũng là một dạng ‘lưu giữ’ và ‘truyền thừa’. Họ truyền thừa một cuộc sống bình yên, một sự chấp nhận bản chất của mình.
*Phải chăng, đây chính là một phần của ‘chân lý thất lạc’ mà Lão Khang đã nhắc đến?* Tần Mặc tự hỏi. *Không phải chỉ có một con đường duy nhất để vạn vật tồn tại mà không truy cầu ‘thăng tiên’. Có vô số con đường, vô số ‘khát khao’ khác nhau. Sự bình yên giản dị, sự kiên cường bất khuất, sự khao khát tự thân hoàn thiện, và giờ đây, sự lưu giữ ký ức… Tất cả đều là những biểu hiện của ‘ý chí tồn tại’, đều có giá trị ngang nhau, không cần phải bị đánh giá là cao sang hay thấp kém.*
Hắn dừng lại trước một bức tượng khổng lồ đã bị phong hóa gần hết, chỉ còn lại những đường nét mơ hồ. Bức tượng nằm nghiêng một cách bi tráng trên nền cát, tựa như một vị thần đã gục ngã. Tần Mặc đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của bức tượng. ‘Ý chí’ của nó mạnh mẽ hơn những phiến đá khác. Nó không chỉ muốn được nhớ, mà còn muốn *kể lại*. Kể lại câu chuyện về những người đã tạc nên nó, về những tín ngưỡng mà nó đại diện, về một thời đại hoàng kim đã chìm vào quên lãng.
*Những ‘ý chí’ này không có sự tham lam, không có sự truy cầu sức mạnh,* Tần Mặc thầm nghĩ. *Chúng chỉ đơn thuần là muốn được *thấy*, được *nghe*, được *hiểu*. Chúng muốn sự tồn tại của mình có ý nghĩa, không phải bằng cách biến đổi thành một thứ khác, mà bằng cách là chính nó, một chứng nhân của lịch sử.*
Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, và ánh trăng tròn vành vạnh từ từ nhô lên, rọi thứ ánh sáng bạc ma mị xuống khu di tích. Tần Mặc cảm thấy một sự tĩnh mịch sâu sắc, một sự cô độc nhưng không hề đáng sợ. Nơi đây, hắn không đơn độc. Hắn có những ‘ý chí’ cổ xưa làm bạn, những tiếng vọng của quá khứ thì thầm bên tai hắn. Hắn biết rằng, hành trình của mình sẽ còn rất dài, và những gì hắn đã thấy, đã nghe, chỉ là một phần rất nhỏ của bức tranh vĩ đại về Huyền Vực. Mỗi nơi hắn đi qua, mỗi ‘ý chí’ hắn lắng nghe, đều hé mở thêm một lớp bí mật, một góc nhìn mới về sự tồn tại của vạn vật.
***
Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Di Tích Cổ Tiên trong một màn sương bạc huyền ảo của ánh trăng. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo hơi ẩm từ sâu trong lòng đất, nơi những mạch nước ngầm có thể đang len lỏi dưới lớp cát dày. Tần Mặc tiếp tục khám phá sâu hơn vào trung tâm của di tích. Hắn đi qua những đại sảnh đổ nát, nơi những mái vòm đã sụp lở, để lộ bầu trời đêm lấp lánh. Những bức tường còn sót lại vẫn cao vút, in bóng những hoa văn chạm khắc tinh xảo đã bị thời gian gặm nhấm, tạo nên những hình thù kỳ quái dưới ánh trăng. Tiếng gió vẫn luồn lách qua từng khe hở, tạo nên những âm thanh réo rắt, tựa như những khúc ca bi tráng của một nền văn minh đã ngủ yên.
Hắn bước chân nhẹ nhàng, không muốn làm xáo động sự tĩnh mịch ngàn năm của nơi này. Mỗi bước đi, Tần Mặc lại cảm nhận được vô số ‘ý chí’ cổ xưa bao quanh mình. Chúng không phải là những linh hồn phiêu bạt, mà là ‘ý chí tồn tại’ của chính những tàn tích, của những mảnh gạch đá, của những bức tượng đổ nát. Chúng không gào thét, không than vãn, mà chỉ tồn tại một cách im lặng, trầm mặc, như những nhân chứng vĩnh cửu của thời gian.
Tần Mặc dừng lại trước một bệ đá lớn, nơi dường như đã từng đặt một pho tượng quan trọng. Trên bệ đá, một mảnh vỡ của một bức tượng khác nằm chỏng chơ. Đó là một phần của khuôn mặt, với đôi mắt được chạm khắc tinh tế, dù đã bị mòn vẹt. Tần Mặc khẽ khàng quỳ xuống, đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của mảnh vỡ.
Ngay lập tức, một luồng ‘ý chí’ mạnh mẽ hơn bao giờ hết ập đến tâm trí hắn. Nó không phải là một ‘khát khao’ về quyền năng hay sự bất tử. Nó không phải là sự bình yên dung dị, hay sự kiên cường chống chọi. ‘Ý chí’ này là một khao khát đơn thuần, sâu thẳm: *được nhìn thấy, được kể lại câu chuyện của những người đã xây dựng nó*. Nó muốn được *hiểu*, muốn được *nhớ*, không phải vì sự vĩ đại của bản thân pho tượng, mà vì những giá trị, những niềm tin mà nó từng đại diện. Nó muốn sự tồn tại của nó có ý nghĩa, không phải bằng cách biến đổi hay thăng hoa, mà bằng cách *lưu giữ* và *truyền đạt* một phần của quá khứ.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng ‘ý chí’ ấy như một dòng chảy ấm áp len lỏi vào tâm hồn mình. Hắn thấu hiểu sâu sắc. Đây là một dạng ‘tồn tại’ khác, một dạng ‘vật tính’ khác, không liên quan đến ‘thăng tiên’ theo định nghĩa của thế giới bên ngoài. Nó là sự chấp nhận bản chất của mình là một phần của lịch sử, và khao khát được chứng kiến, được lắng nghe.
*Vô Tính Thành… có lẽ không phải là ngoại lệ, mà chỉ là một trong rất nhiều cách vạn vật chọn để tồn tại mà thôi,* Tần Mặc thì thầm, giọng nói của hắn như tan chảy vào không gian tịch mịch. *Người dân Vô Tính Thành, họ cũng chỉ muốn được sống cuộc đời của họ, bình yên, giản dị, không truy cầu danh vọng. Đó là một sự lựa chọn. Những hòn đá trong Hẻm Núi Cát Bay, chúng cũng chọn cách kiên cường chống chọi, không biến đổi. Và những tàn tích này, chúng chọn cách lưu giữ ký ức, làm chứng nhân cho thời gian.*
Hắn đưa tay còn lại vào túi, lấy ra mảnh tinh thạch nhỏ bé, đặt nó lên lòng bàn tay kia, cạnh mảnh vỡ của bức tượng. Mảnh tinh thạch vẫn rung động, với ‘khát khao’ muốn được mài dũa, được thanh tẩy, được kết nối để trở nên hoàn thiện hơn, để đạt đến ‘cực hạn bản chất’ của chính nó.
Tần Mặc nhìn ngắm hai vật phẩm trong tay mình: một là mảnh tinh thạch với ‘khát khao’ hướng tới sự hoàn thiện nội tại, một là mảnh vỡ bức tượng với ‘ý chí’ muốn được lưu giữ và kể lại câu chuyện. Cả hai đều không truy cầu ‘thăng tiên’ theo định nghĩa phổ biến, nhưng lại mang những ‘khát khao’ hoàn toàn khác biệt, sâu sắc và có ý nghĩa riêng.
*Vậy thì,* Tần Mặc suy ngẫm, *‘chân lý thất lạc’ không phải là một con đường duy nhất, mà là sự chấp nhận vô số con đường. Nó không phải là một giải pháp duy nhất, mà là sự dung hòa của vô vàn ‘ý chí’. Thế giới Huyền Vực này, nó không chỉ có sự đối lập giữa ‘thăng tiên’ và ‘không thăng tiên’. Nó còn có sự đa dạng đến vô hạn của những cách vạn vật chọn để ‘tồn tại’.*
Một cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa nặng nề dâng lên trong lòng Tần Mặc. Nhẹ nhõm vì hắn đã mở rộng tầm nhìn, hiểu được sự phức tạp và đa dạng của thế giới. Nặng nề vì giờ đây, gánh nặng trên vai hắn không chỉ là ngăn chặn một tai họa, mà còn là tìm kiếm một con đường cân bằng cho tất cả những ‘ý chí’ ấy, một con đường nơi mỗi vật đều có thể là chính nó, không bị ép buộc, không bị bóp méo, mà vẫn có thể ‘thăng hoa’ theo cách riêng của mình.
Hắn ngồi đó, giữa Di Tích Cổ Tiên tĩnh mịch dưới ánh trăng, lắng nghe tiếng gió thì thầm và những ‘ý chí’ cổ xưa đang kể chuyện. Mảnh tinh thạch trong tay hắn vẫn rung động, như một lời hứa về một khả năng mới. Tần Mặc biết, hành trình của hắn sẽ không chỉ là tìm kiếm một câu trả lời, mà là xây dựng một cầu nối, để vạn vật có thể tìm thấy con đường của chính mình, không cần phải chạy theo một khát vọng duy nhất. Và đó, có lẽ, mới là ý nghĩa thực sự của việc “cân bằng bản chất”.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.