Vạn vật không lên tiên - Chương 72: Uy Áp Huyết Đao: Linh Hồn Tan Vỡ
Bình minh đã lên hoàn toàn, chiếu rọi lên cảnh đổ nát của Vô Tính Thành, nhưng mang theo một sự tĩnh lặng đến rợn người, tựa như một cơn bão vừa đi qua, để lại phía sau một bầu trời trong xanh đến vô thực. Tần Mặc, thân hình gầy gò nhưng ý chí kiên cường, được Hạ Nguyệt và Lão Khang đỡ dậy, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn dõi theo bóng dáng quân địch đang tháo chạy xa dần. Hắn thở dốc, mỗi hơi thở đều nặng nhọc như mang theo sức nặng của toàn bộ Vô Tính Thành. Lá bùa Cổ Phù Linh trong tay hắn đã trở lại vẻ ố vàng, yếu ớt, như một chiếc lá khô đã dốc cạn sinh lực cuối cùng. Tần Mặc biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời, một khoảng lặng mong manh trước khi tai họa thực sự ập đến. Sự tức giận và kinh ngạc của Huyết Đao Khách và Trần Trưởng Lão báo hiệu rằng họ sẽ không từ bỏ, mà sẽ tìm cách đối phó với Tần Mặc một cách tàn độc hơn, nhắm vào điểm yếu của hắn, hoặc của Vô Tính Thành. Những lời thì thầm cổ xưa của Cổ Phù Linh vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, như một chìa khóa mở ra cánh cửa đến một chân lý đã bị lãng quên, thúc giục hắn phải đi xa hơn, khám phá sâu hơn về "chân lý thất lạc", tìm kiếm một giải pháp lâu dài cho Huyền Vực.
***
Phố Chợ Sáng, vốn từng là trái tim náo nhiệt, sôi động của Vô Tính Thành, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Các gian hàng gỗ đơn giản bị xé toạc, mái che bằng vải nhuốm bồ hóng và máu khô, nằm rải rác trên nền đá cuội đã nứt vỡ. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hoa quả tươi mới, mùi đất và thảo mộc quen thuộc đã bị thay thế bởi mùi khét lẹt của lửa cháy âm ỉ, mùi máu tanh nồng và mùi bụi đất nồng nặc. Nắng nhẹ buổi sáng len lỏi qua làn khói bụi còn vương vấn, chiếu rọi lên những khuôn mặt đầy lo âu, đau khổ của những người còn sống sót đang cố gắng cứu chữa đồng bào bị thương. Tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng gà kêu vang vọng một thời giờ chỉ còn là những tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng khóc thút thít của trẻ thơ và tiếng gọi nhau khe khẽ trong tuyệt vọng.
Tần Mặc, Hạ Nguyệt và Lão Khang, cùng với vài thủ vệ và người dân, đang cố gắng củng cố lại một phần bức tường đá đã sụp đổ. Tần Mặc cảm nhận được sự kiệt quệ trong từng thớ thịt, từng tế bào. Năng lực của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể bù đắp cho sự tiêu hao về thể chất và tinh thần. Hắn nhìn những người xung quanh, đôi mắt chất chứa nỗi đau đáu. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị giờ đây in hằn vết thương và sự mệt mỏi, đang gầm lên động viên những thủ vệ còn lại: "Cố lên! Vô Tính Thành chưa bao giờ khuất phục!" Nhưng giọng nói của y đã khàn đặc, và ánh mắt y cũng ánh lên sự tuyệt vọng không thể che giấu. Những thôn dân nam, nữ, với dáng người bình thường, khuôn mặt hiền lành, mặc trang phục đơn giản, đang run rẩy, cố gắng dựng lại vài tấm ván gỗ, tạo thành một hàng rào tạm bợ. "Cầu mong mọi sự bình an," một thôn dân nữ thì thầm, giọng run rẩy, ôm chặt đứa con vào lòng. Một thôn dân nam khác, khuôn mặt chất phác, gục đầu bất lực: "Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt... sao giờ lại thế này?"
Hạ Nguyệt, thanh tú trong bộ váy áo xanh ngọc đã lấm lem bùn đất và máu, đôi mắt trong veo giờ đây ngấn lệ, nhưng vẫn cố gắng kìm nén. Nàng đưa tay lau đi vết máu trên trán Tần Mặc, giọng nói nghẹn ngào: "Tần Mặc, chúng ta không thể chịu đựng thêm nữa! Chúng ta đã mất quá nhiều rồi..." Nàng nhìn những người dân đang co ro trong sợ hãi, những đứa trẻ đang khóc thét, lòng nàng đau như cắt. Nàng biết Tần Mặc đã cố gắng hết sức, nhưng sức mạnh của phe địch quá lớn, quá tàn bạo.
Lão Khang, lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ giờ đây chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, đặt tay lên vai Tần Mặc, khẽ lắc đầu: "Sức mạnh này... không phải là thứ có thể chống lại bằng ý chí đơn thuần. Huyết Đao Khách... hắn là một tai họa thuần túy." Giọng lão trầm ấm nhưng đầy chua xót, lão đã chứng kiến quá nhiều bi kịch trong cuộc đời mình, nhưng chưa bao giờ Vô Tính Thành lại đứng trước bờ vực diệt vong như lúc này. Lão cảm nhận được một luồng sát khí kinh hoàng đang nhanh chóng ập đến, như một cơn sóng thần hủy diệt, nuốt chửng mọi sự sống.
Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực độc đáo của hắn, khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, giờ đây đang rung lên bần bật. Hắn cảm nhận được một cơn cuồng nộ thuần túy, một sự khát máu không có giới hạn, đang lao thẳng về phía họ. Đó là một ý chí không bị ràng buộc bởi bất kỳ bản chất nào, không có bất kỳ khao khát nào ngoài sự hủy diệt. Hắn mở bừng mắt, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ kinh hoàng, gằn giọng: "Đến rồi! Cẩn thận!"
Tiếng cảnh báo của Tần Mặc vừa dứt, một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề như núi Thái Sơn bỗng chốc đè nén toàn bộ không gian. Những người dân đang hoảng loạn tìm chỗ trú ẩn, tiếng la hét của họ vang vọng khắp Phố Chợ Sáng. Các thủ vệ vội vàng tập hợp, dựng khiên, nhưng đôi tay họ run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi tột độ. Không khí bỗng trở nên ngột ngạt, khó thở, như có hàng ngàn lưỡi dao vô hình đang cứa vào da thịt. Cả Vô Tính Thành như nín thở, chờ đợi sự xuất hiện của cơn ác mộng. Một bóng đen khổng lồ, nhuốm màu đỏ máu, vụt qua phía chân trời, mang theo một làn sóng sát khí kinh hoàng, chính là Huyết Đao Khách. Hắn đã trở lại, và lần này, hắn không còn giữ lại bất cứ điều gì.
***
Trung tâm Vô Tính Thành, nơi từng sừng sững những công trình kiến trúc cổ kính, giờ đây chìm trong khói đen dày đặc. Ánh nắng bị lu mờ, bầu trời u ám như một ngày tận thế. Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, xé tan sự tĩnh lặng chết chóc: "Kẻ phá hoại! Ngươi tưởng chỉ vậy là đủ sao? Hãy nếm mùi tuyệt vọng thật sự!" Giọng nói khàn đặc, đầy hung ác của Huyết Đao Khách vang vọng khắp nơi, khiến mặt đất rung chuyển, đá vụn đổ xuống như mưa.
Hắn xuất hiện, thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, như một bóng ma đỏ máu lao thẳng vào trung tâm thành. Khuôn mặt dữ tợn, vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm càng khiến hắn trông thêm phần đáng sợ. Mái tóc đỏ sẫm rũ rượi, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên sát khí cuồng loạn. Hắn mặc giáp trụ đen thô kệch, nhuốm màu máu khô, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo. Thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, không ngừng phát ra những tia sáng đỏ rực, như thể nó đang uống no máu và rít gào đòi hỏi thêm. Huyết Đao Khách vung Huyết Đao, tạo ra những đòn tấn công kinh hoàng, không chỉ phá hủy kiến trúc mà còn nghiền nát tinh thần phòng thủ. Mỗi nhát chém của hắn đều xé toạc không gian, tạo ra những khe nứt đen ngòm trên mặt đất, những bức tường đá đổ nát như những tờ giấy mỏng. Tiếng va chạm kim loại chói tai, tiếng gạch đá sụp đổ, tiếng la hét tuyệt vọng của người dân tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tươi, sắt tanh, khói lửa, và mùi đất đá bị nung cháy nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến tột cùng.
Tần Mặc đứng vững giữa trận cuồng phong hủy diệt, cố gắng dùng năng lực của mình để liên kết với các "vật" xung quanh, tạo ra những lá chắn yếu ớt. Hắn cảm nhận được ý chí của những viên gạch, những khối đá, những thân cây gỗ, tất cả đều đang run rẩy trong sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng bám trụ, tạo thành một hàng rào phòng thủ cuối cùng. Nhưng Huyết Đao Khách dường như miễn nhiễm với chiến thuật "Vật Tính Phản Phệ" của hắn. Tần Mặc trong tâm trí gào lên: "Ta cảm nhận được... sự cuồng nộ thuần túy... Huyết Đao này không có ý chí để phản phệ! Nó chỉ có khát khao hủy diệt!"
Hắn đã từng nghĩ rằng mọi vật đều có ý chí, đều có bản chất riêng để khai thác. Nhưng Huyết Đao này, nó không có gì ngoài sự khát máu và hủy diệt. Nó đã bị tha hóa đến tận cùng, trở thành một công cụ thuần túy của bạo lực, không còn bất kỳ khao khát nào khác ngoài việc phục tùng ý chí của chủ nhân, một ý chí cũng tàn bạo không kém. Đây là một loại "vật tính" mà Tần Mặc chưa từng đối mặt, một sự biến dạng đến mức không thể cảm hóa hay "giải phóng".
Huyết Đao Khách gầm lên một tiếng, tung liên hoàn đòn. Hắn không chỉ vung đao mà còn triệu hồi những Huyết Đao Ảnh xung quanh hắn, những cái bóng mờ ảo, mang hình dạng con người, tỏa ra sát khí nồng nặc. Chúng lao vào những phòng tuyến cuối cùng của Vô Tính Thành, vô cảm và hung hãn, như những con thú đói khát. Tần Mặc cố gắng vận dụng Cổ Phù Linh, lá bùa ố vàng trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, cố gắng làm chậm lại tốc độ hủy diệt của Huyết Đao Ảnh. Nhưng nó chỉ như một con đom đóm trong đêm tối, quá nhỏ bé trước sức mạnh tàn bạo của đối thủ.
Bích Thủy Tinh Linh, linh hồn của dòng suối Tinh Lộ, giờ đây chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt, thân hình trong suốt như nước đang co rúm lại trong đau đớn. Suối Tinh Lộ, dòng nước trong xanh thuần khiết, đã bị nhuộm đỏ bởi máu và bùn đất. "Nước chảy là tự do... không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại..." tiếng thì thầm yếu ớt của Bích Thủy Tinh Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy sự hoảng loạn và bi ai, rồi dần dần suy yếu, như thể nó đang tan biến vào hư vô. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau của nó, nỗi đau của sự tự do bị tước đoạt, của bản chất bị cưỡng ép thay đổi, của một sinh linh tự nhiên đang bị nghiền nát dưới gót giày của sự tàn bạo. Hắn cảm thấy một nỗi bất lực khủng khiếp, như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tim. Tất cả những gì hắn có thể làm chỉ là chứng kiến.
Trần Trưởng Lão, tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa, đứng từ xa quan sát. Ánh mắt sắc sảo của y vẫn đầy quyền lực, nhưng khóe môi y khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, hài lòng. Y không tham gia vào trận chiến, chỉ đứng đó như một vị thần chết đang chờ đợi phán quyết. "Kẻ yếu không có quyền tồn tại," y thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn đến tột cùng. Y đã thấy Tần Mặc dùng năng lực "giải phóng vật tính" để phản phệ binh khí của hắn, nhưng y cũng thấy rõ Huyết Đao Khách và thanh Huyết Đao của hắn là một ngoại lệ. Có lẽ, đó là thứ mà ngay cả "chân lý thất lạc" cũng không thể chạm tới.
***
Các phòng tuyến cuối cùng của Vô Tính Thành đổ vỡ dưới áp lực kinh hoàng. Tiếng khóc than, tiếng rên rỉ, tiếng sụp đổ của những bức tường cuối cùng tạo thành một bản bi ca thê lương. Mùi máu và sự chết chóc nồng nặc, hòa quyện với khói bụi mịt mù, khiến tầm nhìn bị hạn chế, không khí trở nên ngột ngạt. Người dân bị đẩy lùi vào những góc nhỏ còn sót lại của thành phố, sự sợ hãi và tuyệt vọng bao trùm. Vô Tính Thành, từng là biểu tượng của sự bình yên và tự tại, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, tan nát và gần như đã đầu hàng số phận.
Tần Mặc, bị đẩy lùi về phía sau, cảm thấy sức lực cạn kiệt. Hắn đã cố gắng hết sức, đã liên kết với từng viên đá, từng sợi cỏ, từng linh hồn yếu ớt của những vật thể xung quanh. Hắn đã truyền ý chí kiên cường của mình vào chúng, cố gắng tạo nên một bức tường phòng thủ bất khả xâm phạm. Nhưng sức mạnh của Huyết Đao Khách, sự tàn bạo thuần túy không có ý chí để cảm hóa, đã vượt quá giới hạn của hắn. Hắn nghi ngờ về khả năng của mình, liệu "ý chí tồn tại" và sự đồng cảm có thể chống lại sức mạnh tàn bạo, vô lý trí của Huyết Đao Khách hay không. Hắn đau khổ khi nhận ra rằng chỉ phòng thủ và bảo vệ Vô Tính Thành là không đủ, và có thể sẽ phải hy sinh nhiều hơn nữa.
Hắn nhìn thấy Hạ Nguyệt, thân hình thanh tú, mái tóc đen dài rũ rượi, đang ôm chặt một nhóm trẻ con đang khóc thét, cố gắng bảo vệ chúng bằng chính thân mình. Đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập nước mắt, nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường đến cùng cực. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta," nàng đã từng nói, nhưng giờ đây, lời nói ấy nghe sao mà xa vời, yếu ớt giữa cảnh tượng hỗn loạn này. Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ giờ đây hoàn toàn suy sụp, gục xuống bên cạnh một đống đổ nát, những giọt lệ lăn dài trên gò má nhăn nheo. Ông đã chứng kiến tất cả những gì ông yêu quý bị phá hủy, sự bình yên mà ông trân trọng giờ đây chỉ còn là tro bụi. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy..." lời dạy của lão cũng không thể ngăn cản dòng chảy hủy diệt này.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí của toàn bộ thành phố đang tan vỡ. Những lời thì thầm của Cổ Phù Linh trong tay hắn trở nên cấp bách, nhưng vẫn mơ hồ, như một tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm: "Hủy diệt... Luân hồi... Chân lý... Không thể giữ... Phải tìm..." Lá bùa ố vàng trong tay hắn rung lên từng hồi, không phải vì năng lượng mà vì sự tuyệt vọng, sự báo động khẩn cấp từ một linh hồn cổ xưa. Sự thất bại của Tần Mặc trong việc dùng "Vật Tính Phản Phệ" với Huyết Đao Khách cho thấy rằng có những "vật" đã bị tha hóa đến mức không còn ý chí để quay đầu, và Tần Mặc cần một phương pháp khác để đối phó với chúng. Đây là một chân lý khắc nghiệt, một giới hạn đau đớn mà hắn phải đối mặt.
Huyết Đao Khách, với vẻ mặt thỏa mãn, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên tia sáng cuồng loạn, chuẩn bị giáng đòn kết liễu vào một khu vực đông người đang co cụm. Thanh Huyết Đao khổng lồ của hắn rít lên trong không khí, tỏa ra luồng sáng đỏ rực, như một con quỷ đói khát chuẩn bị nuốt chửng mọi sinh linh. Từng nhịp tim của Tần Mặc đập thình thịch trong lồng ngực, hắn cảm nhận được mặt đất rung chuyển, hơi nóng từ những đòn tấn công của Huyết Đao Khách phả vào mặt hắn, cảm giác đau rát từ những vết thương chưa lành, và sự lạnh lẽo của tuyệt vọng bao trùm lấy tâm hồn. Hắn biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng. Trần Trưởng Lão đứng từ xa, ánh mắt lạnh lùng chứng kiến, như một kẻ phán xét đang chờ đợi bản án cuối cùng được thi hành. Vô Tính Thành đã sụp đổ. Tần Mặc, với đôi mắt đen láy đầy bi phẫn, nhìn thẳng vào ánh sáng đỏ rực của Huyết Đao đang lao xuống, mang theo cái chết và sự hủy diệt không thể ngăn cản. Hắn biết rằng, sự hủy diệt không thể ngăn cản này sẽ là động lực chính thúc đẩy hắn rời đi để tìm kiếm giải pháp toàn cục, không chỉ cho riêng quê hương hắn. Những lời thì thầm cấp bách và mơ hồ của Cổ Phù Linh về "chân lý thất lạc" và "luân hồi" gợi ý rằng có một bí mật sâu xa hơn đằng sau cuộc xâm lược này và rằng Vô Tính Thành không phải là nơi duy nhất có thể cung cấp câu trả lời.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.