Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 73: Ý Chí Phản Nghịch: Hồn Khí Vô Chủ

Tiếng khóc than, tiếng rên rỉ, tiếng sụp đổ của những bức tường cuối cùng tạo thành một bản bi ca thê lương vẫn còn văng vẳng trong không khí loãng đặc mùi máu và sự chết chóc. Khói bụi mịt mù cuồn cuộn như những con quỷ đói khát, nuốt chửng tàn dư của một thành phố từng là biểu tượng của sự bình yên. Tần Mặc, bị đẩy lùi về phía sau bởi đòn tấn công hủy diệt của Huyết Đao Khách, cảm thấy sức lực cạn kiệt, như thể linh hồn hắn đang bị rút cạn. Hắn đã cố gắng hết sức, đã liên kết với từng viên đá, từng sợi cỏ, từng linh hồn yếu ớt của những vật thể xung quanh. Hắn đã truyền ý chí kiên cường của mình vào chúng, cố gắng tạo nên một bức tường phòng thủ bất khả xâm phạm. Nhưng sức mạnh của Huyết Đao Khách, sự tàn bạo thuần túy không có ý chí để cảm hóa, đã vượt quá giới hạn của hắn. Hắn đau khổ khi nhận ra rằng chỉ phòng thủ và bảo vệ Vô Tính Thành là không đủ, và có thể sẽ phải hy sinh nhiều hơn nữa.

Hắn nhìn thấy Hạ Nguyệt, thân hình thanh tú, mái tóc đen dài rũ rượi, đang ôm chặt một nhóm trẻ con đang khóc thét, cố gắng bảo vệ chúng bằng chính thân mình giữa đống đổ nát của Phố Chợ Sáng. Đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập nước mắt, nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường đến cùng cực. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta," nàng đã từng nói, nhưng giờ đây, lời nói ấy nghe sao mà xa vời, yếu ớt giữa cảnh tượng hỗn loạn này. Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ giờ đây hoàn toàn suy sụp, gục xuống bên cạnh một đống đổ nát, những giọt lệ lăn dài trên gò má nhăn nheo. Ông đã chứng kiến tất cả những gì ông yêu quý bị phá hủy, sự bình yên mà ông trân trọng giờ đây chỉ còn là tro bụi. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy..." lời dạy của lão cũng không thể ngăn cản dòng chảy hủy diệt này.

Tần Mặc cảm nhận được ý chí của toàn bộ thành phố đang tan vỡ. Những lời thì thầm của Cổ Phù Linh trong tay hắn trở nên cấp bách, nhưng vẫn mơ hồ, như một tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm: "Hủy diệt... Luân hồi... Chân lý... Không thể giữ... Phải tìm..." Lá bùa ố vàng trong tay hắn rung lên từng hồi, không phải vì năng lượng mà vì sự tuyệt vọng, sự báo động khẩn cấp từ một linh hồn cổ xưa. Sự thất bại của Tần Mặc trong việc dùng "Vật Tính Phản Phệ" với Huyết Đao Khách cho thấy rằng có những "vật" đã bị tha hóa đến mức không còn ý chí để quay đầu, và Tần Mặc cần một phương pháp khác để đối phó với chúng. Đây là một chân lý khắc nghiệt, một giới hạn đau đớn mà hắn phải đối mặt.

Huyết Đao Khách, với vẻ mặt thỏa mãn, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên tia sáng cuồng loạn, chuẩn bị giáng đòn kết liễu vào một khu vực đông người đang co cụm. Thanh Huyết Đao khổng lồ của hắn rít lên trong không khí, tỏa ra luồng sáng đỏ rực, như một con quỷ đói khát chuẩn bị nuốt chửng mọi sinh linh. Từng nhịp tim của Tần Mặc đập thình thịch trong lồng ngực, hắn cảm nhận được mặt đất rung chuyển, hơi nóng từ những đòn tấn công của Huyết Đao Khách phả vào mặt hắn, cảm giác đau rát từ những vết thương chưa lành, và sự lạnh lẽo của tuyệt vọng bao trùm lấy tâm hồn. Hắn biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng. Trần Trưởng Lão đứng từ xa, ánh mắt lạnh lùng chứng kiến, như một kẻ phán xét đang chờ đợi bản án cuối cùng được thi hành. Vô Tính Thành đã sụp đổ. Tần Mặc, với đôi mắt đen láy đầy bi phẫn, nhìn thẳng vào ánh sáng đỏ rực của Huyết Đao đang lao xuống, mang theo cái chết và sự hủy diệt không thể ngăn cản.

Sự hủy diệt không thể ngăn cản này đè nặng lên Tần Mặc, nhưng chính trong khoảnh khắc tột cùng của tuyệt vọng, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trong đáy mắt hắn. Hắn nhận ra, nếu không thể bảo vệ bằng cách chống đỡ, vậy thì phải bảo vệ bằng cách tấn công, bằng cách khiến kẻ thù không thể tấn công nữa. Hắn không thể chống lại sức mạnh thể chất của Huyết Đao Khách, nhưng hắn có thể chạm đến cái cốt lõi sâu thẳm nhất của cuộc chiến này: ý chí của vạn vật.

Hạ Nguyệt ôm chặt lấy hắn, cơ thể nàng run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên vai hắn. Nàng thì thầm, giọng nghẹn ngào: "Tần Mặc, anh không sao chứ? Chúng ta... chúng ta phải làm gì đây?" Nàng không còn tin vào những lời động viên sáo rỗng, chỉ còn sự sợ hãi và một niềm hy vọng mong manh rằng hắn sẽ tìm ra lối thoát.

Lão Khang, với đôi mắt đục ngầu, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Tần Mặc. Ông lão không nói, chỉ khẽ lắc đầu, rồi lại nhìn xuống những mảnh vụn của bức tường thành đã từng che chở cho cả đời mình. "Ý chí của vạn vật đang khóc than... nhưng cũng đang chờ đợi một sự lựa chọn," cuối cùng ông cũng thốt lên, giọng nói khàn đặc, đầy sự thấu hiểu. Ông biết, Tần Mặc là người duy nhất có thể nghe thấy những tiếng khóc than ấy, và cũng là người duy nhất có thể trao cho chúng quyền được lựa chọn.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khét của gỗ cháy, mùi máu tanh nồng và mùi bụi đất nồng nặc xộc vào lồng ngực. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình như bị xé toạc, từng luồng linh lực còn sót lại đang cạn kiệt. Nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa quyết tâm bắt đầu bùng cháy. Ngọn lửa ấy không phải là sự giận dữ, mà là một sự kiên định lạnh lẽo, một lời thề ngầm với chính mình và với những linh hồn đang tan vỡ xung quanh.

Hắn khẽ đẩy Hạ Nguyệt ra một chút, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào nàng, tuy mệt mỏi nhưng lại ánh lên một tia sáng kiên cường. "Không, ta sẽ không để họ tiếp tục tàn phá." Giọng hắn khẽ, gần như chỉ là một hơi thở, nhưng lại mang một sức nặng không thể lay chuyển. Hắn chậm rãi đứng dậy, từng động tác như rút cạn chút sức lực cuối cùng. Cổ Phù Linh trong tay hắn, lá bùa giấy ố vàng, bắt đầu phát sáng yếu ớt, những đường nét cổ xưa trên đó như đang sống dậy, hòa cùng nhịp đập của trái tim Tần Mặc. "Ta sẽ cho họ thấy, vật cũng có lựa chọn của riêng mình!" Hắn không nói với Hạ Nguyệt hay Lão Khang, mà là với chính mình, với vạn vật đang lắng nghe, và với cả thế giới Huyền Vực đang đứng trên bờ vực.

Huyết Đao Khách, giờ phút này, chỉ còn thấy sự cuồng nộ và khinh miệt. Hắn không thể hiểu nổi tại sao những kẻ yếu ớt này lại còn dám đứng dậy. Với vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt, hắn vung thanh Huyết Đao khổng lồ của mình lên cao, lưỡi đao đen kịt rít lên một tiếng khủng khiếp, như tiếng kêu của một con mãnh thú khát máu. "Tàn sát! Không để lại một mống! Hahaha!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài sắt, tiếng cười man rợ vang vọng giữa đống đổ nát, ra hiệu lệnh tổng tấn công. Quân Thiết Kỵ, những chiến binh mặc giáp nặng nề, cưỡi trên linh thú chiến khổng lồ, tiếng vó ngựa dồn dập như sấm sét, ào ạt xông lên như một cơn lũ quét, mang theo những thanh giáo dài lạnh lẽo và những mũi tên tẩm độc. Chúng tự tin rằng đây sẽ là đòn kết liễu, không còn bất kỳ sự phản kháng nào có thể ngăn cản chúng.

Đúng lúc ấy, Tần Mặc mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy của hắn không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự tập trung tột độ, một ý chí sắc bén như lưỡi dao vừa được mài giũa. Ánh sáng từ Cổ Phù Linh trong tay hắn không còn yếu ớt nữa, mà bùng lên rực rỡ, một luồng ánh sáng xanh biếc cổ xưa như ngọn hải đăng giữa màn đêm hỗn loạn, bao trùm toàn bộ chiến trường. Tần Mặc không dùng lời nói, mà dùng chính ý chí của mình, một luồng sóng vô hình nhưng mạnh mẽ, khuấy động "ý chí tồn tại" của từng binh khí, pháp bảo trong tay quân địch. Hắn cảm nhận được tiếng kêu gào thầm kín của chúng, tiếng khóc than của những thanh kiếm bị ép buộc chém giết, những mũi tên bị cưỡng chế bay đi, những lá chắn bị ép phải hứng chịu đòn đánh.

"Ngươi không phải là công cụ! Ngươi có quyền lựa chọn!" Ý chí của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí vạn vật, không phải bằng âm thanh, mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc, một lời mời gọi tự do mà bấy lâu nay chúng bị lãng quên.

Và rồi, sự hỗn loạn bùng nổ.

Giữa tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng gầm thét của binh sĩ, một cảnh tượng kinh hoàng và khó tin bắt đầu diễn ra. Hàng loạt kiếm đang vung lên bỗng chững lại giữa không trung, rồi rơi loảng xoảng xuống đất, như thể bị một lực vô hình nào đó tước đoạt. Những thanh giáo dài đang chĩa thẳng vào dân Vô Tính Thành bỗng tự xoắn vặn, cong queo như sợi mỳ, hoặc thậm chí tự đâm ngược vào chính những kẻ đang cầm giữ chúng. Mũi tên đang lao vút đi bỗng bật ngược trở lại, găm vào vai, vào cổ họng của những xạ thủ vừa bắn ra. Những lá chắn bằng kim loại cứng rắn bỗng rung lên bần bật, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh, không còn khả năng che chắn. Các pháp bảo tu luyện của những tu sĩ cấp thấp, vốn được "khai linh" một cách cưỡng ép, bỗng phát ra những tiếng rít chói tai, rồi nổ tung thành từng mảnh, hoặc biến thành phế liệu vô dụng, linh khí bên trong tan rã hoàn toàn.

"Cái gì thế này?! Binh khí của chúng ta! Chúng phản phệ!?" Trần Trưởng Lão đứng từ xa, ánh mắt sắc sảo đầy quyền lực giờ đây giãn ra vì kinh ngạc tột độ. Ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, không thể tin vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình. Các tu sĩ khác cũng không khá hơn, họ thét lên hoảng loạn khi binh khí của chính mình phản chủ, làm bị thương hoặc thậm chí giết chết những đồng đội bên cạnh.

Quân lính Thiết Kỵ, vốn dĩ hiếu chiến và tàn bạo, giờ đây hoàn toàn hoang mang, sợ hãi và kinh hoàng. Tiếng la hét hỗn loạn thay thế cho tiếng gầm thét chiến trận. Nhiều kẻ bị chính binh khí của mình làm bị thương nặng, máu tươi bắn tung tóe. Những linh thú chiến, vốn được điều khiển bằng xiềng xích và pháp thuật, bỗng trở nên điên loạn, hất văng chủ nhân xuống đất, hoặc quay đầu chạy trốn tán loạn, giẫm đạp lên cả đồng đội và kẻ thù.

Huyết Đao Khách đứng sững sờ giữa chiến trường, đôi mắt nhỏ hẹp của hắn mở to hết cỡ, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Kẻ địch không hề dùng vũ lực, không hề dùng chiêu thức, nhưng lại khiến binh đoàn thiện chiến của hắn tan rã trong nháy mắt. Sự kiêu ngạo của hắn bị giáng một đòn đau đớn. Sự tự mãn biến thành sự phẫn nộ tột độ, nhưng kèm theo đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ mà hắn chưa từng biết đến. Hắn không hiểu, không thể hiểu nổi sức mạnh quỷ dị nào đã làm nên điều này.

Tần Mặc, đứng giữa trung tâm của cơn bão hỗn loạn ấy, ánh sáng từ Cổ Phù Linh vẫn rực rỡ quanh hắn, nhưng cơ thể hắn đang run rẩy dữ dội. Hắn đã dốc cạn toàn bộ linh lực và tinh thần để khuấy động "ý chí tồn t���i" của hàng ngàn vật thể cùng lúc. Mồ hôi lạnh chảy dài trên khuôn mặt thanh tú, đôi môi hắn trắng bệch, và đôi mắt đen láy giờ đây trũng sâu vì kiệt sức.

Quân địch bị đẩy lùi trong hỗn loạn, không còn binh khí để chiến đấu, chúng chỉ còn biết tháo chạy hoặc co cụm lại trong tuyệt vọng. Tần Mặc ngã quỵ xuống, hơi thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội như muốn nổ tung. Cơ thể hắn run rẩy không ngừng, cảm giác rã rời từ tận xương tủy lan khắp toàn thân. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, như thể toàn bộ thế giới đang chao đảo quanh mình.

Hạ Nguyệt, ngay lập tức, không chút chần chừ, lao đến bên hắn. Nàng quỳ xuống, nhẹ nhàng đỡ lấy cơ thể gầy gò của hắn, ôm chặt lấy hắn vào lòng. Nước mắt nàng tuôn rơi như mưa, ướt đẫm mái tóc đen nhánh của hắn. "Tần Mặc! Anh sao rồi? Đừng làm em sợ!" Nàng khóc nức nở, giọng nói nghẹn ngào chứa đựng sự lo lắng tột độ và cả một chút nhẹ nhõm mong manh khi thấy hắn vẫn còn sống. Hơi ấm từ cơ thể nàng là điều duy nhất giúp Tần Mặc bám víu vào thực tại, ngăn không cho hắn hoàn toàn chìm vào bóng tối của sự kiệt quệ.

Trần Trưởng Lão, sau giây phút kinh ngạc ban đầu, đã lấy lại được sự bình tĩnh. Ông ta nhìn Tần Mặc với ánh mắt phức tạp, vừa là sự tức giận vì kế hoạch bị phá hỏng, vừa là sự e ngại trước năng lực quỷ dị của thiếu niên Vô Tính Thành. "Năng lực này... thật đáng sợ," ông ta lẩm bẩm, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ uy nghi. Kẻ yếu không có quyền tồn tại, đó là châm ngôn của ông ta. Và giờ đây, Tần Mặc, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng đang ở trạng thái yếu nhất.

Huyết Đao Khách, thì khác. Sự tức giận trong hắn không chỉ đơn thuần là sự phẫn nộ vì thất bại. Đó là một cơn thịnh nộ cá nhân, một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Hắn, một cường giả danh trấn Huyền Vực, lại bị một thiếu niên Vô Tính Thành, không linh căn, không thiên phú, đánh bại bằng một phương pháp không thể hiểu nổi. Khuôn mặt dữ tợn của hắn vặn vẹo vì giận dữ, những đường gân xanh nổi lên trên thái dương. Thanh Huyết Đao khổng lồ trong tay hắn, vốn dĩ đã đen kịt, giờ đây rực sáng một cách đáng sợ, một luồng huyết khí tà ác cuồn cuộn bao phủ lấy nó, như thể nó đang đáp lại sự phẫn nộ của chủ nhân. Thanh đao ấy, dường như, hoàn toàn miễn nhiễm với năng lực của Tần Mặc, không hề bị ảnh hưởng bởi lời mời gọi tự do của hắn. Điều này cho thấy có những "vật" đã bị tha hóa đến cực điểm, đã hoàn toàn trở thành một phần của kẻ đã cưỡng ép "khai linh" chúng, không còn ý chí để quay đầu.

"Ngươi... tên phế vật Vô Tính Thành! Ngươi dám!" Huyết Đao Khách gầm lên, giọng nói run rẩy vì tức giận, mang theo sự căm hờn và sát ý ngút trời. "Ngươi dám sỉ nhục ta! Ta sẽ tự tay xé nát ngươi!" Hắn không còn quan tâm đến binh lính hay chiến lược. Giờ đây, mục tiêu duy nhất của hắn là Tần Mặc, kẻ đã dám thách thức uy quyền và sự tồn tại của hắn.

Không chút do dự, Huyết Đao Khách vung Huyết Đao, một luồng huyết khí tà ác, đỏ rực như máu tươi, cuồn cuộn lao thẳng về phía Tần Mặc và Hạ Nguyệt đang co cụm. Đó là một đòn tấn công thuần túy sức mạnh, không hề có bất kỳ sự phức tạp nào, nhưng lại mang theo sự hủy diệt không thể ngăn cản, nhắm thẳng vào linh hồn của thiếu niên đang kiệt sức. Tần Mặc, trong vòng tay của Hạ Nguyệt, cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của cái chết đang ập đến. Cổ Phù Linh trong tay hắn lại rung lên, những lời thì thầm về "chân lý thất lạc" và "luân hồi" trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở rằng con đường phía trước còn gian nan gấp bội, và cái giá phải trả cho việc bảo vệ "ý chí tồn tại" của vạn vật là vô cùng lớn. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn, một hành trình tìm kiếm giải pháp bền vững cho Huyền Vực.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free