Vạn vật không lên tiên - Chương 70: Bão Tố Huyết Đao: Hy Sinh và Lời Thì Thầm Cổ Xưa
Mùi ozone nồng nặc từ năng lượng phản phệ vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi máu tanh và bùn đất ẩm ướt, tạo thành một bản giao hưởng bi tráng của sự tàn phá. Suối Tinh Lộ vẫn róc rách chảy, nhưng tiếng nước hiền hòa ấy giờ đây lại mang một âm hưởng xót xa, như đang than khóc cho những gì vừa diễn ra và những gì sắp sửa ập đến.
Tần Mặc ngã quỵ. Thân hình gầy gò của hắn xiêu vẹo như một cành cây khô trước cơn bão, nhưng ánh mắt sâu thẳm vẫn ánh lên tia kiên cường không thể lay chuyển. Hạ Nguyệt, với đôi tay run rẩy nhưng đầy quyết tâm, đã kịp đỡ lấy hắn, ôm chặt lấy hắn vào lòng. Nàng cảm nhận rõ ràng sự kiệt quệ đến tận cùng của hắn, từng nhịp thở yếu ớt và thân nhiệt lạnh giá. Lão Khang, với vẻ mặt trầm tư pha lẫn xót xa, vỗ nhẹ lên vai Tần Mặc, rồi từ từ đứng thẳng dậy, đôi mắt mờ đục nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi khói lửa đang bắt đầu bốc lên nghi ngút.
“Mặc… huynh có sao không?” Giọng Hạ Nguyệt run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì lo lắng cho Tần Mặc. Nàng dùng vạt áo của mình để lau đi vệt máu còn vương trên khóe môi hắn, rồi vội vàng lấy ra vài loại thảo dược đơn giản từ túi vải, nhẹ nhàng đắp lên những vết thương hằn sâu trên da thịt hắn. Các vết rách không quá lớn, nhưng chúng là minh chứng cho sự cạn kiệt linh lực và tinh thần mà Tần Mặc vừa trải qua. Hắn đã dùng ý chí của mình để chiến đấu, không phải bằng quyền năng của linh lực, mà bằng chính bản nguyên của vạn vật. “Họ… họ lại đến rồi!” Nàng thì thầm, tiếng la hét xa xa vọng lại cùng với tiếng đổ nát vang lên, xé toang màn đêm tĩnh mịch, báo hiệu một đợt tấn công mới, tàn bạo hơn.
Tần Mặc khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở đang đứt quãng. Mùi máu tanh trong miệng vẫn còn đọng lại, nhưng hắn đã quen với nó. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạ Nguyệt, và một chút sức lực dường như đang được truyền vào cơ thể hắn từ sự quan tâm thuần túy ấy. Hắn khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm về hướng khói lửa bốc lên, nơi những cột sáng đỏ rực đang vươn mình lên bầu trời đêm, như những ngón tay gầy guộc của tử thần. “Không phải… chỉ là đến.” Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của một sự thật nghiệt ngã. “Là hủy diệt.” Hắn không chỉ nghe thấy tiếng la hét, tiếng đổ nát. Hắn nghe thấy tiếng gào thét của ý chí tồn tại của những viên gạch, thanh gỗ, của những mảnh đất bị xé toạc, bị thiêu rụi. Chúng không chỉ bị phá hủy, chúng bị *hủy diệt* bản nguyên, bị cưỡng ép đến mức tan biến.
Lão Khang trầm ngâm, đôi mắt ông lão hiện lên vẻ lo âu sâu sắc. Ông đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến, quá nhiều sự tàn phá trong cuộc đời mình. “Đây là Huyết Đao Khách.” Ông nói, giọng điệu nặng nề, như thể cái tên đó đã mang theo một sức nặng ngàn cân. “Hắn không có giới hạn.” Không có giới hạn trong sự tàn bạo, không có giới hạn trong việc tàn sát, không có giới hạn trong việc phá hủy ý chí của vạn vật. Trần Vân còn có sự cuồng vọng và kiêu hãnh của một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng Huyết Đao Khách chỉ là một cỗ máy giết chóc, một cơn ác mộng được tạo nên từ sự khát máu thuần túy.
Tần Mặc cố gắng gượng dậy, từng thớ thịt trên cơ thể hắn đau nhức như bị xé toạc. Hạ Nguyệt vội vàng đỡ lấy hắn, lo lắng nhìn vào đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên quyết của hắn. Hắn không thể nằm yên khi Vô Tính Thành đang bốc cháy. Hắn không thể nằm yên khi ý chí tồn tại của vô vàn vật thể đang kêu gào trong tai hắn. Hắn đứng thẳng, dù thân hình còn chao đảo, đôi mắt vẫn quét một vòng quanh Suối Tinh Lộ. Bích Thủy Tinh Linh, linh vật của dòng suối, vẫn yếu ớt phát ra ánh sáng xanh lam, nhưng giờ đây nó đã ổn định hơn một chút, như thể đã tạm thời thoát khỏi sự ảnh hưởng tiêu cực của pháp bảo của Trần Vân. Nhưng sự ổn định ấy chỉ là tạm thời, một vết sẹo trên thân thể của Vô Tính Thành.
“Phải đi.” Tần Mặc nói, giọng điệu kiên định hơn. Hắn biết rằng hắn không thể ngồi yên chờ đợi. Hắn là người duy nhất có thể lắng nghe ý chí của vạn vật, người duy nhất có thể cảm nhận được nỗi đau của chúng. Và bây giờ, những ý chí ấy đang kêu gào trong tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự sợ hãi, và cả sự cuồng nộ đang dâng trào từ trung tâm thành.
Hạ Nguyệt nắm chặt tay hắn, đôi mắt ướt lệ nhìn hắn. “Huynh… huynh vẫn chưa hồi phục.” Nàng biết hắn không thể ngồi yên, nhưng nàng cũng sợ hãi cho hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều.
“Không còn thời gian nữa.” Tần Mặc nói, rồi quay sang Lão Khang. “Lão Khang, người già và trẻ nhỏ đang sơ tán ở đâu?”
Lão Khang thở dài, đôi mắt nhìn về phía Bến Tàu Hải Nguyệt. “Vẫn đang tập trung ở đó. Nhưng nếu Huyết Đao Khách tiến đến…” Giọng ông đầy vẻ bi quan. Ông biết Huyết Đao Khách là loại người nào. Hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ ai.
Tần Mặc gật đầu. Hắn đã hiểu. Bến Tàu Hải Nguyệt là tuyến phòng thủ cuối cùng, là hy vọng cuối cùng của Vô Tính Thành. Hắn phải đến đó. Hắn phải bảo vệ nơi đó. Hắn phải bảo vệ những người dân đã tin tưởng hắn. Hắn phải bảo vệ ý chí tồn tại của họ, ý chí được sống một cuộc đời bình thường, không tranh đoạt, không ham muốn thăng tiên.
Nắm chặt tay Hạ Nguyệt, Tần Mặc bước đi, từng bước chân nặng nhọc nhưng kiên cường. Lão Khang lặng lẽ đi phía sau, ánh mắt nhìn về phía Suối Tinh Lộ, nơi bình yên đã bị xé nát, và nơi một hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm. Đêm vẫn còn dài, và cơn bão táp tàn khốc nhất của Huyền Vực mới chỉ bắt đầu giáng xuống Vô Tính Thành.
***
Phố Chợ Sáng, nơi từng là trái tim sôi động của Vô Tính Thành, giờ đây chỉ còn là một biển lửa và tiếng thét. Những gian hàng gỗ đơn giản, vốn được dựng lên để bày bán hoa quả tươi ngon, vải vóc thô mộc và những món đồ thủ công tinh xảo, giờ đây đã biến thành những đống tro tàn ngổn ngang, bốc lên những cột khói đen đặc. Con đường lát đá cuội, vốn ướt át bởi những trận mưa phùn nhẹ và tiếng chân người qua lại, giờ đây nhuốm màu đỏ thẫm của máu và lấm lem bùn đất. Mưa phùn nhẹ vẫn lất phất rơi, nhưng nó không đủ để dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, mà chỉ làm cho cảnh tượng thêm phần bi thương, như thể chính trời đất cũng đang rơi lệ.
Huyết Đao Khách, một thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, lao đi như một cơn lốc giữa biển lửa. Khuôn mặt hắn dữ tợn, vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm càng khiến hắn thêm phần đáng sợ. Mái tóc đỏ sẫm của hắn rũ rượi, bết dính mồ hôi và bụi bặm, đôi mắt nhỏ hẹp nhưng ánh lên sát khí cuồng loạn. Hắn mặc giáp trụ đen thô kệch, nhuốm màu máu khô đã lâu ngày, và luôn vác trên vai một thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo chết chóc. Hắn không phải là một tu sĩ theo đuổi đạo lý hay sức mạnh, hắn là một tên đồ tể.
“Yếu ớt! Tất cả đều là rác rưởi!” Huyết Đao Khách gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khinh bỉ. Thanh Huyết Hồn Đao trong tay hắn vung lên, không chút do dự, chém nát một gian hàng bán vải, rồi tiếp tục lao vào đám đông dân chúng đang cố gắng chống trả yếu ớt. Quân Thiết Kỵ của hắn, những tên lính mặc giáp nặng nề, cưỡi linh thú chiến hung hãn, theo sau hắn như những bóng ma tử thần. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng la hét man rợ của chúng hòa lẫn với tiếng kêu than của người dân Vô Tính Thành, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.
Người dân Vô Tính Thành, dù không tu luyện, không sở hữu linh lực hay pháp bảo, vẫn kiên cường đến lạ. Họ không lùi bước. Một người đàn ông trung niên, tay cầm một cây gậy gỗ mục, lao vào một tên Thiết Kỵ, cố gắng ghì chặt chân linh thú chiến. Hắn bị một ngọn giáo đâm xuyên, nhưng vẫn không buông tay cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Một bà lão tóc bạc phơ, ôm chặt đứa cháu nhỏ, lao mình vào đám lửa để cố gắng cứu lấy vài món đồ kỷ niệm, nhưng bị ngọn lửa nuốt chửng.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, một người đàn ông thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với vết sẹo trên má, chiến đấu như một con mãnh hổ bị dồn vào đường cùng. Hắn mặc giáp trụ nặng nề, tay vung cây thương gỗ chắc chắn, cố gắng chặn đứng đám Thiết Kỵ đang tràn vào. “Không được lùi! Bảo vệ chúng…!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì khói và bụi. Hắn không có linh lực, chỉ có sức mạnh của một người phàm trần được tôi luyện qua tháng năm, nhưng ý chí của hắn kiên cường như thép. Hắn cố gắng che chắn cho một nhóm trẻ em và phụ nữ đang run rẩy ẩn nấp sau một bức tường đổ nát. Từng tên Thiết Kỵ xông lên đều bị hắn chặn đứng, nhưng số lượng quá lớn, và sức mạnh của chúng vượt xa khả năng của một người phàm.
Huyết Đao Khách nhìn Thủ Vệ trưởng Long Hổ bằng ánh mắt khinh miệt. “Phiền phức.” Hắn vung Huyết Hồn Đao, một đường chém ngang không chút hoa mỹ nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh hoàng của một tu sĩ chân chính. Long Hổ cố gắng đỡ, nhưng cây thương gỗ của hắn lập tức vỡ vụn thành từng mảnh. Lưỡi đao lạnh lẽo xé toạc lớp giáp trụ, rồi xé toạc da thịt hắn. Long Hổ hộc ra một ngụm máu tươi, thân hình to lớn của hắn đổ sập xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, ánh lên sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Hắn đã thất bại. Hắn đã không thể bảo vệ được Vô Tính Thành.
Tần Mặc, từ một mái nhà đổ nát gần đó, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bi thương này. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của Thủ Vệ trưởng Long Hổ, một ý chí kiên cường, bất khuất, nhưng giờ đây đã vụn vỡ. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi của những đứa trẻ, sự tuyệt vọng của những người phụ nữ. Trái tim hắn thắt lại, đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm chích. Hắn muốn lao vào, muốn dùng tất cả sức lực còn lại để ngăn chặn sự tàn sát này, nhưng hắn biết, hắn không thể cứu hết tất cả. Một mình hắn không thể chống lại cả một đội quân.
“Không thể… không thể cứu hết sao?” Tần Mặc thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy sự bất lực. Nỗi đau của hắn không chỉ là nỗi đau của một người chứng kiến, mà còn là nỗi đau của vạn vật đang kêu gào trong tai hắn. Hắn thấy một người dân lao ra che chắn cho người thân và ngã xuống dưới lưỡi đao lạnh lẽo. Hắn thấy một ngôi nhà, nơi hắn từng được mời ăn bữa cơm ấm cúng, giờ đây chỉ còn là một biển lửa. Hắn thấy Vô Tính Thành, nơi bình yên duy nhất trong thế giới Huyền Vực, đang bị xé toạc từng mảnh.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cắn chặt răng, nuốt xuống nỗi đau và sự tuyệt vọng. Hắn phải đưa ra một quyết định khó khăn. Hắn không thể cứu tất cả, nhưng hắn có thể bảo vệ những gì còn lại. Hắn phải bảo vệ Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi những người già yếu và trẻ nhỏ đang tập trung. Đó là hy vọng duy nhất của họ.
Hắn vung tay, truyền ý chí của mình vào những thanh gỗ mục nát, những viên gạch đá đổ nát xung quanh. Dưới tác động của hắn, những vật thể vô tri ấy dường như sống dậy, run rẩy, rồi từ từ di chuyển, cố gắng tạo thành những rào chắn tạm thời, những chướng ngại vật để cản bước quân Thiết Kỵ. Ý chí của chúng, vốn là sự phục tùng, giờ đây được hắn chuyển hóa thành sự kháng cự, dù yếu ớt. Nhưng quân Thiết Kỵ quá mạnh, quá hung hãn. Những rào chắn ấy nhanh chóng bị phá hủy, những viên gạch đá vỡ vụn, không thể chống đỡ trước sức mạnh tàn bạo của tu sĩ.
Hạ Nguyệt, với đôi mắt đỏ hoe, hiểu được quyết định của Tần Mặc. Nàng biết hắn đang gánh vác một gánh nặng quá lớn. “Huynh… huynh hãy cẩn thận.” Nàng nói, rồi quay sang Lão Khang. “Lão Khang, chúng ta phải đưa những người còn lại đến Bến Tàu Hải Nguyệt.”
Lão Khang gật đầu, ánh mắt kiên định. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ làm mọi thứ có thể.”
Tần Mặc quay lại nhìn Hạ Nguyệt và Lão Khang, ánh mắt hắn chất chứa một sự tin tưởng tuyệt đối. “Hãy bảo vệ họ.” Hắn nói, rồi quay người, lao về phía Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi tiếng la hét và tiếng binh khí va chạm đang dần trở nên gần hơn. Hắn không còn sức lực để chiến đấu trực diện, nhưng hắn vẫn còn ý chí. Ý chí để bảo vệ, để giữ lại chút hy vọng cuối cùng cho Vô Tính Thành. Mưa phùn vẫn rơi, rửa trôi máu và bụi, nhưng không thể rửa trôi nỗi đau và sự mất mát đang bao trùm cả thành trì.
***
Rạng sáng, khi mưa phùn đã ngớt, không khí trở nên lạnh buốt, và bầu trời phía đông chỉ vừa le lói những vệt sáng lờ mờ, nhuốm một màu xám xịt, bi tráng. Toàn bộ Vô Tính Thành chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những phế tích, mang theo mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh nồng nặc và mùi đất ẩm. Những gì còn lại là đống đổ nát, những ngôi nhà cháy dở, những con đường lấm lem tro bụi và những vết tích đau thương của một cuộc tàn sát tàn bạo.
Tần Mặc, kiệt sức đến cùng cực, lê bước giữa đống hoang tàn. Hắn đã thành công trong việc bảo vệ Bến Tàu Hải Nguyệt, giúp một phần dân chúng sơ tán an toàn, nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Hắn đã chứng kiến quá nhiều mất mát, quá nhiều sự hy sinh. Những khuôn mặt thân quen, những nụ cười hiền hậu, giờ đây chỉ còn là những ký ức đau buồn. Nỗi đau không chỉ đến từ thể xác kiệt quệ, mà còn đến từ trái tim rỉ máu, từ những tiếng kêu gào của ý chí tồn tại của vô vàn vật thể đã bị hủy diệt trong tâm trí hắn. Hắn không còn phân biệt được đâu là nỗi đau của riêng mình, đâu là nỗi đau của Vô Tính Thành.
Hắn lạc bước vào một phế tích, một ngôi miếu cổ đổ nát ở rìa thành. Nơi đây từng là một kho lưu trữ những vật phẩm cổ xưa của Vô Tính Thành, nơi giữ gìn những dấu ấn của một quá khứ xa xăm. Giờ đây, mái ngói vỡ vụn, những cột gỗ đã mục ruỗng, và những bức tường rêu phong đổ nát. Một bầu không khí u buồn, cổ kính bao trùm lấy nơi đây, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật. Mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và mùi rêu phong trộn lẫn vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của thời gian và sự lãng quên.
Tần Mặc quỳ gối giữa đống đổ nát, thân hình hắn run rẩy bần bật, không chỉ vì cái lạnh buốt của rạng sáng mà còn vì sự trống rỗng trong tâm hồn. Hắn nhắm nghiền mắt lại, cố gắng lắng nghe. Hắn không tìm kiếm sức mạnh. Hắn tìm kiếm một tia hy vọng, một lời giải đáp cho tất cả những đau khổ này. Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt: “Vô Tính Thành… ý chí của các ngươi… đừng tan vỡ…” Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự sợ hãi, và cả sự chai sạn trong ý chí của những vật thể còn sót lại. Chúng đã quá mệt mỏi để chống cự, quá tuyệt vọng để hy vọng.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, khi tâm trí hắn dường như chạm đến đáy sâu nhất của sự mất mát, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt, mơ hồ, nhưng lại vô cùng bền bỉ. Nó không phải là ý chí của một vật thể sống, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, bị phong ấn bởi thời gian và sự lãng quên. Luồng ý chí ấy tỏa ra từ một góc khuất, nơi một phiến đá lớn đã đổ sập, vùi lấp thứ gì đó bên dưới.
Tần Mặc dùng hết sức lực còn lại, đẩy phiến đá sang một bên. Bên dưới, vùi trong lớp đất đá và bụi bặm, là một lá bùa giấy ố vàng. Nó không phải là một pháp bảo mạnh mẽ, không có linh lực dao động, nhưng ý chí tồn tại của nó lại vô cùng đặc biệt. Nó không mang theo sự hung hãn hay khát khao thăng tiến, mà là một sự trầm lắng, một nỗi buồn sâu thẳm, và một sự chờ đợi vô tận. Chữ viết trên lá bùa đã phai mờ, nhưng Tần Mặc, bằng khả năng đặc biệt của mình, dường như có thể cảm nhận được ý nghĩa cổ xưa của nó.
Khi hắn chạm tay vào lá bùa, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng không hề thù địch truyền vào cơ thể hắn. Lá bùa ố vàng đột nhiên phát ra một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một ngọn nến. Ánh sáng ấy dần ngưng tụ lại, rồi từ từ hiện hình thành một cô gái nhỏ bé. Nàng mặc trang phục cổ xưa, mái tóc đen dài xõa xuống, và đôi mắt nàng trong suốt, mơ hồ, như thể nàng không thuộc về thế giới hiện tại mà là một bóng hình từ quá khứ xa xăm. Nàng là Cổ Phù Linh, linh hồn của lá bùa cổ.
Nàng không có thực thể rõ ràng, thân hình nàng trong suốt, như một làn sương mờ ảo. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt mơ hồ nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu kỳ lạ. Nàng mở miệng, giọng nói nàng yếu ớt, như tiếng vọng từ ngàn xưa vọng lại, trầm bổng và đầy bi ai: “…chân lý… thất lạc… họ… không hiểu… sự cân bằng… đã vỡ…”
Tần Mặc lắng nghe, từng lời thì thầm của Cổ Phù Linh như những mảnh ghép của một bức tranh cổ xưa đang dần được hé mở trong tâm trí hắn. "Chân lý thất lạc" – câu nói mà Lão Khang đã từng nhắc đến, về lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Và "sự cân bằng đã vỡ" – chính là điều hắn đang chứng kiến, sự tàn phá của Vô Tính Thành, sự đau khổ của vạn vật khi bị cưỡng ép, khi bị bẻ cong khỏi bản chất vốn có của chúng.
Cổ Phù Linh khẽ đưa tay lên, dường như muốn chạm vào Tần Mặc, nhưng bàn tay nàng chỉ xuyên qua không khí. Nàng là một linh hồn, một ký ức, một phần của quá khứ. Nàng tiếp tục thì thầm, giọng nói mang theo nỗi buồn không nguôi: “Khi… sự sống… trở thành công cụ… khi… bản nguyên… bị chối bỏ… thế giới… sẽ sụp đổ…”
Tần Mặc nhìn nàng, đôi mắt hắn tràn ngập sự thấu hiểu và xót xa. Hắn đã cảm nhận được điều đó, đã chứng kiến điều đó. Nhưng những lời của Cổ Phù Linh, đến từ một thời đại đã bị lãng quên, lại mang một sức nặng và sự chân thực khác. Chúng không chỉ là lời than vãn, mà là một lời cảnh báo, một sự chỉ dẫn.
Ánh sáng từ lá bùa dần mờ đi, và thân hình trong suốt của Cổ Phù Linh cũng bắt đầu tan biến vào không khí, như một làn sương sớm bị ánh mặt trời xua tan. Nàng đã xuất hiện, đã truyền đạt thông điệp của mình, và giờ đây nàng đang trở về với sự lãng quên. Nhưng những lời thì thầm của nàng, những manh mối về "chân lý thất lạc" và "sự cân bằng đã vỡ", đã gieo vào lòng Tần Mặc một hạt giống mới.
Tần Mặc ôm chặt lá bùa ố vàng vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo và yếu ớt của nó. Vô Tính Thành đã bị tàn phá, người dân đã hy sinh. Nhưng giữa đống đổ nát, hắn đã tìm thấy một tia sáng, một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ Vô Tính Thành, mà là để bảo vệ cả Huyền Vực, để khôi phục lại sự cân bằng đã bị đánh mất. Con đường phía trước còn gian nan, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có ý chí của Vô Tính Thành, và giờ đây, hắn có cả những lời thì thầm cổ xưa của một chân lý đã bị lãng quên. Bình minh dần lên, nhuộm màu đỏ cam lên những đám mây, như máu và lửa, nhưng cũng mang theo một hy vọng mong manh về một khởi đầu mới.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.