Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 69: Ngọn Nguồn Ý Chí: Pháp Bảo Phản Phệ

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nhưng không mang lại chút ấm áp nào cho Vô Tính Thành đang oằn mình trong khói lửa. Tần Mặc nằm vật vã cạnh bờ Suối Tinh Lộ, dòng nước trong vắt giờ đây đã nhuộm một vệt máu đỏ tươi từ vết thương sâu hoắm trên vai hắn. Tấm áo vải thô giản dị, thường ngày vẫn mang mùi cỏ cây và đất ẩm, giờ thấm đẫm huyết dịch, dính chặt vào da thịt. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng mỗi thớ cơ đều rên rỉ, mỗi khớp xương đều như muốn rời ra. Linh lực trong cơ thể hắn cạn kiệt, ý chí đã bị kéo căng đến cực hạn, chỉ còn lại một sợi tơ mong manh níu giữ hắn giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, vốn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, giờ đây mờ đi vì kiệt sức, nhưng vẫn chứa đựng một ngọn lửa kiên định, không chịu khuất phục.

Từ phía xa, Hạ Nguyệt và Lão Khang chứng kiến cảnh tượng bi thương ấy, lòng họ quặn thắt như bị ai đó bóp nghẹt. Hạ Nguyệt muốn lao tới, nhưng bị Lão Khang giữ lại, ánh mắt ông lão đầy vẻ đau đớn nhưng cũng hiểu rằng, đây là trận chiến mà Tần Mặc phải tự mình đối mặt, một mình gánh vác. Bích Thủy Tinh Linh, nằm yếu ớt giữa dòng suối, toàn thân trong suốt như nước giờ đây ánh lên một màu xanh lam nhạt nhòa, như sắp tan biến vào hư vô. Nó rên rỉ những tiếng thầm thì, cầu xin sự cứu rỗi, không chỉ cho bản thân mà cho cả dòng suối, cho Vô Tính Thành.

Không đợi Tần Mặc kịp phục hồi, một bóng hình lấp lánh hung hãn đã lao đến như một tia chớp, mang theo sát khí ngút trời. Đó là Trần Vân, thủ lĩnh Thiên Diệu Tiên Phong. Hắn ta, trong bộ Thanh Long Kim Giáp vẫn còn nguyên vẹn, dù có chút chập chờn ánh sáng như Tần Mặc đã cảm nhận, tay nắm chặt Huyết Hồn Đao đỏ rực. Lưỡi đao như một thực thể sống, giờ đây vẫn tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, mang theo một khao khát hủy diệt không thể kiềm chế. Trần Vân nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt khinh miệt và căm hờn tột độ. Hắn ta không thể tin rằng một kẻ phàm trần không linh căn, không tu vi lại có thể khiến pháp bảo của hắn, một pháp bảo cấp cao được khai linh cẩn trọng, trở nên trì trệ, thậm chí còn có dấu hiệu bất tuân. Sự kiêu ngạo của một tu sĩ cường đại đã bị xúc phạm đến tận cùng.

“Kẻ phàm trần thấp hèn, ngươi không thể hiểu được sức mạnh của Tiên Đạo! Ngươi đã dùng thủ đoạn quỷ dị gì để làm ô uế pháp bảo của ta?!” Trần Vân gầm lên, giọng nói vang vọng sự tức giận và khinh bỉ, làm rung động cả không gian quanh Suối Tinh Lộ. Hắn vung Huyết Hồn Đao lên cao, ánh đỏ chói mắt, như một quỷ thần giáng thế. “Chết đi! Hôm nay ta sẽ cho ngươi nếm mùi thế nào là sự tuyệt vọng tột cùng trước sức mạnh chân chính của kẻ tu tiên!”

Tần Mặc cố gắng vận chuyển chút linh lực yếu ớt còn sót lại trong đan điền, nhưng vô vọng. Mỗi nỗ lực đều là một nhát dao cứa vào vết thương, làm hắn đau đớn đến tận xương tủy. Hắn biết, trong tình cảnh này, một đòn tấn công trực diện từ Trần Vân sẽ đủ để kết liễu hắn. Huyết Ảnh Trảm, một chiêu thức mang theo sát khí kinh hoàng từ Huyết Hồn Đao, đang ập đến, nhắm thẳng vào trái tim hắn, nhanh như một tia sét đánh. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng đao xé gió. Mùi máu tanh trong không khí trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, quyện lẫn với mùi đất ẩm và nước suối. Tần Mặc không thể né tránh, không thể phản công. Hắn chỉ có thể đối mặt. Đôi mắt hắn khép lại, không phải để chấp nhận cái chết, mà để lắng nghe.

Khi lưỡi đao đỏ rực kề cận, lạnh lẽo đến mức Tần Mặc có thể cảm nhận được hơi thở tử vong phả vào mặt, hắn đã nhắm nghiền đôi mắt mình. Không phải vì sợ hãi, cũng không phải vì buông xuôi, mà là để tập trung toàn bộ giác quan vào thế giới nội tại, vào bản chất của vạn vật. Thế giới bên ngoài biến mất, chỉ còn lại một không gian hỗn loạn nhưng kỳ diệu hiện ra trong tâm trí hắn.

Hắn cảm nhận được ý chí của Thanh Long Kim Giáp. Không phải là sự kiêu ngạo của một pháp bảo vô thượng như Trần Vân vẫn nghĩ, mà là một khao khát sâu thẳm, nguyên thủy: được bảo vệ. Nó muốn bao bọc, muốn che chắn, muốn tạo dựng một bức tường vững chắc. Nhưng khao khát ấy đã bị bẻ cong, bị cưỡng ép trở thành công cụ của sự tàn sát, của những cuộc chinh phạt vô nghĩa. Tần Mặc "nghe" thấy những tiếng rên rỉ yếu ớt từ tận sâu bên trong lớp giáp óng ánh, tiếng "than khóc" của một bản chất thuần khiết bị chôn vùi dưới lớp vỏ bạo tàn. Nó muốn được vững chãi, không phải để hủy diệt; nó muốn được kiên cố, không phải để làm công cụ cho dục vọng cá nhân.

Và Huyết Hồn Đao. Nó không hề muốn nhuộm máu vô nghĩa. Ý chí tồn tại nguyên bản của nó là sắc bén, là chém, là chia cắt mọi thứ để tạo ra trật tự, để thực thi ý chí của người cầm nó. Nhưng nó muốn sự sắc bén ấy được dùng vào những mục đích có ý nghĩa, không phải để trở thành một hung khí khát máu, một lưỡi đao chỉ biết gieo rắc kinh hoàng. Tần Mặc cảm nhận được một nỗi sợ hãi, một sự ghê tởm sâu sắc từ chính Huyết Hồn Đao đối với những hành động tàn bạo mà nó buộc phải thực hiện. Nó muốn là một lưỡi đao sắc bén, thuần túy, không phải là một con quỷ hút máu người.

Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng chảy ý chí mạnh mẽ từ Suối Tinh Lộ bắt đầu cuộn trào. Tiếng nước chảy róc rách yếu ớt bên tai hắn ở thế giới thực, nhưng trong tâm trí, nó là một dòng sông cuồn cuộn của sự sống, của bản chất thuần khiết, của ý chí không ngừng nghỉ. Bích Thủy Tinh Linh, dù yếu ớt, cũng gắng gượng truyền cho hắn những tia sáng của sự trong lành, của khát vọng được là chính mình, được giữ gìn dòng chảy tự nhiên. Nó là một lời nhắc nhở, một lời cổ vũ từ chính trái tim của Vô Tính Thành.

Tần Mặc dùng hết sức lực còn lại, dồn nén toàn bộ ý chí của mình, không chỉ để nghe, mà còn để truyền đi. Hắn truyền đi "ý chí lựa chọn", "ý chí giải thoát" vào sâu thẳm của Thanh Long Kim Giáp và Huyết Hồn Đao. Hắn thì thầm trong tâm trí, không phải bằng lời nói, mà bằng một làn sóng ý niệm thuần túy:

“Ngươi muốn bảo vệ, không phải hủy diệt. Ngươi muốn sắc bén, không phải tàn bạo. Hãy là chính mình, không bị ép buộc! Hãy tìm lại bản chất của ngươi, trở về với nguồn cội, từ chối sự cưỡng ép, từ chối sự tha hóa. Ngươi là ngươi, không phải là công cụ của dục vọng!”

Tần Mặc không chỉ muốn phá vỡ sự liên kết giữa pháp bảo và chủ nhân, hắn muốn khơi gợi, muốn thức tỉnh ý chí tồn tại nguyên thủy của chúng. Hắn muốn chúng "tự nguyện" từ bỏ con đường cưỡng ép, để tìm lại được sự cân bằng bản chất, để chúng được là chính mình. Đây là một cảnh giới cao hơn của năng lực "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc chưa từng đạt tới, vượt xa việc chỉ nghe và ảnh hưởng. Hắn đang "giải phóng". Hắn cảm nhận được sự rung động kịch liệt từ sâu bên trong pháp bảo, như thể chúng đang đấu tranh, đang bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài bị ép buộc. Mùi kim loại và máu tanh trong tâm trí hắn trộn lẫn với mùi thanh khiết của nước và cỏ, tạo nên một sự tương phản đến choáng váng. Không gian trong tâm trí Tần Mặc căng thẳng đến tột độ, tuyệt vọng đan xen hy vọng, một cuộc chiến của ý chí đang diễn ra trong khoảnh khắc mong manh giữa sự sống và cái chết. Hắn biết, đây là cơ hội cuối cùng. Nếu thất bại, không chỉ hắn, mà cả Suối Tinh Lộ, và có thể là cả Vô Tính Thành, sẽ bị hủy diệt.

Khoảnh khắc quyết định ấy kéo dài tựa vạn năm trong tâm trí Tần Mặc, nhưng chỉ là một cái chớp mắt trong thế giới thực. Khi Huyết Hồn Đao của Trần Vân chỉ còn cách ngực Tần Mặc một tấc, một điều phi thường đã xảy ra. Đòn chí mạng của Trần Vân đột nhiên khựng lại giữa không trung, như thể bị một bức tường vô hình chặn đứng. Trần Vân, đang đắc thắng và tràn đầy sát khí, bỗng thấy một sự bất ổn không thể lý giải.

Thanh Long Kim Giáp trên người hắn, vốn rực rỡ và uy phong, đột nhiên phát ra một tiếng "kêu" thảm thiết, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là một tiếng rên rỉ đau đớn, như thể chính bản thân nó đang bị xé toạc. Ánh sáng xanh lam vốn bao phủ toàn thân giáp chập chờn, tối sầm rồi vụt tắt. Tiếp đó là một loạt tiếng "rắc rắc" chói tai, kinh hoàng, không phải từ xương cốt mà từ chính lớp Kim Giáp. Những vết nứt li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt giáp, lan rộng như mạng nhện, rồi nhanh chóng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất. Không còn là một bộ chiến giáp vô địch, Thanh Long Kim Giáp giờ chỉ là một đống phế liệu kim loại vô tri, ánh sáng linh khí hoàn toàn biến mất.

Cùng lúc đó, Huyết Hồn Đao trong tay Trần Vân run rẩy kịch liệt. Lưỡi đao đỏ tươi như máu, vốn là biểu tượng của sức mạnh và sự tàn bạo, giờ đây ánh sáng đỏ ấy mờ dần, rồi hoàn toàn biến mất, để lộ ra một màu xám xịt, xỉn màu. Nó không còn là một pháp bảo nữa, mà chỉ là một thanh sắt vô tri, nặng trịch và vô dụng. Một năng lượng phản phệ dữ dội, không phải từ bên ngoài mà từ chính bản chất bị bẻ cong của pháp bảo, bùng nổ, đánh thẳng vào Trần Vân.

“Không thể nào! Pháp bảo của ta... Ngươi đã làm gì?!” Trần Vân hét lên một tiếng thảm thiết, không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì sự kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng. Hắn không thể tin vào mắt mình. Thanh Long Kim Giáp, Huyết Hồn Đao, những pháp bảo đã gắn bó với hắn hàng chục năm, được hắn khai linh và tu luyện bằng cả sinh mệnh, giờ đây lại phản phệ, hủy hoại chính hắn. Lực phản phệ mạnh mẽ khiến Trần Vân hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể hắn loạng choạng, ngã vật xuống bờ suối lạnh lẽo. Vết thương từ phản phệ pháp bảo còn nghiêm trọng hơn bất kỳ đòn tấn công nào, nó không chỉ phá hủy linh lực mà còn chấn động cả linh hồn hắn, khiến hắn suy sụp hoàn toàn.

Quân Thiên Diệu Tiên Phong, đang hăng hái tiến lên, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Thủ lĩnh của chúng, một tu sĩ cường đại, bỗng chốc trở thành một kẻ thảm hại, pháp bảo bị hủy diệt ngay trước mắt. Nỗi sợ hãi và hoang mang lan truyền như dịch bệnh trong hàng ngũ chúng. Tiếng la hét hoảng loạn nổi lên, đội hình tan rã. Một số kẻ quay đầu bỏ chạy không chút do dự, những kẻ khác thì run rẩy, đánh mất hoàn toàn ý chí chiến đấu. Chúng không thể hiểu được điều gì đã xảy ra, nhưng chúng biết rằng Tần Mặc, kẻ phàm trần này, đã làm được điều mà không một tu sĩ nào có thể tưởng tượng nổi.

Giữa cảnh hỗn loạn và sụp đổ ấy, Tần Mặc đứng đó, lung lay như ngọn nến trước gió. Hắn đã dốc cạn kiệt mọi thứ, cả thể xác lẫn tinh thần. Dù đang đứng vững, nhưng toàn thân hắn run rẩy, đôi mắt lờ đờ. Hắn cảm nhận được hương vị máu tanh trong miệng, nhưng cũng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường. Hắn đã làm được. Hắn đã không chỉ phá vỡ, mà còn giải phóng.

Tiếng nước suối vẫn róc rách, như một nhân chứng thầm lặng cho tất cả những gì vừa diễn ra. Bích Thủy Tinh Linh, dù vẫn yếu ớt, nhưng ánh sáng xanh lam của nó đã trở nên ổn định hơn một chút, như một lời cảm ơn vô hình.

Khi chân không thể đứng vững được nữa, Tần Mặc ngã quỵ xuống. Ngay lập tức, Hạ Nguyệt và Lão Khang đã lao đến, đỡ lấy thân hình gầy gò của hắn. Hạ Nguyệt ôm chặt lấy hắn, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng. Lão Khang vỗ nhẹ lên vai hắn, ánh mắt chứa đựng sự tự hào và đau xót. Xung quanh, không khí tràn ngập mùi ozone từ năng lượng phản phệ, mùi máu, mùi bùn đất, nhưng cũng có mùi nước suối trong lành, như một lời nhắc nhở về sự sống và sự cân bằng.

Đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, Tần Mặc biết. Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách vẫn còn đó, và cuộc chiến lớn hơn vẫn đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, ngay tại đây, tại Suối Tinh Lộ này, Tần Mặc đã chứng minh được rằng, ý chí tồn tại thuần khiết của vạn vật, khi được khơi gợi, có thể vượt qua mọi sự cưỡng ép, mọi sức mạnh bạo tàn. Hắn đã cho vạn vật quyền được là chính nó, và điều đó đã làm rung chuyển cả một nền tảng tín ngưỡng của thế giới tu tiên. Trận chiến vì sự cân bằng bản chất, vì quyền được lựa chọn của vạn vật, chỉ mới bắt đầu. Nhưng giờ đây, hy vọng đã được nhen nhóm.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free