Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 68: Trảm Thủ Tiên Phong: Ý Chí Cuối Cùng

Đêm khuya buông xuống Vô Tính Thành, mang theo hơi lạnh buốt giá và một dự cảm chẳng lành. Gió bấc rít qua những vết nứt còn sót lại trên tường thành, mang theo mùi khói thuốc súng và kim loại nồng gắt, như một lời cảnh báo cho sự yên bình mong manh. Trên một ngọn đồi đã hóa thành bình địa bởi quyền năng phép thuật, Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách đứng sừng sững, ánh mắt tràn ngập sự căm phẫn và một nỗi hoang mang sâu sắc. Sự kiên cường bất ngờ của Vô Tính Thành đã chạm đến giới hạn chịu đựng của họ, biến sự khinh miệt thành sát ý ngút trời.

“Không thể chấp nhận được!” Trần Trưởng Lão nghiến răng, giọng nói tựa băng tuyết, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. Bộ đạo bào lụa của ông ta khẽ lay động trong gió, nhưng ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực vẫn ghim chặt vào thành trì đang lóe lên những đốm lửa nhỏ của sự sống. “Một lũ phàm nhân, một phế địa không hề có linh căn tu luyện, lại dám chống trả đến mức này? Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Thiên Diệu Tông ta!” Ông ta quay sang nhìn Huyết Đao Khách, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn tột độ. “Huyết Đao Khách, ngươi đã thấy sự quỷ dị của Tần Mặc. Hắn không dùng linh lực, nhưng lại có thể điều khiển vạn vật. Nếu không diệt trừ hắn tận gốc, sợ rằng hắn sẽ trở thành họa lớn cho Huyền Vực!”

Huyết Đao Khách siết chặt thanh Huyết Đao khổng lồ trong tay, lưỡi đao đen kịt tỏa ra hàn khí lạnh lẽo. Cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hắn run lên bần bật vì tức giận. “Trần Trưởng Lão đã quá nhân từ! Kẻ yếu không có quyền tồn tại! Ta đã nói, cứ san phẳng nơi này là xong!” Hắn gằn giọng, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo dài càng thêm đáng sợ dưới ánh trăng mờ nhạt. “Tên Tần Mặc đó… hắn đã làm gì? Hắn đã khiến những kẻ yếu đuối này trở nên quỷ dị! Hắn biến chúng thành những con rối, những vật vô tri vô giác chỉ biết chống đối!” Hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi điều gì đã xảy ra, và sự không hiểu đó càng khiến hắn thêm căm ghét cái thứ năng lực lạ lùng của Tần Mặc. Hắn không nhìn thấy ý chí quật cường, chỉ thấy sự bất thường, sự biến đổi nằm ngoài mọi định luật mà hắn biết.

Trần Trưởng Lão hừ lạnh, phất tay. “Đủ rồi. Lần này, ta sẽ không để bất cứ sai sót nào xảy ra. Thiên Diệu Tiên Phong!”

Từ phía sau, một đội quân tinh nhuệ mặc giáp trụ đen bóng, toát ra linh lực mạnh mẽ, bước ra. Dẫn đầu là một nam tu sĩ trẻ tuổi, thân hình cao lớn, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ ngạo mạn. Hắn chính là Trần Vân, đội trưởng Thiên Diệu Tiên Phong, cháu ruột của Trần Trưởng Lão, một thiên tài hiếm có của Thiên Diệu Tông. Hắn khoác trên mình bộ 'Thanh Long Kim Giáp' lấp lánh ánh vàng, tay cầm 'Huyết Hồn Đao' rực rỡ sắc đỏ như máu.

“Trần Vân, ta giao cho ngươi nhiệm vụ này.” Trần Trưởng Lão nhìn thẳng vào mắt cháu mình, giọng nói đầy uy nghiêm. “Không cần giữ lại bất cứ thứ gì. Mục tiêu duy nhất: Tần Mặc. Diệt trừ hắn, dập tắt ngọn lửa phản kháng! Sử dụng Phá Chướng Linh Trận và toàn bộ pháp bảo tinh hoa của Thiên Diệu Tông. Đừng để một phàm nhân nào cản đường ngươi.”

Trần Vân khẽ cúi đầu, ánh mắt tự tin lóe lên vẻ khinh miệt. “Tuân lệnh Trưởng Lão! Vô Tính Thành này sẽ không còn một ai sống sót cản đường ta! Chúng sẽ biết thế nào là sức mạnh thực sự của tu sĩ!” Hắn phất tay, hàng trăm tu sĩ tinh nhuệ phía sau lập tức tản ra, hình thành một trận pháp khổng lồ.

“Phá Chướng Linh Trận! Khởi!” Trần Vân quát lớn.

Một luồng sáng xanh biếc từ trận pháp bùng lên, bắn thẳng về phía tường thành của Vô Tính Thành. Đó là một pháp bảo cấp cao, được chế tạo đặc biệt để phá hủy những kết giới và phòng ngự kiên cố nhất. Tiếng xé gió rít lên chói tai, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng.

Trên tường thành, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, đang chỉ huy đội quân phòng thủ. Ánh mắt hắn đầy vẻ lo lắng nhưng vẫn kiên cường. Hắn đã thấy sức mạnh kinh khủng của trận pháp này trong các cuộc tấn công trước.

“Bảo vệ thành! Không được lùi bước!” Long Hổ gầm lên, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi nhưng vẫn đầy dũng khí. Hắn vung thanh kiếm lớn trong tay, cùng với những người lính khác, cố gắng chống đỡ. Những bức tường thành kiên cố, được xây bằng đá và gỗ lim vững chắc, giờ đây bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những trận pháp phòng ngự đơn sơ do người dân dựng lên từ những vật dụng sinh hoạt, tuy đã chứng tỏ hiệu quả đáng kinh ngạc ở trận trước, giờ đây cũng không thể chịu đựng được sức công phá khủng khiếp của Phá Chướng Linh Trận.

Tiếng nổ vang vọng như sấm sét xé tan màn đêm, rung chuyển cả mặt đất. Từng mảng tường thành lớn nứt vỡ, đá vụn bắn tung tóe. Những lớp phòng ngự mỏng manh tan chảy như băng tuyết dưới nắng hè. Tiếng la hét của các binh sĩ Vô Tính Thành vang lên trong tuyệt vọng. Họ dũng cảm, nhưng sức mạnh của phàm nhân có hạn. Họ bị áp đảo hoàn toàn.

Một vết nứt lớn xuất hiện trên tường thành phía Đông, nhanh chóng lan rộng, rồi vỡ tung thành một lỗ hổng khổng lồ. Bụi đá mù mịt, che khuất tầm nhìn, nhưng từ bên trong màn bụi, những bóng hình đen kịt của Thiên Diệu Tiên Phong đã ào ạt tràn vào, như một cơn thủy triều hủy diệt. Tiếng kim loại va chạm, tiếng hô hoán hung hãn của Thiết Kỵ, tiếng gầm gừ của linh thú chiến, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự tàn phá.

Tần Mặc, đứng trên một vọng lâu cao nhất, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng đỏ rực từ Huyết Hồn Đao và ánh vàng kim từ Thanh Long Kim Giáp của Trần Vân. Gió mạnh thổi tung mái tóc đen nhánh của hắn, nhưng thân hình hơi gầy của hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn, sự tan vỡ của từng viên đá, từng thớ gỗ trên tường thành. Ý chí tồn tại của chúng, dù kiên cường đến mấy, cũng không thể chống lại sức mạnh cưỡng ép tàn bạo này. Hắn nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết từ những vật vô tri bị nghiền nát, tiếng gào thét của linh hồn chúng bị xé toạc, và trái tim hắn quặn thắt. Cơn thịnh nộ dâng trào trong lòng hắn, không phải vì sự mất mát, mà vì sự tàn bạo và vô nhân đạo của những kẻ tự xưng là tu sĩ. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

***

Sương mù dày đặc bao trùm Phố Chợ Sáng khi bình minh yếu ớt bắt đầu le lói. Ánh sáng vàng cam nhạt nhòa xuyên qua màn sương, nhưng không đủ để xua đi không khí lạnh lẽo và mùi khói thuốc súng, mùi máu tanh đang lan tỏa khắp nơi. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái ngói đất nung, những gian hàng mộc mạc từng là biểu tượng của sự bình yên, giờ đây đang bị xé nát bởi lưỡi Huyết Hồn Đao rực lửa của Trần Vân và vó ngựa sắt thép của Thiết Kỵ.

Đội Thiên Diệu Tiên Phong, với Trần Vân đi đầu, tràn vào Phố Chợ Sáng như một cơn lốc hủy diệt. Chúng không nương tay với bất cứ thứ gì, bất cứ ai. Tiếng la hét hoảng loạn của người dân Vô Tính Thành vang lên khắp nơi, tiếng đổ vỡ của những ngôi nhà, tiếng kêu gào thảm thiết của vật nuôi hòa cùng tiếng vó ngựa hung hãn và tiếng cười khẩy của tu sĩ.

Hạ Nguyệt, với khuôn mặt thanh tú lấm lem bụi bẩn, đang cố gắng giữ bình tĩnh, hướng dẫn những người dân còn lại. Mái tóc đen dài của nàng đã rối bời, nhưng đôi mắt trong veo vẫn ánh lên sự kiên định. “Mọi người mau vào hầm trú ẩn! Đừng ra ngoài!” Nàng hét lên, giọng nói khàn đặc vì khói bụi. Nàng cùng Phong Dao và một vài người dân khác, trang bị những vật dụng thô sơ, cố gắng lập một phòng tuyến tạm thời để trì hoãn bước tiến của quân địch, nhưng sức mạnh của họ quá chênh lệch. Những tu sĩ tinh nhuệ của Thiên Diệu Tông, với pháp bảo lấp lánh và linh lực cường đại, dễ dàng đẩy lùi họ.

Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và nụ cười rộng thường ngày đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt kiên quyết đến khắc khổ. Hắn vung gậy gỗ trong tay, cố gắng chặn đứng một Thiết Kỵ đang lao tới, nhưng một làn linh lực mạnh mẽ từ một tu sĩ khác đã hất tung hắn ra xa, va vào một quầy hàng đổ nát. “Khụ… Khốn kiếp!” Hắn cố gắng đứng dậy, máu từ khóe miệng chảy ra, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa.

Lão Khang, với lưng còng và mái tóc bạc phơ rối bời, đang dìu một bà lão khác. Ánh mắt hiền từ của ông giờ đây tràn ngập nỗi buồn và sự suy tư. Ông nhìn về phía Suối Tinh Lộ, nơi làn sương mù vẫn còn dày đặc, và thở dài một tiếng nặng nề. “Cái giá của sự bình yên… thật nghiệt ngã.” Lão Khang đã sống cả đời trong sự bình an của Vô Tính Thành, chưa bao giờ phải đối mặt với cảnh tượng tàn khốc như vậy. Ông biết, cuộc chiến này không chỉ là giành giật sự sống, mà còn là bảo vệ một triết lý sống, một bản chất tồn tại.

Trần Vân, cưỡi trên linh thú chiến khổng lồ, Thanh Long Kim Giáp lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, Huyết Hồn Đao rực máu trong tay. Hắn vung đao, từng nhát chém đều mang theo sức mạnh hủy diệt, xé nát từng căn nhà, từng gian hàng. Tiếng đổ vỡ vang lên liên hồi, tạo ra một khung cảnh hoang tàn và hỗn loạn. Mùi gỗ cháy, mùi đất ẩm, mùi máu tươi và mùi linh lực nồng gắt hòa quyện, tạo thành một mùi hương tử vong bao trùm cả Phố Chợ Sáng.

“Ồ, đây là ‘ý chí phàm trần’ mà các ngươi nói sao?” Trần Vân cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự khinh bỉ. Hắn nhìn những người dân Vô Tính Thành đang chạy trốn, những kẻ yếu ớt không hề có linh lực, không có pháp bảo. “Yếu ớt đến thảm hại! Một lũ kiến hôi dám chống đối thiên uy? Chỉ là trò hề!” Hắn không chút do dự, vung Huyết Hồn Đao chém thẳng vào một ngôi nhà, khiến nó sụp đổ hoàn toàn.

Tần Mặc, từ một góc khuất, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Trái tim hắn như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Hắn nghe thấy tiếng gào thét của những vật vô tri bị phá hủy – tiếng than khóc của gỗ mục, tiếng oán hờn của đá cuội bị vỡ nát, tiếng kêu cứu từ những chiếc bình gốm vỡ vụn, tiếng rên rỉ từ những sợi vải bị xé rách. Chúng không muốn bị phá hủy, chúng muốn giữ lại bản chất nguyên thủy của mình, muốn tiếp tục tồn tại một cách bình dị. Ý chí tồn tại của chúng, dù yếu ớt, nhưng vẫn kiên cường.

Đặc biệt, hắn cảm nhận được một luồng linh lực yếu ớt đang cố gắng chống đỡ, một linh hồn đang run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn kiên cường bảo vệ thứ gì đó. Đó là Bích Thủy Tinh Linh, linh hồn của Suối Tinh Lộ, nguồn mạch sự sống của Vô Tính Thành. Ánh sáng xanh lam của nó, thường ngày rực rỡ và trong trẻo, giờ đây mờ đi, yếu ớt, như một ngọn nến trước gió. Các pháp bảo hùng mạnh của Thiên Diệu Tiên Phong đã tạo ra một áp lực khổng lồ, khiến nó không thể duy trì được sự tinh khiết của mình. Tiếng kêu cứu của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời cầu khẩn cuối cùng.

Tần Mặc biết, hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Sự tàn phá này, sự cưỡng ép này, là một sự xúc phạm đến ý chí tồn tại của vạn vật. Hắn phải hành động, không chỉ để bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn để bảo vệ quyền được là chính nó của mọi vật chất, mọi sinh linh. Hắn phải đối mặt với Trần Vân, với Thiên Diệu Tiên Phong, và với cả cái quan niệm sai lầm về sự 'thăng tiên' đang hủy hoại thế giới này. Bước chân hắn kiên định, ánh mắt hắn bùng lên một ngọn lửa quyết tâm.

***

Sương mù dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng bình minh yếu ớt, hắt những vệt sáng vàng nhạt xuống Suối Tinh Lộ. Dòng nước trong lành, thường ngày chảy róc rách vui tươi, giờ đây yếu ớt một cách thảm hại, tiếng chảy gần như im bặt. Mùi kim loại và sát khí nồng nặc lan tỏa từ Phố Chợ Sáng đổ nát, hòa lẫn với mùi nước trong lành, tạo nên một sự tương phản đến rợn người.

Giữa khung cảnh đổ nát và mùi hương khó chịu ấy, Tần Mặc xuất hiện. Hắn đứng sừng sững trước Suối Tinh Lộ, như một bức tường thành cuối cùng. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy, nhưng vào khoảnh khắc này, hắn toát lên một vẻ kiên định, một khí chất bất khuất khiến kẻ thù phải bất giác chùn bước. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy.

Hắn cảm nhận được rõ ràng nỗi đau và sự yếu đuối của Bích Thủy Tinh Linh. Linh hồn nước trong suốt như pha lê, mái tóc xanh lam bồng bềnh của nó giờ đây mờ nhạt, run rẩy, gần như tan biến. Nó đang cố gắng hết sức để bảo vệ dòng suối, nhưng áp lực từ các pháp bảo cấp cao của quân địch quá lớn, khiến ý chí tồn tại của nó bị đè nén đến cực điểm. Tiếng kêu cứu thầm thì của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, một tiếng kêu cầu cho sự tự do, cho quyền được chảy, được tồn tại.

Trước mặt Tần Mặc là Trần Vân, đội trưởng Thiên Diệu Tiên Phong, người đang cưỡi trên linh thú chiến và được bao bọc bởi Thanh Long Kim Giáp lấp lánh ánh vàng. Hắn ta trông hùng vĩ và mạnh mẽ, tay cầm Huyết Hồn Đao rực máu, như một vị thần chiến tranh. Phía sau hắn là hàng trăm tu sĩ tinh nhuệ, những cỗ máy giết chóc vô cảm, gương mặt lạnh lùng và ánh mắt đầy sát khí.

Trần Vân nhìn Tần Mặc, ánh mắt sắc lạnh lóe lên vẻ khinh miệt và nghi hoặc. Hắn đã nghe về năng lực quỷ dị của Tần Mặc, nhưng hắn tin rằng đó chỉ là một mánh khóe nhỏ, không đáng nhắc tới trước sức mạnh tuyệt đối của pháp bảo và linh lực tu sĩ.

“Ngươi là ai?” Trần Vân cau mày, giọng nói vang vọng sự kiêu ngạo. Hắn ta không thấy Tần Mặc có bất kỳ linh lực nào đáng kể, chỉ là một thiếu niên phàm tục. “Dám cản đường ta? Ngươi nghĩ năng lực quái dị của ngươi có thể đối phó với pháp bảo cấp cao của Thiên Diệu Tông sao?” Hắn vung Huyết Hồn Đao nhẹ nhàng, lưỡi đao đỏ rực như máu dường như rên rỉ, toát ra một thứ sát khí kinh hoàng. “Ngươi chỉ là một con kiến hôi, tránh ra, nếu không đừng trách ta vô tình!”

Tần Mặc không lùi bước. Hắn nhìn thẳng vào mắt Trần Vân, không chút sợ hãi. Giọng nói của hắn trầm, vang vọng, mang theo một sự kiên định đến lạ lùng, như thể hắn đang nói ra một chân lý không thể lay chuyển. “Vạn vật đều có ý chí của mình. Pháp bảo của ngươi cũng không ngoại lệ. Ngươi đang ép buộc chúng, và chúng đang kêu than.” Hắn khẽ đưa tay ra, như muốn chạm vào không khí trước mặt. “Sự thăng tiên cưỡng ép đã khiến chúng quên đi bản chất thật sự, khiến chúng trở thành công cụ cho dục vọng của các ngươi.”

Lời nói của Tần Mặc khiến Trần Vân hơi giật mình. Hắn ta chưa bao giờ nghĩ về pháp bảo của mình theo cách đó. Đối với hắn, pháp bảo chỉ là công cụ, là vật phẩm vô tri được khai linh để phục vụ chủ nhân. Hắn ta hừ lạnh. “Nói nhảm! Pháp bảo của ta là vô thượng! Chúng chỉ phục tùng mệnh lệnh của ta!”

Nhưng Tần Mặc không để ý đến sự phản bác của hắn. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ năng lực 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn không chỉ 'nghe', mà còn 'định hình'. Hắn không chỉ cảm nhận, mà còn truyền tải. Hắn truyền ý niệm 'trở về bản chất', ý niệm 'từ chối sự cưỡng ép' vào từng linh kiện, từng sợi dây liên kết linh lực trong Thanh Long Kim Giáp và Huyết Hồn Đao. Hắn thấu hiểu rằng, chỉ phá vỡ là không đủ, phải khiến chúng 'tự nguyện' từ bỏ con đường cưỡng ép, để chúng tìm lại được ý chí tồn tại thuần khiết của chính mình.

Một sự thay đổi vi tế bắt đầu diễn ra. Thanh Long Kim Giáp trên người Trần Vân đột nhiên tỏa ra một thứ ánh sáng chập chờn, không còn rực rỡ như trước. Huyết Hồn Đao trong tay hắn, vốn đỏ rực như máu, giờ đây ánh sáng lại có vẻ tối đi, như một ngọn lửa sắp tàn. Trần Vân cau mày, cảm thấy một sự trì trệ khó hiểu. Hắn cố gắng vung đao, nhưng nó dường như nặng hơn, không còn linh hoạt như ý muốn. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng hắn, như thể có thứ gì đó đang chống lại mệnh lệnh của hắn từ bên trong pháp bảo.

“Chuyện gì thế này?!” Trần Vân gầm lên, ánh mắt đầy sự kinh ngạc và tức giận. Hắn chưa từng gặp phải tình huống như vậy. Pháp bảo của hắn là một phần của hắn, đã được khai linh và tu luyện cùng hắn, chúng không thể phản bội hắn!

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng giờ đây ánh lên một vẻ mệt mỏi cùng cực, như thể hắn vừa gánh vác cả một ngọn núi. Nhưng trong đó, vẫn còn đó sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn và Bích Thủy Tinh Linh nghe thấy. “Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi. Hãy giữ lấy dòng chảy của mình.” Hắn biết, trận chiến này không phải là dùng sức mạnh để đánh bại đối thủ, mà là dùng ý chí để thức tỉnh ý chí. Hắn không chỉ muốn phá vỡ sự cưỡng ép, mà còn muốn giải phóng những vật thể đang bị giam cầm trong vòng xoáy của sự thăng tiên vô độ.

Một vết nứt vô hình, nhưng đầy sức mạnh, bắt đầu hình thành trong ý chí tồn tại của Thanh Long Kim Giáp và Huyết Hồn Đao. Chúng không còn là công cụ hoàn hảo nữa. Sự ngạo mạn của Trần Vân đã bị lung lay, và hắn ta bắt đầu cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ trước năng lực bí ẩn của Tần Mặc, một năng lực thách thức mọi định luật tu luyện mà hắn từng biết. Tần Mặc đứng đó, giữa cảnh hoang tàn, giữa sự sống yếu ớt của Suối Tinh Lộ và sự tàn bạo của quân xâm lược, như một người khổng lồ đang gánh vác cả thế giới. Trận chiến vì sự cân bằng bản chất, vì quyền được là chính nó của vạn vật, đã bước sang một chương mới, đầy cam go nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free