Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 67: Ý Chí Phàm Trần: Thành Trì Thức Tỉnh

Gió táp rít gào trên tường thành Vô Tính, mang theo mùi khói thuốc súng, mùi máu tanh và sự hỗn loạn còn vương vấn từ trận chiến vừa qua. Dưới ánh mắt của Trần Trưởng Lão, chiến trường tựa như một bức tranh bi thảm, nơi những kẻ được cho là “phàm nhân” lại đang làm chao đảo thế lực tu sĩ hùng mạnh. Vẻ mặt ông ta từ u ám đã chuyển sang một sự căm phẫn tột độ, như thể chính ông ta bị xúc phạm.

“Đồ dị đoan! Ngươi tưởng chỉ dựa vào mấy thứ vô tri đó mà chống lại thiên uy sao?” Trần Trưởng Lão gằn giọng, thanh âm trầm đục vang vọng, mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn không tin vào những gì mắt mình đang thấy, không thể chấp nhận rằng một thứ sức mạnh không nằm trong phạm trù tu luyện lại có thể gây ra hỗn loạn đến vậy. Sự kiện vừa rồi đã đánh đổ mọi niềm tin, mọi quy tắc mà ông ta đã tuân thủ suốt hàng ngàn năm. “Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là sức mạnh chân chính!” Ông ta không còn giữ thái độ dè chừng, mà thay vào đó là sự tức giận bùng nổ, quyết tâm nghiền nát mọi thứ cản đường.

Huyết Đao Khách siết chặt thanh Huyết Đao, khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Vẻ mặt dữ tợn của hắn hiện rõ sự bối rối, cùng với một nỗi nhục nhã khó tả. Hắn đã dẫn quân tiên phong, nhưng lại bị đẩy lùi bởi một thứ lực lượng vô hình, không thể nắm bắt. “Đừng phí lời với hắn, trưởng lão. Cứ phá nát cái thành này, xem hắn còn bảo vệ được thứ gì!” Giọng hắn gằn gừ, tràn ngập sát khí, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt nhỏ hẹp kia là một sự khó chịu, một nỗi sợ hãi mơ hồ trước thứ năng lực quái dị của Tần Mặc. Hắn đã từng đối đầu với vô số kẻ địch, từ yêu thú hung tàn đến tu sĩ lừng danh, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này, khi mọi binh khí, mọi linh thú đều có thể phản lại chủ nhân của chúng. Mùi đất khô, mùi thuốc súng còn vương vất, giờ đây hòa cùng mùi giận dữ và sợ hãi, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.

Trần Trưởng Lão không đáp lời, chỉ nheo mắt nhìn về phía Tần Mặc, bóng hình nhỏ bé nhưng kiên định trên tường thành xa xa. Trong khoảnh khắc đó, ông ta cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc, một cảm giác rằng Vô Tính Thành này, và đặc biệt là thiếu niên kia, đang thách thức mọi nền tảng tín ngưỡng mà ông ta và các tu sĩ khác đã xây dựng nên. "Chuẩn bị trận pháp cường công, không cần giữ lại bất cứ thứ gì!" Lời nói của ông ta lạnh lẽo và tàn nhẫn, mang theo một quyết định sắt đá, một sự liều lĩnh đến cùng cực. Ông ta không quan tâm đến nguyên nhân của sự hỗn loạn, chỉ quan tâm đến việc dập tắt nó bằng mọi giá.

Dưới sự quát tháo của Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách, các tu sĩ và binh lính còn lại của quân xâm lược bắt đầu cố gắng ổn định hàng ngũ. Nhưng sự hoảng loạn đã ăn sâu, và sự tin tưởng vào vũ khí của họ đã bị lung lay. Họ nhìn nhau với ánh mắt nghi ngờ, không biết liệu thanh kiếm trong tay mình có đột ngột phản phệ nữa hay không, liệu con linh thú dưới chân có bất ngờ nổi điên hay không.

Ngay sau đó, một đợt tấn công mới, tàn bạo hơn nhiều, bắt đầu. Các pháp khí khổng lồ được nâng lên, không còn là những mũi tên lửa hay quả cầu năng lượng đơn lẻ, mà là những trận pháp phong tỏa và pháp bảo cường đại, được thiết kế để khắc chế khả năng của Tần Mặc. Những luồng sáng chói lòa từ các trận pháp bắn phá liên tục, xé toang bầu không khí vốn đã u ám. Từng đợt xung kích mang theo sức mạnh hủy diệt, nhắm thẳng vào những điểm yếu của Vô Tính Thành, những nơi mà Tần Mặc đã dùng năng lực để phòng thủ.

Tần Mặc đứng trên tường thành, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế, nhưng cũng phảng phất một chút mệt mỏi. Hắn cảm nhận rõ rệt sự đau đớn, hoang mang của Vô Tính Thành khi bị tấn công bằng những phương pháp mới. Tiếng pháp khí rít gào xé gió, tiếng va chạm kinh thiên động địa. Một bức tường được dựng lên từ những tảng đá lớn, những tảng đá đã từng kiên cường giữ vững ý chí của mình dưới sự tác động của Tần Mặc, bỗng dưng rạn nứt, rồi vỡ vụn từng mảng lớn, đổ sập xuống dưới chân thành. Một cây cổ thụ già nua, thân cây xù xì, gân guốc, đã từng vươn mình tạo thành chướng ngại vật bảo vệ, giờ đây bị lửa pháp thiêu cháy, những cành cây khô khốc cháy rụi, lá cây hóa thành tro bụi trong không trung, mùi gỗ cháy khét lẹt nồng nặc. Tần Mặc nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết của những vật thể này, một tiếng kêu yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng khi chúng bị áp đảo bởi sức mạnh tu luyện vô cùng tàn bạo. Ý chí tồn tại của chúng, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể chống lại sự hủy diệt tuyệt đối.

Từng đợt xung kích của pháp bảo đánh vào kết giới mà hắn đã tạo ra, không phải để phá vỡ, mà để làm suy yếu, để "khai linh" cưỡng bức ngược lại ý chí của chúng. Hắn cảm thấy mình như một người chèo thuyền giữa cơn bão tố, cố gắng giữ vững con thuyền Vô Tính Thành khỏi bị xé nát. Sức mạnh của hắn là sự liên kết, là sự đồng cảm, nhưng đối diện với sức mạnh phá hủy thuần túy, có vẻ như vẫn còn giới hạn. Hắn thở dốc, tinh thần tiêu hao trầm trọng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Hắn biết, Trần Trưởng Lão đã nhận ra điểm yếu của hắn – hắn không thể cùng lúc bảo vệ mọi thứ, và sức mạnh liên kết của hắn cần thời gian, cần sự đồng điệu, trong khi sức mạnh tu luyện lại là sự cưỡng ép, sự áp đặt tức thời.

Hắc Thiết Vệ và Thiết Kỵ, dù vẫn còn chút hoang mang từ trận trước, nhưng dưới sự thúc ép của Trần Trưởng Lão, đã được trang bị những pháp khí đặc biệt, chuyên dùng để áp chế 'vật tính' và 'ý chí tồn tại'. Những thanh giáo dài của Thiết Kỵ giờ đây được phủ một lớp năng lượng màu đen kịt, mỗi khi chúng đâm vào tường thành hoặc các chướng ngại vật, không chỉ gây ra sự phá hủy vật lý mà còn làm suy yếu ý chí của chúng, khiến chúng không thể tự củng cố. Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tâm trí, mỗi khi một vật thể bị cưỡng ép, một phần ý chí của hắn cũng bị kéo theo, đau đớn đến tận xương tủy.

Nhưng hắn không lùi bước. Hắn biết, lùi bước là thất bại, là chấp nhận để Vô Tính Thành bị nghiền nát, để triết lý sống bình yên bị chôn vùi. Hắn nhìn về phía những người dân đang sơ tán, những ánh mắt sợ hãi nhưng vẫn kiên cường, và một ý niệm chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Ý chí tồn tại, không chỉ thuộc về vật vô tri, mà còn thuộc về con người. Và ý chí của con người, khi đoàn kết lại, có thể mạnh mẽ hơn bất cứ thứ pháp bảo nào. Hắn phải tìm cách khơi dậy ý chí đó, biến nó thành một phần của phòng tuyến Vô Tính Thành. Hắn quay người, rời khỏi tường thành, hướng về phía Phố Chợ Sáng, nơi người dân đang cố gắng bảo vệ lẫn nhau, nơi hắn cảm nhận được một thứ sức mạnh khác đang âm ỉ cháy.

***

Tần Mặc lùi về khu vực Phố Chợ Sáng, nơi một lớp khói bụi dày đặc bao phủ không gian, che khuất ánh nắng mặt trời vốn đã yếu ớt. Tuyến phòng thủ bên ngoài đã bị phá vỡ một phần, và tiếng la hét, tiếng đổ vỡ đã gần hơn bao giờ hết. Các gian hàng gỗ đơn giản, mái che bằng vải sặc sỡ giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn, ngổn ngang trên đường phố lát đá cuội. Mùi thức ăn, hoa quả tươi ngon thường ngày đã bị thay thế bởi mùi khói cháy khét lẹt, mùi bụi đất nồng nặc và cả mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí. Bầu không khí sôi động, dân dã thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự hỗn loạn, sợ hãi, nhưng cũng phảng phất một sự kiên cường đến lạ.

Hắn nhìn thấy Hạ Nguyệt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng giờ đây có chút lộn xộn, khuôn mặt thanh tú lấm lem bụi bẩn, nhưng đôi mắt trong veo ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. Nàng đang dùng một mảnh vải sạch lau vết máu trên trán của một người đàn ông lớn tuổi. Nàng quay sang Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhưng không hề đầu hàng.

“Mặc ca,” nàng khẽ gọi, giọng nói hơi run run nhưng vẫn rõ ràng. “Chúng ta… chúng ta sẽ làm được, phải không?” Ánh mắt nàng nhìn hắn, như một lời khẳng định, cũng như một lời cầu nguyện, gửi gắm tất cả niềm tin vào hắn.

Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, cố gắng nén lại sự mệt mỏi đang vây lấy mình. Hắn biết, lời nói lúc này không quan trọng bằng hành động và sự hiện diện của hắn.

Xung quanh Hạ Nguyệt, Lão Khang, Phong Dao và những người dân khác đang cố gắng sơ tán và bảo vệ lẫn nhau. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, đang dùng một chiếc gậy gỗ chống đỡ một tấm ván bị đổ, hướng dẫn mọi người di chuyển đến nơi an toàn hơn. Dù lưng còng, nhưng dáng vẻ ông vẫn toát lên một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.

“Ý chí của một người, có thể yếu ớt,” Lão Khang nói, giọng trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, vang vọng giữa sự hỗn loạn. Ông nhìn Tần Mặc, rồi nhìn những người dân xung quanh, ánh mắt chan chứa sự đau lòng nhưng cũng đầy kiên định. “Nhưng ý chí của hàng trăm người, nghìn người… đó là một dòng sông không thể cản!” Lời nói của ông như một lời tiên tri, cũng như một lời động viên, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của những người đang tuyệt vọng.

Tần Mặc chợt nhận ra rằng 'ý chí tồn tại' không chỉ là của vật vô tri, mà còn mạnh mẽ hơn rất nhiều khi nó thuộc về con người, đặc biệt là khi họ chiến đấu vì những điều thiêng liêng nhất: gia đình, quê hương, và sự bình yên mà họ hằng trân trọng. Hắn nhìn Phong Dao, mái tóc nâu bù xù, khuôn mặt lấm lem nhưng nụ cười rộng đặc trưng vẫn không tắt. Y đang vác một tảng đá lớn, cùng vài người đàn ông khác cố gắng gia cố một chướng ngại vật tạm thời. Dù không có sức mạnh tu luyện, nhưng y và những người dân khác vẫn dùng những vật dụng đơn giản nhất: gậy gộc, đá tảng, nước từ Suối Tinh Lộ (được Bích Thủy Tinh Linh dẫn dắt), thậm chí là các dụng cụ làm nông, công cụ của Thúc Thợ Rèn để tạo ra chướng ngại vật, dập lửa, cứu giúp người bị thương.

Tiếng nước chảy róc rách từ những con kênh nhỏ được dẫn vào khu dân cư, thường ngày mang lại sự trong lành, giờ đây lại được dùng để dập tắt những đám cháy nhỏ lẻ do pháp khí của địch gây ra. Những người phụ nữ và trẻ em, như Tiểu Đường bé bỏng, khuôn mặt lấm lem nước mắt nhưng vẫn cố gắng giúp đỡ, chuyền từng thùng nước, từng mảnh vải băng bó. Họ không có pháp lực, không có linh căn, nhưng ý chí bảo vệ tổ ấm của họ lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bất cứ ngọn lửa nào.

Tần M���c chạm tay vào một bức tường đổ nát, lắng nghe 'tiếng lòng' của nó. Lần này, hắn không chỉ cảm nhận được sự đau đớn, mà còn cảm nhận được cả sự kiên cường từ những bàn tay người dân đang cố gắng củng cố nó, đang cố gắng vá víu lại những vết thương của thành phố. Hắn nhận ra, sự đau khổ của vật chất khi bị phá hủy đã được ý chí của con người tiếp thêm sức mạnh, biến thành một dạng sức mạnh mới. Những viên gạch, những thanh gỗ, những tảng đá, không còn đơn thuần là vật vô tri, mà đã trở thành một phần của ý chí chung, một phần của linh hồn Vô Tính Thành.

Hắn quyết định không chỉ liên kết với vật, mà còn phải khơi dậy ý chí chiến đấu của chính người dân. Hắn nhắm mắt lại, năng lực 'nghe' ý chí tồn tại của hắn không còn chỉ tập trung vào vật chất, mà mở rộng ra, bao trùm lên từng cá thể, từng ý niệm trong Phố Chợ Sáng này. Hắn nghe thấy tiếng thở dốc của Mã Đại Lực, tiếng bước chân vội vã của Ông Ba, tiếng reo hò nhỏ của Thợ Săn Trẻ khi mũi tên của y chạm mục tiêu. Hắn nghe thấy nỗi sợ hãi của Tiểu Đường, nhưng cũng nghe thấy sự kiên cường của Hạ Nguyệt, sự trầm tĩnh của Lão Khang. Tất cả những ý chí riêng lẻ đó, giờ đây, dưới sự xúc tác của hắn, đang dần hòa quyện, kết nối lại thành một dòng chảy mạnh mẽ, một ý chí tồn tại khổng lồ của cả cộng đồng. Hắn không cần phải chiến đấu trực diện bằng sức mạnh vật chất, hắn sẽ chiến đấu bằng cách kết nối những ý chí, biến chúng thành một sức mạnh vô hình nhưng không thể bị phá vỡ. Một kế hoạch mới, dựa trên sự đoàn kết của phàm nhân, bắt đầu hình thành trong tâm trí Tần Mặc.

***

Tần Mặc di chuyển đến Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi những luồng gió mạnh đang thổi từ biển khơi vào, mang theo mùi nước biển mặn mòi và mùi gỗ ẩm. Cầu cảng gỗ đơn giản, vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu yên bình thường ngày, giờ đây trở thành một cứ điểm phòng thủ quan trọng. Tiếng nước vỗ bờ, tiếng mái chèo khua nước, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ thường ngày đã biến mất, thay vào đó là tiếng búa đập vào gỗ, tiếng kéo lưới, tiếng hô hào dứt khoát.

Dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, và với sự hỗ trợ của Bích Thủy Tinh Linh, người dân Vô Tính Thành bắt đầu phản công một cách độc đáo. Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh như rong biển, đang uốn lượn quanh những người ngư dân, chỉ dẫn họ cách điều khiển dòng nước, cách sử dụng nó hiệu quả nhất. "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại," giọng nói hồn nhiên của nàng vang lên, không chỉ với Tần Mặc mà còn với những người dân gần đó, như một lời nhắc nhở về bản chất của chính họ. Dòng suối Tinh Lộ, được Tinh Linh dẫn dắt, không chỉ dập tắt lửa mà còn trở thành một bức tường nước linh hoạt, cuốn trôi những kẻ địch liều lĩnh tiến vào.

Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực, thân hình vạm vỡ, tay chân cơ bắp, khuôn mặt lấm lem tro bụi, đang cùng với những người đàn ông khác dùng búa rèn, rìu để chặt những thanh gỗ lớn. Những thanh gỗ này không chỉ được dùng để gia cố các chốt chặn, mà còn được biến thành những cọc nhọn, những thanh chắn tạm thời, tạo ra các bẫy đơn giản nhưng hiệu quả.

“Này! Cái búa này đã rèn cho bao nhiêu đời rồi,” Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực gầm lên, tiếng búa đập vào gỗ vang dội như tiếng trống trận, “hôm nay nó sẽ rèn thêm cả ý chí của chúng ta!” Hắn vung búa, từng nhát đập mạnh mẽ, không chỉ là sức mạnh cơ bắp mà còn là ý chí kiên định bảo vệ quê hương. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của cây búa trong tay Mã Đại Lực, nó không còn là vật vô tri, mà đã trở thành một phần mở rộng của ý chí con người, sắc bén và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Người Đánh Cá Ông Ba, da ngăm đen, thân hình gầy gò nhưng đôi tay chai sạn vì chèo thuyền, đang cùng những ngư dân khác sử dụng lưới đánh cá. Những tấm lưới lớn, thường ngày dùng để bắt cá, giờ đây được giăng lên cao, tạo thành những hàng rào mềm mại nhưng dai sức, giăng bẫy những Hắc Thiết Vệ đang cố gắng vượt qua. Những chiếc thuyền nhỏ, thường ngày dùng để đánh bắt, giờ đây được dùng để chở đá, gỗ, di chuyển phòng tuyến qua Suối Tinh Lộ, tạo thành những con đường bí mật, những điểm mai phục bất ngờ.

“Biển cả dạy ta cách kiên nhẫn,” Ông Ba nói, ánh mắt nhìn ra mặt nước mênh mông, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kinh nghiệm. “Hôm nay biển cả sẽ dạy ta cách giữ lấy nhà!” Hắn không có sức mạnh tu luyện, nhưng kiến thức về dòng chảy, về thủy triều, về cách sử dụng biển cả của hắn lại trở thành một vũ khí đáng gờm. Tần Mặc lắng nghe 'ý chí tồn tại' của những con sóng, của những tấm lưới, của những chiếc thuyền, tất cả đều hòa quyện với ý chí của Ông Ba, tạo nên một sức mạnh tổng hòa, một sự kết nối mà tu sĩ không thể nào hiểu được.

Thợ Săn Trẻ, thân hình cường tráng, vẻ ngoài mạnh mẽ, tay cầm cung tên tự chế, đang cùng nhóm của mình nấp sau những tảng đá, những bụi cây ven bờ. Họ không có linh lực để bắn ra những mũi tên pháp thuật, nhưng kỹ năng săn bắn tinh xảo, khả năng ẩn nấp và sự am hiểu địa hình của họ lại trở thành lợi thế.

“Con thú mạnh nhất là con thú biết tự do,” Thợ Săn Trẻ thì thầm, kéo căng dây cung, đôi mắt tinh nhanh khóa chặt mục tiêu. Mũi tên được bắn đi, không mang theo linh lực, nhưng lại mang theo tất cả sự tập trung, sự kiên cường và ý chí bảo vệ đồng bào của y, nhắm vào những điểm yếu của quân địch.

Hạ Nguyệt và những phụ nữ khác không chỉ băng bó vết thương mà còn dùng các vật liệu tái chế từ chợ búa, từ những ngôi nhà bị phá hủy để tạo ra những 'khiên chắn' tạm thời. Những tấm ván gỗ được buộc chặt bằng dây thừng, những chiếc giỏ mây được gia cố bằng đất sét, tất cả đều trở thành những vật cản nhỏ, nhưng khi kết hợp lại, chúng tạo thành một mạng lưới phòng thủ không ngờ.

Tần Mặc không trực tiếp chiến đấu bằng sức mạnh vật chất. Hắn đi khắp nơi, thầm thì với từng vật, từng người, truyền đi ý chí kiên cường và lòng dũng cảm. Hắn cảm nhận được ý chí của từng viên gạch, từng thanh gỗ, từng giọt nước, từng sợi dây, và cả ý chí của từng người dân. Chúng không còn là những ý chí riêng lẻ, mà đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một 'ý chí tồn tại' khổng lồ, một phòng tuyến sống động, một thực thể thống nhất.

Các mũi tấn công của địch bị chặn đứng. Những Hắc Thiết Vệ mặc giáp sắt đen, tưởng chừng không thể xuyên thủng, lại bị mắc kẹt trong những tấm lưới đánh cá dai chắc, bị những cọc nhọn làm chậm bước, bị những hòn đá từ những chiếc thuyền nhỏ ném trúng. Những Thiết Kỵ cưỡi linh thú chiến, tưởng chừng không gì cản nổi, lại bị dòng nước xiết của Suối Tinh Lộ cuốn trôi, bị mắc kẹt trong những bãi lầy do người dân tạo ra. Những pháp bảo cường đại, tưởng chừng có thể phá hủy mọi thứ, lại bị ý chí kiên cường của những vật vô tri và con người phàm trần làm suy yếu, làm chệch hướng, hoặc đơn giản là không thể phát huy tác dụng tối đa. Tiếng la hét của quân địch đầy bất ngờ và hoảng loạn, hoàn toàn đối lập với tiếng hô hào đầy quyết tâm của người dân Vô Tính Thành.

Đó không phải là một trận chiến của phép thuật và linh lực, mà là một trận chiến của ý chí. Ý chí sinh tồn, ý chí bảo vệ, ý chí được là chính nó, tất cả đã biến Vô Tính Thành thành một pháo đài sống động, một thực thể không thể bị khuất phục bởi sức mạnh đơn thuần. Tần Mặc mỉm cười. Hắn đã tìm thấy con đường.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, đợt tấn công thứ ba của quân xâm lược cuối cùng cũng bị đẩy lùi. Gió mạnh vẫn thổi, nhưng mây mù và khói bụi đã dần tan đi, để lộ ra một cảnh tượng hỗn loạn nhưng đầy kiên cường. Hàng ngũ của quân xâm lược hỗn loạn, nhiều binh lính và Thiết Kỵ bị thương vong hoặc mắc kẹt trong các bẫy tự nhiên của Vô Tính Thành. Mùi khói tan dần, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và sự sống trở lại.

Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách đứng từ xa, trên một ngọn đồi đã bị san phẳng bởi pháp thuật của họ, ánh mắt đầy sự tức giận, hoài nghi và cả một chút sợ hãi. Họ không thể tin rằng một Vô Tính Thành 'không có tu luyện' lại có thể chống trả kiên cường đến vậy, thậm chí còn gây ra tổn thất lớn cho quân đội của họ. Vô Tính Thành, trong mắt họ, giờ đây không còn là một phế địa, mà là một pháo đài quỷ dị, một nơi mà mọi quy luật tu luyện đều bị đảo lộn.

“Không thể nào… Làm sao một lũ phàm nhân lại có thể…!” Trần Trưởng Lão nghiến răng, giọng nói thốt ra đầy sự hoang mang và phẫn nộ. Tâm trí ông ta quay cuồng, không thể chấp nhận sự thật tàn khốc này. Mọi kế hoạch, mọi phép thuật, mọi chiến thuật đã được tính toán kỹ lưỡng, giờ đây đều trở thành trò cười trước sự kiên cường của một nhóm người phàm.

Huyết Đao Khách siết chặt thanh Huyết Đao trong tay, cơ bắp cuồn cuộn run lên vì tức giận. “Tên Tần Mặc đó… hắn đã làm gì? Hắn đã khiến những kẻ yếu đuối này trở nên quỷ dị!” Hắn gầm lên, ánh mắt tóe lửa nhìn về phía Vô Tính Thành. Trong đầu hắn, Tần Mặc không còn là một thiếu niên bình thường, mà là một ác quỷ, một kẻ đã dùng tà thuật để biến những phàm nhân thành những chiến binh bất khuất. Hắn không thể hiểu được, và sự không hiểu đó càng khiến hắn thêm căm ghét.

Trong khi đó, trên tường thành chính của Vô Tính Thành, Tần Mặc đứng đó, mệt mỏi nhưng vững vàng. Thân hình hơi gầy của hắn giờ đây hiện lên một vẻ kiên định đến lạ, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự trầm tư, nhưng cũng tràn đầy niềm hy vọng. Bên cạnh hắn là Hạ Nguyệt, khuôn mặt vẫn còn lấm lem bụi bẩn nhưng đôi mắt trong veo lấp lánh niềm tự hào. Phong Dao đứng đó, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, nhưng nụ cười rộng vẫn nở trên môi. Lão Khang, dù lưng còng và mái tóc bạc phơ rối bời, vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt hiền từ nhìn về phía quân địch đang rút lui. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị giờ đây đã giãn ra một chút, một nụ cười nhếch mép hiện lên trên vết sẹo trên má. Những người dân khác, từ Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực, Người Đánh Cá Ông Ba, Thợ Săn Trẻ, cho đến những người phụ nữ và trẻ em như Tiểu Đường, tất cả đều kiệt sức nhưng ánh mắt rực cháy niềm hy vọng và sự tự hào.

Tiếng la hét của quân địch bị đẩy lùi, tiếng reo hò của người dân Vô Tính Thành vang lên, không quá lớn nhưng đầy nội lực, như một bản hùng ca của sự sống. Tiếng gió mạnh rít qua những vết nứt trên tường thành, mang theo cảm giác chiến thắng nhỏ bé nhưng ý nghĩa. Họ đã chứng minh rằng ý chí sinh tồn của phàm nhân, khi được đoàn kết và truyền cảm hứng, có thể sánh ngang với sức mạnh của tu sĩ. Họ không cần linh lực, không cần pháp bảo, chỉ cần ý chí và sự đoàn kết, họ đã tạo nên một kỳ tích.

Tần Mặc nhìn theo bóng lưng của quân địch đang rút lui trong hỗn loạn, rồi quay lại nhìn những người dân Vô Tính Thành đang reo hò, ánh mắt hắn tràn ngập sự thấu hiểu. Hắn biết rằng đây mới chỉ là một trận thắng nhỏ, một khởi đầu cho cuộc chiến trường kỳ. Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, họ sẽ không từ thủ đoạn nào, có thể sẽ dùng đến những phương pháp cấm kỵ hoặc tàn bạo hơn nữa để phá hủy Vô Tính Thành. Nhưng trận chiến này cũng đã khẳng định một chân lý quan trọng mà hắn đã tìm kiếm: ý chí tồn tại của vạn vật, bao gồm cả con người, là sức mạnh vĩ đại nhất. Hắn không chỉ là người 'nghe' mà còn là người 'kết nối', người 'khơi dậy'. Năng lực của hắn không chỉ tác động lên vật vô tri, mà còn có thể đánh thức ý chí tiềm ẩn trong mỗi con người, biến họ thành một phần của sức mạnh tập thể.

Đêm dần buông xuống, mang theo hơi lạnh của đêm và sự mệt mỏi bao trùm lên Vô Tính Thành. Nhưng trong ánh mắt của mỗi người dân, trong từng hơi thở của Tần Mặc, vẫn còn đó một ngọn lửa bùng cháy, một niềm tin vững chắc vào sự cân bằng bản chất. Trận chiến vì sự cân bằng bản chất mới chỉ bắt đầu, và Vô Tính Thành, với ý chí phàm trần kiên cường, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free