Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 54: Bản Nguyên Phản Kháng: Lời Từ Chối Từ Vô Tính Thành

Ánh nắng ban mai hiếm hoi tại Vô Tính Thành không đủ để xua đi lớp sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trên đỉnh Tháp Mật Đàm. Nơi đây, không khí luôn đặc quánh một sự trang nghiêm, tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể từng viên đá, từng thớ gỗ đều thấm đẫm những bí mật ngàn đời. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa hẹp, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của màn đêm vừa tan, hòa cùng mùi gỗ cổ xưa và hương trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí huyền bí, đầy linh khí.

Trần Trưởng Lão, với mái tóc bạc phơ như sương tuyết và bộ râu dài thướt tha, đứng uy nghi trước một bản đồ da dê khổng lồ trải rộng trên chiếc bàn đá. Bản đồ phác họa chi tiết Vô Tính Thành, từ bức tường thành cũ kỹ đến từng con hẻm nhỏ, từng dòng suối Tinh Lộ uốn lượn. Đôi mắt sắc sảo của ông, vốn đã chứa đựng sự tinh thông và quyền uy của một cường giả, giờ đây ánh lên một vẻ tính toán lạnh lùng và sâu xa hơn bao giờ hết. Ông không còn nhìn Vô Tính Thành bằng ánh mắt khinh miệt của kẻ bề trên, mà bằng sự cảnh giác của một kẻ săn mồi phát hiện con mồi kỳ lạ.

Đối diện ông, Lâm Phong đứng thẳng tắp, vẻ mặt tuấn tú thường ngày giờ đây nhuốm màu nghiêm trọng, thậm chí có chút bối rối chưa tan. Tay hắn vẫn quen đặt lên chuôi kiếm, một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt của một đệ tử tông môn chính thống. Bộ đồng phục tông môn màu xanh thẫm, vốn được cắt may tinh xảo, giờ đây dường như cũng không thể che giấu được sự dao động trong tâm trí hắn. Hắn vừa trở về từ tiền tuyến, mang theo những trải nghiệm khó tin về bức tường thành "từ chối" mọi sự thăm dò.

"Ngươi nói, bức tường thành đó... nó không có linh lực, nhưng cũng không bị phá hủy?" Trần Trưởng Lão trầm giọng, từng lời nói như khắc vào không khí. Ông vươn một ngón tay gầy guộc, lướt trên bản đồ, điểm đến vị trí bức tường thành. "Đòn thăm dò của các ngươi, dù tinh vi đến đâu, cũng đều bị vô hiệu hóa, không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng một sự... 'trống rỗng'?"

Lâm Phong cúi đầu, giọng nói đầy cung kính nhưng cũng không giấu được vẻ khó hiểu: "Bẩm Trưởng Lão, đúng là như vậy. Linh lực của đệ tử và đồng môn khi chạm vào bức tường, không bị phản chấn, không bị hấp thụ, mà như thể... bị hòa tan vào hư vô. Cảm giác đó giống như đấm vào không khí, nhưng không khí đó lại có một lực đẩy vô hình, một sự 'từ chối' tinh tế nhưng kiên quyết, khiến linh lực của chúng con không thể xuyên qua, không thể cảm ứng được bất kỳ điều gì." Hắn dừng lại một chút, nhớ lại cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi đó. "Nó không phải là một sức mạnh hùng hậu, mà là một sự 'vô hiệu hóa' hoàn toàn. Như thể, bức tường đó... không muốn bị chúng con định nghĩa."

Trần Trưởng Lão nhíu mày suy tư, ánh mắt sâu thẳm như biển rộng. Ông không hề tỏ vẻ thất vọng, ngược lại, khóe môi lại khẽ nhếch lên một nụ cười khó lường. "Thú vị! Thật sự thú vị! Vậy ra, Vô Tính Thành không phải là một phế địa vô tri, mà là một 'thực thể' có khả năng 'từ chối' sự tồn tại của linh lực, sự định nghĩa của 'vật tính' theo cách của chúng ta." Ông ngón tay lại di chuyển trên bản đồ, vạch ra những đường nét phức tạp. "Bấy lâu nay, chúng ta vẫn tin rằng mọi vật đều có thể thăng tiên, đều có 'vật tính' để tu luyện. Nhưng thành phố này, nó lại đi ngược lại mọi lẽ thường. Nó không có 'tính', nhưng lại có 'ý chí' từ chối có 'tính'. Điều này... không thể dùng bạo lực để giải quyết."

Ông xoay người, nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt như xuyên thấu tâm can hắn. "Lâm Phong, ngươi đã chứng kiến sức mạnh của sự 'vô tính' này. Bây giờ, ta giao cho ngươi một nhiệm vụ khác, tinh vi hơn, quan trọng hơn." Trần Trưởng Lão bước đến một chiếc bàn đá nhỏ, nơi đặt vài pháp khí tinh xảo, ánh lên thứ ánh sáng mờ ảo dưới lớp sương. "Thành phố này không thể bị phá hủy bằng bạo lực thông thường. Nó... từ chối sự tổn thương. Chúng ta cần hiểu tại sao. Hiểu được bản chất của sự 'vô tính' này, có thể chúng ta sẽ tìm ra được 'chân lý thất lạc', thứ mà bấy lâu nay chúng ta vẫn miệt mài kiếm tìm."

Ông cầm lấy một chiếc gương cổ nhỏ, mặt gương đen như mực, không phản chiếu bất kỳ hình ảnh nào, chỉ tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo. "Pháp khí này tên là 'Vô Ảnh Kính'. Nó không dùng để công kích, mà để 'đọc' lấy bản chất sâu thẳm nhất của vật thể, ngay cả khi chúng cố gắng che giấu. Ngươi phải dùng pháp thuật dò tìm tinh vi nhất, không phải để tấn công, mà để 'đọc' lấy bản chất của nó. Tìm kiếm nguồn gốc của sự 'vô tính' đó. Ta muốn biết, cái gì đã khiến Vô Tính Thành khác biệt đến vậy, tại sao nó lại có thể 'từ chối' mọi sự định nghĩa của 'vật tính' và linh lực."

Trần Trưởng Lão đặt Vô Ảnh Kính vào tay Lâm Phong, cảm giác lạnh buốt truyền từ pháp khí sang bàn tay hắn. "Ngươi phải đi sâu vào từng ngóc ngách của thành phố, dò xét từng viên gạch, từng cọng cỏ, từng giọt nước. Không bỏ sót bất kỳ thứ gì. Nhiệm vụ của ngươi là khai thác thông tin, không phải gây chiến. Ta muốn biết, thứ gì đã bảo vệ Vô Tính Thành, khiến nó trở thành một 'thực thể' không thể bị tu luyện, không thể thăng tiên, nhưng lại kiên cố đến mức khó tin."

Lâm Phong siết chặt Vô Ảnh Kính, cảm nhận trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đã phần nào lấy lại được sự kiên định, dù trong sâu thẳm vẫn còn vương vấn sự bối rối từ trải nghiệm trước đó. "Đệ tử đã rõ, Trưởng Lão. Sẽ không làm người thất vọng." Hắn biết, đây không còn là một trận chiến tầm thường. Đây là một cuộc đối đầu với một bí ẩn, một thứ thách thức mọi niềm tin mà hắn đã được dạy dỗ từ khi còn là một thiếu niên. "Thăng tiên" là lẽ sống của vạn vật, là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luân hồi, là mục tiêu tối thượng của mọi tu sĩ. Nhưng Vô Tính Thành lại đang chứng minh điều ngược lại, rằng có một sự tồn tại khác, một "bản nguyên" khác, không cần đến sự thăng hoa của linh lực hay "vật tính" để đứng vững. Điều này khiến hắn vừa tò mò, vừa hoài nghi, và ẩn sâu trong tâm hồn, là một hạt mầm của sự lo sợ về sự lung lay của chính tín ngưỡng tu luyện của mình. Trần Trưởng Lão nhìn Lâm Phong quay đi, bóng dáng hắn khuất dần trong làn sương sớm. Ông lại quay về phía bản đồ, ánh mắt như xuyên thấu không gian, nhìn về phía Vô Tính Thành xa xăm. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo cổ xưa vang vọng trong tâm trí ông. "Và Vô Tính Thành này, có lẽ chính là lời giải cho tất cả." Nụ cười trên môi ông càng thêm sâu hiểm, ẩn chứa một kế hoạch lớn lao hơn, nguy hiểm hơn những gì Lâm Phong có thể tưởng tượng.

***

Suối Tinh Lộ chảy róc rách, tiếng nước va vào những viên đá cuội dưới đáy tạo nên một khúc nhạc êm dịu, xoa dịu tâm hồn. Giữa trưa, nắng nhẹ xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt nước trong veo, phản chiếu bầu trời xanh biếc. Bờ suối được kè đá đơn giản, những thảm cỏ xanh mướt trải dài, tạo nên một khung cảnh yên bình, tĩnh lặng đặc trưng của Vô Tính Thành. Mùi nước mát lạnh, mùi cây cỏ non tơ và đất ẩm lan tỏa trong không khí, mang đến một cảm giác trong lành, tinh khiết.

Tần Mặc ngồi lặng lẽ bên bờ suối, đôi mắt sâu thẳm khẽ nhắm lại. Thân hình hắn vẫn hơi gầy, nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Mái tóc đen nhánh buông lơi, vài sợi khẽ phất phơ trong gió nhẹ. Hắn không ngồi thiền theo cách của tu sĩ, mà đang lắng nghe. Lắng nghe "ý chí tồn tại" của dòng nước đang chảy, của từng viên đá cuội bị bào mòn theo dòng thời gian, của những cây thủy sinh đang vươn mình đón nắng. Hắn cảm nhận sự bình yên của chúng, sự kiên định trong bản chất tự nhiên, không ham muốn vươn cao, không cần thăng hoa. Đó là một sự tồn tại thuần túy, giản dị.

Bên cạnh hắn, Hạ Nguyệt ngồi thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng và quan tâm sâu sắc. Mái tóc đen dài của nàng được buộc gọn gàng, chiếc váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng càng tôn lên vẻ thanh thoát của nàng. Nàng đang tỉ mẩn dệt một tấm vải thô, tiếng thoi đưa lách cách đều đặn, hòa cùng tiếng suối tạo nên một âm thanh hài hòa. Nàng dõi theo Tần Mặc, biết hắn đang tiêu hao tâm sức rất lớn sau sự kiện bức tường thành đêm qua.

"Anh Mặc, anh trông có vẻ mệt mỏi." Hạ Nguyệt khẽ nói, giọng nói dịu dàng như tiếng suối. Nàng đặt tấm vải xuống, đưa tay chạm nhẹ vào tay hắn, cảm nhận sự lạnh lẽo và run rẩy nhẹ nhàng còn sót lại. "Đừng quá sức."

Tần Mặc khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ trầm tư. Hắn quay sang nhìn Hạ Nguyệt, ánh mắt hiện rõ sự trấn an. "Không phải mệt mỏi, Hạ Nguyệt." Giọng hắn khàn khàn nhưng chứa đầy sự kiên định. "Chỉ là... có những con mắt mới đang nhìn vào chúng ta. Không phải là đao kiếm, mà là sự tò mò." Hắn nhắm mắt lại, lại tập trung vào những luồng sóng linh lực đang len lỏi vào Vô Tính Thành. Chúng không mang theo sát khí hay ý đồ phá hủy, nhưng lại mang một sự xâm phạm tinh tế, một khát khao khám phá, thấu hiểu đến tận cùng. Những luồng linh lực đó lướt qua hắn, xuyên qua mặt nước suối trong vắt, chạm vào những viên đá cuội vô tri. Hắn cảm nhận được sự khó chịu, sự phản kháng thầm lặng từ những vật thể đó – một sự "từ chối" bản năng, sâu thẳm.

Đúng lúc đó, Lão Khang bước đến, bóng dáng lưng còng, mái tóc và bộ râu dài bạc phơ như cước. Ông mặc chiếc áo vải thô giản dị, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc. Ông nhìn Tần Mặc, rồi nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi mờ ảo trong làn sương còn sót lại. "Vô Tính Thành đã quá lâu không có khách lạ." Giọng ông trầm tĩnh, chứa đựng sự thâm thúy của người từng trải. "Giờ đây, sự yên bình của nó lại trở thành món mồi ngon cho kẻ tò mò."

Tần Mặc gật đầu, thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong chiến thuật của các tu sĩ. Họ không còn tấn công bừa bãi, mà đang cố gắng "giải mã" Vô Tính Thành. Những luồng linh lực dò xét ấy như những ngón tay vô hình, len lỏi vào từng kẽ hở, cố gắng chạm vào "vật tính" của mọi thứ. Nhưng điều kỳ lạ là, những thứ bị chạm vào lại không hề đáp lại bằng linh lực hay sự khai mở. Chúng đáp lại bằng một sự "trống rỗng", một sự "từ chối" tinh tế, khiến linh lực của kẻ dò xét như bị lạc vào hư vô, không thể tìm thấy điểm tựa.

Hắn cảm nhận được tiếng "than vãn" thầm lặng của những viên đá dưới suối khi luồng linh lực lạ lướt qua. Chúng không đau đớn, không sợ hãi, nhưng lại khó chịu. Chúng không muốn bị "đọc", không muốn bị "định nghĩa" theo một cách khác với bản chất của chúng. Dòng nước suối, vốn trong trẻo, cũng khẽ gợn sóng, như thể đang "rùng mình" trước sự xâm nhập. Tần Mặc biết, đây không phải là một sự phản kháng có ý thức, mà là một cơ chế tự vệ bản năng, sâu thẳm từ trong "ý chí tồn tại" của Vô Tính Thành, một sự "bất tuân" đến từ bản nguyên. Hắn biết, điều này khiến cho những kẻ xâm nhập càng thêm bối rối, nhưng cũng càng thêm khao khát khám phá. Hắn phải hiểu rõ hơn về cơ chế tự vệ này, để có thể bảo vệ Vô Tính Thành một cách hiệu quả nhất. Trách nhiệm của hắn không chỉ là bảo vệ người dân, mà còn là bảo vệ cả "linh hồn" của thành phố, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật nơi đây. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát lành của không khí, và lòng kiên định lại càng vững vàng hơn.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu trải dài trên những mái nhà tranh, Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Những gian hàng gỗ đơn giản bày biện đủ loại rau củ tươi rói, hoa quả mọng nước, và các loại thảo mộc quý hiếm. Tiếng rao hàng lanh lảnh hòa cùng tiếng cười nói rộn rã của người mua kẻ bán, tiếng gà kêu cục tác, tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống dân dã, ấm áp và thân thiện. Mùi thức ăn dân dã nồng nàn quyện với mùi đất, mùi cây cỏ, tạo nên một không khí đặc trưng, khó quên.

Trong dòng người tấp nập ấy, có vài bóng dáng có vẻ hơi lạc lõng. Lâm Phong cùng với hai tu sĩ trẻ tuổi khác, đã thay pháp phục bằng trang phục thường dân đơn giản, cố gắng hòa mình vào đám đông. Tuy nhiên, ánh mắt sắc bén và phong thái nghiêm nghị của họ vẫn không thể che giấu hoàn toàn. Họ không đi lại như những người dân Vô Tính Thành, mà mang theo một sự căng thẳng ngầm, một mục đích rõ ràng.

Một tu sĩ trẻ, với vẻ mặt có phần lo lắng, len lỏi đến một gánh hàng rau củ tươi ngon. Hắn giả vờ chọn mua một bó cải xanh mướt, nhưng thực chất, một luồng linh lực vô hình, tinh tế theo lệnh của Lâm Phong, đang len lỏi từ đầu ngón tay hắn, cố gắng dò xét "vật tính" của bó rau. Hắn đã được huấn luyện để cảm nhận những dao động dù là nhỏ nhất, để "khai linh" cho những vật vô tri. Nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, vẻ mặt hắn đột ngột biến sắc. Hắn rụt tay lại như bị điện giật, ôm đầu lùi lại vài bước, vẻ mặt nhăn nhó, khó chịu.

"Cái gì thế này?" Hắn thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, lẫn lộn giữa hoang mang và đau đớn. "Không phải phản công, nhưng linh lực của ta... như bị một bức tường vô hình đẩy lùi! Nó... nó tan biến vào hư vô khi chạm vào!" Hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, linh lực trong cơ thể như bị một lực hút vô hình kéo đi một phần, để lại một cảm giác trống rỗng và bất lực.

Một tu sĩ khác, liếc nhìn đồng đội, ánh mắt đầy thận trọng. Hắn quyết định tự mình thử nghiệm. Hắn tiến đến một quán trà Vọng Nguyệt nhỏ, nơi có vài người dân đang ngồi thưởng thức trà nóng bên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Hắn đưa tay, vờ như đang lau bụi trên mặt bàn, nhưng thực chất là đang phóng ra một luồng linh lực dò xét. Kết quả cũng không khác là bao. Hắn cũng ôm đầu, mặt tái mét, lùi lại, va vào một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, suýt chút nữa ngã.

"Ta cũng vậy!" Hắn kêu lên, giọng run rẩy. "Cảm giác như bị chính bản thân chúng nó bài xích... một sự trống rỗng đầy sức mạnh. Như thể chúng nó đang... từ chối bị chúng ta 'nhìn thấy'!" Hắn cảm thấy linh lực của mình bị tan rã, không thể kết nối, không thể cảm ứng được bất kỳ "vật tính" nào, nhưng lại cảm nhận được một sự phản kháng mạnh mẽ, dù không có chút linh khí nào. Nó là một sự "trống rỗng" chủ động, một "lời từ chối" không lời.

Lâm Phong đứng cách đó không xa, cau mày nhìn đồng đội. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho sự khác biệt, nhưng không ngờ lại là sự khác biệt đến mức này. Hắn cũng thử dùng Vô Ảnh Kính mà Trần Trưởng Lão đã giao. Hắn hướng chiếc gương đen như mực về phía một gốc cây cổ thụ bên đường, cố gắng "đọc" lấy bản chất của nó. Nhưng Vô Ảnh Kính, vốn có thể thấu thị vạn vật, giờ đây lại chỉ phản chiếu một màu đen tuyền, một sự "trống rỗng" tuyệt đối, không hề có bất kỳ thông tin nào. Ngay cả Vô Ảnh Kính cũng bị "từ chối".

"Vô Tính Thành..." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự hoài nghi và bối rối. Ánh mắt hắn đảo qua lại giữa những người dân bình thản buôn bán và những vật thể "vô tri" đang "phản kháng". "Nó không chỉ 'vô tính', mà còn 'từ chối' bị định nghĩa bởi bất kỳ 'tính' nào khác. Thật khó tin." Hắn đã được dạy rằng, mọi vật đều có bản chất, có "vật tính" để khai thác, để tu luyện. Nhưng những thứ ở đây, chúng lại không có "tính", hoặc có một "tính" đặc biệt đến mức không thể bị "định nghĩa" theo cách của họ. Cảm giác này không phải là sợ hãi sức mạnh, mà là sợ hãi một điều chưa biết, một điều thách thức mọi kiến thức, mọi niềm tin mà hắn đã được học. Một hạt mầm hoài nghi về con đường tu luyện của hắn, về sự đúng đắn của việc "khai linh" vạn vật để thăng tiên, đã bắt đầu nảy nở trong tâm trí hắn.

Trong khi đó, Tần Mặc đứng dựa vào một gốc cây cổ thụ rêu phong ở rìa chợ, ánh mắt sắc bén quan sát mọi động tĩnh. Gương mặt hắn hiện lên vẻ suy tư sâu sắc. Hắn "nghe" thấy tất cả. Tiếng "than vãn" khó chịu của bó cải, tiếng "rùng mình" của chiếc bàn gỗ. Đó không phải là âm thanh vật lý, mà là những "ý chí tồn tại" đang phản kháng, đang "từ chối" sự xâm phạm. Chúng không có linh lực, không có tu vi, nhưng chúng có một bản nguyên kiên định, một "ý chí từ chối" mãnh liệt đến khó tin. Tần Mặc nhận ra, đây chính là cơ chế tự vệ sâu thẳm của Vô Tính Thành. Nó không chiến đấu bằng sức mạnh, mà chiến đấu bằng cách kiên quyết "từ chối" bị biến đổi, bị định nghĩa. Những gì Lâm Phong và đồng đội cảm nhận được không phải là sức mạnh đối kháng, mà là sự "trống rỗng" được tạo ra bởi sự "từ chối" bản nguyên. Tần Mặc cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với những vật thể này. Hắn không chỉ nghe được khát khao của chúng, mà còn nghe được "lời từ chối" của chúng. Đây là một tầng ý nghĩa mới về "ý chí tồn tại", một sự "bất tuân bản nguyên" mà hắn chưa từng cảm nhận rõ ràng đến vậy.

***

Màn đêm buông xuống, mang theo một lớp sương mù dày đặc, bao phủ Vô Tính Thành trong một màn bí ẩn u tịch. Sương giăng khắp lối, che khuất tầm nhìn, khiến cả thành phố trở nên mờ ảo, huyền hoặc, như một thực thể đang chìm vào giấc ngủ sâu. Trong không khí lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi gỗ và hương trầm từ Tháp Mật Đàm càng trở nên nồng nàn hơn, hòa cùng tiếng gió nhẹ lướt qua những ô cửa sổ hẹp, tạo nên một bản nhạc trầm lắng.

Lâm Phong trở về Tháp Mật Đàm, bóng dáng hắn lấp ló trong làn sương. Bước chân hắn nặng nề hơn, trong lòng tràn ngập sự bối rối và mông lung. Vẻ mặt tuấn tú thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi, ánh mắt hăng hái ban đầu đã bị thay thế bởi sự hoài nghi và một chút sợ hãi trước những điều chưa thể lý giải. Hắn đến trước Trần Trưởng Lão, cúi đầu cung kính nhưng không giấu được sự dao động trong giọng nói.

"Bẩm Trưởng Lão, đệ tử đã hoàn thành nhiệm vụ dò xét Vô Tính Thành." Lâm Phong bắt đầu báo cáo, từng lời nói đều chất chứa sự bối rối của chính hắn. "Các vật thể trong Vô Tính Thành... chúng thực sự không có linh khí. Nhưng chúng cũng không thể bị dò xét. Linh lực của chúng con, khi cố gắng tiếp xúc với 'vật tính' của chúng, như thể bị hòa tan vào hư vô. Không có phản chấn, không có kháng cự vật lý, nhưng lại có một sự 'trống rỗng' khó hiểu, một lực đẩy vô hình khiến linh lực của chúng con không thể xuyên qua." Hắn cố gắng diễn tả cảm giác kỳ lạ ấy, thứ mà hắn chưa từng trải qua trong suốt quá trình tu luyện. "Cảm giác đó như thể... chúng đang chủ động 'từ chối' bị chúng con định nghĩa, từ chối bị 'khai linh' theo cách của thế giới bên ngoài."

Trần Trưởng Lão lắng nghe chăm chú, đôi mắt sắc sảo khẽ nheo lại. Ban đầu, vẻ mặt ông vẫn là sự khó chịu khi nghe về thất bại của Lâm Phong. Nhưng khi Lâm Phong mô tả về sự "trống rỗng" và "từ chối" đó, ánh mắt ông dần sáng lên, một nụ cười nhạt nhưng đầy toan tính bắt đầu nở trên môi. Ông vẫy tay, ra hiệu cho Lâm Phong dừng lại, rồi bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía Vô Tính Thành đang ẩn mình trong màn sương dày đặc.

"Trống rỗng? Từ chối?" Trần Trưởng Lão lẩm bẩm, giọng nói trầm trầm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của tháp. "Vậy ra, đó chính là 'vô tính' thực sự. Một sự từ chối bản nguyên mọi định nghĩa bên ngoài. Thú vị lắm! Thú vị vô cùng!" Ông quay lại nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy phấn khích, gần như phát cuồng. "Lâm Phong, ngươi không biết mình vừa phát hiện ra điều gì đâu! Đây không phải là một phế địa, đây là một cơ chế tự vệ độc đáo, một 'bản nguyên phản kháng' mà thế giới tu luyện chưa từng gặp phải! Nó không phải là không có 'tính', mà là có một 'tính' đặc biệt đến mức nó 'từ chối' bị bất kỳ 'tính' nào khác định nghĩa!"

Ông đưa tay vươn ra, như thể muốn nắm bắt lấy bí mật của Vô Tính Thành. "Ta vẫn luôn tự hỏi, tại sao Huyền Vực lại ngày càng mất cân bằng, tại sao niềm tin 'vạn vật đều muốn thành tiên' lại dẫn đến những tai ương không dứt. Có lẽ, đây chính là 'cái neo', là 'chân lý thất lạc' mà ta đã tìm kiếm bấy lâu nay! Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và Vô Tính Thành này, nó lại đang chứng minh điều ngược lại, rằng có một con đường khác, một sự tồn tại khác, không cần đến sự thăng hoa của linh lực hay 'vật tính' để duy trì sự cân bằng."

Trần Trưởng Lão sải bước về phía bản đồ, ánh mắt ông rực cháy một ngọn lửa tham vọng nguy hiểm. "Nếu chúng ta có thể giải mã được 'bản nguyên phản kháng' này, nếu chúng ta có thể 'khai thác' được sự 'vô tính' của Vô Tính Thành, chúng ta sẽ có chìa khóa để khôi phục lại sự cân bằng cho Huyền Vực. Không cần phải ép buộc vạn vật thăng tiên, mà có thể tìm ra một con đường khác, một sự lựa chọn khác để bảo vệ thế giới này." Ông không nói rõ "khai thác" theo cách nào, nhưng trong ánh mắt của ông, Lâm Phong cảm nhận được một sự toan tính, một ý định sâu xa và đáng sợ.

Lâm Phong đứng đó, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sương đêm, mà vì những lời nói của Trần Trưởng Lão. Vị Trưởng Lão đang nhìn Vô Tính Thành không còn là kẻ thù cần tiêu diệt, mà là một kho báu cần được khai thác. Sự "từ chối" bản nguyên của Vô Tính Thành, trong mắt Trần Trưởng Lão, lại trở thành một loại "sức mạnh" cần được nghiên cứu và sử dụng. Hắn nhìn về phía Vô Tính Thành, giờ đây chỉ còn là một khối đen mờ trong màn sương, và trong lòng hắn dấy lên một sự bất an khôn tả. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự "phản kháng" của những vật thể vô tri, cảm nhận được sự khó chịu khi linh lực bị đẩy lùi. Giờ đây, hắn không còn chắc chắn về con đường mình đang đi, về mục đích "thăng tiên" mà tông môn đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Nếu "thăng tiên" có nghĩa là ép buộc vạn vật phải từ bỏ bản chất của mình, thì liệu đó có phải là con đường đúng đắn? Hạt mầm hoài nghi trong lòng Lâm Phong đã bén rễ sâu hơn, gieo mầm cho một sự thay đổi lớn trong nhận thức của hắn về thế giới và con đường tu luyện.

Trần Trưởng Lão đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn về phía Vô Tính Thành xa xăm. Làn sương mù dày đặc che khuất mọi thứ, chỉ còn lại những đường nét mờ ảo của những mái nhà và bức tường thành. Vẻ mặt ông đầy toan tính, và một sự hứng thú nguy hiểm rực cháy trong đôi mắt sắc sảo. Ông tin rằng Vô Tính Thành không phải là ngõ cụt, mà là cánh cửa dẫn đến một chân lý mới, một con đường mới cho Huyền Vực, dù cho con đường đó có phải trả giá bằng sự tồn tại của chính Vô Tính Thành.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free