Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 53: Ý Chí Của Tường Thành

Gió đêm mơn man lướt qua những phiến đá cũ kỹ của Vô Tính Thành, mang theo hơi ẩm từ Suối Tinh Lộ và mùi hương dìu dịu của hoa dại ven đường. Những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội, với mái ngói đất nung đơn giản, hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng lưỡi liềm khuất sau rặng mây. Từ trên bức tường thành phía đông, nơi chịu đựng những đợt tấn công bạo tàn của Huyết Đao Khách chưa đầy một ngày trước, Tần Mặc đứng lặng lẽ, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua màn đêm. Hắn không nói, chỉ lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong luồng ý chí tồn tại của vạn vật xung quanh, một sự thay đổi mà có lẽ chỉ mình hắn mới có thể nhận ra. Không còn là sự hỗn loạn, hoảng sợ hay tức giận bùng lên như khi Vô Tính Thành bị tàn phá, mà giờ đây, một làn sóng dò xét, tính toán đang từ từ lan tỏa từ phía ngoại ô, tựa như những ngón tay vô hình đang cẩn trọng thăm dò.

Bên cạnh hắn, Hạ Nguyệt co mình trong chiếc áo choàng mỏng, gương mặt thanh tú ẩn chứa nỗi lo âu khó giấu. Mái tóc đen dài của nàng khẽ lay động theo gió, và đôi mắt trong veo ấy không ngừng dõi theo bóng dáng Tần Mặc, tựa như muốn thấu hiểu mọi suy nghĩ đang giằng xé trong tâm trí hắn. Nàng biết, Tần Mặc đang phải gánh vác một trọng trách quá lớn lao, một gánh nặng mà không ai trong Vô Tính Thành có thể sẻ chia. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, đứng vững chãi như một pho tượng đá cổ thụ. Đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông cũng hướng về phía bóng tối mịt mùng phía chân trời, nơi những kẻ xâm lược đang ẩn mình. Không gian tĩnh mịch của đêm khuya Vô Tính Thành thường ngày chỉ có tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng chuông gió khẽ ngân, nhưng đêm nay, một sự căng thẳng vô hình đã bao trùm, khiến mọi âm thanh dường như trở nên im bặt, chỉ còn lại tiếng đập của những trái tim đang cùng chung nhịp đập lo lắng.

Tần Mặc nhẹ nhàng cất tiếng, giọng hắn trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự thấu hiểu sâu sắc. "Chúng không còn tấn công bừa bãi nữa. Chúng đang tìm hiểu." Hắn không quay đầu lại, vẫn hướng ánh mắt về phía màn đêm, nơi những linh khí thăm dò của tu sĩ đang lén lút hoạt động. "Ý chí của chúng không còn là hung hãn muốn phá hủy, mà là tò mò, là muốn 'giải mã'."

Hạ Nguyệt siết chặt chiếc áo choàng, giọng nàng nhỏ nhẹ, đượm chút bất an nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng. "Liệu chúng ta có thể chống đỡ được không, Mặc? Huynh có thể làm được không?" Nàng biết Tần Mặc không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng nàng đã chứng kiến hắn làm nên những điều phi thường, những điều mà ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng không thể. Nàng tin vào hắn, tin vào khả năng độc đáo của hắn, nhưng sự lo lắng cho an nguy của Vô Tính Thành và chính Tần Mặc vẫn không ngừng gặm nhấm tâm can nàng.

Lão Khang khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự từng trải của tháng năm. Ông đặt tay lên vai Tần Mặc, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức mạnh của sự động viên và sẻ chia. "Vô Tính Thành đã đứng vững qua bao đời, Mặc. Ý chí của nó không dễ bị lay chuyển." Giọng ông trầm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Dù không có linh lực, nhưng chúng ta có ý chí. Ý chí của sự tồn tại, ý chí của sự bình yên. Đó chính là bản chất của Vô Tính Thành." Ông muốn Tần Mặc hiểu rằng, hắn không đơn độc, rằng ý chí kiên cường mà hắn đang cố gắng bảo vệ chính là bản chất của cả một cộng đồng, một nền văn hóa.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu, để không khí trong lành của đêm khuya Vô Tính Thành tràn ngập lồng ngực. Hắn không chỉ hít thở khí trời, mà còn hít thở cả những rung động tinh tế từ vạn vật. Hắn cảm nhận được sự hòa quyện của hàng ngàn, hàng vạn ý chí tồn tại nhỏ bé: ý chí của phiến đá nơi hắn đứng, ý chí của từng hạt cát li ti trong lớp vữa, ý chí của rêu phong bám trên kẽ tường, ý chí của ngọn cỏ dại vươn mình trong khe gạch. Mỗi thứ đều có một khát khao riêng, một sự kiên định thầm lặng trong việc duy trì bản chất của mình. Hắn đặt bàn tay lên một phiến đá sần sùi trên tường thành. Cảm giác lạnh lẽo của đá thấm vào da thịt, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cảm nhận được một sự sống động, một ý chí tồn tại thô sơ nhưng mãnh liệt. Hắn 'lắng nghe' nó, không phải bằng tai, mà bằng toàn bộ tâm hồn. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của phiến đá, tiếng thì thầm về sự vững chãi, về hàng trăm năm đứng vững trước gió sương, về khát khao được là chính nó, một phần của bức tường thành, không hơn không kém.

Bên trong tâm trí Tần Mặc, một dòng chảy ý thức mãnh liệt bắt đầu tuôn trào. Hắn không còn là Tần Mặc cá nhân nữa, mà là một điểm hội tụ của vô vàn ý chí. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của bức tường thành sau bao năm tháng, những vết nứt nhỏ li ti như những vết thương hằn sâu trên da thịt. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự kiên cường không lay chuyển của nó, sự chấp nhận bản thân là một phần của Vô Tính Thành. Hắn biết, những tu sĩ kia không hiểu. Họ nghĩ rằng mọi vật đều phải 'lên tiên', phải 'thoát ly bản chất'. Nhưng bức tường này, như cả Vô Tính Thành, chỉ muốn được là chính nó, không cần vươn cao, không cần thăng hoa. Đó là một ý chí bình dị, nhưng lại là một sức mạnh vĩ đại.

Hạ Nguyệt và Lão Khang lặng lẽ quan sát Tần Mặc, ánh mắt họ vừa lo lắng vừa chứa đựng sự thán phục sâu sắc. Họ không thể nghe thấy những gì Tần Mặc đang nghe, không thể cảm nhận những gì hắn đang cảm nhận, nhưng họ tin tưởng vào năng lực của hắn, tin vào sự liên kết kỳ diệu mà hắn có với vạn vật. Họ biết, mỗi lần Tần Mặc chìm sâu vào trạng thái này, hắn đều phải chịu đựng một sự tiêu hao to lớn. Năng lực của hắn không phải là linh lực hùng hậu có thể tái tạo dễ dàng, mà là một sự kết nối sâu sắc đến tận cùng bản chất, đòi hỏi một sự tập trung tinh thần và ý chí phi thường. Nhưng Tần Mặc, trong khoảnh khắc ấy, không màng đến sự mệt mỏi. Trong tâm trí hắn, tiếng thì thầm của bức tường thành đang hòa quyện với tiếng suối chảy, tiếng gió thổi, và cả tiếng thở đều của những người dân Vô Tính Thành đang an giấc. Tất cả tạo thành một bản giao hưởng của sự tồn tại, một lời khẳng định về giá trị của sự bình yên và bản chất. Hắn phải bảo vệ nó, bằng bất cứ giá nào.

Màn đêm dần nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. Sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà, tạo nên một bức tranh huyền ảo, mơ hồ. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang vọng từ các vườn cây ăn trái, tựa như lời chào đón một ngày mới bình yên. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được bao lâu. Từ phía ngoại ô, những bóng người lờ mờ dần hiện rõ trong làn sương. Đó là đội thăm dò của Lâm Phong, những tu sĩ trẻ tuổi nhưng tinh tường, đang cẩn trọng tiến đến. Các pháp khí trong tay họ phát ra ánh sáng yếu ớt, thăm dò mọi ngóc ngách của bức tường thành cũ kỹ. Không khí từ tĩnh lặng chuyển sang căng thẳng tột độ, tiếng bước chân nhẹ nhàng của tu sĩ và tiếng pháp khí hoạt động phá vỡ sự yên bình vốn có.

Lâm Phong, thanh niên tuấn tú với khí chất hăng hái, giờ đây gương mặt đã nhuốm vẻ nghiêm nghị. Ánh mắt hắn sắc bén, quét qua từng phiến đá, từng kẽ nứt trên bức tường thành. Hắn giơ tay ra hiệu, và các tu sĩ phía sau lập tức ngừng lại, chìm vào im lặng tuyệt đối. "Tập trung vào khu vực phía Đông! Cảm nhận xem có gì bất thường không!" Giọng hắn không quá lớn, nhưng dứt khoát, mang theo quyền uy của người chỉ huy. "Không tấn công bừa bãi! Chỉ thăm dò! Ta muốn biết, cái 'ý chí vô hình' mà Trần Trưởng Lão nhắc đến là gì!" Hắn hiểu rằng nhiệm vụ này hoàn toàn khác với những gì hắn được huấn luyện. Đây không phải là một trận chiến dùng linh lực để áp đảo, mà là một cuộc đấu trí, một sự tìm hiểu về một thứ sức mạnh mà họ chưa từng gặp.

Các tu sĩ tuân lệnh, bắt đầu thi triển những pháp thuật thăm dò tinh vi. Những luồng linh lực mỏng manh, tựa như những sợi tơ bạc, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt bức tường. Họ nhắm vào những điểm dường như yếu nhất, những vết nứt, những mảng tường rêu phong, nơi mà theo lẽ thường, sẽ dễ dàng bị phá vỡ hoặc bộc lộ sự suy yếu. Một tu sĩ trẻ tuổi, với vẻ mặt ngạc nhiên, khẽ thì thầm với đồng đội: "Trưởng lão, bức tường này lạ quá, không có linh lực dao động, nhưng lại có cảm giác rất... sống. Như thể nó đang 'từ chối' sự thăm dò của chúng ta vậy." Lời thì thầm ấy mang theo sự bối rối và một chút hoài nghi, bởi lẽ, trong thế giới Huyền Vực này, mọi vật đều được cho là có thể 'khai linh' và tu luyện, nhưng bức tường này lại hoàn toàn khác biệt. Nó không có linh lực, không có dấu hiệu tu luyện, nhưng lại mang một sự kiên định đến khó tin.

Tần Mặc đứng trên tường thành, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận rõ từng đòn tấn công thăm dò đó như chạm vào chính bản thân mình. Mỗi sợi linh lực mỏng manh của tu sĩ khi chạm vào bức tường đều gửi về cho hắn một luồng thông tin, một ý chí nhỏ bé của sự tò mò, sự ép buộc, sự muốn 'giải mã'. Hắn cảm thấy một cơn giận dữ âm ỉ dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định. "Chúng đang cố gắng phá vỡ sự bình yên... nhưng ta sẽ không cho phép!" Tiếng nói vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là tiếng nói của linh lực hay sức mạnh, mà là tiếng nói của ý chí, của khát khao bảo vệ.

Tần Mặc siết chặt tay, đôi mắt đen láy mở to, ánh sáng kỳ lạ lóe lên trong đồng tử, tựa như những tia lửa điện nhỏ. Hắn dồn toàn bộ ý chí của mình vào bức tường thành, không phải để truyền linh lực, mà để kết nối, để 'nói chuyện' với hàng vạn 'ý chí tồn tại' nhỏ bé của đá, vữa, đất. Hắn thầm thì với chúng, bằng ngôn ngữ của bản chất, bằng sự đồng cảm sâu sắc nhất. "Hãy vững vàng. Hãy kiên cố. Các ngươi là bức tường thành, là rào chắn của Vô Tính Thành. Hãy giữ lấy bản chất của mình. Đừng sợ hãi sự thay đổi, đừng sợ hãi sự ép buộc. Hãy là chính mình."

Hắn cảm nhận được sự phản hồi từ vạn vật. Đầu tiên là những rung động tinh tế, tựa như hàng triệu trái tim nhỏ bé đang cùng đập. Sau đó, một dòng năng lượng vô hình, không phải linh lực mà là một loại ý chí thuần túy, bắt đầu tuôn trào từ bên trong bức tường. Những vết nứt nhỏ li ti, những đường rạn mờ nhạt do thời gian và những cuộc tấn công trước đó gây ra, dường như khép lại một cách vô hình. Bề mặt bức tường, vốn đã sần sùi và rêu phong, trở nên cứng chắc hơn, một sự cứng chắc không đến từ linh lực hay pháp trận, mà đến từ một ý chí kiên định. Những sợi linh lực thăm dò của tu sĩ khi chạm vào bức tường không còn xuyên qua được, mà bị bật ngược trở lại, tựa như chạm vào một lớp chắn vô hình nhưng không thể phá vỡ. Một cảm giác từ chối nhẹ nhàng nhưng dứt khoát lan tỏa từ bức tường, khiến những tu sĩ cảm thấy bối rối.

Mồ hôi lấm tấm trên trán Tần Mặc, từng giọt lăn dài xuống gò má. Hắn cảm thấy một sự tiêu hao khủng khiếp trong tâm trí, tựa như toàn bộ ý thức của hắn đang được kéo căng đến giới hạn. Mỗi 'ý chí tồn tại' mà hắn kết nối, mỗi lời 'thuyết phục' mà hắn gửi đi, đều đòi hỏi một phần sức lực tinh thần của hắn. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn biết, đây là trận chiến của ý chí, trận chiến của bản chất. Nếu bức tường thành này bị lay chuyển, nếu ý chí của nó bị phá vỡ, thì Vô Tính Thành sẽ không còn là Vô Tính Thành nữa. Hắn phải đứng vững, dù có phải kiệt sức. Bên cạnh hắn, Hạ Nguyệt và Lão Khang cảm nhận được sự căng thẳng toát ra từ Tần Mặc. Họ chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ dõi theo, nguyện cầu cho hắn và cho Vô Tính Thành.

Ánh nắng ban mai đã lên cao, rọi sáng cảnh tượng đối đầu kỳ lạ. Bức tường thành cũ kỹ vẫn sừng sững, không hề hấn gì sau đợt thăm dò của các tu sĩ. Những tia nắng vàng óng ả chiếu rọi lên bề mặt đá, làm nổi bật sự kiên cố đến khó tin của nó. Không khí vẫn căng thẳng, nhưng xen lẫn vào đó là sự bối rối và hoang mang tột độ từ phía quân địch. Tiếng suối Tinh Lộ chảy róc rách như reo vui, tiếng chim hót líu lo trở lại từ các tán cây, tựa như vạn vật đang cùng ca ngợi sự kiên cường của Vô Tính Thành.

Các tu sĩ ngỡ ngàng nhìn những luồng linh lực thăm dò của mình bị bật ngược, tan biến vào không khí như thể bức tường thành không tồn tại. Họ đã dùng đủ loại pháp thuật, đủ loại kỹ năng cảm ứng, nhưng thứ họ nhận được chỉ là một sự 'trống rỗng' đầy mâu thuẫn – không có linh lực, không có ma khí, nhưng lại có một sức mạnh vô hình, một sự kiên định không thể lay chuyển. Họ chưa từng chứng kiến điều gì tương tự. Trong thế giới tu luyện, mọi thứ đều có thể được đo lường bằng linh lực, bằng cấp độ tu vi, nhưng bức tường này lại nằm ngoài mọi định nghĩa.

Lâm Phong đứng đó, nhíu chặt mày, ánh mắt đầy sự khó hiểu và một chút sợ hãi. Hắn không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Hắn đã được dạy rằng, mọi vật thể, dù vô tri đến đâu, cũng sẽ bộc lộ sự yếu kém khi bị thăm dò đủ tinh vi. Nhưng bức tường này, nó như một thực thể sống, một thực thể đang 'từ chối' sự can thiệp của họ. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi sức mạnh, mà vì sợ hãi một điều chưa biết, một điều thách thức mọi kiến thức mà hắn đã được học. "Rút lui! Báo cáo lại cho Trần Trưởng Lão! Chuyện này... không thể tin được!" Giọng hắn khàn đặc, đầy sự hoang mang, những lời nói phát ra dứt khoát nhưng lại mang theo sự mất mát niềm tin vào chính bản thân và con đường tu luyện của mình.

Một tu sĩ khác, với vẻ mặt tái nhợt, líu ríu nói: "Bức tường đó... như thể nó có linh hồn vậy! Nó... nó đã 'nói chuyện' với linh lực của chúng ta, nhưng không phải bằng ngôn ngữ mà chúng ta hiểu!" Lời nói đó càng làm tăng thêm sự bối rối và sợ hãi trong đội quân. "Nó đã 'từ chối' chúng ta!"

Tần Mặc thở dốc, hai vai hắn rũ xuống, mồ hôi ướt đẫm cả vạt áo. Hắn cảm thấy toàn thân rã rời, tựa như vừa gánh một ngọn núi. Sự kiệt sức lan tỏa từ sâu thẳm tâm trí đến từng thớ thịt. Nhưng trong lòng hắn, một cảm giác thỏa mãn và kiên định dâng trào. Hắn đã làm được. Hắn đã bảo vệ được bức tường, bảo vệ được ý chí của nó. Hắn thì thầm, giọng khàn khàn và mệt mỏi: "Chúng ta... đã đứng vững."

Hạ Nguyệt vội vã tiến đến, đôi mắt trong veo tràn đầy sự lo lắng và ngưỡng mộ. Nàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Tần Mặc, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng từ hắn. "Mặc, huynh đã làm được rồi." Lời nói của nàng như một luồng gió mát xoa dịu tâm hồn hắn, mang theo sự ấm áp của tình cảm và niềm tin. Nàng biết, hắn đã phải trả giá rất nhiều cho hành động này, nhưng nàng cũng tự hào vô cùng về hắn.

Lão Khang bước đến, đặt tay lên vai Tần Mặc, một nụ cười hiền hậu nhưng thâm thúy nở trên khuôn mặt già nua. "Ý chí của Vô Tính Thành... đã lên tiếng." Giọng ông trầm tĩnh, như lời khẳng định cho một chân lý cổ xưa. Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng, bởi ông biết, Tần Mặc không chỉ bảo vệ một bức tường, mà hắn đang bảo vệ cả một con đường, một triết lý tồn tại. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Và Tần Mặc, hắn đang dẫn dắt Vô Tính Thành đi theo dòng chảy ấy.

Lâm Phong và các tu sĩ, với vẻ mặt thất thần, bắt đầu rút lui, bóng dáng họ dần mờ đi trong ánh nắng ban mai. Tần Mặc dựa vào Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn vẫn nhìn về phía xa, nơi trại tu sĩ đang mờ dần. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắn đã tạo ra một sự khác biệt, đã khiến những kẻ muốn 'giải mã' Vô Tính Thành phải bối rối, nhưng đồng thời, hắn cũng đã thu hút sự chú ý lớn hơn, những cuộc điều tra sâu sắc hơn sẽ đến. Ý chí kiên cố của bức tường thành dưới sự tác động của hắn không chỉ là một tuyến phòng thủ vật lý, mà còn là một lời tuyên ngôn, một sự thách thức ngầm đến niềm tin thăng tiên của cả Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi thấu xương, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một ngọn lửa kiên định vẫn bùng cháy. Hắn phải tìm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất. Và hành trình đó, hắn biết, mới chỉ vừa bắt đầu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free