Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 52: Bí Ẩn Vô Hình: Ánh Mắt Của Trần Trưởng Lão

Ngoài lều, ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những đám mây đen, soi rọi lờ mờ lên Vô Tính Thành đang chìm dần trong bóng tối. Từ xa, thành trì vẫn đứng vững, dù bị tàn phá, nhưng lại toát lên một vẻ kiên cường khó tả, một sự tĩnh lặng không thể lay chuyển. Trong lòng Trần Trưởng Lão, một sự lo lắng mơ hồ dấy lên. Hắn chưa từng đối mặt với một kẻ địch nào như Vô Tính Thành, và một thanh niên như Tần Mặc. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Cuộc săn lùng bí mật của Vô Tính Thành, và của Tần Mặc, giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc và bí ẩn hơn bao giờ hết.

***

Sáng sớm, gió lạnh lùa qua khe lều chỉ huy tạm bợ, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi khói than còn vương vấn từ đêm qua. Ánh lửa trại le lói trong lò sưởi giữa lều, hắt lên những bóng hình nhấp nhô trên vách vải, vẽ nên một khung cảnh u ám. Trần Trưởng Lão ngồi trên đệm da thú, gương mặt cau có và đôi mắt đầy vẻ suy tư. Mái tóc và chòm râu bạc phơ của hắn nay có vẻ còn rối bời hơn thường lệ, như thể những ý nghĩ phức tạp đang giằng xé tâm trí hắn. Đối diện hắn, Huyết Đao Khách vẫn giữ nguyên vẻ bất mãn thường thấy, thanh đại đao khổng lồ của hắn tựa vào vách lều, lưỡi đao đen kịt phản chiếu ánh lửa lập lòe, tỏa ra một hàn khí mờ nhạt. Thỉnh thoảng, Huyết Đao Khách lại gằn gừ một tiếng nhỏ, thể hiện sự thiếu kiên nhẫn tột độ của hắn.

Bạch Lăng, tay sai của Huyết Đao Khách, quỳ gối trước mặt hai vị trưởng bối, vẻ mặt tái mét, đôi mắt ti hí lộ rõ sự hoang mang và sợ hãi. Hắn run rẩy trình bày những điều mình đã chứng kiến đêm qua, giọng nói đứt quãng, xen lẫn những tiếng nuốt nước bọt khó nhọc.

“Trưởng Lão, Huyết Đao Khách đại nhân…” Bạch Lăng lắp bắp, “lũ phàm nhân đó, chúng không hoảng sợ như chúng ta nghĩ. Và… và những vật vô tri, chúng… chúng như được trấn tĩnh, không chút dao động.”

Huyết Đao Khách lập tức đập mạnh bàn tay vạm vỡ xuống mặt bàn gỗ thô, tạo ra một tiếng động chát chúa vang vọng khắp lều. Lưỡi đao bên cạnh hắn khẽ rung lên. “Vô nghĩa! Chắc chắn là do ngươi nhát gan! Phàm nhân thì làm gì có khả năng chống lại linh lực của ta?” Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt và bực dọc. Đối với Huyết Đao Khách, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng bạo lực và sức mạnh tuyệt đối, những lời giải thích phức tạp của Bạch Lăng chỉ khiến hắn thêm phần khó chịu. Hắn không hiểu nổi tại sao Trần Trưởng Lão lại phí thời gian cho những báo cáo vớ vẩn như vậy.

Trần Trưởng Lão không để tâm đến sự bộc phát của Huyết Đao Khách. Ánh mắt sắc lạnh của hắn găm chặt vào Bạch Lăng, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can của kẻ đang quỳ gối. “Ngươi nói có một luồng năng lượng trấn tĩnh? Mô tả kỹ hơn.” Giọng hắn trầm khàn, không chút cảm xúc, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến Bạch Lăng không dám che giấu bất cứ điều gì.

Bạch Lăng rụt cổ, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn đêm qua. “Dạ, bẩm Trưởng Lão… Nó… nó không phải linh lực. Tuyệt nhiên không có chút linh lực nào. Nó như một lời thì thầm, một sự vỗ về, lan tỏa từ nơi bị tàn phá. Những mảnh gỗ cháy dở, những phiến đá vỡ nát… chúng vẫn là tàn tích, nhưng không còn ‘kêu gào’, không còn sự hoảng loạn. Chúng… chúng như tìm lại được sự tĩnh lặng của bản chất, như thể chúng được phép là chính mình, dù trong sự đổ nát. Thậm chí có cảm giác chúng đang… từ chối sự tổn thương mà chúng tôi đã gây ra. Chúng không biến đổi theo ý muốn của chúng tôi, không trở nên hỗn loạn, không trở thành những ‘phế vật’ để chúng tôi dễ dàng ‘khai linh’.”

Trần Trưởng Lão nhắm mắt lại, một làn sương mù mờ ảo dấy lên trong tâm trí hắn. Hắn đã trải qua hàng trăm năm tu luyện, chứng kiến vô số kỳ lạ của Huyền Vực, nhưng chưa bao giờ nghe nói về một khả năng như thế này. "Không phải linh lực... nhưng có thể trấn tĩnh vật tính khỏi sự phá hoại..." Hắn lặp lại lời Bạch Lăng, như thể đang cố gắng tiêu hóa một khái niệm vượt quá tầm hiểu biết của mình. Trong suốt lịch sử tu luyện của Huyền Vực, các tu sĩ luôn tìm cách khai thác, biến đổi, thậm chí là ép buộc vật tính phải tuân theo ý chí của mình, phải "lên tiên". Nhưng Vô Tính Thành, nơi mà vạn vật bị coi là không thể tu luyện, lại có thể "từ chối" sự biến đổi, "từ chối" sự tổn thương theo một cách hoàn toàn phi vật lý.

Hắn nhớ lại những lời cảnh báo trong các cổ tịch bị thất lạc: *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”* Lời cảnh báo ấy luôn bị các tu sĩ cho là một sự hoang đường, một lời nguyền rủa vô căn cứ. Nhưng giờ đây, những gì Bạch Lăng kể lại lại gợi cho hắn một cảm giác bất an sâu sắc. Phải chăng, chính sự "bình yên" mà Vô Tính Thành đang nắm giữ lại là lời giải đáp cho chân lý ấy? Phải chăng, sự "cân bằng bản chất" mà họ vô tình tạo ra lại là điều mà thế giới Huyền Vực đã đánh mất trong cuộc truy cầu thăng tiên vô độ?

Trần Trưởng Lão đột ngột mở bừng mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào hư không, xuyên qua vách lều vải như muốn nhìn thấu Vô Tính Thành đang ẩn mình trong màn sương mờ của buổi sớm. “Vô Tính Thành… không thể tu luyện. Nhưng lại có thể trấn tĩnh ‘vật tính’ khỏi sự phá hoại. Chuyện này không đơn giản. Có một thế lực vô hình đang chống lại chúng ta.” Giọng hắn trầm khàn, nhưng đầy kiên định. Hắn không còn nghi ngờ về lời Bạch Lăng. Hắn chỉ đang cố gắng định hình một kẻ địch mới, một kẻ địch không thể dùng linh lực để chiến đấu, không thể dùng binh khí để chém giết. Kẻ địch này, dường như, đang chiến đấu bằng một thứ gì đó sâu sắc hơn, căn bản hơn – bằng chính bản chất của vạn vật. Sự bất lực của Huyết Đao Khách trước tình thế này càng khẳng định suy đoán của hắn. Hắn biết, Tần Mặc chính là chìa khóa. Thanh niên kỳ lạ đó, với năng lực nghe được ý chí tồn tại của vạn vật, chắc chắn có liên quan mật thiết đến hiện tượng này. Hắn đã từng khinh thường Vô Tính Thành là một phế địa, nhưng giờ đây, hắn phải thừa nhận, nơi đó ẩn chứa một bí mật động trời, một bí mật có thể thay đổi toàn bộ cục diện của Huyền Vực.

***

Trong khi đó, ở Vô Tính Thành, phố chợ sáng đã bắt đầu rộn ràng trở lại, mặc dù dấu vết của cuộc tấn công tàn bạo đêm qua vẫn còn hiện hữu khắp nơi. Nắng nhẹ chiếu xuyên qua làn sương mỏng, rải những vệt vàng óng ả lên những gian hàng gỗ đơn giản, những con đường lát đá cuội còn ẩm ướt. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười nói của trẻ nhỏ, tiếng gà kêu cục tác từ xa, và cả tiếng trả giá rôm rả đã dần lấn át đi những tiếng động đáng sợ của đêm qua. Mùi thức ăn dân dã, mùi hoa quả tươi, mùi đất ẩm và thảo mộc tự nhiên hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí ấm áp, thân thiện, như thể Vô Tính Thành đang cố gắng gượng dậy sau một cơn bão.

Giữa những đống đổ nát còn sót lại của khu dân cư bị tấn công, Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt và một số người dân đang âm thầm dọn dẹp. Khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng mảnh vỡ, từng viên gạch đổ nát. Hắn mặc một bộ trang phục vải thô đơn giản, không chút hoa mỹ, nhưng lại toát lên một vẻ kiên định đến lạ. Hắn cúi người, nhẹ nhàng chạm tay vào một mảnh ngói vỡ vụn, cảm nhận sự rung động yếu ớt của nó, lắng nghe những lời thì thầm của bản chất đang bị tổn thương. Rồi, hắn truyền đi một luồng ý niệm trấn tĩnh, một sự vỗ về vô hình, giúp ý chí tồn tại của mảnh ngói tìm lại sự bình yên.

Hạ Nguyệt đứng bên cạnh Tần Mặc, mái tóc đen dài của nàng buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy niềm tin. Nàng mặc một chiếc váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, nổi bật giữa khung cảnh đổ nát. Nàng quan sát Tần Mặc với một sự ngưỡng mộ thầm lặng, hiểu rằng hắn đang làm một điều mà không ai khác có thể.

“Anh Mặc, anh có thấy họ đã bình tĩnh hơn nhiều không?” Hạ Nguyệt khẽ nói, giọng nàng dịu dàng như một làn gió thoảng. Nàng chỉ tay về phía những ngôi nhà đang dần được dựng lại, nơi những người dân vẫn còn nét mệt mỏi, nhưng không còn vẻ hoảng loạn, tuyệt vọng như đêm qua. “Không còn tiếng than khóc từ những ngôi nhà nữa. Dường như những vật vô tri cũng đã nguôi ngoai.”

Tần Mặc vuốt ve phiến đá vỡ trong tay, cảm nhận sự tĩnh lặng dần trở lại trong nó. Hắn ngước nhìn Hạ Nguyệt, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. “Chúng đã tìm thấy sự bình yên trong bản chất của mình. Không phải lúc nào cũng cần sức mạnh để chống lại.” Hắn tin rằng, sự bình yên nội tại, sự kiên định vào bản chất nguyên thủy của mình, chính là một loại kháng cự mạnh mẽ nhất. Trong một thế giới mà vạn vật đều bị ép buộc phải "thăng tiên", phải thay đổi bản chất, thì việc giữ vững chính mình đã là một cuộc cách mạng. Tần Mặc cảm nhận được áp lực của trách nhiệm đang đè nặng lên vai mình. Hắn không chỉ bảo vệ thể xác của người dân Vô Tính Thành, mà còn phải bảo vệ cả "linh hồn" của vạn vật, giữ cho chúng không bị tha hóa, không bị cưỡng ép phải đi ngược lại ý chí tồn tại của chính mình. Đây là một gánh nặng cô đơn, một năng lực mà không ai có thể thấu hiểu hoàn toàn, ngoài chính hắn.

Một người thôn dân nam, dáng người chất phác, khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy sự biết ơn, bước tới gần. Hắn vác trên vai một khúc gỗ mới, chuẩn bị dựng lại mái nhà. “Nhờ ơn Tần Mặc, nếu không thì chúng tôi đã sợ hãi đến chết mất rồi. Mấy cái nhà này, tối qua cứ như muốn kêu cứu, giờ thì êm ru rồi. Cảm ơn Tần Mặc nhiều lắm!”

Một người thôn dân nữ khác, vẻ mặt hiền lành, tay bưng một bát canh nóng, cũng gật đầu đồng tình. “Đúng vậy, Tần Mặc. Cầu mong mọi sự bình an. Anh là phước lành của Vô Tính Thành chúng ta.”

Tần Mặc khẽ lắc đầu, nụ cười mỉm hiện lên trên khuôn mặt thanh tú. “Không có gì. Mọi người hãy giữ vững tinh thần. Bình yên của chúng ta sẽ không dễ dàng bị phá vỡ.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của những người dân, thấy được sự lo lắng vẫn còn ẩn chứa đâu đó, nhưng cũng thấy được niềm tin thầm lặng, một niềm tin vào chính bản thân họ và vào Vô Tính Thành. Hắn hiểu rằng, sự kiên cường của họ không đến từ sức mạnh tu luyện, mà đến từ sự bình dị, từ sự chấp nhận cuộc sống như nó vốn có. Đó chính là bản chất của Vô Tính Th��nh, điều mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Anh ngước nhìn lên những ngôi nhà đang được dựng lại, một tia hy vọng le lói trong mắt. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng chỉ cần vạn vật vẫn giữ được bản chất của mình, Vô Tính Thành sẽ không bao giờ sụp đổ. Suối Tinh Lộ chảy róc rách không xa, tiếng nước reo vui như một bản nhạc xoa dịu những vết thương. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh tươi, như nhắc nhở về sự sống vẫn đang tiếp diễn, bất chấp mọi tàn phá.

***

Chiều cùng ngày, bầu trời trên trại tu sĩ gần Vô Tính Thành trở nên âm u lạ thường. Những đám mây đen nặng nề từ phía tây kéo đến, che khuất ánh mặt trời, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập đến. Gió mạnh bắt đầu rít qua những khe lều, khiến vải bạt đập phần phật, tạo ra một âm thanh u ám, nặng nề. Mùi ẩm của đất khi mưa sắp đến đã bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi khói và mồ hôi.

Bên trong lều chỉ huy, Trần Trưởng Lão đứng trước một tấm bản đồ lớn của Vô Tính Thành, ngón tay lướt qua các khu vực, ánh mắt sắc lạnh và đầy tính toán. Hắn không còn vẻ cau có như buổi sáng, thay vào đó là sự tập trung cao độ, như một bậc kỳ thủ đang cân nhắc từng nước cờ quan trọng. Huyết Đao Khách vẫn tỏ vẻ bất mãn, hắn đứng dựa vào cột lều, khoanh tay trước ngực, thỉnh thoảng lại hừ lạnh một tiếng, nhưng không dám phản đối trực tiếp lời Trần Trưởng Lão. Hắn hiểu rằng, mặc dù hắn mạnh mẽ về vũ lực, nhưng trước những vấn đề phức tạp đòi hỏi trí tuệ và chiến lược, Trần Trưởng Lão mới là người nắm quyền quyết định cuối cùng.

“Vô Tính Thành không chỉ là một cái gai trong mắt, nó là một câu đố,” Trần Trưởng Lão trầm giọng nói, giọng hắn vang vọng trong không gian chật hẹp của lều. Hắn ghim một mũi tên nhỏ lên bản đồ, chỉ vào khu vực rìa Vô Tính Thành, nơi vừa diễn ra cuộc tấn công đêm qua. “Chúng ta sẽ không phá hủy nó, mà là ‘giải mã’ nó. ‘Giải mã’ bí ẩn về sự ‘bình yên đáng sợ’ mà Bạch Lăng đã báo cáo.”

Huyết Đao Khách không nhịn được, buông một câu càu nhàu. “Thế lực vô hình thì có gì mà phải sợ? Cứ dùng bạo lực là xong! Một đao của ta là đủ để chúng hoảng loạn!” Hắn vẫn không thể chấp nhận được khái niệm về một loại kháng cự phi vật lý. Đối với hắn, nếu thứ gì đó không thể chém giết, không thể phá hủy, thì nó không tồn tại, hoặc là một sự yếu đuối.

Trần Trưởng Lão quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như dao cạo lướt qua Huyết Đao Khách, khiến hắn im bặt. “Ngươi chỉ biết giết chóc. Vô Tính Thành không cần giết chóc. Ngươi, Lâm Phong, nghe đây.” Hắn gọi tên một thanh niên tuấn tú, khí chất hăng hái đang đứng chờ lệnh ở góc lều. Lâm Phong, một đệ tử trẻ tuổi nhưng tinh tường, mặc đồng phục tông môn chỉnh tề, tay cầm một thanh kiếm sáng loáng. Hắn lập tức tiến lên, cúi đầu cung kính. “Vâng, Trưởng Lão!”

Trần Trưởng Lão tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm nghị hơn. “Ngươi sẽ dẫn một đội nhỏ, không tấn công, chỉ quan sát. Ta muốn ngươi tìm hiểu xem, cái ‘ý chí vô hình’ mà Bạch Lăng nói là gì, và nó đến từ đâu. Đặc biệt chú ý đến những người dân có vẻ khác thường, hoặc những vật thể có ‘linh tính’ lạ thường. Ta muốn ngươi quan sát cách những vật thể bị tổn thương ‘từ chối’ sự biến đổi, cách chúng duy trì ‘bản chất’ của mình dưới tác động của một thứ năng lượng mà chúng ta chưa từng biết đến.”

Lâm Phong nhíu mày, vẻ bối rối hiện rõ trên khuôn mặt trẻ tuổi. Nhiệm vụ này hoàn toàn khác với những gì hắn được huấn luyện. Hắn được dạy cách chiến đấu, cách khai thác linh lực, cách ép buộc vạn vật phải phục tùng. Nhưng nhiệm vụ lần này lại yêu cầu hắn phải quan sát, phải thấu hiểu một điều gì đó mơ hồ, vô hình. “Vâng, Trưởng Lão! Nhưng… nếu gặp phải kháng cự? Nếu chúng tấn công chúng con?” Ánh mắt hắn ánh lên một chút lo sợ, xen lẫn sự tò mò.

Trần Trưởng Lão lạnh lùng đáp. “Không được giao chiến. Mục tiêu là thông tin. Ta muốn biết bí mật của Vô Tính Thành, thứ gì đã khiến nơi đây trở thành một ‘phế địa’ nhưng lại có thể chống lại linh lực của chúng ta.” Hắn ghim mạnh mũi tên lên bản đồ một lần nữa, như một lời tuyên bố chắc nịch. “Đây không phải là một trận chiến thông thường. Đây là một cuộc điều tra, một cuộc giải mã. Vô Tính Thành đã thách thức niềm tin căn bản của chúng ta về con đường thăng tiên. Chúng ta phải hiểu rõ nó trước khi có thể đối phó.”

Lâm Phong cúi đầu nhận lệnh, ánh mắt đầy sự tò mò và một chút lo sợ. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa mới, một cánh cửa dẫn đến những điều kỳ lạ mà hắn chưa từng hình dung. Hắn sẽ phải đối mặt với một loại sức mạnh không thể dùng kiếm để chém, không thể dùng linh lực để trấn áp. Hắn sẽ phải tìm hiểu về những 'vật tính' biết 'từ chối tổn thương', những người dân kiên cường đến khó hiểu. Trần Trưởng Lão nhìn Lâm Phong, tin rằng sự tinh tường và tò mò của tuổi trẻ sẽ giúp hắn khám phá ra bí mật mà những kẻ chỉ biết dùng sức mạnh như Huyết Đao Khách không thể chạm tới. Huyết Đao Khách hừ lạnh một tiếng cuối cùng, quay lưng bỏ đi, vẻ mặt vẫn đầy bất mãn nhưng không dám nói thêm lời nào. Hắn biết, một khi Trần Trưởng Lão đã quyết định, không ai có thể lay chuyển. Ngoài lều, gió mạnh hơn, những đám mây đen đã bao phủ toàn bộ bầu trời, và những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi tí tách xuống mái lều, báo hiệu một đêm đầy bão tố, cũng như những biến động mới sắp ập đến Vô Tính Thành và cả Huyền Vực này.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free