Vạn vật không lên tiên - Chương 55: Binh Khí Phản Phệ: Ý Chí Của Kẻ Bị Ép Buộc
Màn sương dày đặc từ đêm trước vẫn giăng mắc, ôm trọn Vô Tính Thành trong một tấm chăn bạc mờ ảo. Những làn gió lạnh lẽo rít qua các khe đá cổ kính, mang theo hơi ẩm mốc và sự khắc nghiệt của đỉnh cao, tạo nên một bản giao hưởng u ám giữa thiên địa. Phía ngoài bức tường thành, không khí đặc quánh sự căng thẳng và một loại ý chí cuồng ngạo. Ánh sáng bình minh vừa le lói, nhuộm hồng một góc trời xám xịt, nhưng không xua tan được vẻ u ám trên gương mặt Trần Trưởng Lão.
Ông ta đứng đó, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, mái tóc bạc phơ phất phơ trong gió, nhưng ánh mắt lại rực cháy một ngọn lửa khó chịu, pha lẫn sự khinh thường. Lâm Phong đứng trước mặt ông, cúi đầu, cố gắng giải thích lại cái "hiện tượng" kỳ lạ đã xảy ra đêm qua.
"Trưởng Lão, quả thực, những vật thể trong Vô Tính Thành... chúng không hề có linh lực, nhưng cũng không thể bị khai thác. Khi chúng con dùng pháp thuật dò tìm, một lực đẩy vô hình đã ngăn cản, như thể chúng... chúng đang chủ động từ chối." Giọng Lâm Phong mang theo sự bối rối và một chút run rẩy, sự kiện đêm qua đã để lại một vết hằn sâu trong tâm trí hắn, làm lay chuyển những giáo điều đã ăn sâu vào cốt tủy.
Trần Trưởng Lão khoát tay, một cử chỉ dứt khoát, đầy uy quyền, nhưng cũng ẩn chứa sự cố chấp đến cực đoan. "Từ chối? Vô nghĩa! Chỉ có kẻ yếu hèn mới từ chối con đường thăng tiến, từ chối việc tìm kiếm một bản thể cao cấp hơn. Ta không tin vào những lời lảm nhảm về 'bản nguyên phản kháng' hay 'ý chí từ chối' gì đó của một vùng đất phế tích!" Đôi mắt sắc sảo của ông ta nheo lại, quét qua Lâm Phong như muốn xuyên thấu tận tâm can. "Hẳn là có một loại pháp trận cổ xưa nào đó đang che đậy, hoặc một bí mật sâu xa nào đó mà những kẻ dân đen thấp kém này đang che giấu. Ngươi cho rằng ta sẽ tin vào sự 'tự vệ' của những hòn đá, viên gạch sao?"
Ông ta quay lưng lại, nhìn về phía Vô Tính Thành đang ẩn mình trong màn sương, chỉ còn thấy những đường nét mờ ảo của những mái nhà và bức tường thành. Nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy toan tính lại nở trên môi ông ta, cái nụ cười đã khiến Lâm Phong rùng mình ở chương trước. "Nếu chúng không muốn hiển lộ bản nguyên, vậy thì ta sẽ buộc chúng phải hiển lộ! Không ai có thể từ chối sự thăng hoa, không ai có thể từ chối con đường để trở nên vĩ đại hơn!" Giọng ông ta vang lên đầy hùng hồn, như một tuyên ngôn của một kẻ tự cho mình quyền định đoạt số phận vạn vật. "Một sự 'vô tính' đến mức từ chối mọi định nghĩa? Ta muốn các ngươi xé toạc bức màn che đậy đó, buộc chúng phải hiển lộ bản nguyên của mình! Ta muốn nhìn thấy bản chất thực sự của sự 'từ chối' này, ta muốn biết điều gì đã khiến một vùng đất có thể chống lại mọi định luật của Huyền Vực!"
Lâm Phong nuốt khan, sự hoài nghi trong lòng hắn lớn dần, như một hạt mầm đã bén rễ sâu thẳm. "Thưa Trưởng Lão, nhưng nếu... nếu thực sự có một loại 'bản nguyên' không muốn khai linh thì sao? Nếu chúng con cưỡng ép, liệu có phải là đi ngược lại đạo lý của tự nhiên?" Hắn ngập ngừng, lời nói cuối cùng gần như chỉ là một tiếng thì thầm, lạc đi giữa tiếng gió rít.
Trần Trưởng Lão quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm. "Đạo lý? Đạo lý của tự nhiên là kẻ mạnh làm chủ, là vạn vật phải vươn lên để không bị đào thải! Ngươi đã quên lời dạy của tông môn rồi sao, Lâm Phong? 'Thăng tiên' không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một trách nhiệm! Những kẻ không muốn thăng tiến, không muốn khai linh, chúng chỉ là những trở ngại trên con đường của toàn bộ Huyền Vực!" Ông ta phất tay ra hiệu cho một bóng người gầy gò, khuôn mặt gian xảo và đôi mắt ti hí đang đứng chờ đợi ở phía sau. Đó là Bạch Lăng, kẻ tay sai tàn bạo, được biết đến với sự độc ác và tàn nhẫn khi thi hành mệnh lệnh.
Bạch Lăng tiến lên, cúi đầu cung kính, nhưng trong ánh mắt hắn lại ẩn chứa một sự hưng phấn bệnh hoạn. "Trưởng Lão cứ yên tâm, đệ tử sẽ không làm ngài thất vọng. Ta sẽ dùng binh khí của mình để 'thức tỉnh' bọn chúng. Kẻ nào không nghe, sẽ bị hủy diệt! Ta sẽ khiến chúng phải 'hiển lộ' bản nguyên của mình, bằng mọi giá!" Giọng hắn đầy vẻ tự mãn, như thể hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay. Bạch Lăng không tin vào bất cứ điều gì ngoài sức mạnh và sự ép buộc. Với hắn, mọi thứ đều có thể bị khuất phục, chỉ cần đủ tàn nhẫn và đủ cường đại.
Trần Trưởng Lão gật đầu hài lòng, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. "Tốt lắm, Bạch Lăng. Ngươi hãy dẫn theo một tiểu đội, tiến vào Vô Tính Thành. Không cần phải dò tìm nữa, trực tiếp dùng linh lực và binh khí của các ngươi để 'khai phá' những vật thể nơi đây. Ta muốn thấy chúng 'phản kháng' như thế nào khi bị ép đến đường cùng. Ta muốn thấy 'ý chí từ chối' đó có thể chống lại được sức mạnh thực sự hay không." Ông ta phất tay ra lệnh, ánh mắt ông ta như muốn xuyên thủng màn sương, nhìn thẳng vào Vô Tính Thành, nơi ẩn chứa thứ bí mật mà ông ta tin rằng sẽ thay đổi toàn bộ Huyền Vực. Lâm Phong đứng đó, nhìn theo bóng Bạch Lăng cùng nhóm tu sĩ mang theo đủ loại binh khí sắc lạnh và pháp khí phát sáng, hung hăng tiến về phía Vô Tính Thành, lòng nặng trĩu một sự bất an không tên. Hạt mầm hoài nghi trong lòng hắn giờ đây đã lớn dần, và một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sương sớm, mà vì những lời lẽ và hành động tàn bạo đang diễn ra.
***
Bình minh đã lên cao hơn một chút, ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mỏng, rải rác trên những mái nhà tranh vách đất của Phố Chợ Sáng. Nơi đây, thường ngày là trung tâm của sự sống động, với tiếng rao hàng vang vọng, tiếng cười nói rộn rã, tiếng gà kêu cục tác và mùi thơm của bánh nướng, hoa quả tươi, đất ẩm cùng thảo mộc phảng phất. Các gian hàng gỗ đơn sơ, đường phố lát đá cuội nhẵn bóng dưới chân, và những mái che bằng vải đủ màu sắc tạo nên một bức tranh dân dã, ấm áp và thân thiện. Dân làng Vô Tính Thành, với những gương mặt hiền lành, chất phác, đang bắt đầu một ngày mới như bao ngày khác, dù trong lòng vẫn ẩn chứa sự lo lắng về mối đe dọa từ bên ngoài.
Tuy nhiên, sự bình yên mong manh đó nhanh chóng bị xé toạc bởi một luồng hỗn loạn bạo lực. Bạch Lăng và nhóm tu sĩ của hắn, với vẻ mặt hung hãn và ánh mắt đầy khinh miệt, xông thẳng vào Phố Chợ Sáng. Chúng không chỉ dừng lại ở việc dò tìm hay tấn công các bức tường thành kiên cố nữa. Theo mệnh lệnh của Trần Trưởng Lão, chúng bắt đầu một chiến dịch "khai linh cưỡng chế" tàn bạo. Những lưỡi kiếm sắc bén không ngừng vung lên, không phải để chém giết con người, mà là để đâm xuyên vào những thân cây cổ thụ ven đường, những tảng đá lớn lát nền, thậm chí cả những vật dụng bình thường nhất như bàn gỗ, ghế tre, hay những chum nước bằng gốm.
Mỗi khi một linh lực mạnh mẽ từ binh khí của tu sĩ đâm xuyên vào một vật thể, một tiếng kêu thét đau đớn, ghê rợn lại vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Hắn đang đứng cách đó không xa, giúp đỡ Lão Khang sơ tán những người già và trẻ nhỏ. Tiếng kêu gào đó không phải từ miệng, mà là từ sâu thẳm "ý chí tồn tại" của vạn vật, một sự đau đớn tột cùng khi bản nguyên của chúng bị cưỡng ép, bị bóp méo, bị kéo ra khỏi trạng thái cân bằng tự nhiên. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ yếu ớt, sự hoảng loạn của những thân cây bị bẻ cong ý chí muốn vươn lên trời xanh, của những hòn đá muốn nằm yên tĩnh lặng, của những chum nước muốn chứa đựng sự trong lành. Chúng phản kháng, một sự phản kháng bản năng mà Tần Mặc đã nhận ra ở chương trước, nhưng giờ đây, dưới sức ép của linh lực cường đại, sự phản kháng đó yếu ớt đến thảm thương, như những tiếng rên rỉ tuyệt vọng.
"Cứu mạng! Chúng phá hủy mọi thứ!" Tiếng la hét kinh hoàng của dân làng vang lên, hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm, tiếng đổ vỡ của đồ vật và tiếng gầm gừ của tu sĩ. Khói bụi mù mịt bốc lên từ những vật thể bị "khai linh" cưỡng chế, một mùi hôi thối khó chịu lan tỏa, như mùi của sự sống bị vặn vẹo. Tần Mặc siết chặt nắm đấm, đôi mắt đen láy của hắn giờ đây đã nhuốm một màu đỏ ngầu của sự phẫn nộ. Hắn muốn lao ra, muốn ngăn cản sự tàn bạo này, nhưng hắn biết sức mạnh vật chất của mình không thể đối đầu với những tu sĩ cường đại kia.
Bất chợt, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt Tần Mặc. Hạ Nguyệt, mái tóc đen dài thường ngày được buộc gọn gàng, giờ đây đã bung xõa, gương mặt thanh tú trắng bệch vì sợ hãi, đang cố gắng giúp một bà lão yếu ớt chạy trốn. Cô bé, thường ngày luôn mang vẻ kiên định, nay lại run rẩy. Lão Khang ở bên cạnh, cố gắng che chắn, nhưng ông lão lưng còng không thể chống đỡ được sự hung hãn của nhóm tu sĩ.
"Không... không thể để chúng làm vậy!" Hạ Nguyệt thét lên, giọng cô bé lạc đi trong sự hỗn loạn, khi cô chứng kiến một tu sĩ dùng kiếm chém vào một cây cầu gỗ nhỏ, buộc nó phải "khai linh" và biến dạng thành một hình thù quái dị. Cô bé quay lưng về phía Tần Mặc, không nhìn thấy một tia sáng lạnh lẽo đang lao thẳng về phía mình.
Bạch Lăng, với nụ cười man rợ trên môi, đã nhìn thấy Hạ Nguyệt. Hắn nhận ra cô bé là một trong những người dân Vô Tính Thành mà Tần Mặc quan tâm. Hắn không nói một lời, chỉ phất tay, ba đến bốn thanh kiếm và đao sắc lạnh, được linh lực của hắn tẩm ướp, bỗng nhiên bay lên không trung, lao thẳng về phía Hạ Nguyệt. Chúng không phải là những binh khí thông thường, mà là những vật phẩm đã được "khai linh" một phần, trở nên hung hãn và nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân. Chúng phát ra một luồng sát khí lạnh lẽo, nhắm thẳng vào trái tim Hạ Nguyệt.
"Nguy hiểm!" Lão Khang hô lên, cố gắng đẩy Hạ Nguyệt ra, nhưng ông đã quá già yếu, không kịp nữa. Hạ Nguyệt quay đầu lại, đôi mắt trong veo mở to vì kinh hoàng khi nhìn thấy những lưỡi kiếm sắc lẹm đang lao tới với tốc độ kinh người. Cô bé chỉ kịp đưa tay lên che mặt, một tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng. Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng từ Hạ Nguyệt, một luồng sinh khí đang dần vụt tắt. Trái tim hắn như bị bóp nghẹt, một cảm giác bất lực và phẫn nộ chưa từng có dâng trào trong lồng ngực. Hắn nhìn thấy sinh mạng của người thân yêu nhất đang ngàn cân treo sợi tóc, và trong khoảnh khắc đó, một điều gì đó bên trong hắn đã vỡ tung.
***
Mùi khói bụi và sự sợ hãi nồng nặc đến nghẹt thở. Tiếng kim loại va chạm leng keng, tiếng hét thất thanh của dân làng, và giờ đây, tiếng thở hổn hển đầy tuyệt vọng của Hạ Nguyệt vang vọng trong không gian hỗn loạn. Tần Mặc cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì thời tiết, mà vì cảm giác cái chết đang cận kề Hạ Nguyệt. Hắn thấy rõ đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập sự kinh hoàng, thân hình thanh tú của nàng run rẩy, bất lực trước những binh khí đang lao tới không chút khoan nhượng.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi những lưỡi kiếm sắc lẹm chỉ còn cách Hạ Nguyệt gang tấc, Tần Mặc bộc phát một cách mãnh liệt. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, không linh căn, không thiên phú tu luyện nữa. Hắn là Tần Mặc của Vô Tính Thành, người có thể nghe thấy "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng thét tuyệt vọng của Hạ Nguyệt, tiếng kêu gào đau đớn của các vật thể trong thành đang bị cưỡng ép "khai linh," mà giờ đây, hắn còn cảm nhận được một cách rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết sự "đau đớn" và "phẫn nộ" thầm kín của chính những binh khí đang bị Bạch Lăng ép buộc.
Những thanh kiếm, cây đao đó, chúng có "ý chí" của riêng mình. Chúng muốn trở nên sắc bén, muốn được vung lên trong những trận chiến công bằng, muốn được rèn dũa để bảo vệ, để hoàn thành sứ mệnh của một binh khí. Nhưng giờ đây, chúng bị linh lực cưỡng chế, bị biến thành công cụ của sự hủy diệt vô nghĩa, của sự tàn bạo đối với những kẻ vô tội. Chúng cũng đang "khóc thét" trong tâm trí Tần Mặc, một tiếng kêu thầm lặng mà chỉ hắn mới có thể nghe thấy. Sự phẫn nộ của chúng, sự đau đớn khi phải làm điều trái với bản nguyên, đã trở thành một sợi dây liên kết vô hình với Tần Mặc.
"Đừng... các ngươi không muốn làm vậy! Hãy từ chối! Hãy chống lại sự cưỡng ép!" Tần Mặc gầm lên trong tâm trí, không phải bằng lời nói, mà bằng một làn sóng ý chí thuần túy, mạnh mẽ đến rung chuyển cả không gian. Hắn dồn toàn bộ sự tuyệt vọng, phẫn nộ, và quyết tâm bảo vệ Hạ Nguyệt vào nguồn năng lực độc đáo của mình. Hắn không dùng sức mạnh vật lý để chống đỡ, mà dùng "ý chí tồn tại" của chính mình để "thuyết phục" những binh khí kia. Hắn "nói" với chúng rằng chúng có quyền được lựa chọn, quyền được là chính mình, quyền được từ chối trở thành công cụ của cái ác, quyền được từ chối làm tổn thương những sinh linh vô tội.
Một làn sóng vô hình, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại mang theo một sức mạnh lay chuyển tâm can, lan tỏa từ Tần Mặc. Nó không phải là linh lực, không phải là pháp thuật, mà là sự đồng cảm sâu sắc nhất, là tiếng gọi của bản nguyên đối với bản nguyên. Nó chạm vào "ý chí tồn tại" đang bị đè nén của những thanh binh khí.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, một hiện tượng không thể tin được đã xảy ra. Những thanh kiếm và đao đang lao vút về phía Hạ Nguyệt, chỉ còn cách cô bé một tấc, bỗng nhiên dừng lại đột ngột giữa không trung. Chúng rung lên bần bật, những luồng sáng mờ ảo bao quanh chúng cũng chập chờn như ngọn nến trước gió. Một sự đấu tranh nội tại kịch liệt đang diễn ra bên trong "vật tính" của chúng. Chúng bị kéo căng giữa mệnh lệnh cưỡng chế của chủ nhân và tiếng gọi đồng cảm từ Tần Mặc, tiếng gọi của "ý chí tồn tại" thuần túy.
Rồi, với một tiếng "xoẹt" khô khốc, như tiếng xé toạc một tấm màn vô hình, những binh khí đó bỗng nhiên quay mũi. Không một chút do dự, không một chút chậm trễ, chúng lao thẳng vào những tu sĩ đang điều khiển chúng. Tiếng kêu kinh hoàng, thét lên vì đau đớn của tu sĩ vang vọng khắp Phố Chợ Sáng. Một tu sĩ bị chính thanh kiếm của mình đâm xuyên qua vai, máu tươi bắn tung tóe. Một kẻ khác bị cây đao của mình chém thẳng vào chân, gục xuống trong tiếng rên rỉ. Vài tu sĩ khác, do quá bất ngờ và hoảng sợ, đã mất kiểm soát hoàn toàn binh khí của mình, khiến chúng rơi loảng xoảng xuống đất hoặc bay lượn loạn xạ, đâm lung tung vào các vật cản xung quanh.
Bạch Lăng, kẻ đã ra lệnh tấn công, đứng chết trân tại chỗ. Đôi mắt ti hí của hắn mở to hết cỡ, tràn ngập sự kinh hoàng và không thể tin được. Hắn chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào quái dị và đáng sợ đến vậy trong suốt cuộc đời tu luyện của mình. Binh khí phản chủ! Điều này hoàn toàn đi ngược lại mọi giáo lý, mọi định luật về sự điều khiển linh lực mà hắn từng được học. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không còn là sự tự mãn, mà là một nỗi sợ hãi tột độ khi đối mặt với một hiện tượng vượt quá mọi hiểu biết của mình.
Hạ Nguyệt, thoát chết trong gang tấc, ngã khuỵu xuống đất, thở dốc. Cô bé không thể hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ biết rằng mình đã được cứu một cách thần kỳ. Tần Mặc đứng đó, thân hình hắn run rẩy dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây ánh lên vẻ kiệt sức tột độ. Hắn đã dồn cạn kiệt mọi năng lượng, mọi ý chí vào khoảnh khắc đó. Hắn cảm thấy như thể toàn bộ linh hồn mình vừa bị rút cạn, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. Đầu óc hắn quay cuồng, một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Hắn đã cứu Hạ Nguyệt, nhưng cái giá phải trả dường như quá lớn.
***
Phố Chợ Sáng giờ đây trở thành một cảnh tượng hỗn loạn, tan hoang. Mùi máu tanh loang lổ trong không khí, hòa lẫn với mùi khói bụi và sự sợ hãi vẫn còn vương vấn. Tiếng la hét của các tu sĩ bị thương, tiếng binh khí rơi loảng xoảng trên nền đá cuội, tất cả tạo nên một bản nhạc kinh hoàng. Bạch Lăng và các tu sĩ còn lại, gương mặt trắng bệch vì kinh hoàng, không dám nán lại thêm một giây nào.
"Không thể nào! Binh khí phản chủ! Đây là tà thuật gì?" Bạch Lăng gầm lên, giọng hắn lạc đi vì sợ hãi. Hắn ra lệnh cho đồng bọn rút lui trong vô vọng, chỉ muốn thoát khỏi nơi quỷ dị này càng nhanh càng tốt. Bóng dáng của chúng nhanh chóng biến mất về phía cổng thành, để lại phía sau một Vô Tính Thành đầy thương tích nhưng cũng tràn ngập sự ngỡ ngàng.
Tần Mặc, sau khi vận dụng năng lực đến cực hạn, không còn trụ vững được nữa. Thân hình hắn đổ sụp xuống, gục đầu vào đôi tay đang run rẩy. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể đều đang co rút lại vì kiệt sức. Cảm giác đau đớn từ "ý chí tồn tại" của vạn vật bị cưỡng ép, cùng với sự hao tổn năng lượng khi "thuyết phục" binh khí, đã vắt kiệt hắn hoàn toàn.
Hạ Nguyệt, sau giây phút kinh hoàng, vội vàng bò tới bên Tần Mặc. Đôi mắt cô bé rưng rưng nước mắt, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì lo lắng và một sự cảm kích sâu sắc. Cô đỡ lấy hắn, đầu hắn dựa vào vai cô, thân thể hắn mềm nhũn như không còn xương cốt. "Mặc ca! Anh không sao chứ?" Giọng cô bé run run, bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh bết mồ hôi của hắn.
Lão Khang cũng vội vàng chạy đến, gương mặt già nua của ông tràn ngập sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn niềm tự hào. Ông nhìn Tần Mặc, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Tần Mặc... con đã làm được điều không tưởng. Con đã khiến binh khí phản chủ! Đây là một điều chưa từng có trong lịch sử Huyền Vực!" Ông lão không thể tin được vào những gì mình vừa chứng kiến, nhưng ông biết, điều đó đã xảy ra. Tần Mặc không chỉ bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn làm lay chuyển tận gốc rễ niềm tin của kẻ thù.
Trong khi đó, ở rìa Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi mùi đất ẩm, rêu phong và cây cỏ dại bao trùm, một bóng hình lặng lẽ ẩn hiện. Đó là Dạ Minh, với làn da ngăm đen, mái tóc tết nhiều bím và đôi mắt sáng như sao, lấp lánh sự tò mò và trí tuệ. Anh ta đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ xa, ẩn mình sau một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi với những rêu phong hàng nghìn năm tuổi. Anh ta không hề lộ diện, chỉ lặng lẽ quan sát, như một phần của chính khu rừng.
Một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi Dạ Minh. Không ai nghe thấy, nhưng một lời thì thầm khẽ thoát ra từ môi anh ta, như tiếng gió thoảng qua lá. "Ý chí thật sự... không phải là để chinh phục, mà là để hòa hợp... Một người thú vị." Anh ta nhìn về phía Tần Mặc đang gục ngã, rồi liếc nhìn về phía những tu sĩ đang tháo chạy trong kinh hoàng. Trong ánh mắt anh ta, có một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể anh ta đã chờ đợi một khoảnh khắc như thế này từ rất lâu. Anh ta quay người, nhẹ nhàng lùi vào sâu hơn trong khu rừng, biến mất không một dấu vết, như một bóng ma hòa vào thiên nhiên. Sự xuất hiện và biến mất của anh ta bí ẩn đến mức không ai trong Vô Tính Thành nhận ra, nhưng một hạt mầm mới đã được gieo, một nhân tố mới đã xuất hiện trong bức tranh định mệnh của Huyền Vực.
Và trong lòng Lâm Phong, người đã chứng kiến sự việc từ xa, một sự hoang mang tột độ dâng lên. Hắn nhìn những tu sĩ đồng môn tháo chạy, nhìn binh khí phản chủ, nhìn Tần Mặc kiệt sức nhưng đầy kiên cường. Hạt mầm hoài nghi giờ đây đã bén rễ sâu sắc, lớn lên thành một cái cây che khuất mọi niềm tin cũ. Nếu "thăng tiên" có nghĩa là ép buộc vạn vật phải từ bỏ bản chất của mình, nếu nó có nghĩa là biến những binh khí thành công cụ tàn bạo trái với "ý chí tồn tại" của chúng, thì liệu đó có phải là con đường đúng đắn? Hay có một con đường khác, một sự cân bằng khác, như Vô Tính Thành đang cố gắng chứng minh? Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí Lâm Phong, mở ra một cánh cửa mới cho nhận thức của hắn về thế giới và con đường tu luyện.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.