Vạn vật không lên tiên - Chương 47: Bức Tường Vô Hình: Kháng Cự Từ Thâm Tâm Thành
Sự phẫn nộ trong Tần Mặc như một ngọn lửa dữ dội thiêu đốt tâm can hắn, nhưng ngay cả khi lửa giận bùng lên, tâm trí hắn vẫn giữ được một sự tĩnh lặng đáng sợ. Hắn đứng đó, nắm chặt chuôi Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại không thể xoa dịu ngọn lửa trong lòng. Khoảng trống nơi Mộc Linh từng đứng sừng sững giờ đây như một vết thương hở toác, rỉ máu sự mất mát và nỗi đau. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Và hắn cũng biết, con đường mà các tu sĩ đang theo đuổi, con đường "thăng tiên" đó, thực sự là một con đường hủy diệt bản chất, hủy diệt sự sống của vạn vật. Từ khoảnh khắc này, Tần Mặc không chỉ chiến đấu để bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn để bảo vệ ý chí tồn tại, bảo vệ bản chất của tất thảy những gì đang bị chà đạp dưới gót giày của khát vọng tham lam.
Trần Trưởng Lão, sau khi ra hiệu tạm ngừng cuộc tấn công thăm dò, đã nhận ra điều gì đó bất thường. Ánh mắt y quét qua Tần Mặc, rồi lướt dọc theo bức tường thành, nơi những viên gạch cổ kính vẫn còn vương vấn chút bụi đất từ vụ nổ. Y không thể hiểu nổi tại sao một thiếu niên không có linh căn, không thiên phú tu luyện, lại có thể khiến Vô Tính Thành, một nơi được coi là phế địa, kháng cự mạnh mẽ đến vậy. Sự phẫn nộ của Huyết Đao Khách bùng nổ như một ngọn núi lửa, hắn gằn lên, thanh Huyết Đao trong tay vẫn còn rung lên khát máu. "Trưởng lão, ta sẽ xé nát cái thành mục nát này!"
Trần Trưởng Lão không đáp lời, chỉ khẽ nhíu mày. Y biết, Vô Tính Thành không đơn giản như y vẫn tưởng. Lần tấn công thăm dò này, tuy đã phá hủy một Mộc Linh quan trọng, nhưng lại không thể xuyên thủng phòng tuyến chính. Y cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ giữa tên thiếu niên kia và vạn vật xung quanh. "Từ từ... Huyết Đao Khách," y dùng thần niệm truyền âm, giọng trầm thấp đầy suy tư. "Chưa vội. Chúng ta cần hiểu rõ hơn."
Nhưng Huyết Đao Khách không phải là kẻ kiên nhẫn. Đối với hắn, mọi sự chậm trễ đều là yếu hèn. "Hiểu rõ? Thứ phế địa này có gì mà phải hiểu? Chẳng qua là một lũ yếu hèn dựa dẫm vào chút phép thuật cỏn con mà thôi!" Hắn gầm lên một tiếng, rồi vung Huyết Đao, chuẩn bị lao lên một lần nữa.
Ngay lúc đó, một làn sương mờ ảo bao trùm toàn bộ cổng thành Vô Tính Thành. Đó không phải là sương mù tự nhiên, mà là một màn linh khí mỏng manh, tựa như một lớp màn bảo vệ vô hình, bao bọc lấy từng viên đá, từng ngọn cỏ, từng con người trong thành. Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng trấn tĩnh ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy trong lòng. Hắn lắng nghe. Không phải bằng đôi tai phàm tục, mà bằng toàn bộ ý thức, bằng trái tim và linh hồn mình. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của gió, tiếng rung động của đất, tiếng nước chảy róc rách từ Suối Tinh Lộ, và cả tiếng rên rỉ từ những vết nứt trên tường thành. Tất cả đều là những "ý chí tồn tại," những khát khao đơn thuần, bản năng nhất: muốn được là chính mình, muốn được bình yên, muốn được bảo vệ.
"Không, các ngươi sẽ không phá được... Các ngươi không hiểu..." Tần Mặc khẽ thì thầm, không phải với Trần Trưởng Lão hay Huyết Đao Khách, mà với chính Vô Tính Thành, với vạn vật xung quanh hắn. Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng đầy kiên định, tựa như một lời hứa, một lời cam kết.
Ngay lập tức, quân đoàn tu sĩ, như một dòng thác lũ, ồ ạt lao tới. Hàng trăm tu sĩ vung pháp khí, thi triển pháp thuật. Những luồng linh lực ngũ sắc bay vút như mưa sao băng, xé toang không khí. Tiếng gầm thét của linh thú bị cưỡng ép khai linh vang vọng khắp không gian, khiến đất trời rung chuyển. Những con thú khổng lồ, mắt đỏ ngầu, thân hình được bao phủ bởi lớp giáp linh lực, lao thẳng vào cổng thành. Mùi khói nồng, mùi cháy khét của linh lực, mùi tanh của máu và mồ hôi trộn lẫn, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn và ngột ngạt.
Dân binh Vô Tính Thành, tuy đã trải qua trận thăm dò ban nãy, nhưng khi đối mặt với cuộc tấn công quy mô lớn này, không khỏi lộ vẻ hoảng sợ. Họ siết chặt vũ khí trong tay, đôi mắt nhìn chằm chằm vào làn sóng kẻ thù đang tràn tới. Lão Khang, Hạ Nguyệt, Phong Dao, và những người dân khác đều đứng ở tiền tuyến, cố gắng giữ vững tinh thần. Tiếng la hét, tiếng nổ phép thuật, tiếng gầm thét của linh thú hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của chiến tranh, chực nuốt chửng sự bình yên đã tồn tại hàng ngàn năm của Vô Tính Thành.
Tần Mặc đứng vững như một ngọn núi đá. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng ý chí của hắn lại càng thêm sắc bén, càng thêm mãnh liệt. Cổ Kiếm Hồn trong tay hắn rung động không ngừng, không phải vì sợ hãi, mà vì một khao khát bảo vệ cháy bỏng. Cổ Kiếm Hồn, với ý chí sắc bén nhất là ý chí kiên định, giờ đây như một chiếc cầu nối, giúp Tần Mặc hòa mình vào dòng chảy ý chí của Vô Tính Thành. Hắn không chỉ nghe thấy, mà còn cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất, từng khát khao thầm kín nhất của mọi vật thể xung quanh. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của những viên gạch, sự lay động của những ngọn cỏ, sự phập phồng của dòng nước. Tất cả đều đang cất lên một tiếng nói đồng lòng, một ý chí kiên định: "Bảo vệ... Vô Tính Thành... Nhà... Không phá..."
***
Khi quân tu sĩ tưởng chừng đã phá được phòng tuyến, khi những luồng pháp thuật đã chạm vào bức tường thành cổ kính, một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra. Những viên đá từ tường thành Vô Tính Thành, vốn tưởng chừng là vật vô tri vô giác, bất ngờ rung chuyển dữ dội. Không phải vì bị phá hủy, mà là vì chúng tự động tách rời khỏi vị trí của mình. Từng viên, từng viên đá, lớn có, nhỏ có, được bao phủ bởi một vầng sáng mờ ảo, bay lên không trung như những mũi tên được bắn ra từ một cung thủ vô hình. Chúng lao thẳng vào đội hình quân địch, không theo một quỹ đạo nhất định, nhưng lại chính xác đến kinh ngạc, nhắm vào những tu sĩ đang xông lên.
*Đùng! Rắc!*
Tiếng đá văng, tiếng va chạm, tiếng la hét đau đớn của tu sĩ vang lên liên hồi. Những viên đá bình thường, giờ đây lại mang theo một sức mạnh đáng sợ, sức mạnh của ý chí tồn tại, của sự phản kháng. Chúng không chỉ gây ra vết thương vật lý, mà còn mang theo một luồng chấn động vô hình, khiến linh lực của những kẻ bị trúng phải trở nên hỗn loạn.
Chưa dừng lại ở đó, Suối Tinh Lộ, dòng suối trong vắt chảy dưới chân thành, vốn dĩ hiền hòa, giờ đây bỗng phun trào dữ dội. Những cột nước mạnh mẽ, trong suốt như pha lê, cao vút lên không trung, rồi đổ ập xuống như những con sóng thần, cuốn trôi những linh thú đang gầm thét và những tu sĩ đang lăm le xông vào. Nước không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn có một sự thanh tẩy kỳ lạ, làm suy yếu linh lực của kẻ địch, khiến chúng loạng choạng, mất phương hướng. Tiếng nước cuộn trào, tiếng gầm gừ giận dữ của linh thú bị cuốn trôi, tiếng la hét hoảng loạn của tu sĩ, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn và kinh ngạc.
Các thân cây cổ thụ còn lại ven đường, những Mộc Linh đã chứng kiến bao thăng trầm của Vô Tính Thành, giờ đây cũng không còn đứng yên. Những cành cây vươn dài, to lớn như những cánh tay khổng lồ, vung vẩy dữ dội, quật ngã từng tu sĩ xông tới. Chúng không có sự tinh xảo của kiếm pháp hay sự mạnh mẽ của pháp thuật, nhưng chúng có sức mạnh nguyên thủy của tự nhiên, của sự sống, của ý chí không muốn bị xâm phạm. Cành lá xanh tươi vung lên, tạo thành một bức tường xanh biếc, đẩy lùi kẻ thù, bảo vệ những người dân đang đứng sau.
Tần Mặc đứng giữa cổng thành, đôi mắt đen láy đã mở ra, sáng rực như hai vì sao trong đêm tối. Hắn không hề di chuyển, không hề thi triển bất kỳ pháp thuật nào. Nhưng ý chí của hắn, tựa như một sợi tơ vô hình, lại đang hòa vào từng viên đá, từng giọt nước, từng chiếc lá. Hắn là nhạc trưởng, điều khiển một dàn giao hưởng của sự sống, của ý chí tồn tại. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng kiên định từ sâu thẳm của Vô Tính Thành.
"Bảo vệ! Hãy bảo vệ chúng ta! Bảo vệ Vô Tính Thành!" Ý chí của Tần Mặc truyền đi, mạnh mẽ và kiên định, vang vọng trong tâm trí của vạn vật. Đó không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời kêu gọi, một lời khẩn cầu từ sâu thẳm trái tim.
Và vạn vật đã đáp lại. Những viên đá, những dòng nước, những cành cây, tất cả đều cất lên một tiếng nói đồng lòng, một ý chí tập thể đơn giản nhưng mạnh mẽ: "Bảo vệ... Vô Tính Thành... Nhà... Không phá..." Ý chí đó, thuần túy và bản năng, tràn đầy sự kiên cường và lòng trung thành.
Trần Trưởng Lão, đang đứng trên cao chỉ huy, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không khỏi kinh ngạc. Vẻ mặt uy nghi thường ngày của y giờ đây biến thành sự bối rối và khó tin. "Sao có thể? Những vật vô tri này... chúng lại có ý chí!" Giọng y run rẩy, đầy khó tin, không chỉ vì bất ngờ, mà còn vì một cảm giác bất an đang dấy lên trong lòng. Đây là điều y chưa từng chứng kiến, một điều đi ngược lại mọi kiến thức tu luyện mà y đã tích lũy cả đời.
Huyết Đao Khách, với bản tính hiếu chiến và tàn độc, không thể chấp nhận sự kháng cự này. Sát khí bùng nổ từ hắn, đỏ rực như máu. "Láo xược! Ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là đau đớn!" Hắn gầm lên, vung Huyết Đao, nhắm thẳng vào bức tường thành, nơi những viên đá vẫn đang bay lượn như những vệ sĩ trung thành. Hắn muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát ý chí bé nhỏ này.
Nhưng ngay khi Huyết Đao của hắn chuẩn bị bổ xuống, một khối đá lớn, được bao phủ bởi một vầng sáng mờ ảo, bất ngờ lao tới, va chạm mạnh mẽ vào lưỡi đao. *Rầm!* Một tiếng vang dội, Huyết Đao Khách bị đẩy lùi lại vài bước, cổ tay tê dại. Hắn ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự giận dữ và bất lực. Hắn không thể hiểu nổi, tại sao những vật vô tri này lại có thể kháng cự hắn?
***
Quân đoàn tu sĩ lùi lại một cách hỗn loạn. Sự bất ngờ và khó tin hiện rõ trên từng khuôn mặt. Họ không thể hiểu nổi điều vừa xảy ra. Một thành phố 'vô linh', một vùng đất bị coi là phế địa, lại có thể kháng cự mạnh mẽ đến vậy, không phải bằng pháp thuật hay linh lực, mà bằng chính những viên đá, dòng nước, và cành cây. Bầu trời, dần quang đãng sau khói bụi và linh lực hỗn loạn, giờ đây lại càng khiến cảnh tượng này trở nên siêu thực.
Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách đứng trên một ngọn đồi nhỏ phía xa, sắc mặt khó coi. Trần Trưởng Lão, với vẻ mặt trầm tư, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. Y đã đánh giá thấp Vô Tính Thành, và đặc biệt là thiếu niên này. "Không thể nào... Đây không phải là sức mạnh của phàm nhân. Vô Tính Thành này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?" Giọng y trầm thấp, đầy suy tư và lo lắng. Sự việc hôm nay đã làm lung lay niềm tin sắt đá của y về con đường thăng tiên, về sự yếu kém của vạn vật vô tri.
Huyết Đao Khách, sát khí vẫn cuồn cuộn, nhưng ánh mắt lại pha lẫn sự hoài nghi và giận dữ. Hắn nghiến răng ken két, khao khát được lao vào, được dùng Huyết Đao của mình để chém tan mọi thứ. "Trưởng lão, để ta thử thêm một lần nữa! Lần này ta sẽ dùng Huyết Đao phá nát!" Giọng hắn gằn, nhưng không còn sự tự tin tuyệt đối như trước.
Trần Trưởng Lão quay sang nhìn hắn, ánh mắt nghiêm nghị. "Không cần! Chúng ta cần đánh giá lại. Những vật vô tri đó... chúng ta đã đánh giá thấp chúng. Rút lui!" Y ra lệnh dứt khoát. Dù Huyết Đao Khách có bướng bỉnh đến mấy, cũng không thể không tuân theo mệnh lệnh của Trưởng lão. Hắn kìm nén sát khí, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tần Mặc, như muốn nuốt sống hắn. Quân đoàn tu sĩ dần thu binh, trong sự bối rối và hoang mang. Bóng dáng của họ dần biến mất khỏi tầm mắt, để lại phía sau một Vô Tính Thành vẫn còn đứng vững, nhưng đã chịu nhiều tổn thất.
***
Khi những làn khói bụi cuối cùng tan đi, và bầu trời quang đãng trở lại, ánh nắng ấm áp của buổi sớm mai chiếu rọi xuống Vô Tính Thành. Tần Mặc vẫn đứng đó, giữa cổng thành, bên cạnh Lão Khang, Hạ Nguyệt và Phong Dao. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, như thể toàn bộ sức lực của hắn đã bị rút cạn. Việc kết nối và điều khiển ý chí của cả một tòa thành không phải là chuyện đơn giản. Nhưng trong sâu thẳm, hắn cảm thấy một sự bình yên, một sự hài lòng. Vô Tính Thành đã đứng vững.
Người dân Vô Tính Thành, tuy mệt mỏi và có người bị thương, nhưng ánh mắt họ lại tràn đầy sự kiên cường và tin tưởng. Họ nhìn Tần Mặc, không còn là ánh mắt của sự sợ hãi hay lo lắng, mà là ánh mắt của sự ngưỡng mộ và hy vọng. Những người dân binh bắt đầu dọn dẹp, củng cố lại phòng tuyến, dù biết rằng đây chỉ là sự tạm lắng trước cơn bão lớn hơn.
Lão Khang bước tới, vỗ nhẹ lên vai Tần Mặc. Bàn tay già nua run rẩy, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự xúc động và tự hào vô bờ. "Tần Mặc... Con đã làm được. Vô Tính Thành đã bảo vệ chính nó." Giọng ông nghẹn ngào, pha chút nức nở.
Hạ Nguyệt, với đôi mắt trong veo, nhìn Tần Mặc như thể hắn là một vị thần. "Anh Mặc... anh thật sự có thể..." Giọng nàng nhỏ nhẹ, đầy ngưỡng mộ, có chút kinh ngạc. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng năng lực của Tần Mặc lại có thể mạnh mẽ đến vậy, không chỉ bảo vệ một người, mà là cả một tòa thành.
Tần Mặc vuốt nhẹ lên bức tường thành, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng kiên định từ sâu thẳm của Vô Tính Thành, của từng viên đá, từng ngọn cỏ. Hắn cảm nhận được những vết nứt nhỏ, những tổn thương do trận chiến gây ra, nhưng cũng cảm nhận được sự hàn gắn tự nhiên, ý chí phục hồi của chúng. "Không phải chỉ là ta," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm lắng nhưng kiên định. "Là ý chí của tất cả. Của từng viên đá, từng giọt nước... Họ không muốn bị khuất phục." Hắn nhìn quanh, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt người dân. Họ không phải là những chiến binh hùng mạnh, nhưng họ có một ý chí kiên cường, một khát khao bình yên mãnh liệt.
Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và nụ cười rộng, đạp chân xuống đất, ánh mắt kiên quyết. "Chúng nó sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu. Nhưng chúng ta... cũng không dễ dàng bị đánh bại!" Giọng hắn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng có chút lo lắng ẩn hiện. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ còn kéo dài. Các tu sĩ kia sẽ không từ bỏ dễ dàng. Họ sẽ tìm cách khác, những cách tàn bạo hơn, xảo quyệt hơn để phá vỡ Vô Tính Thành. Nhưng hắn cũng biết, Vô Tính Thành, với ý chí tồn tại mãnh liệt của mình, sẽ không bao giờ bị khuất phục. Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, hít một hơi thật sâu. Lần này, hắn đã bảo vệ được nhà. Nhưng lần sau, hắn sẽ phải làm gì? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời nhắc nhở về những thử thách sắp tới.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.