Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 48: Ý Chí Binh Khí: Lưỡi Đao Bất Tuân

Ánh nắng ban trưa gay gắt đổ xuống Vô Tính Thành, nhuộm vàng những mái nhà ngói đỏ, những bức tường thành cổ kính còn vương vấn dấu vết của trận chiến. Gió heo may từ phương Bắc thổi về, mang theo hơi bụi và mùi khét lờ mờ của pháp thuật còn sót lại. Không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, như một sợi dây đàn đã kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ để đứt phựt.

Trần Trưởng Lão, thân hình uy nghi trong đạo bào lụa, đứng trên lưng một linh thú khổng lồ giữa tiền tuyến quân đoàn tu sĩ, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua Vô Tính Thành. Lần này, y đã thay đổi chiến thuật. Không còn là những đợt tấn công dàn trải, mà là một mũi nhọn sắc bén, tập trung vào cổng thành – nơi được cho là yếu huyệt của Vô Tính Thành. Các tu sĩ tinh nhuệ, những kẻ có tu vi cao cường và pháp bảo thượng thừa, được bố trí ở hàng đầu. Mỗi người đều mang vẻ mặt kiêu hãnh, sát khí đằng đằng, tin rằng chiến thắng đã nằm trong tầm tay.

“Đợt này, ta muốn thấy thành trì này sụp đổ!” Giọng Trần Trưởng Lão vang vọng, mang theo uy áp của một cường giả, xuyên thấu không gian, vọng đến tận Vô Tính Thành. “Vận dụng pháp bảo, không được để chúng có cơ hội phản kháng!” Lệnh truyền ra, như tiếng sấm rền, khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.

Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, đi đầu mũi nhọn tấn công. Thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, được hắn vác trên vai. Vết sẹo lớn trên mặt hắn càng thêm dữ tợn dưới ánh nắng chói chang. Đôi mắt nhỏ hẹp của hắn ánh lên sát khí cuồng nhiệt, thèm khát được tàn sát. "Kẻ nào cản đường, chết!" Hắn gầm lên, giọng khàn đặc, mỗi chữ tuôn ra như nhát búa giáng mạnh vào không khí, mang theo sự tàn bạo, không chút nhân từ.

Dưới cổng thành, Tần Mặc vẫn đứng đó, giữa những người dân binh của Vô Tính Thành. Hắn không có vẻ ngoài hùng dũng, không mang theo binh khí uy mãnh, chỉ là một thiếu niên thân hình hơi gầy, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt đen láy sâu thẳm. Mái tóc đen nhánh của hắn khẽ bay trong gió, như những sợi tơ lụa mỏng manh nhưng kiên cường. Làn da ngăm nắng của hắn phản chiếu ánh mặt trời, tạo nên một vẻ đẹp giản dị, mộc mạc. Trang phục vải thô quen thuộc của người Vô Tính Thành càng khiến hắn trông hòa mình vào khung cảnh, nhưng lại nổi bật bởi khí chất trầm tĩnh, tựa như một cây đại thụ cắm rễ sâu vào lòng đất.

Hắn nhắm hờ đôi mắt, không nhìn thẳng vào binh đoàn tu sĩ đang ào ạt lao tới, mà tập trung vào việc lắng nghe. Lắng nghe 'ý chí tồn tại' của vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được sự lo lắng của những viên đá trên tường thành, sự kiên cường của những thân cây cổ thụ đã mọc rễ sâu, sự vội vã của những dòng nước nhỏ chảy trong lòng đất. Hắn cũng cảm nhận được ý chí của những người dân binh Vô Tính Thành đang căng thẳng nắm chặt binh khí thô sơ, đôi mắt họ tuy có chút sợ hãi nhưng lại ánh lên sự kiên quyết bảo vệ quê hương.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, để mùi đất, mùi gỗ, mùi mồ hôi của con người và vật chất hòa quyện vào khứu giác. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn nghe bằng cả tâm hồn, bằng mọi giác quan. Việc kết nối với toàn bộ Vô Tính Thành trong trận chiến trước đã khiến hắn kiệt sức, nhưng cũng mở ra một cánh cửa mới. Hắn nhận ra, 'ý chí tồn tại' không chỉ giới hạn ở những vật thể tĩnh lặng, mà còn len lỏi trong từng thanh pháp bảo, từng lưỡi kiếm, từng mũi tên của kẻ thù. Chúng cũng có khát khao, có bản chất, có những điều chúng muốn và không muốn.

Lần này, hắn không chỉ muốn phòng thủ. Hắn muốn cho những vật đang bị cưỡng ép kia một tiếng nói, một sự lựa chọn.

Tiếng hò reo của quân tu sĩ vang vọng, hòa cùng tiếng linh thú gầm gừ, tiếng pháp bảo rít lên trong gió. Hàng loạt kiếm khí sắc bén, những luồng linh lực cuồng bạo, những mũi tên lửa mang theo sức nóng thiêu đốt, và những viên đá ma thuật được cường hóa, ào ạt bay tới, như một cơn mưa hủy diệt.

Dân binh Vô Tính Thành, dưới sự điều phối thầm lặng của Tần Mặc, vẫn kiên cường chống trả. Tường thành tựa hồ được ban cho sinh mệnh, những viên đá vỡ vụn trong trận chiến trước tự động lắp đầy những khe hở, những mảnh gỗ vỡ nát từ cổng thành tự nhiên hợp lại, tạo thành một lớp phòng vệ kiên cố. Đất đá dưới chân họ như sống dậy, nâng đỡ, che chắn, và đôi khi, bất ngờ bật lên, làm chệch hướng những đòn tấn công của đối phương.

Nhưng Tần Mặc biết, chừng đó là chưa đủ. Lần này, đối phương đã chuẩn bị kỹ càng hơn, mạnh mẽ hơn. Hắn cần một cái gì đó khác biệt.

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn không nhìn vào đám đông tu sĩ, mà nhìn vào những binh khí trong tay họ. Hắn lắng nghe.

Hắn nghe thấy.

Tiếng rên rỉ thầm lặng của một thanh trường kiếm bị ép buộc phải chém giết. Nó khao khát được rèn giũa để bảo vệ, để cắt xén những thứ vô hại, chứ không phải để nhuốm máu.

Tiếng than thở của một chiếc khiên pháp bảo bị cưỡng ép hấp thu quá nhiều linh lực, nó muốn được yên nghỉ, muốn được giữ nguyên vẹn bản chất cứng rắn của mình, chứ không phải trở thành một cái hố đen nuốt chửng mọi thứ rồi nứt vỡ.

Tiếng gầm gừ phẫn nộ của một ngọn thương đang bị bẻ cong ý chí, nó muốn được phóng đi thẳng tắp, uy mãnh, chứ không phải bị điều khiển bởi lòng tham và sự tàn bạo của chủ nhân.

"Ý chí... mệt mỏi... không muốn nhuốm máu nữa..." Tần Mặc thầm nghĩ. Hắn cảm nhận được sự mâu thuẫn sâu sắc trong bản chất của những binh khí này. Chúng được tạo ra để phục vụ, nhưng không phải để phục vụ một mục đích trái với 'vật tính' của chúng. Chúng bị khai linh, bị cưỡng ép tu luyện, nhưng linh hồn chúng không thực sự muốn điều đó.

Tần Mặc hít sâu. Hắn đưa tay ra, không phải để thi triển pháp thuật, mà là để kết nối. Ý chí của hắn, không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự gợi mở, một sự đồng cảm, một lời thì thầm vào sâu thẳm 'ý chí tồn tại' của những binh khí kia. "Các ngươi... không cần phải làm điều đó. Các ngươi có thể chọn."

Ngay lập tức, một sự hỗn loạn nhỏ bắt đầu lan ra trong hàng ngũ tu sĩ.

Một tu sĩ đang vung kiếm chém xuống, bất ngờ cảm thấy thanh trường kiếm trong tay mình trở nên nặng trịch, như thể nó được làm từ chì. Y loạng choạng, mất đà, thanh kiếm đâm thẳng xuống đất, suýt nữa làm y ngã bổ nhào.

"Kiếm của ta... sao lại nặng thế này?!" Y kinh ngạc kêu lên, cố gắng nhấc thanh kiếm lên nhưng nó dường như đã cắm rễ vào mặt đất.

Một tu sĩ khác đang chuẩn bị tung ra một lá chắn pháp bảo, nhưng chiếc khiên đột nhiên rung lên bần bật, những đường vân pháp thuật trên đó chợt tối đi rồi tắt hẳn. Linh lực mà y dốc vào nó không được hấp thu, mà như bị trả ngược lại, khiến y ho sặc sụa. Chiếc khiên rơi xuống đất, nứt vỡ thành nhiều mảnh.

"Không thể nào! Pháp bảo của ta... nó làm sao vậy?!" Y hoảng hốt lùi lại.

Những mũi tên lửa đang bay trên không bỗng mất đi phương hướng, quay ngược lại hoặc rơi xuống đất vô hại. Những ngọn thương đang phóng tới bỗng chùng lại, không còn sức mạnh xuyên phá. Sự mất cân bằng nhỏ bé, nhưng lại diễn ra đồng loạt trên một diện rộng, tạo thành một cảnh tượng kỳ dị. Các tu sĩ đang hừng hực khí thế bỗng trở nên lúng túng, bối rối. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Huyết Đao Khách, thấy binh sĩ của mình chững lại, sát khí càng thêm bùng nổ. Hắn không tin vào những chuyện hoang đường. "Vô dụng! Tất cả chỉ là ảo thuật rẻ tiền!" Hắn gầm lên, vung Huyết Đao khổng lồ, lao thẳng vào Tần Mặc, tựa như một con mãnh thú bị chọc giận. Huyết Đao của hắn, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra một vầng sáng đỏ như máu, mang theo ý chí hủy diệt cực đoan. Hắn muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát mọi thứ, mọi sự phản kháng kỳ lạ này.

Tần Mặc mở to đôi mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào thanh Huyết Đao đang lao tới. Hắn cảm nhận được ý chí giết chóc điên cuồng từ nó, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cũng nghe thấy một sự mệt mỏi cùng cực. Huyết Đao này đã nhuốm quá nhiều máu, đã chứa đựng quá nhiều oán khí, đã bị bẻ cong 'vật tính' nguyên thủy của nó đến mức gần như không thể nhận ra. Nó khao khát được giải thoát khỏi gông cùm của sự tàn bạo, khao khát được yên nghỉ.

"Huyết Đao, ngươi muốn phản chủ sao?!" Huyết Đao Khách gầm lên, cảm thấy một lực cản bất ngờ, như có vô số bàn tay vô hình đang kéo ghì thanh đao xuống. Sức mạnh của hắn là vô địch, nhưng 'ý chí tồn tại' của Huyết Đao, dưới sự khơi gợi của Tần Mặc, lại mạnh mẽ đến khó tin. Thanh đao chùng xuống trong khoảnh khắc, không còn sự sắc bén, uy mãnh như thường lệ. Huyết Đao Khách bất ngờ mất thăng bằng, cơ thể vạm vỡ của hắn lảo đảo.

Đúng vào lúc đó, một chấm đỏ nhỏ xíu, nhanh nhẹn như một cái bóng, vọt qua chân hắn. Đó là một con Hỏa Thử, bộ lông đỏ rực như than hồng, đôi mắt tinh quái sáng rực. Nó chít chít một tiếng, nhanh như chớp, khiến Huyết Đao Khách giật mình lảo đảo thêm. Hắn lảo đảo, chân khuỵu xuống một chút.

Tần Mặc tận dụng cơ hội ngàn vàng. Hắn không cần dùng pháp thuật, không cần dùng sức mạnh. Hắn chỉ cần 'lắng nghe'. Hắn nghe thấy 'ý chí tồn tại' của một tảng đá nhỏ trong bức tường thành bị nứt. Tảng đá đó, vốn dĩ chỉ muốn ở yên, muốn được là một phần của thành trì, giờ đây lại được Tần Mặc gợi mở một lựa chọn khác. "Ngươi có thể bảo vệ. Ngươi có thể dịch chuyển."

Dưới sự điều khiển thầm lặng của Tần Mặc, tảng đá nhỏ từ phòng tuyến bật lên, không phải bay thẳng vào Huyết Đao Khách, mà là một cú va chạm nhẹ, nhưng đủ để khiến hắn mất đà hoàn toàn. Huyết Đao Khách ngã nhào, thanh Huyết Đao văng ra khỏi tay, cắm phập xuống đất. Tiếng kim loại va vào đá chát chúa, và một luồng khói đen bốc lên từ lưỡi đao, như thể nó đang thở phào nhẹ nhõm.

Cảnh tượng ấy khiến toàn bộ quân tu sĩ chết lặng. Huyết Đao Khách, một trong những cường giả hung hãn nhất của họ, lại bị một thiếu niên Vô Tính Thành làm cho ngã nhào, bằng một cách thức không thể hiểu nổi. Các tu sĩ khác nhìn nhau, bối rối và hoang mang. Những thanh kiếm nặng trĩu, những lá chắn vô dụng, những pháp bảo không nghe lời... tất cả đều là những điều họ chưa từng trải qua.

Huyết Đao Khách, sau một thoáng sững sờ, vùng vẫy đứng dậy. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, khuôn mặt đỏ bừng. "Không thể nào! Ngươi đã làm gì?!" Hắn lao tới, định nhặt Huyết Đao l��n. Nhưng khi hắn chạm vào thanh đao, một luồng khí lạnh lẽo, kèm theo cảm giác mệt mỏi cùng cực ập đến, như muốn hút cạn sinh lực của hắn. Thanh Huyết Đao, giờ đây, không còn khao khát chém giết, mà chỉ muốn được yên tĩnh, được chôn vùi. Nó trở nên nặng hơn bao giờ hết, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì 'ý chí tồn tại' của nó đang phản kháng.

Huyết Đao Khách dùng hết sức bình sinh cũng không thể nhấc nổi thanh đao lên. Hắn giận đến tím mặt, đấm mạnh xuống đất, nhưng rồi lại phải lùi lại, mắt nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, như nhìn một con quỷ. "Ngươi... ngươi là quỷ!"

Trần Trưởng Lão, đứng từ xa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Ánh mắt sắc bén của y giờ đây pha lẫn sự hoài nghi sâu sắc và một nỗi sợ hãi vô hình. "Chuyện này... chuyện này vượt quá mọi lẽ thường!" Y lẩm bẩm. "Thiếu niên đó... hắn không chỉ điều khiển vật vô tri của thành, hắn còn có thể ảnh hưởng đến binh khí pháp bảo của chúng ta!"

Y nhìn kỹ Tần Mặc, nhận ra vẻ mặt kiệt sức của thiếu niên, nhưng cũng thấy được sự kiên định trong đôi mắt hắn. Đây không phải là pháp thuật, cũng không phải là linh lực. Đây là một thứ gì đó khác, một thứ chưa từng được ghi chép trong bất kỳ điển tịch tu hành nào. Nó thách thức mọi tín ngưỡng, mọi định luật mà y từng biết về con đường thăng tiên.

"Rút lui! Rút lui ngay lập tức!" Trần Trưởng Lão ra lệnh, giọng nói của y không còn sự uy nghi tuyệt đối như lúc ban đầu, mà xen lẫn sự hoảng loạn khó che giấu. Quân đoàn tu sĩ, vốn đã bối rối, giờ đây nhận lệnh rút lui, họ nhanh chóng thu binh, trong sự sợ hãi và kinh ngạc. Những kẻ còn đang vật lộn với binh khí của mình cũng đành vứt bỏ chúng, nhanh chóng tháo chạy. Bóng dáng của họ dần biến mất khỏi tầm mắt, để lại phía sau một chiến trường hỗn độn, với những pháp bảo, linh kiếm nằm vương vãi trên mặt đất, như những vật thể bị bỏ rơi, thở phào nhẹ nhõm.

***

Khi những làn khói bụi cuối cùng tan đi, và ánh nắng chiều dịu dần, nhuộm hồng cả chân trời, Vô Tính Thành lại đứng vững. Dù chịu nhiều tổn thất, những vết nứt trên tường thành, những mảng đất đá lở lói, nhưng nó vẫn hiên ngang sừng sững.

Tần Mặc đứng dựa vào bức tường thành, toàn thân rã rời, mệt mỏi cùng cực. Việc kết nối với hàng trăm 'ý chí tồn tại' của binh khí địch, gợi mở cho chúng sự lựa chọn, đồng thời duy trì phòng tuyến của Vô Tính Thành, đã rút cạn toàn bộ sức lực của hắn. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể như đang rỉ ra mồ hôi lạnh, đầu óc quay cuồng. Nhưng trong sâu thẳm, hắn không hối hận. Hắn đã bảo vệ được nhà.

Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, bước tới gần Tần Mặc. Bàn tay già nua run rẩy, nhẹ nhàng đỡ lấy hắn. "Mặc nhi, con đã làm được điều không tưởng. Nhưng... việc đó có làm con kiệt sức không?" Giọng ông trầm ấm, đầy lo lắng. Lão Khang đã chứng kiến mọi thứ, từ sự hỗn loạn ban đầu cho đến sự bối rối của quân tu sĩ. Ông biết, Tần Mặc đã vượt qua giới hạn của chính mình.

Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài thường buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, cũng chạy đến, khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng đưa tay đỡ Tần Mặc, cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể hắn. "Tần Mặc, anh có sao không? Em thấy sắc mặt anh không tốt." Giọng nàng nhỏ nhẹ, tràn đầy sự quan tâm. Nàng đưa khăn lau mồ hôi trên trán hắn, động tác dịu dàng, tựa như đang chăm sóc một báu vật quý giá.

Tần Mặc dựa vào nàng, hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại chút sức lực. Hắn nhìn xuống những thanh kiếm, những pháp bảo bị vứt bỏ trên mặt đất. Chúng không còn tỏa ra sát khí, mà chỉ nằm im lìm, như những vật thể bình thường, thậm chí còn có vẻ thanh thản. "Những thanh kiếm đó... chúng có ý chí riêng," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm lắng, pha chút suy tư. "Chúng muốn chiến đấu, nhưng cũng có những thứ chúng không muốn... Em có nghe thấy chúng không?" Hắn hỏi Hạ Nguyệt, ánh mắt nhìn nàng, như muốn tìm kiếm sự đồng cảm, một người có thể hiểu được thế giới mà hắn đang cảm nhận.

Hạ Nguyệt lắc đầu nhẹ, đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự ngưỡng mộ. "Em... em chỉ thấy chúng không còn hung hãn nữa." Nàng không có năng lực của Tần Mặc, nhưng nàng tin tưởng hắn tuyệt đối.

Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và nụ cười rộng, chạy tới, ánh mắt hắn tràn đầy sự phấn khích, nhưng cũng có chút tò mò. "Mặc à, mày làm cách nào mà bọn chúng lại tự động vứt bỏ binh khí chạy trốn vậy? Thật là thần kỳ!" Hắn vỗ vai Tần Mặc, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra sự kiệt sức của bạn mình. "Này, mày mệt lắm à? Để tao đỡ mày vào trong."

Tần Mặc chỉ khẽ lắc đầu. Hắn cảm nhận được ý chí của những binh khí bị bỏ lại. Chúng không còn bị cưỡng ép, chúng đang tận hưởng sự tự do, dù chỉ là tạm thời. Nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một trăn trở mới. Việc hắn làm, liệu có phải là một dạng thao túng khác? Hắn đã cho chúng quyền lựa chọn, nhưng quyền lựa chọn đó có thực sự tự nguyện, hay chỉ là một sự thay đổi chủ nhân của ý chí? Liệu hắn có đang đi ngược lại triết lý 'tôn trọng bản chất', 'cân bằng bản chất' mà hắn hằng theo đuổi?

Bỗng nhiên, một chấm đỏ nhỏ xíu ló đầu ra từ một khe nứt trên tường thành. Đó là con Hỏa Thử, bộ lông đỏ rực, đôi mắt tinh quái. Nó chít chít nhanh nhẹn vài tiếng, rồi nhảy lên vai Tần Mặc, cọ cọ cái đầu nhỏ xíu vào má hắn, như thể đang an ủi. Rồi nó lại nhanh chóng nhảy xuống, biến mất vào trong kẽ đá, chỉ để lại một vệt sáng đỏ mờ ảo.

Tần Mặc khẽ mỉm cười. Con Hỏa Thử này, nó cũng có 'ý chí tồn tại' của riêng nó, một ý chí lanh lợi, tinh nghịch, nhưng lại rất biết cách quan tâm. Hắn chợt nhận ra, 'ý chí tồn tại' không phải lúc nào cũng phức tạp hay bi tráng. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự tò mò, sự giúp đỡ vô tư.

Từ xa, qua một pháp khí truyền âm, giọng Trần Trưởng Lão vang lên, dù nhỏ nhưng lại đầy uy áp và tức giận. "Thành này... có quỷ dị! Huyết Đao Khách, ngươi phải điều tra cho rõ!" Tiếng nói của y nhanh chóng tắt lịm, nhưng lời nói đó như một lời nguyền rủa, một lời hứa hẹn về những tai ương sắp tới.

Lão Khang nghe thấy, khẽ thở dài. "Họ sẽ không bỏ qua đâu. Nhưng chúng ta... cũng không còn sợ hãi nữa." Ông nhìn Tần Mặc, rồi nhìn ra những người dân Vô Tính Thành đang bắt đầu dọn dẹp, củng cố lại phòng tuyến. Khuôn mặt họ, tuy mệt mỏi và vẫn còn chút sợ hãi, nhưng đã ánh lên một niềm hy vọng mới, một sự kiên cường chưa từng có. Họ biết, với Tần Mặc, Vô Tính Thành sẽ không bao giờ bị khuất phục dễ dàng.

Tần Mặc vuốt nhẹ lên bức tường thành, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng kiên định từ sâu thẳm của Vô Tính Thành. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ còn gian nan, và những thử thách sẽ ngày càng khốc liệt hơn. Nhưng hắn cũng tin, chừng nào 'ý chí tồn tại' của vạn vật còn được tôn trọng, chừng nào Vô Tính Thành còn giữ vững 'bản chất' bình yên của mình, thì họ sẽ không bao giờ gục ngã. Hắn nhìn lên bầu trời, ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng. Lần này, hắn đã bảo vệ được nhà, nhưng liệu hắn có đang đi đúng hướng? Liệu việc tác động vào 'ý chí tồn tại' của binh khí có phải là giải pháp thực sự, hay chỉ là một khởi đầu cho một vòng luẩn quẩn khác? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí Tần Mặc, sâu sắc hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về giới hạn của năng lực và trách nhiệm nặng nề đang đè nặng lên vai hắn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free