Vạn vật không lên tiên - Chương 46: Bình Minh Thử Lửa: Ý Chí Chống Lại Thô Bạo
Hơi thở của bão tố đã đến, và hắn đã sẵn sàng đối mặt cùng với ý chí kiên cường của Vô Tính Thành.
Không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh, nặng nề như thể bị vô số linh lực hùng hậu nén chặt. Ngay khoảnh khắc Tần Mặc vừa dứt lời, khi thanh Cổ Kiếm Hồn bên hông hắn vẫn còn đang ngân vang một âm điệu kiên định, Trần Trưởng Lão đã không còn chút kiên nhẫn nào để tiếp tục những cuộc đấu khẩu vô nghĩa. Ánh mắt y sắc như dao, quét qua Tần Mặc như muốn xé toạc linh hồn hắn. Một luồng linh khí vô hình nhưng mãnh liệt bỗng chốc bùng nổ từ thân thể lão nhân, cuốn bay những hạt bụi li ti trên mặt đất, khiến không khí xung quanh y như bị bóp méo. Trần Trưởng Lão nâng tay, chỉ thẳng về phía Vô Tính Thành, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát như lời tuyên án.
"Vô tri! Ngươi tưởng mấy bức tường mục nát này có thể chống lại thiên uy sao? Một lũ phàm nhân không biết trời cao đất rộng! Tiến công! Thăm dò sức phản kháng của chúng!"
Mệnh lệnh vừa ban ra, ngay lập tức, toàn bộ quân đoàn tu sĩ như một cỗ máy chiến tranh khổng lồ, đồng loạt chuyển động. Hàng chục tu sĩ cấp thấp và trung cấp, vốn đã chờ đợi sẵn sàng, cùng lúc tung ra vô số pháp thuật rực rỡ sắc màu. Những luồng hỏa diễm đỏ rực, những dải phong nhận sắc bén như đao, những quả cầu lôi điện tím biếc, và vô vàn các loại linh quang khác nhau đồng loạt bắn về phía cổng thành Vô Tính Thành. Chúng xé toang không khí, vẽ nên những vệt sáng chói lòa trên bầu trời trong xanh của buổi sớm mai, mang theo tiếng rít gào của hủy diệt.
Cùng lúc đó, những linh thú khổng lồ, bị cưỡng ép khai linh và điều khiển bởi các tu sĩ, gầm gừ những tiếng đau đớn xen lẫn phẫn nộ, ào ạt lao lên. Chúng là những con quái thú sở hữu sức mạnh đáng kinh ngạc, nhưng ánh mắt lại chất chứa sự trống rỗng và tuyệt vọng, hoàn toàn mất đi vẻ hoang dã tự nhiên. Một con Hắc Hổ với bộ lông đen tuyền, kích thước như một ngôi nhà nhỏ, vung móng vuốt sắc nhọn vào bức tường đá. Một con Cự Mãng da vảy cứng như thép, thân mình uốn lượn, phun nọc độc ăn mòn đá. Cả một đàn Phong Lang với tốc độ kinh người, nhảy vọt lên cao, cố gắng vượt qua lớp phòng vệ đầu tiên. Tiếng gầm rú của chúng không còn là tiếng kêu gọi của bản năng hoang dã, mà là sự bi thương bị bóp méo, bị biến thành công cụ sát phạt.
Tần Mặc đứng trên đỉnh tường thành, thân hình không quá cao lớn nhưng lại sừng sững như một ngọn núi vững chãi trước cơn bão. Hắn nhắm hờ đôi mắt đen láy, không phải vì sợ hãi, mà là để tập trung toàn bộ giác quan vào việc lắng nghe. Hắn "nghe" thấy tiếng kêu gào thảm thiết của Hắc Hổ, tiếng rên rỉ của Cự Mãng, tiếng tru lên tuyệt vọng của Phong Lang – tất cả đều là những ý chí bị cưỡng ép, bị trói buộc vào một cuộc chiến mà chúng không hề mong muốn. Hắn "nghe" thấy cả sự run rẩy của những viên đá trên tường thành, sự lo lắng của những thớ đất dưới chân, và sự sợ hãi của những dòng nước đang chảy trong các mạch ngầm. Nhưng xen lẫn trong đó, hắn cũng cảm nhận được một ý chí kiên cường khác – ý chí của Vô Tính Thành, của từng ngọn cỏ, từng viên đá, từng hạt cát nơi đây, đang cùng nhau rung động, cùng nhau chuẩn bị chống đỡ.
Mùi khói cháy khét của pháp thuật bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm ướt của đất đá và mùi cỏ cây xanh tươi. Gió lớn táp vào mặt Tần Mặc, thổi tung mái tóc đen nhánh của hắn. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu toàn bộ khung cảnh hỗn loạn nhưng lại vô cùng bình tĩnh. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói của hắn, không phải là âm thanh mà là một dòng ý niệm thuần túy, truyền thẳng vào tâm trí của từng viên gạch, từng phiến đá, từng mạch nước ngầm của Vô Tính Thành.
"Đứng vững... Bảo vệ... Cùng nhau..."
Chỉ ba từ đơn giản, nhưng mang theo sức mạnh của một ý chí khổng lồ, một lời kêu gọi sâu thẳm từ bản chất của mọi vật. Ngay lập tức, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Bức tường thành vốn đã sừng sững, giờ đây lại rung chuyển nhẹ, không phải vì bị công kích mà là vì đang tự điều chỉnh. Những phiến đá trên thân tường dường như sống dậy, dịch chuyển một cách có chủ đích, tự động kết thành những lớp bảo vệ dày hơn, cứng rắn hơn ở những điểm xung yếu nhất. Chúng không chỉ đơn thuần là vật chất vô tri nữa, mà như những chiến binh đá đang siết chặt đội hình, sẵn sàng đón nhận mọi đòn đánh.
Dòng nước từ Suối Tinh Lộ, vốn được dẫn qua các khe hở và kênh đào nhỏ để phục vụ sinh hoạt trong thành, giờ đây đột nhiên trào ngược, phun lên cao, tạo thành một màn sương mỏng bao phủ khu vực cổng thành. Màn sương này không chỉ che khuất tầm nhìn của kẻ địch, mà còn mang theo một luồng linh khí thanh khiết, làm dịu đi sự gay gắt của các đòn pháp thuật hệ hỏa. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng va chạm của đá, tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ của sự sống và phòng thủ.
Phía dưới, trên tường thành, dân binh Vô Tính Thành, dưới sự chỉ huy của Phong Dao và Lão Khang, cũng không hề nao núng. Dù gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng và sợ hãi, nhưng ánh mắt lại bùng lên ngọn lửa quyết tâm. Họ là những người dân bình thường, không có linh lực, không có pháp khí hùng mạnh, nhưng trong tay họ là những công cụ lao động quen thuộc – cuốc, xẻng, búa, rìu, nay đã được biến thành vũ khí thô sơ.
"Giữ vững! Hướng về phía trước! Mặc ca đang chỉ dẫn chúng ta!" Lão Khang, dù lưng đã còng, râu tóc bạc phơ, nhưng giọng nói vẫn vang dội, đầy uy tín. Ông lão vung tay, chỉ đạo những người đàn ông trẻ tuổi hơn. "Bắn cung! Ném đá! Đừng để chúng leo lên!"
Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và ánh mắt tinh nhanh, nhanh nhẹn hơn, dẫn dắt một nhóm dân binh ném những tảng đá lớn xuống đầu quân địch. "Đừng sợ! Chúng ta là Vô Tính Thành! Chúng ta sẽ bảo vệ nhà của mình!" Nàng hét lên, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết. Những mũi tên gỗ, tuy không thể xuyên phá giáp trụ của tu sĩ, nhưng vẫn đủ để gây khó chịu và cản bước tiến của chúng. Những tảng đá lớn, được ném xuống từ độ cao, va chạm mạnh vào linh thú và tu sĩ, tạo ra những tiếng động trầm đục.
Tần Mặc cảm nhận được sự đồng lòng ấy. Ý chí của con người, hòa quyện với ý chí của vạn vật, tạo thành một lá chắn vô hình nhưng kiên cố. Hắn biết, đây không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để bảo vệ, để giữ gìn. Cổ Kiếm Hồn bên hông hắn, vốn đã rung động từ trước, giờ đây ngân vang một tiếng nhẹ nhàng hơn, như một lời cổ vũ, một lời khẳng định về bản chất chiến binh của nó – luôn sẵn sàng bảo vệ những gì đáng được bảo vệ.
Mặc dù đợt tấn công đầu tiên của tu sĩ mạnh mẽ và dồn dập, nhưng với sự phối hợp hoàn hảo giữa năng lực của Tần Mặc và ý chí phòng thủ của người dân cùng vạn vật trong thành, nó đã bị chặn đứng một cách bất ngờ. Các pháp thuật mạnh mẽ va vào bức tường đá kiên cố, chỉ để lại những vết sẹo nông hoặc bị màn sương nước làm suy yếu. Những linh thú hung hãn bị chặn lại bởi lớp đá dày và những mũi tên, hòn đá liên tục trút xuống. Mùi cháy khét của pháp thuật dần tan đi, thay vào đó là mùi ẩm ướt của nước và mùi bụi đất nồng nặc.
Trần Trưởng Lão đứng phía xa, chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt dần trở nên u ám. Y không ngờ một lũ phàm nhân lại có thể chống cự được đợt tấn công thăm dò đầu tiên của mình, dù chỉ là một phần nhỏ lực lượng. Sự khinh thường ban đầu trong mắt y dần chuyển thành vẻ khó chịu và một chút kinh ngạc. "Ồ? Xem ra Vô Tính Thành này không hề đơn giản như ta nghĩ. Hay là, cái tên Tần Mặc kia, hắn ta có chút tài cán?" Y lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự suy tính.
Huyết Đao Khách, từ đầu đến cuối vẫn đứng im lìm như một pho tượng đá, chỉ quan sát với đôi mắt lạnh như băng. Hắn không hề có vẻ ngạc nhiên hay khó chịu như Trần Trưởng Lão. Đối với hắn, những cuộc thăm dò này chỉ là sự lãng phí thời gian vô vị. Hắn khao khát một cuộc chiến trực diện, nơi hắn có thể vung thanh Huyết Đao của mình, nhuộm đỏ nó bằng máu tươi.
Khi đợt tấn công đầu tiên lắng xuống, một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm chiến trường. Không phải là sự yên bình, mà là sự im lặng trước cơn bão lớn hơn. Những tu sĩ tạm thời lùi lại, đang chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo từ Trần Trưởng Lão. Dân binh Vô Tính Thành cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vững vị trí, cảnh giác cao độ.
Đột nhiên, Huyết Đao Khách bước tới. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề, dường như cả mặt đất cũng phải rung lên theo nhịp bước. Thanh Huyết Đao trên lưng hắn, vẫn còn rực sáng một cách đáng sợ, giờ đây dường như càng thêm khát máu. Sát khí cuồn cuộn tỏa ra từ hắn, khiến không khí trở nên lạnh lẽo và đặc quánh. Hắn không thèm liếc nhìn Trần Trưởng Lão một cái, cũng không chờ đợi bất kỳ mệnh lệnh nào. Đối với hắn, mọi lời lẽ và chiến thuật đều là thừa thãi trước sức mạnh tuyệt đối.
Hắn nhìn thẳng về phía cổng thành, ánh mắt quét qua từng người lính dân binh, dừng lại ở Tần Mặc. Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn nở trên khuôn mặt dữ tợn của hắn. "Một lũ phàm nhân và mấy thứ cây cỏ mục nát cũng dám cản ta? Để ta cho ngươi thấy sức mạnh thực sự!" Giọng nói của hắn khàn đặc, nghe như tiếng đá nghiến vào nhau, mang theo một sự coi thường tột độ.
Trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, Huyết Đao Khách đã hành động. Hắn không nhắm vào tường thành kiên cố, cũng không nhắm vào những dân binh đang phòng thủ. Ánh mắt hắn khóa chặt vào một cây cổ thụ đang vươn mình sừng sững gần cổng thành, một trong những "vật" đã được Tần Mặc liên kết ý chí để hỗ trợ phòng thủ. Đó là một Mộc Linh, một cái cây già cỗi nhưng đầy sức sống, với tán lá xanh tươi và những cành cây vươn ra như những cánh tay, đang cố gắng giăng thành một lớp màn chắn tự nhiên, làm suy yếu các đòn tấn công.
Huyết Đao Khách gầm lên một tiếng khô khốc, rồi vung Huyết Đao. Một luồng sát khí đỏ rực, được bao phủ bởi năng lượng âm u và tà ác, xé toang không khí với tốc độ kinh hoàng. Luồng sáng đó không chỉ mang theo sức mạnh vật lý của một nhát chém, mà còn mang theo một ý chí hủy diệt cực đoan, một sự khinh miệt đối với mọi vật tính.
"Không!" Tần Mặc chỉ kịp thốt lên một tiếng, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Hắn "nghe" thấy rõ tiếng kêu thét đau đớn, kinh hoàng của Mộc Linh. Đó không phải là tiếng rắc gãy của gỗ, mà là một tiếng kêu thảm thiết từ sâu thẳm bản chất của một sinh linh, một linh hồn cây đang bị bẻ cong, bị xé nát. Nó là một nỗi đau vượt qua mọi giới hạn của vật chất, chạm đến tận cùng của ý chí tồn tại. Mộc Linh, dù đã cố gắng vươn cành, cố gắng kháng cự, nhưng trước sức mạnh tàn bạo và ý chí hủy diệt của Huyết Đao Khách, nó hoàn toàn bất lực.
*Rắc! Đoàng!*
Thanh Huyết Đao chém qua thân cây cổ thụ như một lưỡi dao nóng cắt qua bơ. Cành lá xanh tươi, vốn đang căng tràn sự sống, bỗng chốc héo rũ, khô quắt lại. Thân cây khổng lồ, đã đứng vững hàng trăm năm, giờ đây nghiêng ngả, rồi đổ sập xuống đất với một tiếng động long trời lở đất, tạo ra một lỗ hổng lớn trong lớp phòng tuyến tự nhiên. Bụi đất mù mịt bay lên, che khuất tầm nhìn, nhưng không thể che giấu được sự thật tàn khốc.
Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau của Mộc Linh như chính nỗi đau của mình. Mỗi thớ gỗ bị xé, mỗi chiếc lá bị tàn phá, đều như một nhát dao đâm vào tim hắn. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng kêu thét, mà còn "nhìn" thấy ý chí của Mộc Linh bị bẻ gãy, bị xé vụn thành từng mảnh. Nó không còn là một cái cây, mà là một mảnh linh hồn tan vỡ, một vật tính đã bị hủy hoại vĩnh viễn. Sự phẫn nộ bùng lên trong lòng Tần Mặc, một ngọn lửa dữ dội thiêu đốt tâm can hắn. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự tức giận tột độ, một sự giận dữ chưa từng có.
Trần Trưởng Lão, thấy Huyết Đao Khách đã ra tay và đạt được kết quả, nở một nụ cười đắc thắng. Y vung tay ra hiệu, toàn bộ quân đoàn tu sĩ đang chuẩn bị tấn công lần nữa bỗng chốc dừng lại. Đó chỉ là một động tác thăm dò, nhưng đã đủ để y thấy được khả năng của tên Tần Mặc kia, và hơn hết, đủ để chứng minh sức mạnh tuyệt đối của tu sĩ.
Tần Mặc nắm chặt chuôi Cổ Kiếm Hồn, khớp xương kêu răng rắc. Sự lạnh lẽo của kim loại không thể xoa dịu ngọn lửa phẫn nộ trong lòng hắn. Hắn đứng đó, nhìn vào lỗ hổng nơi Mộc Linh đã từng đứng, và cảm nhận sự trống rỗng, sự mất mát. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Và hắn cũng biết, con đường mà các tu sĩ đang theo đuổi, con đường "thăng tiên" đó, thực sự là một con đường hủy diệt bản chất, hủy diệt sự sống của vạn vật. Từ khoảnh khắc này, Tần Mặc không chỉ chiến đấu để bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn để bảo vệ ý chí tồn tại, bảo vệ bản chất của tất thảy những gì đang bị chà đạp dưới gót giày của khát vọng tham lam.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.