Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 45: Tiếng Kêu Gọi Của Sức Mạnh: Đối Mặt Với Khát Vọng Thăng Tiên

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm Vô Tính Thành. Nhưng đêm nay, chẳng một ai có thể yên giấc. Tiếng rì rầm bàn tán, tiếng búa gõ, tiếng gỗ cưa, tiếng chân người hối hả... tất cả tạo nên một bản giao hưởng khẩn trương, căng thẳng. Tần Mặc cùng Lão Khang, Phong Dao và những người đàn ông khỏe mạnh nhất thành đã làm việc không ngừng nghỉ, gia cố từng tấc tường thành, từng hàng rào chắn. Mồ hôi thấm đẫm vai áo, nhưng ánh mắt ai nấy đều rực lên ngọn lửa quyết tâm.

Đêm dần tàn, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Từng vệt hồng, tím, cam lướt qua đường chân trời phía Đông, vẽ nên một bức tranh tráng lệ. Nhưng chẳng một ai mảy may chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy. Tất cả ánh mắt đều dán chặt vào một điểm xa xăm, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ nhưng đã bắt đầu hé lộ những điều chẳng lành.

Tần Mặc đứng trên tường thành phía Đông, nơi được cho là tuyến phòng thủ yếu nhất. Hắn không cao lớn, dáng người hơi gầy, nhưng đôi mắt đen láy dưới mái tóc buộc gọn gàng lại toát lên sự kiên định lạ thường. Bên cạnh hắn là Lão Khang, lưng còng, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, cùng Hạ Nguyệt, khuôn mặt thanh tú giờ đây ẩn chứa nỗi lo âu, và Phong Dao, tay siết chặt cây giáo gỗ, đôi mắt lanh lợi giờ đây đầy vẻ cảnh giác. Phía dưới tường thành, từng tốp thủ vệ Vô Tính Thành, những người dân bình thường tay cầm cung nỏ, cuốc xẻng, đứng nghiêm trang, dù cơ thể run rẩy nhưng ý chí không hề nao núng.

Hơi thở của bão tố đã đến.

Từ phía xa, nơi chân trời còn mờ ảo trong sương sớm, một đạo quân tu sĩ khổng lồ bắt đầu hiện rõ. Không phải là những toán lính lẻ tẻ hay đội thám thính như những ngày trước, mà là một đội quân chính quy, hùng hậu, trải dài như một con rồng đen uốn lượn trên thảo nguyên. Cờ xí phấp phới, linh khí cuộn trào, tạo thành một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề, đè ép lên toàn bộ Vô Tính Thành. Tiếng chân người, tiếng giáp trụ va chạm, tiếng ngựa hí, tiếng pháp khí ngân vang... tất cả hòa quyện thành một âm thanh hỗn độn, ghê rợn, xé toạc sự tĩnh lặng của bình minh.

Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực "lắng nghe ý chí" của hắn được đẩy lên đến cực hạn. Hắn không chỉ thấy bằng mắt, mà còn "nghe" bằng tâm hồn. Hàng vạn ý chí cuồng loạn, tham lam, hiếu chiến như những ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt mọi thứ trên đường đi. Chúng thuộc về những tu sĩ kia, những kẻ đã bị khát vọng thăng tiên làm cho mờ mắt. Nhưng xen lẫn trong đó, là vô số tiếng kêu cứu yếu ớt, thảm thiết, như những sợi tơ mỏng manh bị xé nát. Hắn "thấy" một con chiến mã, ý chí của nó bị cưỡng ép, đôi mắt nó tràn ngập nỗi sợ hãi và căm phẫn. Hắn "thấy" một thanh pháp kiếm, linh hồn nó bị bẻ cong, từ một vật phẩm phụng sự nay bị ép buộc trở thành công cụ giết chóc tàn bạo. Hắn "thấy" một mảnh phù văn, từng là biểu tượng của sự bảo vệ, giờ đây bị biến dạng thành thứ gông cùm trói buộc.

Tần Mặc cắn chặt môi, cảm nhận nỗi đau của vạn vật bị cưỡng bức, bị bẻ cong bản chất. "Chúng đến rồi..." Hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn, như thể mỗi từ thốt ra đều mang theo một gánh nặng vô hình. "Ý chí của chúng cuồng loạn, và cả những tiếng kêu cứu kia nữa..." Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một sự kiên định đến sắt đá.

Lão Khang thở dài một tiếng nặng nề, bàn tay run rẩy đặt lên vai Tần Mặc. "Cuối cùng thì ngày này cũng đến... Con phải cẩn trọng, Mặc nhi." Giọng lão đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần quyết đoán. Lão đã sống đủ lâu để biết rằng, khi ý chí của con người bị vặn vẹo bởi tham vọng, tai họa ắt sẽ giáng xuống.

Hạ Nguyệt nắm chặt tay Tần Mặc, bàn tay nàng lạnh toát, nhưng ánh mắt nàng nhìn hắn lại tràn đầy niềm tin. "Sẽ ổn thôi, đúng không anh?" Giọng nàng run run, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, một lời cổ vũ chân thành. Tần Mặc khẽ siết lại bàn tay nàng, không nói gì, nhưng ánh mắt hắn là một lời hứa hẹn.

Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và nụ cười rộng hiếu chiến, giờ đây đã tắt hẳn. Hắn chỉ còn lại vẻ căng thẳng tột độ, tay siết chặt cây giáo gỗ thô sơ, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. "Để xem bọn chúng làm được gì!" Hắn gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự thách thức. Dù sợ hãi, nhưng ý chí chiến đấu của Phong Dao chưa bao giờ tắt. Hắn là một trong số ít người Vô Tính Thành hiểu được phần nào những gì Tần Mặc "nghe" được, và hắn tin tưởng tuyệt đối vào bạn mình.

Đội quân tu sĩ dừng lại ở một khoảng cách an toàn trước cổng thành, ước chừng vài dặm. Nhưng dù xa, uy thế của họ vẫn đủ để khiến không khí trở nên đặc quánh. Hàng ngàn tu sĩ, chia thành từng binh đoàn, mỗi binh đoàn lại mang một loại cờ hiệu khác nhau, tượng trưng cho những thế lực hùng mạnh từ khắp Huyền Vực. Linh khí từ cơ thể họ hội tụ, bốc lên thành những cột sáng mờ ảo, nhuộm cả bầu trời ban mai thành một màu xám xịt. Sự xuất hiện của họ như một vết cắt xé toạc bức màn bình yên của Vô Tính Thành, biến mọi thứ trở nên hỗn loạn, từ tiếng chim chóc hoảng loạn bay lượn đến tiếng suối Tinh Lộ chảy róc rách cũng mang một vẻ bất an lạ thường. Mùi gỗ ẩm, đất tươi xốp của Vô Tính Thành giờ đây hòa lẫn với mùi linh khí nồng đậm, mùi kim loại lạnh lẽo và cả một chút mùi máu tanh mơ hồ từ phía quân địch, tạo nên một cảm giác ghê rợn, ngột ngạt.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng hơi thở của Vô Tính Thành, của những con người đang đứng sau lưng hắn. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí, của triết lý sống. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người đứng ra bảo vệ những giá trị ấy. Cổ Kiếm Hồn bên hông hắn khẽ rung lên, một âm thanh trầm hùng, như một lời đáp ứng, một lời hứa hẹn sẽ đồng hành cùng hắn.

***

Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng gay gắt xuống mảnh đất Vô Tính Thành, nhưng không thể xua tan được cái lạnh lẽo, căng thẳng đang bao trùm. Quân đoàn tu sĩ vẫn đứng im lìm như một bức tường thép, tạo ra một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua lá cây và tiếng xào xạc của các lá cờ chiến của quân địch là còn vang vọng. Linh khí vận chuyển ào ạt trong hàng ngũ của họ, tạo ra những luồng sáng mờ ảo, như báo hiệu một sức mạnh kinh hoàng sắp sửa bùng nổ.

Từ giữa hàng ngũ quân tu sĩ, một khoảng trống dần hiện ra. Một thân ảnh cao gầy, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa trắng thêu kim tuyến, chậm rãi bước ra. Đó chính là Trần Trưởng Lão, thủ lĩnh của phe tu sĩ xâm lược, với đôi mắt sắc sảo, đầy quyền lực và một nụ cười khẩy thường trực trên môi. Bước đi của y thong dong, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên không gian xung quanh.

Bên cạnh y, một thân hình vạm vỡ, cao lớn như một ngọn núi nhỏ, cơ bắp cuồn cuộn, cũng xuất hiện. Đó là Huyết Đao Khách, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, mái tóc đỏ sẫm rũ rượi, đôi mắt nhỏ hẹp nhưng ánh lên sát khí kinh hoàng. Hắn mặc giáp trụ đen thô kệch, nhuốm màu máu khô, và trên lưng vác một thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, không ngừng rung động, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, ghê rợn. Huyết Đao Khách không nói một lời, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để khiến không khí trở nên ngột ngạt, như thể cái chết đang lẩn khuất khắp nơi.

Trần Trưởng Lão đứng đối diện cổng thành Vô Tính, ánh mắt y quét một lượt qua bức tường thành thô sơ, qua những gương mặt khắc khổ, lo lắng của người dân, rồi dừng lại trên Tần Mặc. Y khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt và tự mãn. Giọng nói của y vang vọng, mang theo sức mạnh linh lực, xuyên thấu không gian, đập vào tai từng người dân Vô Tính Thành, như tiếng sấm sét giữa trời quang.

"Hỡi lũ phàm nhân ngu muội của Vô Tính Thành!" Trần Trưởng Lão cất tiếng, mỗi lời nói đều như một nhát búa giáng xuống. "Ngươi đang giữ bí mật trọng đại, thứ có thể cứu vãn Huyền Vực khỏi sự mất cân bằng. Vạn vật trên đời này, từ cỏ cây, chim muông, cho đến binh khí, thành trì, tất thảy đều có ý chí. Và ý chí tối thượng của chúng, là được thăng hoa, được siêu thoát khỏi phàm trần, đạt đến cảnh giới tiên linh! Nhưng vì sao, tại mảnh đất Vô Tính này, lại không có một vật nào có thể tu luyện? Vì sao, các ngươi lại phủ nhận con đường vĩ đại ấy?"

Y dừng lại một chút, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. "Sự mất cân bằng của Huyền Vực đã đến cực điểm. Linh khí hỗn loạn, đạo tắc lung lay. Chúng ta đã truy tìm nguyên nhân hàng ngàn năm, và cuối cùng đã tìm thấy manh mối tại nơi phế địa này của các ngươi. Vô Tính Thành, chính là mảnh ghép cuối cùng, là chìa khóa để giải mã chân lý thất lạc từ xa xưa!"

Trần Trưởng Lão nâng tay, một luồng linh khí trắng bạc cuộn xoáy trên đầu ngón tay y. "Ta, Trần Trưởng Lão, đại diện cho toàn bộ các thế lực tu sĩ chân chính của Huyền Vực, tuyên bố: Giao nộp bí mật 'vô tính' mà các ngươi đang che giấu! Giao nộp tất cả những kẻ có khả năng 'khai linh', những kẻ có thể cưỡng ép vạn vật tu hành để phục vụ mục đích cao cả của chúng ta! Chúng ta sẽ dùng sức mạnh của các ngươi, dùng bí mật của Vô Tính Thành này, để 'khai linh' toàn bộ vạn vật, để dẫn dắt chúng thăng tiên, để cứu vãn Huyền Vực khỏi sự diệt vong!"

Giọng y vang vọng như sấm, chứa đựng sự tự tin tuyệt đối vào con đường mà y đang theo đuổi. "Nếu không, toàn bộ thành này, tất cả sinh linh nơi đây, sẽ biến thành tro bụi! Ngươi có một khắc để quyết định!"

Cùng lúc đó, một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ kẽ răng của Huyết Đao Khách. Thanh huyết đao trên lưng hắn bỗng nhiên rung lên bần bật, một luồng sát khí đỏ thẫm bùng lên, lan tỏa khắp không gian, như muốn xé toạc mọi thứ. Ánh mắt Huyết Đao Khách quét qua những người dân trên tường thành, mang theo sự lạnh lẽo, khát máu, một lời đe dọa không lời nhưng lại hùng hồn hơn bất kỳ ngôn ngữ nào. Hắn không cần nói nhiều, hành động và sự hiện diện của hắn đã là một lời tuyên chiến. Không khí càng lúc càng đặc quánh, nặng nề như chì, sự bình yên của Vô Tính Thành bị bóp nghẹt hoàn toàn. Nắng sớm trở nên gay gắt hơn, chiếu rọi vào sự đối đầu không khoan nhượng này.

***

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm Vô Tính Thành và quân đoàn tu sĩ, chỉ có tiếng gió lướt qua lá cờ và tiếng tim đập dồn dập của người dân Vô Tính Thành là còn vang vọng. Mùi căng thẳng, hòa lẫn mùi linh khí nồng đậm và mùi mồ hôi của sự sợ hãi, lan tỏa khắp nơi. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tần Mặc, chờ đợi một lời đáp.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu. Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Chiếc áo vải thô giản dị của hắn, không một chút linh khí hay phù văn bảo vệ, lại nổi bật một cách kỳ lạ giữa hàng ngàn tu sĩ với giáp trụ và pháp khí rực rỡ. Hắn chậm rãi bước ra khỏi cổng thành, vượt qua những ánh mắt lo lắng, hoảng sợ của Lão Khang, Hạ Nguyệt, Phong Dao và hàng trăm người dân Vô Tính Thành. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, như thể hắn đang bước đi trên chính mảnh đất của mình, không hề bị lung lay bởi uy thế của đối phương.

Hắn đứng đối diện với Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách, thân hình nhỏ bé nhưng toát ra một khí chất kiên định, bất khuất. Ánh mắt hắn không hề nao núng trước vẻ kiêu ngạo của Trần Trưởng Lão hay sát khí ngút trời của Huyết Đao Khách. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, "lắng nghe" ý chí của vạn vật xung quanh. Hắn "nghe" được ý chí hung hãn, tàn bạo của thanh huyết đao trên lưng Huyết Đao Khách, một ý chí bị bẻ cong, bị tha hóa bởi quá nhiều sinh linh đã ngã xuống dưới lưỡi kiếm của nó. Hắn "nghe" được tiếng kêu gào thảm thiết của những thanh kiếm, những tấm giáp, những con thú cưỡi trong quân đoàn tu sĩ, tất cả đều bị cưỡng ép, bị bẻ gãy bản chất để phục vụ cho một mục đích mà chúng không hề mong muốn. Đó là một sự tha hóa sâu sắc, một bi kịch của "vật tính" bị chà đạp.

Mở mắt ra, Tần Mặc nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão. Giọng nói của hắn trầm ổn, không lớn nhưng lại vang rõ, như một lời tuyên ngôn đanh thép, không thể chối cãi. "Trần Trưởng Lão, ngươi sai rồi."

Lời nói đơn giản nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân, khiến Trần Trưởng Lão khẽ nhíu mày.

"Vô Tính Thành không có 'bí mật' nào để giao nộp," Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt kiên định. "Và chúng tôi cũng không có ai để các ngươi 'cứu vãn'. Chúng tôi không truy cầu thăng tiên, không ép buộc vạn vật phải tu luyện. Chúng tôi chỉ sống theo bản chất của mình, để vạn vật được là chính nó. Đó là sự bình yên, không phải sự suy thoái. Sự bình yên của chúng tôi không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, sống hòa hợp cùng vạn vật, không cưỡng cầu, không tham vọng vượt lên trên tất thảy."

Hắn chỉ tay về phía quân đoàn tu sĩ đang đứng im lìm. "Các ngươi nói muốn 'cứu vãn Huyền Vực', nhưng các ngươi lại đang dùng ý chí của mình để cưỡng ép, để bẻ cong bản chất của vạn vật. Các ngươi đang biến những sinh linh vô tội, những binh khí trung thành thành công cụ phục vụ cho khát vọng ích kỷ của mình. Đó không phải là cứu vãn, đó là sự hủy diệt, là sự tha hóa!"

Tần Mặc quay lại, nhìn về phía Vô Tính Thành đang ẩn hiện sau lưng hắn, nơi những người dân thân thuộc đang dõi theo hắn với ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng. "Vô Tính Thành này, không phải là 'phế địa' như các ngươi vẫn gọi. Nó là một minh chứng sống động cho một con đường khác, một con đường mà vạn vật có thể tồn tại bình yên, giữ được bản chất của mình, không cần phải chạy theo ảo ảnh thăng tiên!"

Trần Trưởng Lão nghe Tần Mặc nói, ban đầu là ngạc nhiên, sau đó là khó chịu, rồi cuối cùng là một tiếng cười khẩy lạnh lẽo vang vọng khắp không gian. "Ha ha ha! Nực cười! Một tên phàm nhân nhỏ bé, dám chống lại ý trời, chống lại con đường thăng tiên vĩ đại mà toàn bộ Huyền Vực đang theo đuổi? Ngươi còn dám cả gan dạy dỗ ta về 'bản chất' và 'bình yên' ư? Kẻ yếu không có quyền tồn tại! Ngươi sẽ phải hối hận vì sự ngu muội và ngạo mạn của mình!" Giọng y mang theo sự khinh thường tột độ, như thể Tần Mặc chỉ là một con kiến đang cố gắng chống lại một ngọn núi. Luồng linh khí quanh y bỗng chốc bùng lên mạnh mẽ, như báo hiệu sự tức giận đã lên đến cực điểm.

Huyết Đao Khách, từ nãy đến giờ vẫn đứng im lặng như một pho tượng đá, bỗng nhiên cất tiếng. Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, nghe như tiếng đá nghiến vào nhau, nhưng lại mang một sức nặng ghê rợn, khiến mọi người rùng mình. "Vô vị." Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng chứa đựng sự coi thường tột độ, và một lời tuyên bố rằng mọi lời lẽ tranh cãi đều là vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối.

Cùng lúc đó, thanh huyết đao trên lưng hắn bỗng chốc bùng lên một ánh đỏ rực rỡ, như một ngọn lửa dữ dội, nhuộm đỏ cả không gian xung quanh. Sát khí cuồn cuộn, biến hóa thành những hình ảnh quỷ dị, gào thét trong không khí. Thanh Cổ Kiếm Hồn bên hông Tần Mặc cũng khẽ rung lên bần bật, một âm thanh thanh thoát nhưng mạnh mẽ, như một lời đáp trả, một lời tuyên chiến không kém phần kiên định. Nó lấp lánh dưới ánh nắng chói chang, phản chiếu ánh đỏ từ Huyết Đao, tạo nên một cảnh tượng đối đầu đầy kịch tính.

Tần Mặc biết, cuộc chiến của ý chí đã kết thúc. Giờ đây, chỉ còn lại cuộc chiến của sinh tử. Sự tức giận của Trần Trưởng Lão, sự khát máu của Huyết Đao Khách, và ánh đỏ rực từ thanh Huyết Đao đã báo hiệu một cuộc tấn công quy mô lớn sắp sửa giáng xuống Vô Tính Thành. Hắn đặt tay lên chuôi Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại nhưng lại là sự ấm áp của ý chí kiên định. Hơi thở của bão tố đã đến, và hắn đã sẵn sàng đối mặt cùng với ý chí kiên cường của Vô Tính Thành.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free