Vạn vật không lên tiên - Chương 40: Cổ Kiếm Thức Tỉnh: Ý Chí Đồng Lòng
Bình minh rạng rỡ trải vàng trên những mái nhà tranh, len lỏi qua kẽ lá, nhuộm hồng những con đường lát đá cuội của Phố Chợ Sáng. Một làn gió nhẹ mang theo hơi sương sớm, thoảng mùi đất ẩm và hương thảo mộc từ những gánh hàng rong vừa bày biện. Tiếng rao hàng lảnh lót bắt đầu cất lên, xen lẫn tiếng gà gáy xa xa và những cuộc trò chuyện xôn xao, tạo nên một bản hòa ca quen thuộc của sự sống bình dị. Sau đêm qua, không khí nơi đây vẫn vậy, vẫn sôi động, dân dã và ấm áp, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy 'ý chí tồn tại' của Vô Tính Thành. Nó không còn thuần túy là sự bình yên vô tư lự như trước, mà đã pha lẫn thêm những tầng cảm xúc phức tạp: sự nhẹ nhõm, lòng biết ơn, và cả một nỗi lo lắng mới chớm nở.
Tần Mặc bước đi chậm rãi giữa dòng người, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng gian hàng, thu nhận vô vàn 'ý chí' đang giao thoa. Hắn nghe thấy những lời thì thầm về Mộ Yên, về những lời lẽ xảo trá của nàng ta, và về khoảnh khắc Vô Tính Thành bừng tỉnh như thoát khỏi một giấc mộng mị. Niềm tin vào hắn, Tần Mặc, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, vững chắc, như những mạch nước ngầm đang nuôi dưỡng sự kiên định của cả vùng đất. Nhưng cùng với niềm tin đó, hắn cũng nhận ra những hạt mầm lo sợ mới đang nảy mầm trong lòng mỗi người. Họ không còn quá khứ vô ưu, mà đã ý thức rõ ràng hơn về một thế giới rộng lớn, đầy cạm bẫy và sự thao túng đang chực chờ bên ngoài bức tường thành vô hình của họ.
"May mà có Tần Mặc, không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra," Lý Đại Ca, với khuôn mặt chất phác quen thuộc, đang cẩn thận xếp những rổ rau xanh tươi, cất tiếng. Giọng y vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự rung động khó tả. "Cái con nhỏ đó nói năng kỳ lạ quá, cứ như rót mật vào tai, lại như gieo gai vào lòng. Thật đáng sợ!"
Một thôn dân nữ đứng cạnh, tay vẫn lựa chọn những củ khoai sọ tươi ngon, khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cổng thành. "Nhưng mà, liệu có còn ai giống nó nữa không? Thế giới bên ngoài... đáng sợ thật." Lời nói của nàng, tuy nhẹ nhàng, nhưng mang theo một nỗi bất an lan tỏa, như một gợn sóng nhỏ làm xao động mặt hồ bình yên. Tần Mặc nghe được 'ý chí' của nàng, một sự cảnh giác mới, một nỗi sợ hãi mơ hồ về những điều chưa biết, những điều mà trước đây Vô Tính Thành chưa từng phải đối mặt.
Hắn khẽ gật đầu chào hỏi những người dân quen thuộc, nhận lại những nụ cười hiền hậu, những ánh mắt biết ơn sâu sắc. Hắn dừng lại bên gian hàng gốm của Ông Bảy. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài thường buộc gọn gàng, đang tỉ mẩn xếp những bình gốm nhỏ. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng, nhưng cũng đầy tin tưởng, hướng về Tần Mặc. "Anh Mặc, anh có mệt không?" Giọng nàng nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành xoa dịu sự mệt mỏi còn vương vấn trong tâm trí hắn. Tần Mặc khẽ lắc đầu, nụ cười mỉm hiện lên trên môi hắn, vừa trấn an, vừa tự tin. Hắn khẽ nắm lấy bàn tay thanh tú của nàng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp, như một lời cam kết thầm lặng rằng hắn sẽ luôn ở đây, bảo vệ nàng, bảo vệ Vô Tính Thành. Hạ Nguyệt khẽ siết nhẹ tay hắn, đôi má ửng hồng.
Xa hơn một chút, dưới mái hiên quán trà của Lão Hà, Lão Khang đang chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng. Ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc dõi theo Tần Mặc. Khi hắn bước đến gần, Lão Khang chỉ khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. "Mặc nhi, con đã làm rất tốt. Ý chí của người dân đã được củng cố, nhưng đồng thời, họ cũng đã nhận ra rằng bình yên không phải là vô điều kiện." Ông dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc, sâu thẳm như giếng cổ. "Sóng gió đã qua, nhưng biển lớn vẫn còn đó. Ý chí của Thành này, cần một trụ cột vững vàng hơn bao giờ hết."
Tần Mặc hiểu ý Lão Khang. Hắn gật đầu, ánh mắt trầm tư. Hắn biết, công việc của hắn không chỉ dừng lại ở việc đối phó với những kẻ như Mộ Yên. Những hạt giống hoài nghi có thể đã bị diệt trừ, nhưng những hạt giống sợ hãi và cảnh giác đã được gieo. Điều này vừa là thách thức, vừa là cơ hội. Thách thức vì Vô Tính Thành sẽ không còn đơn thuần như trước, cơ hội vì chính những nỗi sợ hãi ấy sẽ giúp họ nhận ra giá trị thực sự của 'ý chí tồn tại' của chính mình, không bị bóp méo bởi khát vọng hão huyền. Hắn đã cảm nhận được một luồng 'ý chí' khác, không phải từ con người, cũng không phải từ các linh vật quen thuộc quanh đây, mà từ một 'vật' đã bị lãng quên, nhưng vẫn ẩn chứa một khát khao mãnh liệt, hỗn loạn và bất an. Nó như một tiếng gọi vọng từ sâu thẳm, thôi thúc hắn phải tìm đến. Sự mệt mỏi trong hắn dường như tan biến, thay vào đó là một sự tò mò và quyết tâm mới.
Sau khi trấn an Hạ Nguyệt và nhận được cái gật đầu đầy ý nghĩa từ Lão Khang, Tần Mặc rời Phố Chợ Sáng. Hắn đi về phía rìa Vô Tính Thành, nơi những ngôi nhà thưa thớt dần, nhường chỗ cho những bụi cây hoang dại và những con đường mòn phủ đầy cỏ dại. Mặt trời đã lên cao, trưa nắng gắt đổ lửa xuống mặt đất, khiến không khí trở nên oi ả. Tuy nhiên, luồng 'ý chí' mà hắn cảm nhận được lại càng rõ ràng, càng mãnh liệt hơn. Nó dẫn hắn đến một xưởng rèn cũ đã bị bỏ hoang từ rất lâu.
Xưởng rèn nằm khuất sau một rặng cây cổ thụ, như một vết sẹo thời gian trên bức tranh yên bình của Vô Tính Thành. Mái ngói đã đổ nát nhiều chỗ, những bức tường gỗ mục rữa, xiêu vẹo như sắp đổ. Mùi sắt cũ, gỗ ẩm mốc và bụi bặm nồng nặc xộc vào mũi, gợi lên cảm giác hoang phế và lãng quên. Tần Mặc bước vào bên trong, thận trọng di chuyển giữa đống đổ nát. Ánh sáng yếu ớt chỉ lọt qua những khe hở trên mái nhà và vách tường, tạo thành những vệt sáng lờ mờ, nhảy múa trong không khí đầy bụi, khiến mọi vật trở nên hư ảo. Tiếng gió rít khe khẽ qua các lỗ hổng, nghe như tiếng thở dài của thời gian, của một nơi đã từng vang dội tiếng búa sắt và lửa lò, giờ chỉ còn là sự cô độc bao trùm.
Hắn lắng nghe. Luồng 'ý chí' hỗn loạn ấy không ngừng gào thét trong tâm trí hắn. Nó không phải là tiếng nói của một sinh linh có tri giác, mà là một sự khao khát nguyên thủy, một sự bất mãn sâu sắc, trộn lẫn với nỗi mệt mỏi tận cùng. Tần Mặc biết, đây là 'ý chí tồn tại' của một 'vật', một vật đã trải qua quá nhiều, đã bị bóp méo bởi những khát khao không thuộc về mình. Hắn bước qua những đống sắt vụn gỉ sét, những mảnh than gỗ đen sì, những dụng cụ rèn cong vênh, cho đến khi ánh mắt hắn dừng lại ở một góc khuất.
Giữa một đống phế liệu, dưới lớp bụi dày đặc, có một thanh kiếm. Lưỡi kiếm đã gỉ sét nghiêm trọng, màu nâu đỏ loang lổ, nhưng vẫn toát lên một vẻ cổ kính, u ám. Chuôi kiếm bọc da thú đơn giản, đã sờn rách, nhưng vẫn giữ được nét mạnh mẽ. Nó nằm im lìm, như một kẻ đã bị lãng quên, một chứng nhân của thời gian. Nhưng từ nó, Tần Mặc cảm nhận được một dòng 'ý chí' cuồn cuộn, mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì hắn từng 'nghe' từ một vật vô tri.
"Ý chí này... không phải của con người, cũng không phải của linh vật..." Tần Mặc lẩm bẩm, giọng nói khẽ vang vọng trong không gian tĩnh mịch của xưởng rèn. "Nó là của một 'vật' đã bị lãng quên, nhưng vẫn khao khát tột độ." Hắn cảm nhận được sự hung hãn, khát máu, nhưng cũng có một nỗi tuyệt vọng ẩn sâu bên trong. Đó là một ý chí muốn chứng tỏ bản thân, muốn được công nhận, nhưng lại đi lạc đường. Hắn biết, đây là một Cổ Kiếm Hồn, một linh hồn kiếm đã bị tha hóa bởi con đường 'thăng cấp' sai lầm.
Tần Mặc thận trọng vươn tay, những ngón tay hắn khẽ chạm vào lưỡi kiếm lạnh lẽo, gồ ghề bởi lớp gỉ sét. Ngay lập tức, một luồng điện giật chạy dọc cánh tay hắn, và một dòng 'ý chí' cuồng nộ ập thẳng vào tâm trí.
"Chém! Ta muốn chém! Ta phải trở nên sắc bén nhất! Chỉ có chém mới là con đường thăng cấp của ta!" Tiếng gào thét của Cổ Kiếm Hồn vọng lên trong tâm trí Tần Mặc, dữ dội và đầy oán hận. Hắn cảm nhận được hàng ngàn năm khát khao chém giết, hàng ngàn trận chiến, hàng ngàn lưỡi kiếm đã gãy nát dưới bàn tay nó, tất cả chỉ để đạt được cái gọi là 'thăng cấp', để chứng tỏ 'vật tính' của mình. Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được sự trống rỗng sâu thẳm sau mỗi lần 'thăng cấp' ấy, một sự mệt mỏi kéo dài, một nỗi tuyệt vọng khi mục tiêu dường như không bao giờ đạt được, hoặc khi đạt được lại không mang lại sự thỏa mãn như mong đợi. Lưỡi kiếm vẫn gỉ sét, linh hồn vẫn bất an, và sự sắc bén dường như chỉ là một ảo ảnh.
Tần Mặc giữ chặt thanh kiếm, không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng sự kiên định trong 'ý chí' của chính hắn. Hắn không dùng lời nói, mà dùng chính 'ý niệm' của mình, truyền vào linh hồn kiếm đang hỗn loạn. "Ngươi đã chém bao nhiêu rồi? Ngươi đã trở nên sắc bén chưa? Hay chỉ mệt mỏi hơn thôi? Ngươi đã quên mất bản chất của mình là gì rồi sao? Ngươi đã quên rằng một thanh kiếm tồn tại không chỉ để chém, mà còn để bảo vệ, để định hướng, để trở thành một phần của ý chí lớn hơn sao?"
Cổ Kiếm Hồn rung chuyển dữ dội trong tay Tần Mặc, như một kẻ đang giằng xé giữa hai lựa chọn. Luồng 'ý chí' hung hãn dao động mạnh mẽ, hòa lẫn với sự bối rối và ngờ vực. "Ta... ta không biết... ta chỉ biết phải chém... phải mạnh hơn... ta phải thăng cấp..."
Tần Mặc tiếp tục truyền ý niệm, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như một dòng nước mát xoa dịu ngọn lửa cuồng nộ. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Kiên định với bản chất của ngươi, với mục đích ban đầu của ngươi. Ngươi là một thanh kiếm, vậy hãy là một thanh kiếm chân chính. Ngươi không cần phải chém để chứng tỏ giá trị. Ngươi có thể kiên định trong sự tĩnh lặng, trong sự chờ đợi, trong sự bảo vệ. Ngươi có thể sắc bén trong sự thấu hiểu, trong sự lựa chọn. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Khi một thanh kiếm chỉ muốn chém, nó sẽ tự hủy hoại chính mình trong sự trống rỗng."
Luồng 'ý chí' của Cổ Kiếm Hồn dần dần lắng xuống. Sự hung hãn tan biến, thay vào đó là một sự trầm tư, một sự thấu hiểu chậm rãi. Thanh kiếm ngừng rung chuyển dữ dội, chỉ còn một sự run nhẹ, như một tiếng nức nở âm thầm. Nó bắt đầu 'nghe' Tần Mặc, không phải bằng tai, mà bằng linh hồn. Nó 'cảm nhận' được sự chân thành, sự thấu cảm trong ý niệm của hắn. Nó 'nhìn thấy' con đường khác, con đường mà nó đã lãng quên từ rất lâu rồi, con đường của 'cân bằng bản chất'.
"...Ý chí kiên định... không phải để chém... mà là để... bảo vệ... để tồn tại..." Tiếng vọng của Cổ Kiếm Hồn trong tâm trí Tần Mặc dần trở nên trong trẻo hơn, bớt đi sự oán hận và mệt mỏi. Sát khí cuồn cuộn bao trùm thanh kiếm từ từ tan biến, như một màn sương mù bị ánh nắng xua đi. Thay vào đó, một luồng linh khí trong trẻo, mạnh mẽ nhưng ôn hòa bắt đầu tỏa ra từ lưỡi kiếm. Lớp gỉ sét, dường như đã bám chặt hàng ngàn năm, bắt đầu bong tróc, rơi lả tả xuống nền đất. Dưới lớp gỉ, một lưỡi kiếm sắc bén, ánh lên màu bạc lạnh lẽo nhưng trầm ổn, hiện ra. Không còn vẻ cuồng loạn, mà là một sự kiên cường tĩnh lặng, một bản chất đã được tìm lại.
Thanh kiếm lơ lửng một chút trong tay Tần Mặc, như một lời chấp thuận, một sự biết ơn, rồi nhẹ nhàng hạ xuống, nằm yên trong lòng bàn tay hắn. Hắn cảm nhận được sự kết nối mới mẻ, một sự đồng điệu giữa 'ý chí' của hắn và 'ý chí' đã được thanh tẩy của Cổ Kiếm Hồn. Hắn biết, đây không chỉ là một thanh kiếm. Đây là một đồng minh, một 'vật' đã tìm lại được con đường của mình, không cần phải 'thăng cấp' bằng cách hủy diệt, mà bằng cách kiên định với bản chất, với mục đích tồn tại chân chính của nó. Cuộc chiến 'ý chí' của Tần Mặc, giờ đây, không còn là cuộc chiến đơn độc.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, phản chiếu ánh sáng rực rỡ lên mặt sông yên ả của Vô Tính Thành. Những con thuyền nhỏ neo đậu dọc Bến Tàu Hải Nguyệt, khẽ lắc lư theo từng gợn sóng nhỏ. Tiếng nước vỗ bờ đều đều, tiếng mái chèo khua nhẹ từ xa vọng lại, cùng với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người dân đang đi dạo bên bờ sông, tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Mùi nước, gỗ ẩm và hương thơm của những món ăn tối đang được chuẩn bị bay lãng đãng trong không khí. Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp lên, lung linh phản chiếu trên mặt nước, như những vì sao nhỏ lạc giữa dòng sông.
Tần Mặc bước ra khỏi xưởng rèn cũ, trên tay cầm thanh kiếm giờ đã sáng bóng và trầm ổn. Hắn không hề hay biết, Hạ Nguyệt, Lão Khang, và một vài người dân hiếu kỳ đã đứng chờ ở Bến Tàu Hải Nguyệt từ lâu. Họ đã cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ tỏa ra từ xưởng rèn, và biết rằng Tần Mặc lại một lần nữa làm điều phi thường.
Hạ Nguyệt là người đầu tiên chạy đến. Đôi mắt nàng mở to ngạc nhiên khi nhìn thấy thanh kiếm trong tay Tần Mặc. Nó không còn là một vật gỉ sét, vô tri, mà toát lên một vẻ uy nghi, cổ kính, nhưng lại rất đỗi trầm ổn. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và tình yêu thương. "Anh Mặc... anh đã làm gì vậy?" Giọng nàng thì thầm, như không muốn phá vỡ sự linh thiêng của khoảnh khắc.
Lão Khang chậm rãi bước tới, đôi mắt hiền từ của ông dừng lại trên thanh kiếm, rồi lại nhìn Tần Mặc đầy thấu hiểu. Ông khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm. "Tần Mặc, con đã giúp một 'vật' tìm lại được bản chất của mình. Đây là con đường mà Vô Tính Thành chúng ta vẫn luôn theo đuổi." Lão Khang không nói nhiều, nhưng mỗi lời của ông đều mang sức nặng của ngàn năm triết lý, của sự thấu hiểu sâu sắc về 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Ông biết rằng, việc Tần Mặc làm không chỉ là thuần hóa một thanh kiếm, mà là khẳng định một chân lý, một con đường khác biệt với sự truy cầu 'thăng tiên' mù quáng của thế giới bên ngoài.
Thợ Săn Trẻ, thân hình cường tráng, vẻ ngoài mạnh mẽ, cũng tiến lại gần, ánh mắt anh ta đầy vẻ thán phục khi nhìn vào lưỡi kiếm. "Thanh kiếm này... nó có vẻ khác hẳn. Không còn đáng sợ nữa, mà là một sự kiên cường lạ thường. Nó như đã trải qua bão tố, nhưng lại trở nên vững chãi hơn." Những lời nhận xét chân thật của anh ta đã chạm đến đúng bản chất của Cổ Kiếm Hồn lúc này.
Tần Mặc khẽ vuốt ve lưỡi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng ấm áp của nó. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, như một lời nhắc nhở về một ngày đã qua và một tương lai đang đến. "Mộ Yên chỉ là một khởi đầu. Cuộc chiến này... sẽ là cuộc chiến của ý chí." Giọng hắn trầm ấm, không cao ngạo, không hùng hồn, nhưng lại đầy kiên định và quyết tâm. Hắn biết, những thế lực bên ngoài không chỉ muốn xâm chiếm lãnh thổ, mà còn muốn bóp méo 'ý chí tồn tại' của vạn vật, biến chúng thành công cụ cho khát vọng thăng tiên vô độ của họ. Mộ Yên đã cố gắng gieo rắc sự hoài nghi vào ý chí của con người. Cổ Kiếm Hồn là một minh chứng cho thấy ngay cả 'vật' cũng có thể bị tha hóa.
Thanh kiếm trong tay hắn khẽ ngân nga một tiếng, như một lời cam kết thầm lặng, một sự đồng điệu với ý chí của chủ nhân mới. Nó không còn là một công cụ hủy diệt, mà là một bảo vật, một người bạn đồng hành. Tần Mặc cảm nhận được sự tin tưởng vững chắc từ cộng đồng xung quanh, từ ánh mắt của Hạ Nguyệt, từ cái gật đầu của Lão Khang, từ sự thán phục của Thợ Săn Trẻ. Họ đã đặt niềm tin vào hắn, và hắn sẽ không phụ lòng họ. Cuộc chiến để bảo vệ không chỉ thể xác mà cả 'tinh thần' của quê hương mình, để vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo một cách bóp méo bản chất, đã thực sự bắt đầu, và Tần Mặc, với thanh Cổ Kiếm Hồn trầm ổn trong tay, đã sẵn sàng đối mặt.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.