Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 39: Ý Chí Cộng Hưởng: Tiếng Vọng Sa Mạc

Tiếng nước vỗ bờ vẫn đều đều, êm ái, như một nhịp điệu vĩnh hằng của Vô Tính Thành, nhưng trong tâm khảm Tần Mặc, nó lại vọng lên những âm điệu khác lạ, những thanh âm của sự xao động, của hoài nghi đang nảy mầm. Lời của Lão Khang vẫn còn văng vẳng bên tai hắn: "Con không thể ép buộc người dân tin vào điều gì. Con chỉ có thể giúp họ tự mình nhận ra sự thật." Hắn siết chặt tay, quyết tâm đã được củng cố, nhưng con đường phía trước vẫn là một màn sương mờ mịt. Hắn biết, một cuộc chiến mới đã bắt đầu, không phải bằng đao kiếm hay pháp thuật, mà bằng sự xói mòn tinh vi của niềm tin và ý chí.

***

Sáng sớm, Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành đã sớm rộn ràng. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái nhà gỗ đơn sơ, lọt qua các khe hở của những tấm bạt che bằng vải thô, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đá cuội ướt sương đêm. Mùi hương của bánh nướng mới ra lò quyện với mùi thảo mộc tươi, mùi đất ẩm và hương hoa quả chín mọng từ các gian hàng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc, ấm áp và thân thiện. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng, tiếng cười nói giòn tan của trẻ nhỏ, và cả tiếng gà gáy eo óc từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh bình yên, sống động.

Tần Mặc đứng ẩn mình sau một gian hàng bán vải thô, đôi mắt đen láy dõi theo một bóng dáng thanh lịch đang nhẹ nhàng lướt qua đám đông. Mộ Yên, trong bộ trang phục lụa màu trầm trang nhã, không quá nổi bật nhưng lại toát lên một vẻ tinh tế khó cưỡng, đang khéo léo trà trộn vào từng nhóm người dân. Nàng mỉm cười dịu dàng, ánh mắt thông minh lướt qua từng gương mặt chất phác, nhưng bên trong, Tần Mặc có thể cảm nhận được một luồng ý chí lạnh lẽo, sắc bén đang hoạt động.

"Liệu sự bình yên này có thể kéo dài mãi khi thế giới bên ngoài không ngừng thay đổi?" Tần Mặc nghe thấy nàng khẽ hỏi một nhóm phụ nữ đang chọn rau. Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng mỗi từ ngữ đều được trau chuốt, gieo vào lòng người nghe một hạt giống hoài nghi. Những người phụ nữ nhìn nhau, ánh mắt bắt đầu dao động. Ý chí của họ, vốn là sự an phận và tin tưởng vào cuộc sống nơi đây, giờ đây xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ.

Nàng tiếp tục, bước đến gần quầy hàng của Lý Đại Ca, người đang gãi đầu bối rối trước một câu hỏi khác. "Lý Đại Ca, không tranh đoạt, liệu có phải là chấp nhận bị bỏ lại phía sau? Khi vạn vật bên ngoài đều muốn thăng tiên, muốn vươn lên, liệu Vô Tính Thành chúng ta có thể cứ mãi như vậy không?" Mộ Yên mỉm cười, nụ cười như hoa, nhưng lại ẩn chứa một lưỡi dao sắc lạnh.

Lý Đại Ca, với khuôn mặt chất phác và làn da ngăm đen, lắp bắp: "Cái này... chúng ta vẫn sống tốt mà, cô nương. Mưa thuận gió hòa, đủ ăn đủ mặc..." Nhưng giọng nói của y đã yếu đi, không còn sự kiên định như trước. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Lý Đại Ca, vốn là sự hài lòng với những gì mình có, giờ đây lại bị phủ một lớp sương mờ của sự bất an, của câu hỏi "liệu có phải mình đã bỏ lỡ điều gì?".

Tần Mặc siết chặt tay, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Hắn có thể nghe thấy 'ý chí tồn tại' của từng viên đá cuội dưới chân, muốn được vững chãi. Ý chí của từng luống rau, muốn được sinh trưởng. Ý chí của từng con cá trong dòng suối Tinh Lộ, muốn được tự do bơi lội. Tất cả đều chân thật, nguyên sơ. Nhưng ý chí của con người lại phức tạp hơn thế. Nó dễ dàng bị lung lay bởi những lời lẽ khéo léo, bởi những câu hỏi đánh vào tận sâu thẳm nỗi sợ hãi về tương lai.

Lão Hà, chủ quán trà Vọng Nguyệt, thường ngày phúc hậu, bụng phệ, khuôn mặt luôn tươi cười, giờ đây cũng cau mày đứng nghe Mộ Yên trò chuyện với vài vị khách quen. "Người ta nói, bên ngoài Vô Tính Thành, một cây cỏ cũng có thể tu luyện thành tinh, một hòn đá cũng có thể đắc đạo. Chẳng lẽ, chúng ta cứ mãi sống cuộc đời ngắn ngủi, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, rồi chấp nhận số phận bị bỏ lại phía sau sao?" Mộ Yên nói, ánh mắt nàng lướt qua Lão Hà, như một làn gió lạnh lướt qua tâm can ông.

Lão Hà xoa xoa cằm, giọng nói có chút bối rối: "Cái này... Lão Hà tôi chỉ mong được sống yên ổn, ngày ngày pha trà cho mọi người, nhìn con cháu lớn lên. Chuyện thăng tiên gì đó... xa vời quá." Nhưng Tần Mặc lại nghe thấy một tiếng thở dài ẩn sâu trong ý chí của Lão Hà, một tia khao khát nhỏ bé, mơ hồ về một điều gì đó "hơn thế nữa" đang len lỏi.

Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không thể để điều này tiếp diễn. Những lời lẽ này, chúng không phải là ý chí chân thật của Vô Tính Thành. Chúng là những hạt giống độc hại, được gieo vào để bẻ cong bản chất thuần khiết của nơi đây. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng yếu ớt của những nỗi lo lắng, những sự bất an đang lan truyền từ người này sang người khác, như một dịch bệnh vô hình, gặm nhấm sự bình yên từ bên trong.

"Những lời lẽ này... chúng đang bẻ cong ý chí của Vô Tính Thành," Tần Mặc thì thầm trong lòng, giọng nói khô khốc. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến trên chiến trường của niềm tin và ý chí. Và hắn, Tần Mặc, với năng lực độc đáo của mình, là người duy nhất có thể nghe thấy và đối mặt với nó. Hắn phải làm gì đó, ngay bây giờ.

***

Không khí trên Phố Chợ Sáng, vốn dĩ sôi động và ấm áp, giờ đây đã dần trở nên đục ngầu. Tiếng rao hàng thưa thớt hơn, những nụ cười cũng không còn rạng rỡ như trước. Một sự bất an vô hình bao trùm, khiến những con người vốn chất phác trở nên trầm tư, ánh mắt mang theo những nỗi lo lắng không tên. Tiếng gió nhẹ lướt qua những mái nhà, tiếng suối Tinh Lộ róc rách vẫn đều đặn, nhưng trong tai Tần Mặc, chúng như đang thì thầm những lời than vãn, những nỗi niềm chịu đựng. Mùi thức ăn và hoa quả vẫn thoang thoảng, nhưng không còn cảm giác thuần khiết, tươi mới như buổi ban mai. Một sự căng thẳng vô hình đang dần siết chặt Vô Tính Thành.

Tần Mặc biết hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, nhắm chặt đôi mắt đen láy, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm. Hai tay hắn buông thõng bên người, nhưng toàn bộ cơ thể lại tỏa ra một luồng năng lượng vô hình, không phải linh lực, mà là một sự tập trung tuyệt đối vào 'ý chí tồn tại' của vạn vật xung quanh. Hắn không chỉ lắng nghe, mà còn hòa mình vào từng viên gạch lát đường, từng cây cột gỗ của gian hàng, từng phiến lá xanh biếc trên cành cây cổ thụ đầu phố, từng giọt nước trong dòng suối Tinh Lộ đang chảy róc rách, và sâu thẳm hơn, là vào ý chí của chính mảnh đất Vô Tính Thành này.

Năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của Tần Mặc không chỉ dừng lại ở việc cảm nhận. Khi hắn tập trung đến cực điểm, nó trở thành một kênh dẫn, một sợi dây liên kết, cho phép hắn khuếch đại bản chất thuần khiết, sự bình yên vốn có và ý chí tự tại của Vô Tính Thành. Một "bản hòa ca ý chí" vô hình, không có âm thanh nhưng lại vang vọng sâu thẳm trong tâm hồn, bắt đầu lan tỏa. Nó không phải là một sự cưỡng ép, mà là một lời nhắc nhở dịu dàng, một sự củng cố từ bên trong.

Dần dần, những người dân đang đứng quanh Mộ Yên, những người có ánh mắt dao động và tâm hồn bị lung lay bởi những lời lẽ xảo quyệt, bắt đầu cảm nhận được điều gì đó. Như một làn gió mát lành thổi qua sa mạc khô hạn, bản hòa ca ý chí ấy nhẹ nhàng xoa dịu những nỗi bất an, gột rửa những hạt giống hoài nghi đang nảy mầm. Ánh mắt Lý Đại Ca từ từ trở nên kiên định hơn, nét cau mày trên khuôn mặt Lão Hà dần giãn ra, và những người phụ nữ đang chọn rau cũng ngừng thì thầm, thay vào đó là một sự bình tâm lạ thường.

Mộ Yên đang mỉm cười đắc thắng, khi nhìn thấy sự hoài nghi len lỏi trong mắt người dân, bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nụ cười của nàng đông cứng. Nàng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, không phải vì cái nắng giữa trưa, mà vì một cảm giác khó tả đang bủa vây. "Cái gì thế này?" nàng thầm nghĩ, ánh mắt hoảng loạn quét qua đám đông, rồi dừng lại ở Tần Mặc, người đang đứng bất động, nhắm mắt.

Khi Tần Mặc kết nối sâu sắc nhất với 'ý chí tồn tại' của Vô Tính Thành, hắn đột nhiên 'nghe' được một 'ý chí' lạc lõng, sắc lạnh, ẩn sâu trong Mộ Yên – một thứ không thuộc về nơi đây, một sự giả tạo được che giấu kỹ lưỡng. Và rồi, một mảnh ký ức chớp nhoáng, không phải của hắn, mà là của Mộ Yên, đột ngột hiện lên trong tâm trí hắn. Một vùng đất khô cằn, nóng bỏng dưới ánh trăng máu, những cồn cát mênh mông trải dài đến vô tận, nơi gió rít gào như những tiếng than khóc (Sa Mạc Huyết Nguyệt). Hắn cảm nhận được sự khắc nghiệt, sự hoang tàn và đầy rẫy sự chết chóc của nơi đó. Không khí khô nóng và ngột ngạt. Và rồi, một hình ảnh khác hiện lên: một quán trà nhỏ, đơn sơ nhưng ẩn chứa vẻ nguy hiểm, nơi những lời lẽ tàn nhẫn được trao đổi, nơi con người không tìm kiếm sự bình yên mà chỉ khao khát sức mạnh tuyệt vọng.

"Ý chí của Vô Tính Thành không thể bị bẻ cong!" Tần Mặc thì thầm trong lòng, lời nói không thành tiếng, nhưng lại mang theo một sức mạnh rung động. "Bình yên không phải là yếu đuối, mà là sự lựa chọn." Hắn cảm nhận một tiếng vọng từ ký ức chớp nhoáng kia, tiếng gió rít gào, tiếng cát lạo xạo, một khát khao sức mạnh tuyệt vọng đến nhức nhối. Đó chính là nguồn gốc của 'ý chí' thao túng này. Một nơi khắc nghiệt đã sản sinh ra một kẻ như Mộ Yên, một kẻ tin rằng sự bình yên là một sự yếu kém.

Mộ Yên lùi lại một bước, gương mặt nàng trắng bệch. Nàng cảm thấy như có hàng ngàn ánh mắt đang xuyên thấu qua lớp vỏ bọc tinh vi của mình, nhìn thẳng vào bản chất thật sự của nàng. 'Bản hòa ca ý chí' của Tần Mặc không chỉ trấn an người dân, mà còn đẩy lùi, thậm chí là làm lộ tẩy những ý đồ đen tối trong tâm trí Mộ Yên. Nàng cảm thấy một sức ép vô hình đè nặng lên mình, một sự phản kháng mạnh mẽ từ chính Vô Tính Thành mà nàng đang cố gắng thao túng.

Sự tự tin, vẻ xảo quyệt thường thấy trên khuôn mặt Mộ Yên đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn và sợ hãi. Nàng không còn vẻ duyên dáng, thanh lịch. Nàng loạng choạng lùi lại, ánh mắt tràn ngập nỗi kinh hoàng khi nhận ra kế hoạch của mình đã thất bại thảm hại, và bản thân đang bị lột trần trước 'ý chí' thuần khiết của nơi này. Cảm giác đó nhanh chóng tan biến, nhưng đủ để Tần Mặc nhận ra nguồn gốc khắc nghiệt của kẻ thù, và một sự cảnh giác cao độ dâng lên trong lòng hắn. Cuộc chiến này, hắn biết, không chỉ dừng lại ở một Mộ Yên.

***

Khi bản hòa ca ý chí của Tần Mặc lắng xuống, không khí trên Phố Chợ Sáng như vừa trải qua một trận mưa rào gột rửa. Sự bình yên trở lại, nhưng kèm theo một sự cảnh giác mới mẻ và một ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng lại vang lên, nhưng không còn sự bối rối. Những nụ cười nở trên môi người dân không còn nét lo lắng, thay vào đó là sự nhận thức rõ ràng về giá trị của những gì họ đang có. Mùi thức ăn, hoa quả, thảo mộc lại trở nên dễ chịu, thuần khiết, như thể Vô Tính Thành vừa tự mình thanh lọc.

"Ngươi... ngươi đang nói dối chúng ta!" Lý Đại Ca là người đầu tiên cất tiếng, giọng nói không còn sự bối rối mà thay vào đó là một sự phẫn nộ rõ ràng. Y bước tới, trừng mắt nhìn Mộ Yên, người đang đứng đó, mặt cắt không còn một giọt máu.

"Những lời lẽ đó... thật hiểm độc!" Lão Hà cũng lên tiếng, ánh mắt phúc hậu thường ngày giờ đây chứa đầy sự nghiêm nghị. Ông chỉ vào Mộ Yên, vẻ mặt đầy khinh bỉ. "Ngươi muốn gieo rắc sự bất an, muốn phá hoại bình yên của Vô Tính Thành chúng ta!"

Những người dân khác, từ những người phụ nữ chọn rau đến những tiểu thương bán vải, tất cả đều vây quanh Mộ Yên, ánh mắt họ tràn ngập sự tức giận và thất vọng. Ý chí thuần khiết của Vô Tính Thành, được Tần Mặc khuếch đại, đã khiến họ bừng tỉnh, nhận ra những lời Mộ Yên nói là giả dối và độc hại. Họ không còn hoài nghi, mà thay vào đó là một sự đoàn kết mạnh mẽ, một ý chí tập thể bảo vệ quê hương mình.

Bị vây quanh bởi những ánh mắt phẫn nộ và sự kiên định không lay chuyển, Mộ Yên không thể giữ được vỏ bọc thanh lịch hay vẻ tự tin xảo quyệt nữa. Toàn thân nàng run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm. Nàng biết mình đã bị lộ tẩy, và những lời lẽ thao túng của nàng đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi sức mạnh vô hình của Tần Mặc. Nàng không thể tin được rằng một thiếu niên không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, lại có thể đánh bại nàng chỉ bằng cách "lắng nghe ý chí".

"Các ngươi... các ngươi sẽ phải hối hận vì sự ngu muội của mình!" Mộ Yên hét lên một tiếng giận dữ xen lẫn sợ hãi, giọng nói chói tai và đầy oán hận. Nàng giơ tay, một viên châu ngọc nhỏ màu đen bỗng hiện ra trong lòng bàn tay. Ánh sáng đen lóe lên, và nàng kích hoạt pháp khí dịch chuyển tức thời. Trong chớp mắt, cơ thể nàng biến thành một bóng đen mờ ảo, xoắn lại như một cơn lốc nhỏ, rồi biến mất khỏi Phố Chợ Sáng, để lại một làn khói tà khí nhàn nhạt, mang theo mùi ẩm mốc và sự mục rữa.

Tần Mặc thở dài, sự mệt mỏi ập đến như một làn sóng sau khi hắn đã sử dụng năng lực của mình ở cường độ cao nhất. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định dõi theo hướng Mộ Yên biến mất, về phía cổng thành và xa hơn nữa. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một trận chiến đầu tiên trong cuộc chiến 'ý chí' khốc liệt hơn. Sa mạc... một nguồn gốc đầy khắc nghiệt. Kẻ thù không chỉ dùng sức mạnh vật chất, mà còn dùng sự xói mòn từ bên trong, gieo rắc những hạt giống độc hại vào tâm hồn con người.

Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài và đôi mắt trong veo, nhanh chóng tiến đến bên Tần Mặc. Nàng đặt tay lên vai hắn, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên một niềm tin tưởng và tự hào sâu sắc. "Mặc ca... huynh không sao chứ?" Giọng nàng nhẹ nhàng, ấm áp, xua đi phần nào sự mệt mỏi của Tần Mặc.

Lão Khang cũng chậm rãi bước tới, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía làn khói tà khí đang tan dần. Ông khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy suy tư. "Mặc nhi, con đã làm rất tốt. Con đã giúp họ tự mình nhận ra sự thật. Nhưng con đường phía trước... sẽ còn gian nan hơn nhiều."

Tần Mặc gật đầu. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạ Nguyệt, và lời nói đầy ý nghĩa của Lão Khang. Hắn biết, Mộ Yên chỉ là kẻ mở đường, một gián điệp tinh vi từ một thế lực lớn mạnh hơn. Lời đe dọa của nàng, làn khói tà khí để lại, và cả mảnh ký ức chớp nhoáng về Sa Mạc Huyết Nguyệt và Quán Trà Sa Mạc – tất cả đều là những tín hiệu cho thấy một cuộc chiến lâu dài và phức tạp đang chờ đợi. Hắn đã 'nghe' được sự khắc nghiệt của nơi đó, nơi mà 'ý chí' của vạn vật và con người bị bóp méo để phục vụ cho sự truy cầu vô độ.

Hắn phải học cách không chỉ 'nghe' và 'khuếch đại' ý chí, mà còn phải 'thanh lọc' và 'bảo vệ' chúng khỏi những sự thao túng tinh vi hơn nữa. Tần Mặc biết, đây chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn dài, còn nhiều cạm bẫy và thử thách. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn là người bảo vệ ý chí của Vô Tính Thành, và hắn sẽ làm mọi cách để 'ý chí tồn tại' chân thật của vạn vật và con người nơi đây được cất lên, mạnh mẽ và trong trẻo như vốn có, không bị bóp méo bởi bất kỳ khát vọng thăng tiên mù quáng nào. Cuộc chiến để bảo vệ không chỉ thể xác mà cả 'tinh thần' của quê hương mình, đã thực sự bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free