Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 41: Vô Tính Thành: Trở Ngại Không Thể Dung Thứ

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, phản chiếu ánh sáng rực rỡ lên mặt sông yên ả của Vô Tính Thành. Những con thuyền nhỏ neo đậu dọc Bến Tàu Hải Nguyệt, khẽ lắc lư theo từng gợn sóng nhỏ. Tiếng nước vỗ bờ đều đều, tiếng mái chèo khua nhẹ từ xa vọng lại, cùng với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người dân đang đi dạo bên bờ sông, tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Mùi nước, gỗ ẩm và hương thơm của những món ăn tối đang được chuẩn bị bay lãng đãng trong không khí. Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp lên, lung linh phản chiếu trên mặt nước, như những vì sao nhỏ lạc giữa dòng sông.

Tần Mặc bước ra khỏi xưởng rèn cũ, trên tay cầm thanh kiếm giờ đã sáng bóng và trầm ổn. Hắn không hề hay biết, Hạ Nguyệt, Lão Khang, và một vài người dân hiếu kỳ đã đứng chờ ở Bến Tàu Hải Nguyệt từ lâu. Họ đã cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ tỏa ra từ xưởng rèn, và biết rằng Tần Mặc lại một lần nữa làm điều phi thường.

Hạ Nguyệt là người đầu tiên chạy đến. Đôi mắt nàng mở to ngạc nhiên khi nhìn thấy thanh kiếm trong tay Tần Mặc. Nó không còn là một vật gỉ sét, vô tri, mà toát lên một vẻ uy nghi, cổ kính, nhưng lại rất đỗi trầm ổn. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và tình yêu thương. "Anh Mặc... anh đã làm gì vậy?" Giọng nàng thì thầm, như không muốn phá vỡ sự linh thiêng của khoảnh khắc.

Lão Khang chậm rãi bước tới, đôi mắt hiền từ của ông dừng lại trên thanh kiếm, rồi lại nhìn Tần Mặc đầy thấu hiểu. Ông khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm. "Tần Mặc, con đã giúp một 'vật' tìm lại được bản chất của mình. Đây là con đường mà Vô Tính Thành chúng ta vẫn luôn theo đuổi." Lão Khang không nói nhiều, nhưng mỗi lời của ông đều mang sức nặng của ngàn năm triết lý, của sự thấu hiểu sâu sắc về 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Ông biết rằng, việc Tần Mặc làm không chỉ là thuần hóa một thanh kiếm, mà là khẳng định một chân lý, một con đường khác biệt với sự truy cầu 'thăng tiên' mù quáng của thế giới bên ngoài.

Thợ Săn Trẻ, thân hình cường tráng, vẻ ngoài mạnh mẽ, cũng tiến lại gần, ánh mắt anh ta đầy vẻ thán phục khi nhìn vào lưỡi kiếm. "Thanh kiếm này... nó có vẻ khác hẳn. Không còn đáng sợ nữa, mà là một sự kiên cường lạ thường. Nó như đã trải qua bão tố, nhưng lại trở nên vững chãi hơn." Những lời nhận xét chân thật của anh ta đã chạm đến đúng bản chất của Cổ Kiếm Hồn lúc này.

Tần Mặc khẽ vuốt ve lưỡi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng ấm áp của nó. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, như một lời nhắc nhở về một ngày đã qua và một tương lai đang đến. "Mộ Yên chỉ là một khởi đầu. Cuộc chiến này... sẽ là cuộc chiến của ý chí." Giọng hắn trầm ấm, không cao ngạo, không hùng hồn, nhưng lại đầy kiên định và quyết tâm. Hắn biết, những thế lực bên ngoài không chỉ muốn xâm chiếm lãnh thổ, mà còn muốn bóp méo 'ý chí tồn tại' của vạn vật, biến chúng thành công cụ cho khát vọng thăng tiên vô độ của họ. Mộ Yên đã cố gắng gieo rắc sự hoài nghi vào ý chí của con người. Cổ Kiếm Hồn là một minh chứng cho thấy ngay cả 'vật' cũng có thể bị tha hóa.

Thanh kiếm trong tay hắn khẽ ngân nga một tiếng, như một lời cam kết thầm lặng, một sự đồng điệu với ý chí của chủ nhân mới. Nó không còn là một công cụ hủy diệt, mà là một bảo vật, một người bạn đồng hành. Tần Mặc cảm nhận được sự tin tưởng vững chắc từ cộng đồng xung quanh, từ ánh mắt của Hạ Nguyệt, từ cái gật đầu của Lão Khang, từ sự thán phục của Thợ Săn Trẻ. Họ đã đặt niềm tin vào hắn, và hắn sẽ không phụ lòng họ. Cuộc chiến để bảo vệ không chỉ thể xác mà cả 'tinh thần' của quê hương mình, để vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo một cách bóp méo bản chất, đã thực sự bắt đầu, và Tần Mặc, với thanh Cổ Kiếm Hồn trầm ổn trong tay, đã sẵn sàng đối mặt.

***

Cùng lúc đó, cách Vô Tính Thành hàng ngàn dặm về phía đông, tại đỉnh núi cao nhất của Thanh Vân Tông, Tháp Mật Đàm uy nghi sừng sững xuyên mây. Đêm đã khuya, nhưng bên trong tháp, ánh nến lung linh vẫn rọi sáng những gương mặt căng thẳng của các vị trưởng lão và cường giả đến từ nhiều tông môn khác nhau, đang tề tựu trong một cuộc họp mật. Không khí trong tháp nặng nề, mang theo sự uy nghiêm và tính toán lạnh lùng. Tiếng gió nhẹ lướt qua các mái ngói cong vút, vọng vào những khe cửa sổ hẹp, tạo nên một âm thanh rì rào mơ hồ. Thỉnh thoảng, tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký, hoặc tiếng bước chân nhẹ nhàng của một vài tu sĩ di chuyển, là những âm thanh hiếm hoi phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm. Mùi gỗ cổ thụ và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, hòa cùng không khí mát mẻ mang theo hơi sương từ đỉnh núi, càng làm tăng thêm vẻ bí mật và trang trọng của nơi đây.

Trên chiếc bàn ngọc lớn được đặt chính giữa phòng, những bản đồ Huyền Vực cổ xưa được trải rộng, chi chít những ký hiệu và đường nét phức tạp. Xen kẽ giữa chúng là những pháp khí truyền tin đang phát sáng yếu ớt, thỉnh thoảng lại nhấp nháy, hiển thị những tin tức khẩn cấp.

Trần Trưởng Lão, người đứng đầu cuộc họp, với mái tóc và bộ râu bạc phơ như tuyết, dáng vẻ uy nghi trong bộ đạo bào lụa, đang gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn ngọc. Ánh mắt sắc sảo của ông lướt qua từng gương mặt, dừng lại một chút trên pháp khí truyền âm vừa kết thúc báo cáo. "Mộ Yên đã thất bại... nhưng điều đáng lo ngại hơn là... cái cách nó thất bại." Giọng ông trầm thấp, mang theo một sự thất vọng sâu sắc nhưng cũng không kém phần quyết đoán. "Năng lực của đứa trẻ Tần Mặc đó đã vượt xa dự đoán của chúng ta. Hắn không chỉ 'nghe' được ý chí, mà còn có thể 'thanh tẩy' và 'định hướng' lại nó. Chuyện một Cổ Kiếm Hồn bị tha hóa lại có thể tìm lại bản chất dưới sự dẫn dắt của hắn... là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm."

Một tu sĩ trẻ, Lâm Phong, đứng khuất ở một góc phòng, đôi mắt tuấn tú của hắn tràn đầy sự nhiệt huyết và sùng bái dành cho các vị trưởng lão. Hắn siết chặt thanh kiếm trong tay, thầm nhủ: "Ta sẽ thành tiên!" và chỉ cảm thấy sự phẫn nộ trước bất kỳ ai cản trở con đường đó. Với hắn, năng lực của Tần Mặc chỉ là một dạng tà thuật, một sự báng bổ.

Ngay lập tức, Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, mái tóc đỏ sẫm rũ rượi, đôi mắt nhỏ hẹp nhưng ánh lên sát khí, gằn giọng. Hắn mặc một bộ giáp trụ đen thô kệch, nhuốm màu máu khô, và luôn vác một thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo. "Một tên phàm nhân lại có thể 'thanh tẩy' ý chí của một Cổ Kiếm Hồn? Thật nực cười!" Hắn cười khẩy, tiếng cười khàn đặc, man rợ vang vọng trong tháp. "Hắn chỉ là một con kiến mà thôi! Cần gì phải bàn bạc nhiều? Cứ phái cường giả đến, nghiền nát Vô Tính Thành đó thành bình địa, tất cả 'ý chí' hay 'bản chất' gì đó sẽ tan biến như khói sương!"

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao, tay cầm chiếc quạt ngọc, trầm ngâm quan sát. Hắn không bác bỏ lời của Huyết Đao Khách một cách trực tiếp, mà nhẹ nhàng lắc đầu. "Huyết Đao Khách, sự tàn bạo đôi khi không phải là giải pháp tốt nhất. Năng lực của Tần Mặc không phải là linh lực hay pháp thuật thông thường. Hắn chạm đến bản nguyên của 'ý chí tồn tại'. Đây là điều chúng ta chưa từng gặp, cũng chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch cổ nào. Nếu đơn thuần dùng vũ lực mà không hiểu rõ bản chất, rất có thể sẽ tạo ra phản ứng ngược, hoặc thậm chí... thức tỉnh những 'ý chí' còn đang ngủ yên trong Huyền Vực này." Giọng hắn trầm bổng, mang theo sự phân tích sắc bén, nhưng cũng ẩn chứa một chút băn khoăn. Hắn vẫn tin vào sức mạnh, nhưng Tần Mặc là một ẩn số. "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" – lời này luôn vang vọng trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh, nhưng hắn bắt đầu tự hỏi, liệu "sức mạnh" có phải chỉ là linh lực thuần túy hay không.

Trần Trưởng Lão khẽ hắng giọng, thu hút sự chú ý trở lại. Ánh mắt sắc lạnh của ông quét qua Mộ Dung Tĩnh và Huyết Đao Khách, rồi dừng lại trên tấm bản đồ Huyền Vực, đặc biệt là khu vực được đánh dấu là Vô Tính Thành. "Dù là tà thuật hay dị năng, Vô Tính Thành và 'hiện tượng Tần Mặc' này đang trở thành một trở ngại không thể dung thứ cho con đường khôi phục cân bằng của Huyền Vực." Ông nhấn mạnh từng lời, âm vang sự kiên định không lay chuyển. "Sự mất cân bằng của Huyền Vực đã đến hồi cực điểm. Nếu chúng ta không hành động, không dẫn dắt vạn vật trở lại con đường thăng tiên chân chính, toàn bộ thế giới này sẽ sụp đổ. Cái gọi là 'bình yên dung dị' mà Vô Tính Thành đang theo đuổi chính là căn bệnh đang ăn mòn ý chí của vạn vật. Chúng ta không thể để tư tưởng đó lây lan."

Một tu sĩ cấp cao khác, một lão già gầy gò với đôi mắt tinh anh, lo lắng hỏi: "Vậy... chúng ta sẽ làm gì? Liệu có cần thêm cường giả để nghiên cứu năng lực của hắn, tìm ra điểm yếu?"

Huyết Đao Khách đập mạnh nắm đấm xuống bàn, tạo ra một tiếng động lớn khiến cả Tháp Mật Đàm rung lên nhè nhẹ. "Không cần do dự nữa! Nghiên cứu cái gì? Kẻ yếu không có quyền tồn tại! Đã đến lúc dùng sức mạnh để loại bỏ cái gai trong mắt này. Một tối hậu thư, và sau đó..." Hắn làm một cử chỉ chém xuống bằng bàn tay to lớn, ánh mắt đầy sát khí. "Nếu chúng không chịu 'thức tỉnh', chúng ta sẽ 'thức tỉnh' chúng bằng lưỡi đao của ta!"

Lâm Phong nuốt nước bọt, cảm nhận luồng sát khí cuồn cuộn từ Huyết Đao Khách. Hắn thấy lòng mình rạo rực, khao khát được tham gia vào cuộc chiến chính nghĩa này.

Trần Trưởng Lão nhắm mắt lại trong giây lát, rồi mở ra, ánh mắt như hai tia sáng xuyên thấu màn đêm. "Vô Tính Thành phải được 'thức tỉnh' hoặc bị xóa sổ." Ông lặp lại, nhưng với một sự lạnh lùng và tàn nhẫn hơn cả Huyết Đao Khách. "Chuẩn bị đi, lần này, chúng ta sẽ không để bất kỳ 'ý chí' nào cản đường. Các ngươi, mang theo lệnh bài của tông môn, gửi tối hậu thư đến Vô Tính Thành. Cho chúng ba ngày để suy nghĩ. Sau ba ngày, nếu chúng không giao nộp Tần Mặc và chấp nhận 'khai linh', toàn bộ Vô Tính Thành sẽ phải gánh chịu hậu quả."

Trần Trưởng Lão đứng dậy, dáng vẻ uy nghi của ông bao trùm cả căn phòng. "Tần Mặc, với năng lực quỷ dị của hắn, đã thách thức nền tảng của con đường thăng tiên, đã bóp méo khát vọng của vạn vật. Hắn là một mối họa. Để khôi phục cân bằng cho Huyền Vực, để vạn vật có thể tiến hóa và thăng tiên, chúng ta phải loại bỏ mối họa này. Đây không phải là một cuộc chiến của riêng một tông môn, mà là của toàn bộ tu sĩ giới. Sức mạnh sẽ là tiếng nói cuối cùng."

Những tu sĩ khác đồng loạt đứng dậy, cúi đầu tuân lệnh. Mộ Dung Tĩnh khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn một chút hoài nghi khó gọi tên, nhưng không thể chống lại quyết định chung. Huyết Đao Khách nở một nụ cười man rợ, lưỡi đại đao trên vai hắn dường như cũng đang khát máu.

Đêm đã về khuya, sương mù càng dày đặc bao phủ đỉnh Thanh Vân Tông. Từ Tháp Mật Đàm, một làn sóng áp lực vô hình lan tỏa ra xung quanh, báo hiệu một cơn bão sắp sửa ập đến, một cơn bão không chỉ mang theo bạo lực mà còn là sự va chạm của hai triết lý sống đối lập, hai con đường định mệnh cho vạn vật Huyền Vực. Tần Mặc, ở một nơi xa xôi, vẫn chưa hay biết rằng mình đã trở thành mục tiêu tối thượng, một trở ngại không thể dung thứ trong mắt toàn bộ tu sĩ giới. Cuộc chiến của ý chí, giờ đây, không còn chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà sắp sửa bùng nổ thành một cuộc chiến sinh tử.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free