Vạn vật không lên tiên - Chương 356: Bảo Vệ Sự Thức Tỉnh: Lưỡi Kiếm, Ý Chí và Cuộc Tấn Công Của Kẻ Sợ Hãi
Trong Tàng Khí Các, nơi linh khí ngưng tụ đến mức hóa thành sương khói mờ ảo, Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt khép hờ, toàn thân ngưng đọng như một pho tượng đá. Hắn không nói thêm lời nào, bởi lẽ, những gì cần nói đã được thốt ra, những hạt mầm triết lý đã được gieo xuống mảnh đất tâm hồn cằn cỗi nhưng đầy tiềm năng của Cổ Kiếm Hồn. Giờ đây, hắn chỉ còn duy trì kết nối mỏng manh nhưng kiên định, lắng nghe từng dao động nhỏ nhất trong ý chí tồn tại của thanh kiếm cổ.
Cổ Kiếm Hồn, sau màn phô diễn sức mạnh và những lời lẽ thấu triệt của Tần Mặc, đã chìm vào một trạng thái hỗn loạn sâu sắc. Luồng kiếm ý xung quanh nó không còn cuồng bạo như trước, nhưng cũng chẳng yên bình. Thay vào đó, nó là một dòng chảy xoáy ngầm của trăm ngàn suy tư, trăm ngàn ký ức và trăm ngàn nỗi sợ hãi. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé dữ dội ấy: khát vọng được “thăng cấp” đến vô thượng, đến mức quên đi bản chất kiếm, để rồi trở thành một sự tồn tại vô tri, một khái niệm trừu tượng của sức mạnh; và đối lập với nó là nỗi sợ hãi về sự hữu hạn, về sự lãng quên, về việc không còn được là chính mình, nhưng giờ đây lại được soi rọi bởi một con đường khác – con đường của “cân bằng bản chất”, của sự vĩ đại đích thực đến từ mục đích và sự gắn kết.
Hắn thấu hiểu sâu sắc nỗi đau của Cổ Kiếm Hồn. Trong Kỷ Nguyên Hiền Giả này, biết bao binh khí, biết bao tồn tại đã bị mê hoặc bởi lời hứa hẹn về sự “thăng tiên”, về việc thoát ly khỏi giới hạn của bản thân để đạt đến một cảnh giới siêu việt. Nhưng cái giá của sự “thăng cấp” đó là gì? Là đánh mất bản chất, là trở thành một thứ không phải chính mình, là chìm đắm trong nỗi cô độc vô tận của sức mạnh không mục đích. Tần Mặc, bằng “ý chí tồn tại” của mình, đã chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi bị lãng quên của Cổ Kiếm Hồn, nhưng cũng đồng thời chỉ ra rằng, sự lãng quên khủng khiếp nhất không phải là biến mất, mà là tồn tại mà không biết mình là ai, mình vì cái gì.
“Ngươi không cần phải trở thành hư vô để vĩ đại,” Tần Mặc thầm nhủ, ý niệm này xuyên qua kết nối tinh thần của hắn, len lỏi vào từng ngóc ngách của Cổ Kiếm Hồn. “Một thanh kiếm vĩ đại là khi nó biết mục đích của mình, biết bảo vệ, biết được chủ nhân của nó là ai. Sự sắc bén của ngươi không chỉ là để chém phá, mà còn là để định hình, để giữ gìn. Mục đích ấy, sự gắn kết ấy, mới là cội nguồn của sự vĩnh cửu thực sự.”
Những lời lẽ ấy, không cần thốt ra thành tiếng, lại vang vọng trong tâm thức Cổ Kiếm Hồn như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Luồng linh khí kiếm quanh nó lúc này không còn cuồng loạn mà bắt đầu hình thành những dòng xoáy mạnh mẽ hơn, tập trung hơn, như một dòng sông đang tìm lại dòng chảy đích thực của mình. Từ trung tâm của Tàng Khí Các, nơi Cổ Kiếm Hồn được cất giữ, một luồng ánh sáng yếu ớt bắt đầu tỏa ra, không phải thứ ánh sáng chói lòa, hủy diệt như khi nó phô diễn sức mạnh, mà là một thứ ánh sáng tĩnh lặng, ấm áp, như thể một linh hồn đang dần tìm thấy sự bình yên.
Tô Lam đứng bên cạnh, ánh mắt phượng sắc bén quét ngang khắp Tàng Khí Các. Nàng có thể không nghe được “ý chí tồn tại” như Tần Mặc, nhưng nàng lại là một kiếm khách, một người cả đời gắn bó với kiếm. Nàng cảm nhận được sự dao động mãnh liệt của linh khí kiếm, cảm nhận được sự chuyển hóa khó lường trong Cổ Kiếm Hồn. Nàng thấy Tần Mặc, với vẻ mặt bình tĩnh đến khó tin, dường như đang hòa mình vào một cuộc chiến vô hình.
“Hắn đang làm gì vậy… Kiếm Hồn có vẻ khác lạ…” Tô Lam khẽ thì thầm, lời nói tự nhiên thoát ra khỏi miệng, mang theo một chút băn khoăn và lo lắng. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh hủy diệt của Cổ Kiếm Hồn, và giờ đây, sự tĩnh lặng bất thường này lại khiến nàng càng thêm cảnh giác. Nàng tin Tần Mặc, nhưng bản năng của một kiếm khách luôn nhắc nhở nàng về sự nguy hiểm tiềm tàng. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng, như một phần kéo dài của ý chí, khẽ rung lên, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó chớp nhẹ, tai khẽ giật giật, nó cảm nhận được sự dao động không chỉ từ Cổ Kiếm Hồn mà còn từ môi trường xung quanh. Mùi của linh khí, mùi của sự căng thẳng và một cái gì đó khác, một cái gì đó đang đến gần, một thứ mùi đe dọa. Nó đã quen với việc bảo vệ Tần Mặc, và mọi giác quan của nó đều được mài giũa để nhận biết nguy hiểm. Nó ngẩng đầu lên, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, hướng về phía cửa Tàng Khí Các.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài, rung chuyển cả mặt đất, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm Vạn Kiếm Thành và Tàng Khí Các. Tiếng nổ ấy không chỉ là âm thanh vật lý, mà còn là một làn sóng linh lực cuồng bạo, mang theo ý chí tấn công không hề che giấu. Cả Tàng Khí Các rung lên bần bật, bụi đá từ trần nhà rơi lả tả.
Tô Lam giật mình, ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh. Nàng biết, khoảnh khắc bình yên này đã kết thúc.
***
Tiếng nổ vang vọng khắp Vạn Kiếm Thành, xé toạc không khí vốn đã tràn ngập mùi than cháy và kim loại nung đỏ. Ngay sau đó là những tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm, và tiếng pháp thuật bùng nổ liên hồi. Bầu trời Vạn Kiếm Thành, vốn đang trong xanh, bỗng chốc bị bao phủ bởi những luồng linh quang rực rỡ và khói bụi cuồn cuộn.
Một đội quân tu sĩ hùng hậu của Kỷ Nguyên Hiền Giả, dẫn đầu bởi Trần Trưởng Lão uy nghi, đã xông thẳng vào Vạn Kiếm Thành. Chúng không hề che giấu mục đích của mình, lao thẳng về phía Tàng Khí Các như những mũi tên được bắn ra từ cung nỏ. Trần Trưởng Lão, với mái tóc bạc phơ được buộc gọn gàng bằng một dải lụa vàng, và đôi mắt sắc bén như chim ưng, đứng trên một đỉnh tháp đổ nát, giọng nói vang vọng khắp thành như sấm sét: “Kẻ ngoại lai kia! Ngươi đang phá hoại ý chí thăng cấp của Cổ Kiếm Hồn! Dừng tay ngay, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”
Hắn chỉ thẳng tay về phía Tàng Khí Các, nơi luồng ánh sáng yếu ớt của Cổ Kiếm Hồn vẫn đang tỏa ra. Trong mắt Trần Trưởng Lão và các tu sĩ khác, luồng sáng đó không phải là sự thức tỉnh, mà là dấu hiệu của sự suy yếu, của sự tha hóa bản chất bởi triết lý dị đoan của Tần Mặc. Đối với họ, Cổ Kiếm Hồn đang bị Tần Mặc “hạ cấp”, bị kéo lùi khỏi con đường “thăng tiên” mà nó xứng đáng được đi.
Ngay lập tức, hàng chục tu sĩ cấp cao, mặc đạo bào tinh xảo và ánh mắt tràn đầy sự cuồng tín, đồng loạt tung ra pháp quyết. Những chùm linh lực đủ màu sắc, những ảo ảnh binh khí, những phù chú cổ xưa bay lượn trên không trung, lao thẳng vào Tàng Khí Các như một cơn bão táp.
Tô Lam, với thanh Vô Danh Kiếm đã rút ra khỏi vỏ, đứng chắn ngay trước lối vào Tàng Khí Các. Nàng không hề nao núng trước sức ép kinh hoàng của hàng trăm tu sĩ. Gương mặt thanh tú của nàng lúc này không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là sự kiên định sắt đá, đôi mắt phượng rực cháy một ngọn lửa bất khuất. Nàng biết Tần Mặc đang ở giai đoạn then chốt của việc cảm hóa Cổ Kiếm Hồn, và nàng sẽ không để bất cứ ai làm gián đoạn quá trình đó, kể cả phải hy sinh tính mạng.
“Bước qua ta trước đã!” Giọng nói của Tô Lam vang lên, lạnh lùng và dứt khoát, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến những kẻ đang xông tới phải chùn bước một khoảnh khắc.
Không đợi bọn chúng phản ứng, Tô Lam đã tung kiếm. Kiếm khí sắc bén như băng tuyết, mang theo hàn ý thấu xương, quét ngang qua không trung. Đó không chỉ là một đòn tấn công thông thường, mà là sự hội tụ của ý chí kiếm đạo của nàng, một sự bảo vệ tuyệt đối dành cho Tần Mặc. Kiếm quang chói lòa xé tan những luồng pháp thuật đầu tiên, chặn đứng đợt tấn công ào ạt của các tu sĩ. Một số kẻ xông lên quá nhanh bị kiếm khí chém bay, máu tươi văng tung tóe, nhưng chúng vẫn không hề nao núng, tiếp tục lao vào như thiêu thân.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, đã đứng dậy từ lúc nào. Bộ lông đen nhánh của nó giờ đây như tỏa ra ánh bạc dưới ánh sáng chói lòa của pháp thuật, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa thiêu đốt. Nó gầm lên một tiếng uy dũng, vang vọng khắp chiến trường, rồi lao thẳng vào đám tu sĩ đang vây quanh Tàng Khí Các. Thân hình khổng lồ của nó như một bức tường thành vững chắc, móng vuốt sắc nhọn và hàm răng sắc lẹm xé toạc lớp phòng ngự của kẻ địch. Nó không dùng pháp thuật, không dùng linh lực, chỉ thuần túy bằng sức mạnh thể chất và bản năng săn mồi, tạo ra một hàng rào bảo vệ vững chắc xung quanh Tàng Khí Các, không cho bất kỳ ai tiếp cận gần Tần Mặc.
Trong lúc hỗn loạn, giữa tiếng binh khí va chạm chát chúa, tiếng pháp thuật bùng nổ đinh tai nhức óc, và tiếng gầm gừ hung tợn của Hắc Phong, Tần Mặc vẫn nhắm mắt, duy trì kết nối với Cổ Kiếm Hồn. Hắn dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi chiến trường xung quanh, toàn bộ tâm trí hắn tập trung vào ý chí đang giằng xé bên trong thanh kiếm cổ. Làn da hắn hơi tái đi vì tập trung quá độ, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản.
Lâm Phong, một thanh niên tuấn tú với khí chất hăng hái, đang chiến đấu bên cạnh Trần Trưởng Lão. Hắn là một trong những tu sĩ trẻ đầy nhiệt huyết, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng khốc liệt này, trong lòng hắn bỗng dâng lên một sự bối rối. Hắn được dạy rằng mọi vật đều nên khao khát “thăng cấp”, và Tần Mặc đang ngăn cản điều đó. Nhưng liệu việc dùng vũ lực, thậm chí là máu đổ, để ép buộc một “vật” phải “thăng cấp” có phải là con đường đúng đắn? Hắn nhìn Tô Lam, người đang chiến đấu hết mình để bảo vệ Tần Mặc, và Hắc Phong, con sói không ngừng gầm gừ bảo vệ chủ nhân. Sự kiên định của họ, cùng với ánh sáng tĩnh lặng phát ra từ Tàng Khí Các, bắt đầu gieo mầm nghi vấn trong tâm trí hắn.
“Trưởng Lão,” Lâm Phong khẽ gọi, giọng nói bị át bởi tiếng động chiến trường, “liệu đây có phải là cách đúng đắn không?”
Trần Trưởng Lão không quay đầu lại. Hắn đang tập trung nhìn về phía Tần Mặc, vẻ mặt đầy căm phẫn. “Kẻ yếu không có quyền tồn tại!” Trần Trưởng Lão gầm lên, lời nói mang đầy sự tàn nhẫn của Kỷ Nguyên Hiền Giả. “Tên ngoại lai kia đang gieo rắc sự yếu hèn, sự nghi ngờ vào tâm trí Cổ Kiếm Hồn! Hắn đang ngăn cản n�� đạt đến cảnh giới tối thượng! Chúng ta phải ngăn chặn hắn, bằng mọi giá!”
Lời nói của Trần Trưởng Lão như một mệnh lệnh, xua tan mọi nghi ngờ còn sót lại trong lòng các tu sĩ. Chúng càng điên cuồng hơn, dồn ép Tô Lam và Hắc Phong. Cuộc chiến bên ngoài Tàng Khí Các càng trở nên khốc liệt, nhuốm màu máu và linh lực tan chảy.
***
Bên trong Tàng Khí Các, dù Tần Mặc vẫn giữ đôi mắt nhắm nghiền, nhưng tâm trí hắn lại đang cảm nhận rõ ràng từng dao động của thế giới bên ngoài. Tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, và cả tiếng la hét của các tu sĩ—tất cả dội vào ý thức của hắn, không phải qua thính giác thông thường, mà qua sự rung động của “ý chí tồn tại” đang lan tỏa khắp Vạn Kiếm Thành.
Và quan trọng hơn, hắn cảm nhận được sự giằng xé của Cổ Kiếm Hồn càng trở nên dữ dội hơn bởi sự hỗn loạn bên ngoài. Luồng linh khí kiếm quanh nó không còn tĩnh lặng như trước. Nó bắt đầu dao động mạnh, một lần nữa có xu hướng trở nên cuồng bạo, như thể bị kích động bởi sự tấn công bên ngoài. Đó là một sự phản ứng bản năng của một linh hồn kiếm đã từng trải qua vô số trận chiến, đã từng khao khát sức mạnh hủy diệt.
Tuy nhiên, lần này, điều khác biệt đã xảy ra. Thay vì quay về với khát khao hủy diệt thuần túy, Tần Mặc cảm nhận được một tia “phẫn nộ” và “mong muốn được bảo vệ” từ Cổ Kiếm Hồn. Nó không muốn bị thao túng bởi những kẻ bên ngoài, không muốn bị ép buộc phải trở thành một thứ gì đó mà nó không còn muốn nữa. Và quan trọng hơn, nó không muốn Tần Mặc, người đã cho nó một con đường khác, bị tổn hại.
Sự “phẫn nộ” này không phải là sự giận dữ vô tri, mà là một sự phản kháng có ý thức. Nó không còn chỉ là khát vọng “thăng cấp” đơn thuần, mà là sự bảo vệ cho một “ý chí tồn tại” đang dần được định hình lại. Cổ Kiếm Hồn đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự lựa chọn: trở lại con đường cũ của sự hủy diệt vô tri, hay chấp nhận con đường mới, con đường của sự cân bằng và mục đích, dù nó còn mơ hồ và đầy thách thức.
“Đừng để tiếng ồn bên ngoài làm mờ đi bản chất của ngươi, Cổ Kiếm Hồn,” Tần Mặc truyền ý chí vào tâm thức của thanh kiếm cổ, giọng nói không vang vọng mà thẩm thấu, như dòng nước len lỏi qua khe đá. “Ngươi là thanh kiếm, và mục đích của ngươi không phải là hủy diệt vô tri, mà là bảo vệ những gì ngươi trân trọng. Những kẻ này không hiểu điều đó. Chúng chỉ thấy sức mạnh, mà không thấy ý nghĩa. Ngươi đã từng bị lừa dối bởi những lời hứa hão huyền về sự tối thượng, giờ đây, đừng để chúng kéo ngươi trở lại.”
Hắn tập trung cao độ, dùng toàn bộ “ý chí tồn tại” của mình để trấn định Cổ Kiếm Hồn. Hắn không chống lại sự phẫn nộ của nó, mà dẫn dắt nó, định hướng nó. Hắn giúp Cổ Kiếm Hồn hiểu rằng sự phẫn nộ này, nếu được kiểm soát, nếu được dẫn dắt bởi một mục đích cao cả, sẽ trở thành một sức mạnh còn vĩ đại hơn cả sự hủy diệt.
Dưới áp lực của cuộc tấn công bên ngoài, và sự dẫn dắt của Tần Mặc, Cổ Kiếm Hồn bắt đầu phát ra một luồng linh khí kiếm khác lạ. Luồng linh khí này không còn là sự cuồng bạo xé nát không gian, mà là một sự sắc bén kiên định, như một lưỡi dao được tôi luyện ngàn lần trong lửa và nước. Nó không còn là ánh sáng của sự hủy diệt, mà là ánh sáng của sự quyết tâm, của một ý chí đã tìm thấy mục đích mới.
Bên ngoài Tàng Khí Các, Tô Lam bị đẩy lùi. Nàng đã chiến đấu kiên cường, nhưng số lượng tu sĩ quá đông, và pháp thuật của chúng quá mạnh. Một nhóm tu sĩ cấp cao đã vượt qua phòng tuyến của nàng, lao thẳng vào bên trong Tàng Khí Các. Trần Trưởng Lão, với ánh mắt rực lửa cuồng tín, dẫn đầu nhóm này, nhắm thẳng vào Tần Mặc.
“Kẻ dị đoan!” Trần Trưởng Lão gầm lên, một chưởng ấn bằng linh lực màu vàng kim rực rỡ được tung ra, mang theo sức mạnh kinh hoàng, trực tiếp nhắm vào Tần Mặc, người vẫn đang nhắm mắt thiền định. “Hãy biến mất khỏi thế giới này, cùng với thứ triết lý yếu hèn của ngươi!”
Tô Lam cố gắng đứng dậy, nhưng nàng đã bị thương, Vô Danh Kiếm trong tay nàng rung lên bần bật. Hắc Phong cũng bị vây hãm bởi hàng chục tu sĩ khác, không thể thoát ra để bảo vệ chủ nhân. Khoảnh khắc ấy, Tần Mặc dường như không còn bất kỳ sự bảo vệ nào.
***
Chưởng ấn vàng kim của Trần Trưởng Lão mang theo sức mạnh đủ để san phẳng một ngọn núi nhỏ, lao thẳng về phía Tần Mặc. Khoảng cách chỉ còn gang tấc, và tưởng chừng như Tần Mặc sẽ bị nghiền nát bởi luồng linh lực cuồng bạo ấy.
Nhưng ngay khi chưởng ấn sắp chạm tới Tần Mặc, một lực đẩy vô hình bùng nổ từ trung tâm Tàng Khí Các. Đó không phải là một đòn tấn công hữu hình, không có tiếng nổ lớn hay ánh sáng chói lòa, mà là một làn sóng ý chí thuần túy, một sự “phản kháng” mạnh mẽ, không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng lại mang sức mạnh kinh hoàng. Làn sóng ý chí ấy va chạm với chưởng ấn của Trần Trưởng Lão, không phải để phá hủy, mà là để đẩy lùi, để xua tan. Chưởng ấn vàng kim bỗng chốc mất đi sức mạnh, bị đẩy ngược trở lại, tan biến giữa không trung như bong bóng xà phòng.
Không chỉ chưởng ấn, mà cả Trần Trưởng Lão và những tu sĩ đang xông vào Tàng Khí Các cũng bị làn sóng vô hình ấy cuốn phăng. Chúng bị hất văng ra xa, va đập vào những giá treo vũ khí, những bức tường đá kiên cố, tạo ra những tiếng động lớn. Không ai bị thương nặng, nhưng tất cả đều bị choáng váng, hoàn toàn mất phương hướng và hoảng loạn.
“Không thể nào…” Trần Trưởng Lão lồm cồm bò dậy, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía Tần Mặc. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. “Nó… nó đang tự phản kháng lại chúng ta! Kẻ ngoại lai kia, ngươi đã làm gì nó?!”
Hắn không thể tin được rằng Cổ Kiếm Hồn, một linh hồn kiếm từng khao khát “thăng cấp” mãnh liệt, lại có thể tự mình phản kháng lại những người đang cố gắng “giúp đỡ” nó. Trong đầu hắn, Tần Mặc chỉ là một kẻ đang “làm suy yếu vật tính”, “phá hoại ý chí thăng cấp” của Cổ Kiếm Hồn. Nhưng hành động vừa rồi của thanh kiếm cổ lại hoàn toàn đi ngược lại với những gì hắn đã tin tưởng.
Cùng lúc đó, Thạch Trụ Phân Thân, từ một góc khuất trong Tàng Khí Các, nơi nó vẫn nằm im lìm như một khối đá vô tri, khẽ rung lên. Một ánh sáng cổ xưa, màu vàng đất, không quá chói lọi nhưng lại mang theo một sự trầm ổn và vững chãi đến lạ thường, bao trùm lấy Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn. Ánh sáng này không phải là để tấn công hay phòng ngự, mà là để tạo ra một không gian tạm thời an toàn, một kết giới của sự bình yên giữa cơn hỗn loạn. Trong khoảnh khắc ấy, mọi tiếng ồn, mọi sự rung động của chiến trường bên ngoài dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối bao quanh Tần Mặc và thanh kiếm.
Các tu sĩ bị đẩy ra xa, kinh ngạc nhìn về phía Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn, không hiểu điều gì đang diễn ra. Sự hoảng loạn bắt đầu lan rộng trong hàng ngũ của chúng.
Trong không gian tĩnh lặng được tạo ra bởi Thạch Trụ Phân Thân, Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây ánh lên một vẻ mệt mỏi, nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. Hắn quay đầu nhìn về phía Tô Lam, người đang thở dốc, tay vẫn nắm chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt nàng đầy vẻ lo lắng nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối.
“Tần Mặc…” Tô Lam khẽ gọi, giọng nàng khàn đi vì chiến đấu. Nàng không hiểu Tần Mặc đã làm gì, nhưng nàng biết hắn đã thành công.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, rồi ánh mắt hắn hướng về phía Cổ Kiếm Hồn. Luồng linh khí kiếm từ thanh kiếm cổ giờ đây đã hoàn toàn ổn định. Không còn sự cuồng bạo, không còn sự giằng xé hỗn loạn. Thay vào đó, là một sự sắc bén đầy ý chí, một sự trầm tĩnh chứa đựng sức mạnh, một vẻ đẹp cổ xưa nhưng lại mang theo một sự sống động hoàn toàn mới. Nó không phải là một thanh kiếm vô tri, cũng không phải là một thần binh tối thượng xa vời. Nó là chính nó, một thanh kiếm đã tìm lại được bản chất và mục đích của mình.
Cơn gió mạnh vẫn thổi qua Vạn Kiếm Thành, mang theo mùi máu tanh, mùi khét của pháp thuật, và mùi đất ẩm. Những tu sĩ của Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn còn đang hỗn loạn, không dám xông lên. Trần Trưởng Lão nhìn Tần Mặc, rồi nhìn thanh kiếm cổ, nỗi sợ hãi và căm phẫn đan xen trong ánh mắt hắn. Hắn không biết Tần Mặc đã làm gì, nhưng hắn biết rằng, sự thay đổi này là một mối đe dọa lớn hơn bất kỳ sự hủy diệt nào.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc hiểu rằng, con đường của hắn còn rất dài, và những kẻ mù quáng bởi khát vọng “thăng tiên” sẽ không bao giờ dễ dàng chấp nhận chân lý của sự cân bằng. Nhưng hắn cũng biết, hắn không còn đơn độc. Bên cạnh hắn có Tô Lam kiên định, Hắc Phong trung thành, và giờ đây, Cổ Kiếm Hồn đã tìm thấy con đường của riêng mình, và cả sự ủng hộ thầm lặng của những trí tuệ cổ xưa như Thạch Trụ Phân Thân.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.