Vạn vật không lên tiên - Chương 355: Vinh Quang Hủy Diệt và Nỗi Cô Độc Của Kiếm Hồn
Sự giằng xé trong Cổ Kiếm Hồn không hề lắng dịu sau những lời nói của Tần Mặc, mà như một cơn biển dậy sóng ngầm, ủ mình trong sâu thẳm trước khi bùng phát dữ dội. Thanh kiếm cổ trong tủ kính im lìm một khắc, rồi bỗng nhiên run rẩy kịch liệt, không phải là sự yếu ớt, mà là sự phản kháng tột cùng, một sự từ chối phũ phàng trước cái viễn cảnh "hư vô" mà Tần Mặc đã vẽ ra. Tiếng ngân rung của nó không còn là sự hoang mang, mà là một tiếng gầm gừ uy hiếp, đầy thách thức.
Tàng Khí Các, vốn dĩ chìm trong sự tĩnh lặng và trang nghiêm của kim loại và linh khí cổ xưa, giờ đây rung chuyển bần bật như một con quái vật bị đánh thức. Những phiến đá lát sàn nứt toác, trần nhà rắc bụi, và vô số binh khí khác đang an vị trên giá, trong tủ kính, đồng loạt phát ra tiếng kêu rên rỉ. Có những thanh kiếm cổ xưa như Cổ Kiếm Hồn, linh khí mạnh mẽ nhưng ý chí đã bị mài mòn, run rẩy cúi đầu như thể đang quỳ phục trước một vị vương giả. Lại có những thanh đoản kiếm, chiến phủ mới hơn, chứa đựng ý chí chiến đấu cuồng nhiệt, lại đồng loạt ngân vang, như đang đáp lời hiệu triệu của một kẻ thống lĩnh tối cao, cộng hưởng với uy áp không thể tả của Cổ Kiếm Hồn. Tiếng kim loại va chạm lanh canh, tiếng binh khí rít chói tai, cùng với tiếng gió rít qua các khe hở của Tàng Khí Các, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự cuồng nộ và nỗi sợ hãi.
Từ trong thanh kiếm cổ, một luồng kiếm khí chói lòa bùng nổ, không phải là ánh sáng đơn thuần, mà là một dòng chảy ký ức, một chuỗi hình ảnh sống động được chiếu rọi thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Đó là những ảo ảnh về vinh quang đã qua, về những trận chiến vang dội mà Cổ Kiếm Hồn đã từng tham gia. Hắn thấy kiếm quang rực rỡ xé toạc màn đêm, chém đứt xiềng xích của ma quỷ, phá tan đội hình hùng mạnh của kẻ thù. Hắn thấy nó cùng với chủ nhân của mình, những kiếm khách lỗi lạc, những chiến thần bất bại, đứng trên đỉnh núi cao, kiếm chỉ thiên hạ, dưới chân là ngàn vạn thi thể. Kiếm quang của nó có thể chém bay tinh tú, cắt đứt dải ngân hà, uy lực đến mức khiến người ta phải khiếp sợ. Mỗi hình ảnh là một tuyên ngôn về sức mạnh, về sự bất diệt, về khát vọng tột cùng muốn trở thành "thần binh vô thượng", không còn bị ràng buộc bởi phàm trần, không còn là công cụ cho bất kỳ ai, kể cả chủ nhân.
“Đây là con đường của ta! Con đường của sự tối thượng! Ngươi sao có thể hiểu được khát vọng được vượt lên số phận, vượt lên mọi ràng buộc của một thanh kiếm?” Tiếng vọng ý chí của Cổ Kiếm Hồn hùng hồn vang dội trong tâm trí Tần Mặc, không còn yếu ớt, mà mạnh mẽ, kiêu hãnh đến tận cùng. Nó phô bày tất cả vinh quang, tất cả những gì nó đã từng đạt được, như một lời đáp trả đanh thép cho cái gọi là "hư vô" mà Tần Mặc đã nhắc đến. "Ta đã từng là niềm kiêu hãnh của vạn kiếm, là biểu tượng của sự bất khả chiến bại! Ta đã từng là nỗi khiếp sợ của cửu thiên thập địa! Ngươi nói ta sẽ trở thành hư vô? Không! Ta sẽ vượt lên tất cả, trở thành tồn tại vĩnh cửu, không cần đến bất kỳ sự gắn kết nào!"
Tần Mặc đứng yên, thân hình không hề lay chuyển dù luồng kiếm khí cuồng bạo vẫn không ngừng va đập vào hắn. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm như vực thẳm, thấu cảm mọi thứ mà Cổ Kiếm Hồn đang phô bày. Hắn không chỉ nhìn thấy những hình ảnh vinh quang đó, mà còn cảm nhận được cả niềm kiêu hãnh cháy bỏng, nỗi khát khao tột cùng được vươn tới đỉnh cao mà nó đang ôm ấp. Nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ hào nhoáng ấy, Tần Mặc còn cảm nhận được một nỗi đau, một sự trống rỗng mà Cổ Kiếm Hồn cố gắng che giấu. Vinh quang này... nhưng ẩn chứa nỗi cô đơn tột cùng. Hắn hiểu rằng, khát vọng "thăng cấp" đến mức thoát ly bản chất, để trở thành một tồn tại "tối thượng" không còn mục đích, chính là con đường dẫn đến sự cô độc khủng khiếp nhất, một sự cô độc không thể san sẻ, không thể thấu hiểu. Nó giống như một vị vua không có thần dân, một vị thần không có tín ngưỡng, một lưỡi kiếm không có ai để chém.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, nàng phải gắng gượng lắm mới giữ được thăng bằng dưới áp lực kinh khủng của Cổ Kiếm Hồn. Sắc mặt nàng trắng bệch, đôi mắt phượng mở lớn nhìn những ảo ảnh vinh quang đang lướt qua trong không khí. Nàng là một kiếm khách, nàng hiểu được khát vọng của một thanh kiếm, và nàng cũng cảm nhận được sự vĩ đại của Cổ Kiếm Hồn qua những hình ảnh đó. Đây không chỉ là một binh khí, đây là một truyền thuyết sống động, một biểu tượng của sức mạnh. Thế nhưng, nàng cũng cảm nhận được sự bình tĩnh đến đáng sợ của Tần Mặc. Hắn không hề bị lay động, không hề tỏ ra sợ hãi, mà chỉ tĩnh lặng thấu hiểu, như thể hắn đang đọc một cuốn sách ngàn năm tuổi. Hắc Phong nằm phục dưới chân Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào thanh kiếm đang phát sáng. Nó gầm gừ nhẹ, như một lời cảnh báo, nhưng cũng không hề có ý định rút lui, trung thành bảo vệ chủ nhân. Sự uy hiếp từ Cổ Kiếm Hồn là có thật, đủ để nghiền nát một tu sĩ bình thường, nhưng Tần Mặc vẫn đứng vững, kiên định như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba bão táp. Hắn đang chuẩn bị cho lời phản biện của mình, một lời phản biện không dùng vũ lực, mà bằng chính sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của vạn vật.
***
Sau màn phô diễn vinh quang dữ dội, Tàng Khí Các vẫn còn rung chuyển nhẹ, và vô số binh khí khác vẫn đang ngân vang hoặc rên rỉ dưới dư uy của Cổ Kiếm Hồn. Tuy nhiên, luồng kiếm khí cuồng bạo đã bắt đầu lắng xuống, như một cơn bão vừa càn quét qua, để lại sự hỗn loạn nhưng cũng mở ra một khoảng lặng đầy căng thẳng. Cổ Kiếm Hồn, dường như đã trút bỏ được gánh nặng của niềm kiêu hãnh và nỗi giận dữ, giờ đây chỉ còn lại một sự im lặng đầy thách thức, chờ đợi lời đáp trả từ Tần Mặc.
Tần Mặc không dùng sức mạnh để đối kháng, cũng không hề lên tiếng. Hắn chỉ nhẹ nhàng truyền đạt ý niệm của mình, một dòng tư tưởng tĩnh lặng nhưng kiên cố, như dòng nước chảy qua đá, từ từ mài mòn những góc cạnh sắc bén nhất. Hắn không phủ nhận vinh quang của Cổ Kiếm Hồn, không bác bỏ những thành tựu mà nó đã đạt được. Ngược lại, hắn thừa nhận chúng, nhưng lại xoáy sâu vào cái giá phải trả cho con đường "tối thượng" mà nó đang theo đuổi.
“Ngươi tìm kiếm sự tối thượng, nhưng ngươi có nghĩ đến sự cô độc mà nó mang lại không?” Ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí Cổ Kiếm Hồn, không mang theo áp lực hay sự ép buộc, mà là một câu hỏi trực tiếp, sắc bén như chính lưỡi kiếm của nó. “Một thanh kiếm không có chủ, không có mục đích, chỉ còn lại sự sắc bén vô nghĩa. Ngươi đã đạt đến đỉnh cao của uy lực, chém phá vạn vật, nhưng sau đó thì sao? Khi không còn gì để chém, không còn ai để bảo vệ, không còn một ý chí nào để đồng hành, ngươi sẽ làm gì với sức mạnh vô biên ấy? Ngươi sẽ trở thành ai?”
Những lời này, không đánh vào lòng kiêu hãnh của Cổ Kiếm Hồn, mà lại xuyên thẳng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của nó – nỗi sợ về sự vô nghĩa, về một sự tồn tại trống rỗng. Tần Mặc tiếp tục, dẫn dắt Cổ Kiếm Hồn đi sâu hơn vào cái gọi là "tối cô độc". “Một thanh kiếm được rèn ra để phục vụ, để chiến đấu, để bảo vệ. Sức mạnh của nó được định hình bởi mục đích và sự gắn kết với người sử dụng. Ngươi đã từng là bạn đồng hành của những anh hùng, là hiện thân cho ý chí bất khuất của họ. Đó là vinh quang thật sự, là sự bất diệt không thể phai mờ, bởi vì nó đã trở thành một phần của lịch sử, của truyền thuyết, của những câu chuyện được lưu truyền. Nhưng nếu ngươi thoát ly hoàn toàn khỏi bản chất đó, nếu ngươi chỉ tồn tại vì chính ngươi, thì ngươi có còn là ‘kiếm’ nữa không?”
Hình ảnh những kiếm quang và ký ức vinh quang mà Cổ Kiếm Hồn vừa phô diễn bắt đầu chập chờn, yếu ớt hơn, như những đốm lửa sắp tàn trước cơn gió lạnh. Luồng linh khí quanh thanh kiếm trong tủ kính lúc mạnh lúc yếu, không còn sự cuồng loạn như ban đầu, mà là sự dao động của một tâm hồn đang bị lay động mãnh liệt.
“Sức mạnh thực sự của ngươi, không phải là việc ‘thoát ly’ bản chất, mà là việc thực hiện bản chất đó một cách vĩ đại nhất, cùng với một ý chí khác để tạo nên một huyền thoại, một mục đích lớn hơn,” Tần Mặc kiên định truyền ý niệm. “Sự tối thượng mà ngươi tìm kiếm, nếu không có mục đích, không có sự gắn kết, thì chỉ là một gông xiềng giam cầm chính ngươi trong nỗi cô độc vô tận. Ngươi sẽ không được ai biết đến, không được ai ghi nhớ, chỉ là một tồn tại mạnh mẽ nhưng vô danh, một bóng ma vĩnh viễn lang thang trong hư vô của chính mình. Liệu đó có phải là cái kết mà ngươi mong muốn, Cổ Kiếm Hồn? Một thanh kiếm chỉ tồn tại vì sức mạnh, nhưng không có câu chuyện, không có ý nghĩa, thì khác gì một tảng đá vô tri, dù có thể chém đứt núi sông?”
Nỗi sợ hãi mơ hồ dần hiện rõ trong ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Nó không còn là sự giận dữ hay kiêu hãnh, mà là một sự trống rỗng đột ngột tràn ngập, một sự nhận thức đau đớn về cái viễn cảnh mà Tần Mặc vừa vẽ ra. Luồng linh khí xung quanh thanh kiếm đột ngột thu lại, không còn phóng ra ngoài nữa. Tàng Khí Các chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa và tiếng kim loại va chạm rất khẽ. Cổ Kiếm Hồn đang suy ngẫm, đang vật lộn với những khái niệm hoàn toàn đối lập với tất cả những gì nó đã tin tưởng trong hàng ngàn năm. Nó không còn phản kháng, mà đang chìm sâu vào chính nội tâm của mình, một nội tâm giờ đây đầy rẫy sự băn khoăn và hoang mang.
Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm bên hông, khuôn mặt nàng vẫn còn tái nhợt nhưng ánh mắt đã thay đổi. Nàng không còn nhìn Tần Mặc với sự lo lắng đơn thuần, mà là sự kinh ngạc và một chút ngưỡng mộ. Hắn không dùng sức mạnh, không dùng bạo lực, chỉ bằng những lời nói, bằng sự thấu hiểu sâu sắc, đã khiến một linh hồn kiếm mạnh mẽ và kiêu hãnh như Cổ Kiếm Hồn phải chấn động đến tận gốc rễ. Nàng bắt đầu hiểu rõ hơn về triết lý của Tần Mặc, về cái giá của sự "thăng cấp" và giá trị thật sự của "cân bằng bản chất". Hắc Phong cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nó ngưng gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó chớp nhẹ, như thể cũng đang cố gắng thấu hiểu những gì đang diễn ra trong cuộc chiến ý chí vô hình này.
***
Trong khi cuộc chiến tư tưởng căng thẳng giữa Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn đang diễn ra bên trong Tàng Khí Các, tại một góc khuất ít ai để ý, cách đó không xa, một khối đá nhỏ nằm im lìm giữa những tảng đá cổ kính khác của Vạn Kiếm Thành. Đó là một viên đá bình thường đến mức không ai sẽ chú ý đến nó, không có vẻ ngoài kỳ lạ, cũng không phát ra chút linh khí nào. Những cơn gió mạnh của Kỷ Nguyên Hiền Giả lùa qua, mang theo tiếng rít và mùi sắt nồng nặc từ lò rèn vọng lại, nhưng khối đá vẫn tĩnh lặng, như một phần vĩnh cửu của cảnh vật.
Thế nhưng, khi luồng ý chí cuồng bạo của Cổ Kiếm Hồn bùng nổ rồi lại dần lắng xuống dưới những lời lẽ của Tần Mặc, khối đá nhỏ ấy khẽ rung lên. Không ai nhìn thấy, không ai cảm nhận được bằng giác quan thông thường, nhưng đó là một sự rung động từ bên trong, một phản ứng tinh tế đối với sự dao động mãnh liệt của "ý chí tồn tại" đang diễn ra. Khối đá ấy chính là Thạch Trụ Phân Thân, một phân thân của Thạch Trụ vĩ đại, biểu tượng của sự tĩnh lặng và trí tuệ cổ xưa. Nó không có mắt để nhìn, nhưng lại có một cách "cảm nhận" sâu sắc hơn bất kỳ sinh linh nào. Nó cảm nhận được sự bùng nổ của khát vọng, sự giằng xé của nỗi sợ hãi, và cả sự kiên định của một ý chí đang cố gắng kéo vạn vật trở về với bản chất.
Trong khoảnh khắc ấy, Thạch Trụ Phân Thân không biến đổi hình dạng thành người tí hon như đôi khi nó vẫn làm. Nó chỉ nằm đó, tĩnh lặng và uyên bác, như một minh chứng cổ xưa cho những lời Tần Mặc đang nói. Một cảm giác tĩnh lặng, uyên bác truyền ra từ khối đá nhỏ, không phải là lời nói, mà là một sự khẳng định vô hình, một tiếng vọng của chân lý được tích lũy qua hàng vạn năm. Nó như muốn nói rằng, đã có biết bao nhiêu "vật" như Cổ Kiếm Hồn, đã từng truy cầu sự "tối thượng", đã từng khao khát thoát ly bản chất, nhưng cuối cùng tất cả đều trở về với cát bụi, hoặc chìm vào nỗi cô độc vô tận. Chỉ có sự cân bằng, sự thấu hiểu và phát huy bản chất của chính mình, mới là con đường dẫn đến sự vĩnh cửu thực sự, một sự vĩ đại không cần phải vay mượn từ bất kỳ đâu.
Sự xuất hiện của Thạch Trụ Phân Thân là một lời nhắc nhở rằng thế giới này có nhiều "vật" đã và đang chứng kiến những thăng trầm của Huyền Vực, những biến cố từ Kỷ Nguyên Hiền Giả cho đến tận bây giờ. Chúng im lặng quan sát, chúng ghi nhớ, và đôi khi, chúng sẽ can thiệp một cách tinh tế, định hướng dòng chảy của số phận mà không ai hay biết. Sự hiện diện của nó, dù vô hình đối với Tô Lam và Hắc Phong, lại là một sự củng cố thầm lặng cho Tần Mặc, rằng con đường hắn đang đi, con đường của "cân bằng bản chất", không phải là một con đường cô độc. Có những trí tuệ cổ xưa, những tồn tại thâm sâu đang thấu hiểu và ủng hộ hắn.
Cơn gió mạnh vẫn thổi, mang theo mùi đất ẩm sau những phiến đá, mùi than cháy từ xa, và cả mùi ozone còn vương lại từ luồng kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn. Thạch Trụ Phân Thân vẫn nằm đó, một khối đá nhỏ bé, nhưng ẩn chứa một sự trầm mặc và một trí tuệ vượt thời gian. Nó lặng lẽ "quan sát" về phía Tàng Khí Các, như thể đang chờ đợi xem Cổ Kiếm Hồn sẽ lựa chọn con đường nào: tiếp tục chìm đắm trong khát vọng "tối thượng" cô độc, hay chấp nhận nỗi sợ hãi về hư vô để tìm về bản chất, tìm về một sự vĩ đại đích thực, có mục đích và có sự gắn kết.
Trong Tàng Khí Các, Tần Mặc nhìn thanh kiếm cổ, không còn nói thêm lời nào. Hắn đã gieo những hạt mầm suy nghĩ, đã chỉ ra con đường và cả cái giá phải trả. Giờ đây, quyết định nằm trong tay Cổ Kiếm Hồn. Linh hồn kiếm đã từng khao khát thoát ly bản chất để vươn tới vĩnh cửu, giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự lựa chọn mới, một con đường mà nó chưa bao giờ dám nghĩ tới, con đường trở về với chính mình, rèn luyện bản chất kiếm đến tận cùng để đạt được sự vĩ đại thực sự. Một cuộc chiến nội tâm lớn hơn, sâu sắc hơn, mới chỉ thực sự bắt đầu trong linh hồn Cổ Kiếm Hồn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.