Vạn vật không lên tiên - Chương 357: Bản Nguyên Thanh Tịnh: Kiếm Hồn Thức Tỉnh Giữa Khát Vọng và Nỗi Sợ
Trong làn ánh sáng cổ xưa màu vàng đất, một không gian tĩnh lặng lạ thường được dệt nên giữa Tàng Khí Các hỗn loạn. Ánh sáng ấy không chói lòa, mà dịu dàng ôm lấy Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn, tách biệt họ khỏi thế giới bên ngoài, nơi tiếng gầm gừ của Hắc Phong và sự căm phẫn của Trần Trưởng Lão vẫn còn vương vấn. Bên trong kết giới vi diệu ấy, Tần Mặc không hề vội vã. Hắn từ từ hít thở, điều hòa tâm khí, cảm nhận từng luồng rung động trong không gian, cảm nhận sự giằng xé kịch liệt đang diễn ra trong chính Cổ Kiếm Hồn.
Kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, sau khoảnh khắc phản kháng mãnh liệt đẩy lùi tu sĩ, giờ đây không còn cuồng bạo phóng ra ngoài, mà co rút lại, xoáy sâu vào bên trong, tựa như một cơn bão đang gầm gừ trong tâm bão. Những luồng linh khí kiếm trong suốt, sắc lạnh, xoắn xuýt vào nhau, khi thì bùng lên ánh đỏ rực như máu, khi lại chìm vào sắc xám tro của hoài nghi. Đó là sự giằng xé giữa bản năng nguyên thủy của một thanh kiếm – khao khát được mài giũa, được sắc bén, được vươn tới cực hạn của sự hủy diệt để chứng tỏ giá trị – và những lời của Tần Mặc đã gieo vào nó, về một sức mạnh chân thật hơn, một mục đích tồn tại không cần phải chối bỏ bản nguyên. Nó khao khát sự thăng hoa, nhưng lại sợ hãi sự vô tri mà con đường “tối thượng” có thể mang lại. Nó muốn là một thần binh, nhưng lại không muốn trở thành một công cụ vô tri, bị tước đi ý chí.
Tần Mặc vươn bàn tay thon dài của mình ra, không chạm vào thanh kiếm cổ đang lơ lửng, mà chỉ để nó lơ lửng trong không khí, cách Cổ Kiếm Hồn một tấc. Từ đầu ngón tay hắn, một luồng ý niệm ôn hòa, vững chãi chảy tràn, không phải là sức mạnh vật chất, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, một lời mời gọi đến từ tận cùng tâm hồn. Hắn lắng nghe tiếng gầm gừ trong tâm hồn kiếm, tiếng than khóc của một ý chí đã lạc lối giữa những khát vọng và giáo điều.
“Ngươi nói khao khát tối thượng là vô tri,” Tần Mặc cất giọng, âm sắc trầm thấp như tiếng vọng từ vách núi cổ xưa, nhưng lại mang theo sự rõ ràng đến kinh ngạc, “vậy chân lý của một thanh kiếm là gì? Không phải là vô tri, mà là sự sắc bén để bảo vệ, sự kiên định để phụng sự. Ngươi đã quên bản nguyên của mình rồi sao, Cổ Kiếm Hồn?”
Những lời này như những luồng gió lốc thổi vào cơn bão nội tại của Cổ Kiếm Hồn. Kiếm khí quanh nó rung lên dữ dội hơn, sắc đỏ bùng lên như muốn nuốt chửng mọi thứ. Tần Mặc cảm nhận được sự phẫn nộ, sự sợ hãi, và cả nỗi tuyệt vọng sâu thẳm. Ý chí tồn tại của Cổ Kiếm Hồn giờ đây không còn là những mảnh vỡ hỗn loạn, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, trực tiếp đổ vào tâm trí Tần Mặc, mang theo những lời lẽ không thành tiếng nhưng rõ ràng đến tê tái.
*“Vô tri… là an toàn… Sắc bén… là hủy diệt… Ta sợ… mất đi… chính mình… Sợ hãi sự lựa chọn… sợ hãi sự biến mất… Thăng cấp… là con đường duy nhất… để tồn tại vĩnh hằng… để không còn cảm nhận… đau đớn… mất mát… Sắc bén đến cực hạn… ta sẽ không còn là ta… mà là một công cụ… Nhưng nếu không sắc bén… ta sẽ bị lãng quên… bị chôn vùi… như bao binh khí vô dụng khác…”*
Cổ Kiếm Hồn đang vật lộn với những di sản của quá khứ, những ký ức về vinh quang và những nỗi sợ hãi về sự lụi tàn. Nó đã chứng kiến quá nhiều sinh linh, quá nhiều binh khí, vì khao khát thăng tiên mà đánh mất bản thân, trở thành những thực thể méo mó, lạnh lẽo. Nhưng nó cũng chứng kiến quá nhiều kẻ yếu bị chà đạp, bị lãng quên. Con đường “thăng cấp” cực đoan mang đến sức mạnh, nhưng cũng tước đi cảm xúc, ý chí. Con đường bản nguyên thì bình yên, nhưng lại ẩn chứa nguy cơ bị hủy diệt. Nó không biết phải chọn lựa ra sao.
Tần Mặc không rút tay về, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng giữa phong ba. Hắn hiểu nỗi sợ hãi ấy, nỗi sợ hãi của mọi vật chất khi đứng trước ngưỡng cửa của sự biến đổi, của sự lựa chọn. "Mất đi bản chất không phải là vô tri, Cổ Kiếm Hồn," hắn nhẹ giọng, nhưng mỗi từ đều như được khắc vào linh hồn kiếm, "mà là sự biến dạng. Sức mạnh chân thật không đến từ việc chối bỏ mình, mà từ việc hiểu rõ mình, và kiên định với nó. Ngươi có thể chọn trở thành một thanh kiếm tối thượng, không phải bằng cách quên mình, mà bằng cách trở thành chính mình một cách hoàn mỹ nhất."
Hắn nhắm mắt lại, truyền thêm ý niệm. *“Ngươi khao khát sự sắc bén, ta thấy. Ngươi khao khát sự bảo vệ, ta hiểu. Ngươi khao khát sự tồn tại vĩnh hằng, ta cảm nhận. Nhưng sự vĩnh hằng không nằm ở việc biến thành một thực thể siêu việt không cảm xúc. Nó nằm ở việc ý chí của ngươi, bản chất của ngươi, được khắc sâu vào dòng chảy của thời gian, được nhớ đến không phải vì sức mạnh hủy diệt, mà vì sự kiên định, vì mục đích cao cả. Ngươi là kiếm, ý chí của ngươi là sắc bén. Sắc bén để chém tan cái ác, sắc bén để bảo vệ cái thiện, sắc bén để duy trì trật tự. Đó mới là chân lý của ngươi. Ngươi không cần phải trở thành một thần linh vô cảm để đạt được điều đó. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, trọn vẹn và thuần khiết.”*
Kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn bắt đầu dao động mạnh mẽ, không còn là sự giằng xé hỗn loạn, mà là một nhịp điệu mới, như dòng sông đang tìm lại dòng chảy của mình. Ánh đỏ máu dần tan biến, nhường chỗ cho sắc trắng bạc tinh khiết. Thanh kiếm cổ không còn phát ra uy áp đáng sợ, mà thay vào đó là một sự rung động nhẹ nhàng, như đang lắng nghe, đang suy ngẫm. Tần Mặc biết, hắn đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm nhất trong linh hồn của Cổ Kiếm Hồn, một sự thật mà nó đã chôn giấu dưới lớp vỏ bọc của khát vọng thăng thiên. Hắn giữ vững sự tập trung, tâm trí hoàn toàn hòa mình vào ý chí của thanh kiếm, dẫn dắt nó qua mê cung của những nỗi sợ hãi và tham vọng, hướng về ánh sáng của bản nguyên thanh tịnh.
***
Bên ngoài kết giới ánh sáng vàng đất, không khí vẫn căng như dây đàn, nhưng sự hỗn loạn ban nãy đã lắng xuống một cách gượng gạo. Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ rối bời và đạo bào lụa nhăn nhúm, đứng sững sờ, ánh mắt vừa căm phẫn vừa bối rối. Hắn không thể hiểu được chuyện gì đang diễn ra bên trong lớp ánh sáng kỳ lạ đó. Kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, ban nãy còn hung hãn như mãnh thú sắp xé toạc mọi thứ, giờ đây lại trở nên trầm lắng đến khó tin. Hắn không còn cảm nhận được sự uy hiếp, nhưng cũng không còn cảm nhận được cái khao khát “thăng cấp” mãnh liệt mà hắn từng quen thuộc.
“Hắn đang làm gì? Hắn đang phá hủy Cổ Kiếm Hồn!” Trần Trưởng Lão nghiến răng, giọng nói khàn đặc vì uất ức. Hắn vung tay chỉ thẳng vào kết giới, nơi Tần Mặc vẫn đang đứng bất động. “Chẳng lẽ hắn muốn nó trở nên vô dụng sao? Đây là tội tày trời! Hắn đang tước đoạt cơ hội ‘thăng cấp’ của một linh vật quý giá! Hắn đang đi ngược lại thiên đạo, đi ngược lại dòng chảy của Huyền Vực!”
Lâm Phong, tên tu sĩ trẻ tuổi tuấn tú, vẫn còn bối rối và kinh ngạc. Hắn nhìn chằm chằm vào kết giới, rồi lại nhìn sang Trần Trưởng Lão. “Nhưng… kiếm khí của nó đã thay đổi, thưa Trưởng lão. Nó không còn hung bạo như trước… Nó… nó có vẻ bình yên hơn…” Giọng hắn đầy sự hoài nghi, pha chút tò mò. Sự thay đổi quá đột ngột, quá khó tin, khiến niềm tin sắt đá vào con đường “thăng cấp” của hắn bắt đầu lung lay. Hắn không hiểu tại sao một linh hồn kiếm lại có thể từ bỏ khát vọng đỉnh cao của mình, hoặc ít nhất, không thể hiểu tại sao Tần Mặc lại có thể khiến nó làm như vậy.
Tô Lam đứng chắn trước Hắc Phong, Vô Danh Kiếm vẫn trong tay, mũi kiếm chỉ xuống đất, nhưng ánh mắt nàng sắc lạnh như lưỡi dao, quét qua từng tu sĩ của Kỷ Nguyên Hiền Giả đang xôn xao. Nàng đã kiệt sức, nhưng ý chí lại kiên cường hơn bao giờ hết. Nàng đã chứng kiến sự biến chuyển của Cổ Kiếm Hồn, đã cảm nhận được luồng ý chí phản kháng mạnh mẽ ban nãy, và nàng tin vào Tần Mặc. Nàng biết, Tần Mặc không phá hủy, hắn chỉ giúp vạn vật tìm lại chính mình.
“Trưởng lão nên tự hỏi, ‘vô dụng’ trong mắt các người có phải là ‘thuận theo bản chất’ trong mắt vạn vật không?” Tô Lam đáp trả, giọng nói thanh thoát nhưng đầy cương nghị. Nàng không còn vẻ bối rối hay nghi ngờ như ban đầu khi theo Tần Mặc. Mỗi trải nghiệm, mỗi sự kiện mà nàng chứng kiến đã củng cố niềm tin của nàng vào triết lý cân bằng. “Cổ Kiếm Hồn đang tìm kiếm con đường của chính nó, không phải con đường các ngươi áp đặt. Các người sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi việc một linh hồn kiếm không còn đi theo con đường mà các người cho là đúng đắn, phải không?”
Lời nói của Tô Lam như một nhát kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tâm trí của Trần Trưởng Lão và các tu sĩ. Họ chùn lại, ánh mắt né tránh. Đúng vậy, họ sợ. Họ sợ rằng nếu Cổ Kiếm Hồn từ bỏ con đường “thăng cấp”, thì điều đó sẽ là một tiền lệ đáng sợ, một sự thách thức trực diện đối với toàn bộ hệ thống tín ngưỡng và quyền lực của họ. Sức mạnh của họ dựa trên việc khai thác và định hướng “vật tính” của vạn vật, ép buộc chúng phải vươn lên, phải “thăng tiên”. Nếu vạn vật có thể tự do lựa chọn, nếu chúng có thể tìm thấy sự cân bằng mà không cần đến sự can thiệp của họ, thì vai trò của các tu sĩ, của Kỷ Nguyên Hiền Giả, sẽ bị lung lay đến tận gốc rễ.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực long lên sát khí. Tiếng gầm của nó không phải là tiếng gầm của một con thú đơn thuần, mà là lời cảnh cáo, là sự bảo vệ bản năng đối với chủ nhân của nó. Luồng kiếm khí từ thanh Vô Danh Kiếm trong tay Tô Lam cũng khẽ rung động, như hòa cùng ý chí của chủ nhân, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Trần Trưởng Lão siết chặt bàn tay đã run rẩy vì tức giận. Hắn nhìn chăm chú vào kết giới ánh sáng vàng đất, nơi Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn đang chìm trong sự tương tác huyền diệu. Sự bất lực dâng trào trong lòng hắn. Hắn không thể tấn công, vì luồng phản kháng ban nãy đã khiến hắn kinh hồn bạt vía. Hắn không thể hiểu, vì Tần Mặc đang dùng một thứ sức mạnh vô hình, vượt ngoài tầm hiểu biết của hắn. Hắn chỉ có thể đứng đó, quan sát, và cảm nhận sự sụp đổ của những niềm tin đã được xây dựng hàng ngàn năm.
Thạch Trụ Phân Thân, vẫn lặng lẽ đứng đó, không nhúc nhích. Ánh sáng vàng đất từ nó vẫn bao trùm lấy Tần Mặc, không mạnh mẽ, không chói lòa, nhưng kiên định và vững chãi. Nó không tham gia vào cuộc đối thoại hay đối đầu, nhưng sự hiện diện của nó đã là một lời tuyên bố. Một lời tuyên bố rằng có những trí tuệ cổ xưa, những bản nguyên vĩnh hằng, đang quan sát, đang bảo vệ, và đang chờ đợi sự thức tỉnh của một chân lý đã bị lãng quên.
Các tu sĩ khác bắt đầu xì xào bàn tán. Sự sợ hãi và căm phẫn dần nhường chỗ cho sự bối rối và hoài nghi. Liệu Trần Trưởng Lão có đúng? Hay có một con đường khác mà họ chưa từng biết đến? Liệu cái gọi là “thăng cấp” mà họ theo đuổi bấy lâu nay có phải là mục đích cuối cùng của vạn vật? Những câu hỏi này bắt đầu gặm nhấm niềm tin của họ, gieo mầm cho sự thay đổi trong tương lai.
***
Trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối được tạo ra bởi Thạch Trụ Phân Thân, luồng kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, sau một hồi giằng xé kịch liệt, cuối cùng cũng hoàn toàn lắng xuống. Không còn ánh đỏ rực của phẫn nộ, không còn sắc xám tro của hoài nghi. Thay vào đó, nó trở nên trong suốt như pha lê, tinh khiết như sương sớm, vững chãi như một khối băng vĩnh cửu. Nó không còn phát ra ánh sáng chói lòa hay uy áp đáng sợ như một thần binh muốn xé toạc không gian, mà chỉ là một sự hiện diện mạnh mẽ, kiên định, toát ra một thứ linh khí thanh tịnh và cổ xưa.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây ánh lên vẻ nhẹ nhõm, một nụ cười mỉm hiện trên khóe môi. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đã tìm thấy con đường của chính mình. Nó không chọn vô tri, cũng không chọn hủy diệt. Nó chọn là chính nó, một thanh kiếm, với ý chí sắc bén để bảo vệ, để phụng sự, để duy trì sự cân bằng.
Từ Cổ Kiếm Hồn, một luồng ý chí tồn tại rõ ràng và bình yên hơn bao giờ hết chảy tràn vào tâm trí Tần Mặc. Nó không còn là những mảnh vỡ hỗn loạn, mà là một dòng chảy suôn sẻ, tràn đầy sự thấu hiểu và biết ơn.
*“Bản nguyên… không cần thoát ly… chỉ cần… kiên định… Ta là kiếm… sắc bén để tồn tại… để bảo vệ… không phải để vô tri… không phải để hủy diệt chính mình… Cảm ơn… Tần Mặc…”*
Luồng ý chí ấy không còn vương vấn nỗi sợ hãi hay tham lam, chỉ còn lại sự thanh tịnh và một quyết tâm kiên định đến tận cùng. Cổ Kiếm Hồn đã thực sự thức tỉnh. Nó không trở thành một thần binh tối thượng theo cách mà thế giới tu sĩ mong muốn, nhưng nó đã trở thành một thanh kiếm tối thượng theo cách mà chính nó muốn: một thanh kiếm trung thành với bản chất của mình, mạnh mẽ trong sự cân bằng, và kiên định với mục đích tồn tại.
Tần Mặc nhẹ nhàng hạ tay xuống, như chạm vào luồng ý chí thanh tịnh đang bao quanh Cổ Kiếm Hồn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi, một sự chuyển hóa từ bên trong, sâu sắc hơn bất kỳ sự nâng cấp linh lực hay phẩm cấp nào. Sự thay đổi này không mang lại sức mạnh hủy diệt tức thì, nhưng nó mang lại một nền tảng vững chắc, một tiềm năng vô hạn để Cổ Kiếm Hồn phát triển theo con đường chân chính của mình.
Đúng lúc đó, ánh sáng vàng đất từ Thạch Trụ Phân Thân bắt đầu mờ dần, rồi hoàn toàn biến mất. Khối đá nhỏ lại trở về vẻ ngoài vô tri, tĩnh lặng như ban đầu, như thể chưa từng can thiệp vào bất cứ điều gì. Nhưng Tần Mặc biết, sự hỗ trợ thầm lặng của nó là vô giá. Nó không chỉ tạo ra không gian an toàn, mà còn truyền tải một phần ý niệm cổ xưa về sự cân bằng, về bản nguyên, giúp Cổ Kiếm Hồn tìm thấy ánh sáng trong màn đêm hoang mang.
Tiếng gầm gừ của Hắc Phong bên ngoài chợt biến thành một tiếng hú dài, không phải tiếng hú của chiến đấu, mà là tiếng hú của sự giải thoát, của sự nhận biết. Tô Lam đứng lặng người, chứng kiến sự biến đổi của Cổ Kiếm Hồn. Nàng đã từng nghĩ rằng “thăng cấp” là con đường duy nhất cho vạn vật, nhưng giờ đây, nàng đã thấy một con đường khác, một con đường mà Tần Mặc đã kiên trì chỉ ra. Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc đầy sự thán phục và tin tưởng tuyệt đối.
Bên ngoài kết giới, Trần Trưởng Lão và các tu sĩ đồng loạt lùi lại một bước, khuôn mặt tái mét vì kinh hãi. Họ cảm nhận được sự thay đổi của Cổ Kiếm Hồn. Không còn cái uy áp hỗn loạn, mà thay vào đó là một thứ năng lượng thanh tịnh, nhưng lại mạnh mẽ đến khó tả, như một ngọn núi sừng sững, không lay chuyển. Sự thay đổi này nằm ngoài mọi khái niệm, mọi lý thuyết mà họ từng học được về việc “khai linh” và “thăng cấp” cho vạn vật.
“Không thể nào…” Trần Trưởng Lão lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, hoàn toàn mất đi vẻ uy nghi. “Kiếm hồn… nó đã… thay đổi rồi! Hắn… hắn đã làm gì nó?” Hắn không dám tin vào mắt mình. Niềm tin hàng ngàn năm của Kỷ Nguyên Hiền Giả, của toàn bộ Huyền Vực, đang bị thách thức một cách trực diện nhất.
Tần Mặc bước ra khỏi không gian tĩnh lặng, Cổ Kiếm Hồn lơ lửng theo sau hắn, tỏa ra linh khí thanh tịnh. Hắn đối mặt với Trần Trưởng Lão, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm, không một chút sợ hãi. “Ta chỉ giúp nó tìm lại chính mình, Trưởng lão,” hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang sức nặng của ngàn cân. “Ta giúp nó nhận ra rằng, sức mạnh chân thật không nằm ở việc thoát ly bản chất để trở thành một thứ không phải nó, mà nằm ở việc kiên định với bản nguyên, trở thành phiên bản hoàn mỹ nhất của chính nó.”
Trần Trưởng Lão muốn phản bác, muốn gào thét, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Hắn không có lời lẽ nào để đối chọi với sự thật hiển nhiên đang diễn ra trước mắt. Cổ Kiếm Hồn, linh vật mà hắn từng khao khát điều khiển, giờ đây đã thoát khỏi vòng kiểm soát của hắn, và thậm chí, còn mạnh mẽ hơn theo một cách mà hắn không thể định nghĩa. Hắn chỉ biết, Tần Mặc đã tạo ra một mối đe dọa lớn hơn bao giờ hết, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng một triết lý có thể làm lung lay cả nền tảng của Huyền Vực. Hắn biết, hắn phải báo cáo chuyện này lên cấp trên, lên những kẻ thực sự đứng sau mọi dự án “thăng cấp” quy mô lớn, lên Thiên Diệu Tôn Giả.
Tần Mặc nhìn Trần Trưởng Lão, nhìn các tu sĩ đang hoang mang, rồi hắn quay sang Cổ Kiếm Hồn đang lơ lửng bên cạnh. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và những kẻ mù quáng bởi khát vọng “thăng tiên” sẽ không bao giờ dễ dàng chấp nhận chân lý của sự cân bằng. Nhưng hắn cũng biết, hắn không còn đơn độc. Bên cạnh hắn có Tô Lam kiên định, Hắc Phong trung thành, và giờ đây, Cổ Kiếm Hồn đã tìm thấy con đường của riêng mình, trở thành một minh chứng sống động cho triết lý của hắn. Nó sẽ không chỉ là một đồng minh mạnh mẽ, mà còn là một biểu tượng, một ngọn hải đăng soi sáng con đường cân bằng cho vạn vật khác trên Huyền Vực. Và phía sau, có lẽ còn có những trí tuệ cổ xưa như Thạch Trụ Phân Thân, đang thầm lặng dõi theo, bảo vệ chân lý đã thất lạc từ rất lâu. Cuộc chiến tư tưởng, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.