Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 343: Pháo Đài Thức Tỉnh: Lời Nói Của Cân Bằng

Luồng sáng nhạt nhòa, dịu dàng tựa ánh trăng rọi qua màn sương, từ lòng bàn tay Tần Mặc lan tỏa, không mang theo uy lực hủy diệt hay sự áp chế hùng cường, mà chỉ chứa đựng một sự ấm áp lạ lùng, một cảm giác bình yên thấm đẫm. Nó lách qua từng khe hở của những bức tường thép lạnh lẽo đang dần khép lại, len lỏi vào từng thớ kim loại, chạm đến tận cùng "ý chí tồn tại" đang cuồng loạn của Thiết Giáp Thành Linh. Không khí quanh Tần Mặc đặc quánh lại, nặng nề như thể toàn bộ thành phố đang dồn nén sức nặng ngàn cân để nghiền nát ba sinh linh nhỏ bé.

Tô Lam, nàng kiệt sức đến mức lung lay, đôi tay trắng bệch run rẩy khi cố gắng giữ vững thanh đoản kiếm. Kiếm khí hùng hậu ban đầu giờ đây chỉ còn là những tia sáng yếu ớt, mờ nhạt, run rẩy bao bọc thân hình nàng và Tần Mặc. Nàng đã phải vận dụng toàn bộ tu vi, thi triển kiếm thuật tạo ra một lá chắn khổng lồ, chặn đứng hàng ngàn mũi tên thép găm tới như mưa và hàng chục golem khổng lồ đang ào ạt lao vào. Mỗi lần kiếm khí va chạm với kim loại là một tiếng keng chói tai, như tiếng xé nát của linh hồn. Lá chắn đó đang rạn nứt từng chút một, những vết nứt lan nhanh như mạng nhện, không còn đủ sức chống đỡ sự tấn công điên cuồng của Thành Linh. Một vệt máu đỏ tươi đã nhuộm một phần tay áo xanh lam của nàng, đôi môi nàng trắng bệch vì kiệt quệ, nhưng ánh mắt phượng vẫn kiên định, không rời khỏi thân ảnh Tần Mặc.

"Tần Mặc! Ngươi không sao chứ?!" Nàng thốt lên, giọng nói khàn đặc vì mỏi mệt, nhưng vẫn chứa đựng sự lo lắng tột cùng. Nàng sợ hãi khi nhìn thấy vẻ mặt hắn, không phải vì hắn điên loạn, mà vì hắn quá đỗi bình tĩnh, một sự bình tĩnh đến mức siêu thoát, tựa như đang đứng giữa ranh giới sinh tử mà không hề bận tâm. Nàng sợ rằng hắn đang dấn thân vào một con đường mà ngay cả ý chí của phàm nhân cũng không thể chịu đựng nổi.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, giờ đây đã ngã quỵ trên một chân. Hơi thở của nó dồn dập, hổn hển, mỗi hơi thở đều là một nỗ lực lớn lao. Lưng nó chi chít những vết thương sâu hoắm, máu đen đặc chảy thành dòng, thấm đẫm mặt đất thép lạnh lẽo. Nó vẫn cố gắng gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ hung hãn bảo vệ, nhưng thân thể nó đã quá mệt mỏi, không thể đứng vững. Một golem thép khổng lồ, cao tới vài trượng, với thân hình được tạo thành từ những khối kim loại đồ sộ, đã đè nghiến lên một chân sau của nó. Tiếng xương rắc rắc cùng tiếng rên đau đớn thấu trời của Hắc Phong vang vọng, hòa cùng âm thanh chói tai của cuộc chiến.

Những bức tường thép khổng lồ, lạnh lẽo, vô tri, giờ đây đã khép lại gần đến mức ba sinh linh có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của kim loại, của sự vô cảm đang muốn nuốt chửng họ. Không còn một chút đường lui nào nữa. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, tựa như toàn bộ thành phố đang muốn nghiền nát họ thành tro bụi. Tiếng động cơ rít gào, tiếng bánh răng nghiến ken két, tiếng dây xích kéo căng như tiếng gào thét của tử thần.

"Ta hiểu rồi... nỗi sợ hãi của nó..." Tần Mặc khẽ thốt lên, giọng hắn trầm khàn, như thể vừa trở về từ một nơi rất xa, một cõi hỗn độn của ý niệm và ký ức. Hắn thở dốc, từng nhịp thở đều nặng nhọc, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ lùng, một sự thấu triệt sâu sắc. Hắn ngước nhìn Tô Lam, đôi mắt hắn trao cho nàng một sự trấn an không lời, một lời hứa hẹn sẽ không để nàng và Hắc Phong phải chết vì hắn. Hắn lại nhìn Hắc Phong, khẽ gật đầu, như thể đang nói với nó rằng hắn biết nó đã làm rất tốt. Rồi hắn hướng ánh mắt lên những bức tường thép đang khép lại, những bức tường chứa đựng một ý chí cứng cỏi và đầy nỗi sợ hãi.

Hắn không còn do dự. Tần Mặc không dùng sức mạnh, không niệm chú pháp, không thi triển kỹ năng chiến đấu. Bàn tay hắn, thanh mảnh và có vẻ yếu ớt, vẫn vươn ra, đặt nhẹ lên bức tường thép lạnh lẽo. Hắn không có ý định chống đỡ một mũi tên đang lao tới, không có ý định phá vỡ bức tường. Hắn chỉ muốn chạm vào, muốn giao tiếp. Hắn nhắm mắt lại, lần này không phải để thâm nhập ký ức, mà để tập trung toàn bộ tâm trí, toàn bộ "ý chí tồn tại" của mình vào việc phát đi một luồng ý niệm của sự đồng cảm, của sự thấu hiểu. Hắn hướng ý thức của mình vào trung tâm của Thiết Giáp Thành Linh, nơi mà hắn đã thấy nỗi đau và nỗi sợ hãi nguyên thủy đang ẩn náu. Hắn muốn truyền đi một thông điệp duy nhất, một lời nói không cần âm thanh, một lời nói xuyên qua mọi lớp giáp thép và sự cố chấp: "Ta hiểu nỗi đau của ngươi. Ngươi không cô độc. Ngươi không cần phải sợ hãi."

Và rồi, sâu thẳm trong không gian ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, nơi mà Tần Mặc đã đặt chân đến, hắn đối mặt với một thực thể khổng lồ, một "cái tôi" bằng đá và thép, mang hình dáng của một nữ thần chiến binh uy nghi, đôi mắt rực lửa như lò rèn, áo giáp được tạo thành từ chính những bức tường thành, những tháp canh, những cổng sắt. Đây chính là biểu tượng của ý chí kiên cố, bất khả xâm phạm mà Thành Linh đã xây dựng cho mình. Bầu không khí nơi đây đầy rẫy sự đối kháng, những luồng ý niệm va chạm vào nhau như sóng biển đập vào vách đá.

Thiết Giáp Thành Linh gầm lên trong ý niệm, một tiếng gầm vang vọng khắp không gian vô định, tựa như hàng triệu tấn kim loại đang va đập, rung chuyển. "Ngươi là kẻ xâm nhập! Ngươi không hiểu gì hết! Ngươi không hiểu nỗi đau của ta! Ta phải bất khả xâm phạm! Không bao giờ... không bao giờ nữa!" Ý chí của nó là một bức tường thép kiên cố, mỗi lời của Tần Mặc chạm vào đều bị nó phản kháng dữ dội, tạo ra những đợt sóng ý niệm cuồng bạo muốn đẩy hắn ra xa. Nỗi sợ hãi của nó lớn đến mức bóp méo cả lý trí, biến nó thành một pháo đài cô độc, sợ hãi mọi sự tiếp xúc.

Tần Mặc đứng vững giữa dòng chảy ký ức và ý niệm hỗn loạn ấy, ánh mắt hắn kiên định, không hề lùi bước. Lời nói của hắn, không phải là tiếng gào thét, mà là một dòng chảy êm đềm nhưng mang sức nặng của sự thật, những mũi khoan sắc bén xuyên qua lớp giáp tinh thần dày đặc của Thành Linh. Hắn dùng chính những ký ức đau thương mà hắn vừa chứng kiến, những vết sẹo hằn sâu từ 'Kỷ Nguyên Hiền Giả', để lập luận. "Ngươi nhầm lẫn rồi!" Tần Mặc phát đi ý niệm, giọng nói trong không gian vô hình này rõ ràng và mạnh mẽ, "Sức mạnh thực sự không nằm ở sự bất động và cô lập tuyệt đối! Ngươi đã chứng kiến... sự sụp đổ đó, cái ngày mà mọi thứ tan hoang, đó không phải vì ngươi chưa đủ cứng rắn, mà vì ngươi đã mất đi sự liên kết! Ngươi cố gắng khóa chặt mọi thứ bên trong, tự biến mình thành một hòn đảo giữa biển lửa, nhưng chính điều đó đã khiến ngươi trở nên mong manh hơn trước sự tàn phá từ bên ngoài. Ngươi đã mất đi khả năng cảm nhận, khả năng phục hồi, khả năng tái sinh!"

Thực thể khổng lồ của Thiết Giáp Thành Linh rung chuyển dữ dội. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bề mặt thép của nữ thần chiến binh, không phải là dấu hiệu của sự đổ vỡ, mà là sự lay động nội tâm, sự bối rối sâu sắc. Nỗi sợ hãi của nó, bị Tần Mặc nhắc nhở về ký ức đau đớn, lại trỗi dậy, nhưng lần này không phải chỉ là sự giận dữ, mà còn là sự dao động, sự nghi ngờ.

"Sức mạnh không phải là không thể bị tổn thương," Tần Mặc tiếp tục, lời nói của hắn như một dòng suối mát lạnh xoa dịu vết bỏng cũ. "Mà là khả năng đứng dậy sau tổn thương. Là sự bền bỉ của từng viên gạch, từng phiến đá, từng đường cong kiến trúc. Là khả năng tái tạo không ngừng, khả năng tự chữa lành, khả năng thích nghi. Ngươi đã cố gắng ngăn chặn mọi sự thay đổi, nhưng sự thay đổi là bản chất của vạn vật. Ngươi muốn vĩnh cửu, nhưng vĩnh cửu trong sự bất biến chỉ là sự mục ruỗng, là cái chết khô héo. Ngươi muốn trở thành một pháo đài thép bất tử, nhưng chính vì thế, ngươi đã tự tước đi mạch sống của mình."

Thiết Giáp Thành Linh, với hình dáng nữ thần chiến binh, chao đảo, những vết nứt lan rộng hơn trên lớp giáp thép. Đôi mắt lửa của nó dao động, lóe lên những hình ảnh hỗn độn của quá khứ – những bức tường đổ nát, tiếng kêu la của cư dân, sự tàn phá không thể ngăn cản. "Sự tái tạo... vô ích... ta không muốn đau đớn nữa... Ta muốn vĩnh cửu..." Giọng nói ý niệm của nó yếu ớt hơn, không còn sự hung hãn tột cùng, mà thay vào đó là sự tuyệt vọng, sự mệt mỏi đã tích tụ qua hàng thiên niên kỷ. Nó vẫn cố chấp với nỗi sợ hãi, nhưng đã có một tia dao động, một sự lay chuyển.

"Vĩnh cửu trong sự cô độc là sự mục ruỗng! Là cái chết từ bên trong!" Tần Mặc nhấn mạnh, lời nói của hắn tựa như tiếng chuông cảnh tỉnh. "Sức mạnh đích thực của một thành trì là ở những con người sống trong nó! Là tiếng cười trẻ thơ vang vọng khắp các ngõ hẻm, là sự ồn ào náo nhiệt của chợ búa, là ý chí bảo vệ lẫn nhau của từng cư dân, là những câu chuyện được kể qua nhiều thế hệ! Chúng là mạch sống, là nguồn gốc của sự tái sinh, của sự phục hồi. Chính những con người đó, với những ước mơ, hy vọng, và cả những nỗi đau của họ, mới tạo nên linh hồn của một thành trì. Họ là những viên gạch sống, là máu thịt của ngươi. Ngươi không cần phải cô lập mình để trở nên mạnh mẽ. Ngươi cần phải kết nối, cần phải chấp nhận sự sống, sự thay đổi, và cả sự tổn thương. Chỉ khi đó, ngươi mới thực sự bền bỉ, mới thực sự sống, chứ không phải là một khối kim loại vô tri, một nấm mồ khổng lồ của sự sợ hãi. Sức mạnh không phải là không thể bị phá hủy, mà là khả năng phục hồi, khả năng tái sinh từ tro tàn, khả năng học hỏi từ những đau thương."

Lời lẽ của Tần Mặc không chỉ là lý lẽ, mà còn là sự đồng cảm sâu sắc, một luồng năng lượng tinh thần ấm áp bao bọc lấy ý chí đang run rẩy của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn không chỉ nói bằng lời, mà còn truyền tải cả những cảm xúc, những suy nghĩ chân thành nhất của mình. Thực thể khổng lồ bằng đá và thép của Thành Linh chao đảo dữ dội hơn. Những vết nứt không còn là biểu tượng của sự chống đối, mà là những đường nét của sự vỡ vụn, của một sự thức tỉnh đau đớn. Nữ thần chiến binh khổng lồ gục xuống, không phải trong sự phá hủy, mà trong sự trầm tư, đôi mắt lửa đã dịu đi, chỉ còn lại những tia sáng mờ nhạt, phản chiếu một sự bối rối sâu sắc. Nó đang lắng nghe, đang suy ngẫm, đang đấu tranh với chính bản thân mình. Tần Mặc đã gieo vào nó một hạt giống của sự nghi ngờ, một tia sáng của một con đường khác, một con đường không cần phải cô lập để tồn tại. Sự kiệt sức của Tần Mặc ngày càng tăng lên, nhưng hắn biết, hắn đã chạm được vào cốt lõi của vấn đề.

Khi lời nói của Tần Mặc chấm dứt, một sự yên lặng kỳ lạ bao trùm lên cả không gian thực và không gian ý niệm. Rồi, chậm rãi, gần như không thể nhận ra, những tiếng động cơ rít gào, tiếng bánh răng nghiến ken két của Thiết Giáp Thành bắt đầu nhỏ dần, nhỏ dần, rồi im bặt. Các cơ chế phòng thủ cuồng loạn bỗng nhiên dừng lại.

Ở quảng trường trung tâm, Tô Lam và Hắc Phong vẫn giữ tư thế chiến đấu, nhưng họ đã sững sờ, kinh ngạc đến mức quên cả thở. Những bức tường thép khổng lồ, tưởng chừng như không thể phá vỡ, đang khép lại để nghiền nát họ, giờ đây lại từ từ tách ra, mở rộng ra hai bên. Những con đường, những không gian rộng lớn đã bị phong tỏa bởi các khối kiến trúc dịch chuyển, lại dần lộ ra. Tiếng kim loại ma sát chói tai đã biến mất, thay vào đó là một âm thanh êm dịu, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang thả lỏng.

Các cung nỏ khổng lồ đã giương cao, sẵn sàng bắn ra những mũi tên chết chóc, giờ đây từ từ hạ xuống, yên vị như những tác phẩm điêu khắc bằng sắt. Hàng trăm golem sắt, những cỗ máy chiến tranh vô tri, đang lao đến với đôi mắt đỏ rực, bỗng nhiên đứng yên bất động, như những bức tượng vô hồn. Ánh sáng đỏ cảnh báo nhấp nháy khắp nơi giờ đây đã tắt ngúm, trả lại cho quảng trường một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ, chỉ còn ánh sáng tự nhiên từ những khe hở trên cao rọi xuống, làm lộ rõ những vết bụi kim loại li ti lơ lửng trong không khí.

Tần Mặc lảo đảo, rút bàn tay thấm mồ hôi lạnh ra khỏi bức tường thép. Cả cơ thể hắn như bị rút cạn toàn bộ sức lực, linh lực và tinh thần. Hắn ôm đầu, cảm giác kiệt sức ập đến như một cơn thủy triều, dìm hắn vào bóng tối. Đôi mắt hắn từ từ mở ra, mệt mỏi cùng cực, nhưng trong đó, một tia sáng chiến thắng lấp lánh. Một nụ cười nhạt nhòa, gần như không thể nhận ra, nở trên đôi môi trắng bệch của hắn.

"Chuyện gì... đã xảy ra vậy?" Tô Lam thều thào, giọng nàng run rẩy, ánh mắt không thể tin nổi vào những gì đang diễn ra trước mắt. Nàng buông lỏng thanh đoản kiếm, nhưng vẫn giữ tư thế phòng thủ, quét mắt khắp nơi, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự giả dối. Sự thay đổi đột ngột này quá bất ngờ, quá phi lý.

Hắc Phong, con sói khổng lồ, đã rút chân ra khỏi golem sắt. Nó khẽ gầm gừ một tiếng, không còn vẻ hung dữ, mà thay vào đó là sự ngơ ngác, bối rối. Nó nhìn Tần Mặc, rồi nhìn xung quanh, đôi mắt đỏ rực đầy vẻ khó hiểu. "Rầm...?" Nó khẽ khịt mũi, như muốn hỏi điều gì vừa xảy ra.

Tần Mặc, với hơi thở dốc, gần như không còn sức lực, cố gắng đứng thẳng. Hắn nhìn Tô Lam, nhìn Hắc Phong, rồi lại nhìn những bức tường thành đã mở ra, những golem đã bất động. "Nó... đã lắng nghe." Hắn thì thào, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự chắc chắn không thể lay chuyển.

Sự yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong vang vọng trong không gian rộng lớn của quảng trường. Mùi sắt nồng nặc và mùi ozone từ những cỗ máy đã tắt vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây chúng không còn mang theo sự đe dọa, mà chỉ là dư vị của một cuộc đối đầu ý chí đã qua đi. Tần Mặc đã thành công, ít nhất là tạm thời, trong việc khiến Thiết Giáp Thành Linh phải dừng lại, phải suy ngẫm. Hắn đã gieo vào ý chí kiên cố ấy một hạt giống của sự nghi ngờ, của một con đường khác, không cần phải cô lập để tồn tại, mà là kết nối để bền vững. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Để một thành trì đã trải qua quá nhiều đau thương, đã cố chấp quá lâu có thể hoàn toàn thay đổi, sẽ cần nhiều hơn thế. Cuộc đối đầu thật sự, có lẽ vẫn còn ở phía trước.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free