Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 344: Lựa Chọn Của Thành Linh: Giữa Nỗi Sợ Hãi Cổ Xưa và Lời Hứa Của Cân Bằng

Sự tĩnh lặng bao trùm quảng trường rộng lớn, một sự tĩnh lặng đến rợn người sau cơn bão kim loại vừa qua. Mùi sắt nồng nặc, pha lẫn với dư vị tanh tưởi của khói bụi kim loại và mùi ozone từ những cỗ máy vừa ngừng hoạt động, vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở dai dẳng về sự cuồng nộ vô biên của Thiết Giáp Thành. Ánh sáng chạng vạng hắt qua những kẽ hở trên cao, vẽ nên những vệt vàng cam nhợt nhạt trên nền đá xám và những khối thép khổng lồ, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ, vừa hoang tàn.

Tần Mặc lảo đảo, cảm giác kiệt quệ dâng trào từ sâu thẳm linh hồn. Hắn đã dốc cạn sức lực, không chỉ linh lực mà còn cả tinh thần, để thâm nhập vào tầng sâu nhất của ý chí tồn tại, vào những ký ức sắt đá đã định hình nên một pháo đài cô độc. Hắn ôm đầu, cố gắng chống đỡ cơn đau nhức như búa bổ đang giáng xuống thái dương, nhưng đôi mắt đen láy vẫn ánh lên một tia sáng kiên định, không hề nao núng. Một nụ cười nhạt nhòa, gần như vô hình, nở trên đôi môi trắng bệch, biểu thị sự hài lòng mong manh của kẻ đã chạm được vào cốt lõi của vấn đề.

Tô Lam, với thanh đoản kiếm vẫn nắm chặt trong tay, dù đã buông lỏng thế phòng thủ, vẫn không ngừng quét mắt khắp nơi. Nàng không thể tin vào những gì đang diễn ra. Sự ngừng trệ đột ngột của Thiết Giáp Thành, từ cơn giận dữ tột cùng chuyển sang tĩnh lặng hoàn toàn, nằm ngoài mọi lý giải của nàng. Mái tóc đen dài của nàng lướt nhẹ trong gió, đôi mắt phượng phản chiếu sự hoang mang nhưng cũng ánh lên niềm hy vọng mong manh. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn những golem thép đứng bất động như những bức tượng vô hồn, những bức tường thành khổng lồ đã hé mở, lộ ra những con đường sâu hun hút dẫn vào trung tâm thành. Mùi gió lạnh mang theo hơi ẩm từ những ngóc ngách sâu thẳm của thành trì, càng làm tăng thêm cảm giác bí ẩn.

Hắc Phong, con sói khổng lồ, khẽ gầm gừ một tiếng, không còn vẻ hung dữ mà thay vào đó là sự ngơ ngác, bối rối. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn xung quanh, cái đuôi ve vẩy nhẹ như đang cố gắng thấu hiểu. Nó khịt mũi, luồng hơi nóng phả ra từ lỗ mũi, như một câu hỏi không lời.

Tần Mặc, với hơi thở dốc, gần như không còn chút sức lực nào, cố gắng đứng thẳng. Hắn đặt bàn tay phải lên bức tường thép lạnh lẽo, cảm nhận sự rung động mơ hồ từ sâu bên trong. Đây không phải là sự chết chóc, mà là một sự tĩnh lặng đầy ẩn ý, một sự tạm ngừng để suy ngẫm. Hắn nhắm mắt lại, dồn nén cảm xúc và những dợn sóng hỗn loạn trong tâm trí, rồi một lần nữa, hắn gửi đi ý niệm của mình, hòa vào dòng ý chí tồn tại của Thiết Giáp Thành Linh.

"Ngươi không cần phải là một pháo đài cô độc, Thiết Giáp Thành Linh," ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí hắn và sâu thẳm vào ý thức của thành trì, "Sức mạnh thật sự không nằm ở sự bất động vĩnh cửu, mà ở sự sống, sự linh hoạt, và khả năng thích nghi. Ngươi đã cô lập bản thân, đã biến mình thành một khối thép bất khả xâm phạm, nhưng đổi lại, ngươi đã đánh mất đi những gì quý giá nhất của một thành trì: sự gắn kết, sự tái sinh, và niềm tin vào bản chất đích thực của mình."

Những lời của Tần Mặc không chỉ là lời nói, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những mảnh ký ức về Kỷ Nguyên Hiền Giả mà hắn đã thấu hiểu, được truyền tải trực tiếp vào ý thức của Thành Linh. Hắn cho nó thấy lại nỗi sợ hãi nguyên thủy về sự đổ nát, về những vết sẹo không thể xóa nhòa từ quá khứ bi tráng, nhưng đồng thời, hắn cũng cho nó thấy những con đường khác, những viễn cảnh khác mà nó đã bỏ qua. Sự kiên quyết, pha lẫn với sự đồng cảm sâu sắc trong ý niệm của Tần Mặc, như một dòng nước mát thấm vào lớp đất khô cằn.

Thiết Giáp Thành Linh không có hình dạng vật lý, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của nó như một "nữ thần chiến binh" đang gục xuống, đôi mắt lửa mờ nhạt giờ đây như đang mở to ra, đầy bối rối và giằng xé. Những rung động từ bức tường thép trở nên rõ rệt hơn, như một nhịp đập chậm rãi, nặng nề, thể hiện sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Tô Lam và Hắc Phong, dù không thể nghe được ý niệm, nhưng vẫn cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Nàng Tô Lam siết chặt thanh đoản kiếm, ánh mắt đầy cảnh giác, sẵn sàng cho bất kỳ điều gì sắp xảy ra.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, dồn nén cơn kiệt sức xuống tận đáy lòng, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc "đối thoại" với Thành Linh. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất. "Ngươi đã chứng kiến sự hủy diệt trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, nhưng ngươi cũng chứng kiến sự tái sinh. Một bức tường thành có thể đứng vững hàng ngàn năm, nhưng nó không thể sống mãi nếu chỉ có sự cô độc. Một thành phố, với trái tim sống động, với những con người nương tựa vào nó, những sinh linh tìm thấy sự bình yên trong vòng tay nó, thì có thể."

Ý niệm của Tần Mặc tiếp tục tuôn chảy, nhấn mạnh sự khác biệt giữa "tồn tại" và "sống". Một bức tường thép có thể tồn tại, nhưng nó chỉ thực sự "sống" khi nó là một phần của một hệ sinh thái, khi nó có thể thay đổi, uốn mình theo dòng chảy của thời gian, chứ không phải cứng nhắc chống lại tất cả. Hắn vẽ ra một viễn cảnh, nơi Thiết Giáp Thành không mất đi sức mạnh phòng thủ, mà còn trở nên kiên cố hơn nhờ vào sự gắn kết với những ai sống trong nó, với những gì nó bảo vệ. "Sức mạnh thực sự, Thành Linh, là sự cân bằng giữa kiên cố và linh hoạt, giữa bất biến và biến hóa. Đó là bản chất mà ngươi đã quên lãng vì nỗi sợ hãi quá khứ."

Thành phố đáp lại bằng những rung động liên hồi. Âm thanh "kẽo kẹt" nhỏ dần của kim loại giãn nở, rồi lại co rút, vang vọng khắp quảng trường. Tần Mặc cảm nhận được sự hỗn loạn trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Những hình ảnh chớp nhoáng về những trận chiến cổ xưa, về những vết thương không thể chữa lành, về sự đổ nát và mất mát, lại hiện lên trong tâm trí hắn, nhưng lần này, chúng đi kèm với một tia sáng le lói của sự nghi ngờ, của một khả năng mới.

Đêm khuya buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt và một sự im lặng gần như tuyệt đối. Gió mạnh rít qua các khe hở của những khối thép khổng lồ, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang vật lộn trong cơn ác mộng. Không một ánh trăng, không một vì sao, chỉ có bóng tối sâu thẳm bao trùm lấy quảng trường, làm nổi bật những đường nét kiến trúc sắt thép u ám. Tần Mặc vẫn đứng đó, một tay chạm vào bức tường, cả cơ thể run rẩy vì kiệt sức và cái lạnh, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên cường như thép.

"Ngươi đã tự phong bế chính mình, Thiết Giáp Thành Linh," Tần Mặc tiếp tục truyền tải ý niệm, giọng nói trong tâm trí hắn yếu ớt nhưng đầy thuyết phục, "Ngươi đã biến nỗi sợ hãi thành xiềng xích, trói buộc bản thân vào một định nghĩa về sức mạnh chỉ có sự cô lập. Nhưng sự cô lập, rốt cuộc, lại là yếu điểm lớn nhất. Một pháo đài không có sự sống bên trong, không có mục đích nào khác ngoài việc tự bảo vệ, cuối cùng sẽ trở thành một nấm mồ cho chính nó."

Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé trong ý thức của Thành Linh. Hình ảnh nữ thần chiến binh mà hắn đã cảm nhận được trước đó, giờ đây như đang quằn quại, áo giáp đá và kim loại của nàng nứt vỡ trong vô hình, đôi mắt lửa lập lòe như ngọn nến trước gió. Đó là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa nỗi sợ hãi cố hữu đã ăn sâu vào bản chất của nó từ hàng ngàn năm trước, và những lời nói của Tần Mặc, những lời nói hứa hẹn một con đường khác, một sự cân bằng giữa sự kiên cố và linh hoạt.

Thành phố đáp lại bằng một loạt những tiếng "kẽo kẹt" lớn hơn, như tiếng xương cốt đang dịch chuyển, tiếng kim loại ma sát chói tai, nhưng không phải là sự tấn công, mà là sự dịch chuyển của chính cấu trúc. Những bức tường thành khổng lồ, những con đường thép, những golem bất động, tất cả dường như đang "thở", đang "co giật" theo nhịp điệu của cuộc đấu tranh nội tâm của Thành Linh. Tô Lam và Hắc Phong trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào Tần Mặc, như muốn bảo vệ hắn khỏi bất cứ điều gì đang diễn ra trong không gian ý niệm vô hình.

"Sức mạnh không phải là sự bất biến, mà là khả năng tái tạo, khả năng chấp nhận tổn thương và hồi phục," Tần Mặc tiếp tục, ý niệm của hắn mang theo một sự dịu dàng nhưng kiên quyết, "Ngươi sợ hãi sự hủy diệt, nhưng hủy diệt là một phần của vòng tuần hoàn. Điều quan trọng là khả năng vươn lên từ đổ nát, khả năng thay đổi để tồn tại. Một thành trì biết cách thích nghi, biết cách mở lòng để đón nhận, mới là một thành trì bất diệt." Hắn nhấn mạnh vào khái niệm "cân bằng bản chất", không phải là chối bỏ sức mạnh thép đá của nó, mà là bổ sung thêm sự sống và linh hoạt.

Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh gửi lại cho Tần Mặc một cảm giác hỗn loạn, pha lẫn giữa sự tức giận, nỗi đau và sự bối rối sâu sắc. "Ngươi nói về sự sống... về linh hoạt... nhưng đó là những gì đã khiến ta phải chịu tổn thương! Đó là sự yếu đuối! Sự cô lập này, sự bất khả xâm phạm này, là cách duy nhất để ta tồn tại!" Giọng nói vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng ẩn chứa một sự run rẩy khó nhận ra.

"Đó không phải là yếu đuối, đó là sự lựa chọn," Tần Mặc đáp lại, ý niệm của hắn vẫn kiên định, "Ngươi có thể chọn cách sống trong nỗi sợ hãi, tự biến mình thành một nhà tù vĩ đại. Hoặc, ngươi có thể chọn cách tin tưởng, tin tưởng vào khả năng của mình để cân bằng, để trở nên mạnh mẽ hơn bằng cách chấp nhận bản chất đa diện của một thành trì – vừa là pháo đài, vừa là nơi trú ẩn, vừa là một thực thể sống động."

Sự đối thoại ý niệm kéo dài suốt đêm, Tần Mặc dường như đã vượt qua mọi giới hạn của bản thân. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, cơ thể rã rời, nhưng không thể dừng lại. Hắn phải gieo hạt giống này thật sâu, thật chắc chắn vào ý thức của Thiết Giáp Thành Linh. Tô Lam đã ngồi xuống, tựa lưng vào bức tường thép, đôi mắt nhắm nghiền nhưng vẫn không hề ngủ. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng vô hình, sự đấu tranh kịch liệt đang diễn ra xung quanh Tần Mặc. Hắc Phong nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua từng ngóc ngách của quảng trường, bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong bóng tối, như một cái bóng hộ vệ trung thành.

Khi rạng sáng dần ló dạng, mang theo những tia nắng yếu ớt đầu tiên xé tan màn đêm, một sự thay đổi rõ rệt ập đến. Gió mạnh dần lắng xuống, chỉ còn những làn gió nhẹ lướt qua các khe thép, mang theo hơi ẩm và mùi đất đá. Bầu trời từ màu đen u tối chuyển dần sang sắc xám nhạt, rồi hồng cam, báo hiệu một ngày mới đang đến.

Một tiếng "ầm" trầm đục, vang dội khắp quảng trường, khiến Tô Lam và Hắc Phong giật mình. Không phải là tiếng tấn công, mà là tiếng của một sự thay đổi cấu trúc. Một trong những phòng tuyến thép khổng lồ của thành phố, một bức tường chắn cao ngất đang che khuất một lối đi sâu hơn vào trung tâm, bắt đầu chậm rãi hạ xuống. Nó không sụp đổ, mà dịch chuyển một cách có chủ đích, tạo ra một con đường rộng mở, mời gọi. Tiếng kim loại ma sát không còn chói tai, mà trở nên êm dịu hơn, như tiếng thở phào nhẹ nhõm của một sinh vật khổng lồ.

Tần Mặc, với đôi mắt mệt mỏi cùng cực, vẫn không rời tay khỏi bức tường. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Nó đã lắng nghe. Nó đã suy ngẫm. Và nó đã đưa ra một phản ứng.

Một luồng ý chí mạnh mẽ khác, rõ ràng và trực tiếp hơn bất kỳ ý niệm nào trước đó, được truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, mang theo sự lạnh lùng của thép, nhưng cũng ẩn chứa một sự tò mò sâu sắc.

"Ngươi nói về sự sống... về linh hoạt... Hãy chứng minh," ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng như tiếng chuông đồng, "Hãy cho ta thấy sức mạnh đó không phải là sự yếu đuối. Hãy cho ta thấy một con đường khác, một sự cân bằng mà ngươi đã đề cập. Con đường đã mở. Ngươi hãy bước vào, và chứng minh cho ta thấy."

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm thấy toàn bộ cơ thể như muốn đổ gục, nhưng đôi mắt hắn lại bừng lên một tia sáng quyết tâm. Hắn đã thành công, ít nhất là bước đầu. Thiết Giáp Thành Linh đã không từ chối hoàn toàn. Nó đã không tấn công nữa. Nó đã cho hắn một cơ hội, một "thử thách". Đây không phải là sự chấp nhận, mà là một lời mời gọi, một yêu cầu chứng minh. Cuộc chiến không phải bằng sức mạnh, mà bằng triết lý và sự thấu hiểu, sẽ tiếp tục.

Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định nở trên môi. "Được thôi," hắn thì thầm, dù biết Thành Linh chỉ có thể nghe được ý niệm, "Ta sẽ chứng minh."

Tô Lam đứng dậy, nhìn về phía lối đi vừa mở ra, ánh mắt nàng vừa ngạc nhiên vừa lo lắng. Nàng không hiểu ý niệm vừa rồi của Thiết Giáp Thành Linh, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi, và nàng tin tưởng vào Tần Mặc. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, đứng thẳng dậy, bộ lông đen tuyền vươn cao, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp tới. Cả ba, kiệt sức nhưng đầy quyết tâm, nhìn về phía con đường bí ẩn vừa được mở ra, biết rằng đó là một ngưỡng cửa, dẫn họ vào một cuộc đối đầu sâu sắc hơn, một thử thách định đoạt số phận của Thiết Giáp Thành, và có lẽ, cả một phần của Huyền Vực.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free