Vạn vật không lên tiên - Chương 342: Ký Ức Sắt Đá: Nỗi Sợ Nguyên Thủy Của Pháo Đài
Áp lực tinh thần từ Thiết Giáp Thành Linh, tựa như một ngọn núi thép vô hình, đè nặng lên từng thớ thịt, từng sợi gân của Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong. Quảng trường trung tâm, nơi trước đó còn là một không gian rộng lớn, giờ đây đã biến thành một đấu trường tử thần đang dần co lại. Những bức tường thép khổng lồ, sừng sững như những titan cổ đại, dịch chuyển chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, khép kín mọi lối thoát, biến không gian thành một mê cung kim loại không lối thoát. Tiếng kim loại rít lên ken két, gờn gợn như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm, hòa cùng tiếng va đập ầm ầm của những khối kiến trúc đang biến đổi. Mùi sắt nồng, mùi bụi và một thứ mùi tanh tưởi khó tả của sự hủy diệt lẩn quất trong không khí, bóp nghẹt buồng phổi. Bầu trời vẫn mây mù giăng lối, những luồng gió mạnh gào thét, cuộn xoáy những hạt bụi sắt li ti, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn, u ám.
Tô Lam, với thanh đoản kiếm trong tay, đang xoay tròn như một cánh chim trong bão tố. Nàng không ngừng vung kiếm, tạo ra những luồng kiếm khí sắc bén, đẩy lùi hàng trăm mũi tên thép đang bay tới tấp, đen kịt như một đàn ong vỡ tổ. Những mũi tên này, không phải là vũ khí thông thường, mà được tôi luyện từ tinh thép, mang theo một linh lực nhất định, xuyên phá mọi thứ trên đường đi của chúng. Mỗi nhát kiếm của Tô Lam đều tinh xảo, chính xác, nhưng trên khuôn mặt thanh tú của nàng đã thấm đẫm mồ hôi, mái tóc đen nhánh bết lại. Đôi mắt phượng sáng ngời, dù vẫn ánh lên vẻ kiên cường bất khuất, nhưng không giấu nổi sự mỏi mệt tột độ. Nàng nghiến răng, một tiếng rên khẽ thoát ra khi nàng phải dùng toàn bộ lực lượng để chặn đứng một golem thép khổng lồ đang lao tới, thân hình nó được đúc từ những khối kim loại nặng nề, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung chuyển. Golem đó, với đôi mắt đỏ rực như than hồng, không có chút cảm xúc, chỉ có ý chí hủy diệt.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, là một bức tường thép vững chắc. Nó gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, liên tục xông pha giữa các đợt tấn công. Thân hình vạm vỡ của nó được bao phủ bởi những vết sẹo cũ và mới, nhưng không hề khuất phục. Nó dùng hàm răng sắc nhọn nghiền nát những mũi tên, dùng móng vuốt xé toạc lớp giáp của các golem, ném chúng đi như những món đồ chơi bị vứt bỏ. Tuy nhiên, số lượng kẻ thù quá đông đảo, và chúng xuất hiện không ngừng từ các khe nứt trên tường, từ dưới lòng đất. Một golem lớn hơn, với hai cánh tay là những lưỡi rìu sắc bén, đã xé toạc một mảng lông trên vai Hắc Phong, khiến nó rên lên một tiếng đau đớn. Máu đen thẫm chảy dài trên bộ lông, nhưng nó vẫn đứng vững, dùng sức mạnh kinh người húc đổ hai golem khác, tạo ra một khoảng trống nhỏ cho Tần Mặc. Nó quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực nhìn Tần Mặc, rồi lại quay ra đối mặt với kẻ thù, một tiếng gầm uy dũng vang lên, như muốn nói: "Ta sẽ không để bất cứ ai chạm vào chủ nhân của ta!"
"Tần Mặc, mau nghĩ cách!" Tô Lam hét lên, giọng nàng khàn đặc, mỗi lời nói đều mang theo sự cấp bách. Nàng phải dùng kiếm chống đỡ một golem khác, nó đã ép nàng lùi sát vào Tần Mặc. "Chúng ta không cầm cự được bao lâu nữa! Trận địa này đang hút cạn linh lực của ta!" Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng đang dâng lên trong lòng, khi mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn, mỗi nhát kiếm đều nặng trĩu. Sự giận dữ của Thành Linh không chỉ thể hiện qua các cạm bẫy vật lý, mà còn qua một luồng áp lực tinh thần vô hình, đang cố gắng bóp nát ý chí của họ.
Tần Mặc đứng giữa vòng vây của sự hỗn loạn, khuôn mặt hắn thanh tú, nhưng giờ đây đã tái nhợt vì sự tập trung cực độ. Hắn cảm nhận được ý chí cuồng nộ của Thiết Giáp Thành Linh đang bao trùm lấy họ, một ý chí chỉ muốn nghiền nát, muốn bảo vệ bản thân đến mức cực đoan. Hắn đã cố gắng phát đi ý niệm hòa hoãn, nhưng nó đã bị xé nát ngay lập tức, như một cánh hoa mỏng manh giữa cơn bão thép. Hắn biết, lúc này, việc giao tiếp bằng lý trí là vô ích. Thành Linh đã hoàn toàn mất đi sự lý trí, chỉ còn là một cỗ máy phòng thủ khổng lồ bị điều khiển bởi nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng quyết đoán. Hắn không thể để Tô Lam và Hắc Phong tiếp tục gánh chịu. Hắn phải tìm ra 'lỗ hổng' trong lớp vỏ bọc thép của nỗi sợ hãi này. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ ý thức của hắn tập trung vào Thiết Giáp Thành Linh. Hắn không còn cố gắng nói chuyện, không còn cố gắng thuyết phục. Thay vào đó, hắn mở rộng tâm trí, thả lỏng mọi phòng bị, cho phép ý chí của hắn hòa vào dòng chảy dữ dội của Thành Linh, không phải với mục đích xâm nhập hay phá hủy, mà là để *lắng nghe* một cách sâu sắc nhất, để *thấu hiểu* tận cùng nỗi đau và nguyên nhân đã hun đúc nên sự cố chấp này. Hắn đặt niềm tin vào năng lực độc đáo của mình, khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, ngay cả khi nó đang gào thét trong cuồng nộ. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của trận địa, sự tinh xảo trong từng cơ cấu, nhưng sâu thẳm hơn, hắn cảm nhận được một tiếng vọng yếu ớt của nỗi sợ hãi, của sự cô độc, và của một vết thương sâu sắc chưa bao giờ được chữa lành. Hắn biết, để cứu đồng đội, để cứu Thành Linh khỏi chính sự cuồng loạn của nó, hắn phải dũng cảm đối mặt với bóng ma trong quá khứ của nó. Hắn phải đi sâu vào "hạt nhân" của nó, nơi mà mọi ký ức, mọi cảm xúc, mọi nỗi sợ hãi đã được khắc sâu, để tìm kiếm một tia sáng của bản chất chân thật.
* * *
Trong khoảnh khắc Tần Mặc nhắm mắt, thế giới xung quanh hắn bỗng chìm vào hư vô. Tiếng kim loại rít lên, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, tiếng kiếm khí của Tô Lam đều tan biến. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé bị cuốn vào một dòng chảy cuồng nộ, một dòng chảy được tạo nên từ vô số hình ảnh, âm thanh, và cảm xúc. Đây không phải là một dòng sông thời gian, mà là dòng chảy của ký ức, của "ý chí tồn tại" thuần túy của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn nhận ra mình đang bị cuốn vào "ký ức bản chất" của nó, một dòng thác thông tin khổng lồ và hỗn loạn.
Khi dòng chảy chậm lại, Tần Mặc thấy mình đứng trên một con đường lát đá cổ kính. Cảnh tượng xung quanh thay đổi hoàn toàn. Đây là Thiết Giáp Thành, nhưng là một phiên bản hoàn toàn khác. Thành trì này không phải là một pháo đài thép kiên cố, mà là một thành phố đang trong giai đoạn kiến tạo, mang vẻ đẹp hùng vĩ nhưng non trẻ. Các bức tường chưa được gia cố đến mức độ hiện tại, những khối kiến trúc bằng đá và đồng còn nhuốm màu thời gian. Bầu trời quang đãng, một luồng ánh sáng ấm áp bao phủ lấy mọi vật, khác hẳn với bầu không khí u ám hiện tại. Người dân đi lại tấp nập, họ không mặc giáp trụ mà là những bộ y phục đơn giản, mang theo vẻ mặt hiền hòa, cần mẫn. Tiếng búa đập, tiếng chạm khắc đá vang vọng, thể hiện một sức sống tràn đầy và một niềm hy vọng về tương lai. Đây chính là "Kỷ Nguyên Hiền Giả", thời kỳ mà Thành Linh còn là một thực thể non nớt, chưa bị nỗi sợ hãi bào mòn.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Thành Linh trong giai đoạn này – một ý chí thuần khiết, khao khát được bảo vệ, được phát triển, được trở thành một nơi trú ẩn vững chắc cho những người dân của nó. Nó không khao khát sự bất tử hay thăng tiên, mà chỉ là sự an toàn, sự ổn định. Hắn thấy Thủ Vệ trưởng Long Hổ, khi đó còn là một thanh niên cường tráng, cùng Thiết Giáp Phụ Tá, một kiến trúc sư tài ba, đang đứng trên đỉnh tường thành, ánh mắt họ tràn đầy niềm tự hào và hy vọng khi nhìn xuống thành phố đang phát triển. "Thành trì này sẽ là nơi trú ẩn vĩnh cửu cho con cháu chúng ta!" Long Hổ đã nói, giọng ông ta vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy tự tin.
Nhưng rồi, khung cảnh bỗng nhiên biến đổi, không gian chấn động dữ dội. Bầu trời quang đãng bỗng chốc bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, không phải mây mưa, mà là một thứ màu xám chết chóc, u ám. Gió bắt đầu gào thét dữ dội, không phải gió tự nhiên, mà là những luồng gió mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, cuốn theo những mảnh vỡ của một thứ vật chất không xác định. Mưa đá bắt đầu trút xuống, không phải những hạt đá thông thường, mà là những khối băng sắc nhọn, lớn như nắm tay, mang theo một năng lượng hủy diệt khủng khiếp. Từng khối băng rơi xuống đều tạo ra những hố sâu trên mặt đất, phá hủy nhà cửa, xé toạc mái ngói.
Một tiếng rít kinh hoàng vang vọng khắp bầu trời, không phải tiếng gió, mà là tiếng gầm gừ của một thứ gì đó vô hình, một sức mạnh hủy diệt đang ập tới. Tần Mặc cảm nhận được sự kinh hoàng dâng trào trong ý chí của Thành Linh. Hắn nhìn thấy những bức tường thép, những công trình kiến trúc vững chắc nhất, bắt đầu bị xuyên thủng. Những khối năng lượng màu đen, hình dạng như những tia chớp xoắn ốc, lao xuống từ bầu trời, phá hủy mọi thứ trên đường đi của chúng. Thành trì, vốn là niềm tự hào, giờ đây trở thành một chiến trường đẫm máu.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, cùng với hàng ngàn binh lính, đã chiến đấu với một sự dũng cảm tuyệt vọng. Họ đứng trên tường thành, giáp trụ lấp lánh dưới ánh chớp đen kịt, dùng hết sức bình sinh để chống đỡ. "Không! Không thể để nó sụp đổ!" Long Hổ gào thét, giọng ông ta khàn đặc vì tuyệt vọng, khuôn mặt vạm vỡ giờ đây tràn đầy những vết thương và sự kinh hoàng. Ông ta vung thanh đại đao, chém tan một khối năng lượng đen đang lao tới, nhưng chỉ là một giọt nước giữa đại dương. Bên cạnh ông ta, Thiết Giáp Phụ Tá, với bản đồ trong tay, cố gắng chỉ huy các thợ rèn, các pháp sư để sửa chữa những vết nứt, để gia cố những bức tường đang rung chuyển dữ dội. "Mọi việc đều phải theo quy củ! Chúng ta phải giữ vững phòng tuyến!" y kêu lên, nhưng giọng nói của y đã bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của tai ương.
Tần Mặc cảm nhận trực tiếp nỗi đau của Thành Linh. Nó không chỉ là những vết nứt trên đá, trên thép, mà là sự xé toạc của chính "vật tính" của nó. Hắn cảm nhận được sự kinh hoàng khi thấy những người dân vô tội, những linh hồn mà nó đã thề bảo vệ, bị tàn sát không thương tiếc. Máu đỏ tươi nhuộm thẫm những con đường đá, tiếng kêu la tuyệt vọng vang vọng khắp nơi. Những bức tường thép, vốn được coi là bất khả xâm phạm, giờ đây sụp đổ từng mảng lớn, phơi bày sự yếu đuối, sự mong manh của nó trước sức mạnh hủy diệt.
Đây là một thảm họa không thể chống đỡ, một thiên tai vượt quá mọi sức mạnh của con người và của cả thành trì. Tần Mặc hiểu rằng, đây chính là "nỗi sợ nguyên thủy" của Thiết Giáp Thành Linh. Nỗi sợ hãi về sự đổ nát, về sự tổn thương, về sự tan biến. Nó không phải là một nỗi sợ hãi thông thường, mà là một nỗi sợ hãi khắc sâu vào tận cốt lõi, vào tận "ý chí tồn tại" của nó. Nỗi kinh hoàng khi chứng kiến bản thân và những gì mình bảo vệ bị hủy diệt đã biến thành một khao khát duy nhất, điên cuồng: sự bất khả xâm phạm tuyệt đối, sự tồn tại vĩnh cửu. Nó muốn trở thành một pháo đài không thể bị phá hủy, không thể bị tổn thương, không thể bị đe dọa. Nỗi sợ hãi này, được nung nấu qua hàng ngàn năm, đã biến nó thành một thực thể cực đoan, sẵn sàng nghiền nát bất cứ ai, bất cứ thứ gì mà nó coi là mối đe dọa đến sự tồn tại của mình.
Tần Mặc cảm nhận được sự cô độc của Thành Linh trong suốt thời gian dài sau thảm họa. Nó đã tự đóng chặt mình, tự biến mình thành một thực thể chỉ biết phòng thủ, một pháo đài sống trong nỗi ám ảnh về quá khứ. Hắn nhận ra, sự cố chấp của Thành Linh không phải là sự độc ác, mà là một phản ứng sinh tồn cực đoan, một tiếng gào thét của nỗi đau không thể nguôi ngoai. Nó muốn "thăng cấp" thành pháo đài vĩnh cửu, không phải vì tham vọng, mà vì nó không muốn trải qua nỗi đau đó một lần nữa. Và có lẽ, đây cũng là một phần hậu quả của những dự án "thăng cấp" quy mô lớn của Thiên Diệu Tôn Giả, khi cố gắng ép vạn vật vượt qua giới hạn của bản chất, vô tình biến nỗi sợ hãi thành sự ám ảnh, biến khao khát sinh tồn thành sự điên cuồng. Tần Mặc hít một hơi lạnh, hắn đã thấy rõ "lỗ hổng" trong ý chí của Thành Linh, không phải là một điểm yếu để tấn công, mà là một vết thương để chữa lành.
* * *
Với một tiếng thở dốc nặng nề, Tần Mặc bỗng nhiên mở bừng mắt. Khung cảnh hỗn loạn của quảng trường trung tâm Thiết Giáp Thành lại ập vào tầm nhìn, dữ dội và khắc nghiệt hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, một luồng đau buốt xuyên thấu từ thái dương xuống sống lưng, như thể toàn bộ ký ức của Thành Linh đã được nén lại và truyền vào tâm trí hắn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Khuôn mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nhưng đôi mắt đen láy của hắn lại bùng lên một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm sắt đá chưa từng có.
Hắn đã hiểu. Hắn đã thấy rõ. Nỗi sợ hãi của Thành Linh không phải là sự cố chấp vô cớ, mà là một vết sẹo hằn sâu từ một quá khứ bi thảm, một nỗi ám ảnh nguyên thủy về sự đổ nát và tổn thương. Đó là một nỗi sợ hãi có lý do, mặc dù cách nó phản ứng lại thì lại vô cùng cực đoan.
Xung quanh hắn, tình thế đã trở nên nguy hiểm tột độ. Tô Lam, kiệt sức đến mức lung lay, đôi tay nàng run rẩy khi cố gắng giữ vững thanh đoản kiếm. Nàng đã phải dùng kiếm thuật tạo ra một lá chắn kiếm khí khổng lồ, chặn đứng hàng ngàn mũi tên và hàng chục golem thép đang lao tới. Tuy nhiên, lá chắn đó đang bắt đầu rạn nứt, những vết kiếm khí mờ nhạt dần, không còn đủ sức chống đỡ. Máu đã nhuộm đỏ một phần tay áo của nàng, và đôi môi nàng trắng bệch vì kiệt sức.
"Tần Mặc! Ngươi không sao chứ?!" Tô Lam quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy lo lắng, xen lẫn sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Nàng thấy Tần Mặc vừa mở mắt, và vẻ mặt hắn khiến nàng sợ hãi. Nàng sợ rằng hắn đã bị ý chí cuồng nộ của Thành Linh làm cho điên loạn.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, giờ đây đã ngã quỵ trên một chân, thở hổn hển. Lưng nó chi chít vết thương, máu đen chảy thành dòng. Nó vẫn gầm gừ, cố gắng đứng dậy, nhưng thân thể nó đã quá mỏi mệt. Một golem thép khổng lồ đã đè lên một chân sau của nó, khiến nó rên lên một tiếng đau đớn thấu trời. Những bức tường thép đã khép lại gần đến mức họ có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của kim loại, không còn một chút đường lui nào nữa. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể toàn bộ thành phố đang muốn nghiền nát họ thành tro bụi.
"Ta hiểu rồi... nỗi sợ hãi của nó..." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, như thể vừa trở về từ một nơi rất xa. Hắn thở dốc, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ lùng. Hắn nhìn Tô Lam, nhìn Hắc Phong, và rồi nhìn lên những bức tường thép đang khép lại. Hắn không thể để họ phải chết vì sự thấu hiểu của hắn.
Hắn không còn do dự. Tần Mặc đưa tay ra, không phải để chống đỡ một mũi tên đang lao tới, không phải để niệm một chú pháp hay thi triển một kỹ năng chiến đấu. Bàn tay hắn, thanh mảnh và có vẻ yếu ớt, vươn ra trong không khí, như thể muốn chạm vào một thứ gì đó vô hình. Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng chính "ý chí tồn tại" của mình, lần này không phải để thăm dò hay đối đầu, mà là để ôm lấy, để xoa dịu. Hắn hướng ý thức của mình vào trung tâm của Thiết Giáp Thành Linh, nơi mà hắn đã thấy nỗi đau và nỗi sợ hãi nguyên thủy đang ẩn náu. Hắn muốn truyền đi một thông điệp duy nhất: "Ta hiểu nỗi đau của ngươi. Ngươi không cô độc. Ngươi không cần phải sợ hãi."
Hắn nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này không phải để thâm nhập ký ức, mà là để tập trung toàn bộ tâm trí vào việc phát đi một luồng ý niệm của sự đồng cảm, của sự thấu hiểu. Hắn cố gắng truyền tải rằng sự bất khả xâm phạm thực sự không nằm ở việc biến mình thành một pháo đài thép vô tri, mà ở việc chấp nhận bản chất, chấp nhận sự tổn thương, và tìm thấy sức mạnh trong sự cân bằng. Hắn biết, con đường này đầy rẫy hiểm nguy, và Thành Linh có thể phản ứng lại bằng sự giận dữ còn lớn hơn. Nhưng hắn tin rằng, sâu thẳm trong ý chí của nó, vẫn còn một tia sáng của bản chất thuần khiết, một tia sáng có thể được thức tỉnh bởi lòng đồng cảm.
Khi bàn tay Tần Mặc vươn ra, một luồng sáng nhạt nhòa, dịu dàng, tựa như ánh trăng rọi qua màn sương, bỗng nhiên tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, lan tỏa khắp không gian đang bị siết chặt. Luồng sáng đó không mang theo sức mạnh hủy diệt hay uy áp, mà chỉ có một sự ấm áp lạ lùng, một cảm giác bình yên len lỏi qua từng khe hở của những bức tường thép lạnh lẽo, chạm vào "ý chí tồn tại" đang cuồng loạn của Thiết Giáp Thành Linh. Đây chính là khởi đầu cho một cuộc đối thoại không bằng lời, một cuộc chiến không bằng vũ khí, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất giữa một con người và một thành trì, một cuộc chiến sẽ quyết định số phận của Thiết Giáp Thành và có lẽ là cả một phần của Huyền Vực. Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt với cơn bão cuối cùng, không phải bằng gươm đao, mà bằng trái tim của mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.