Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 30: Tiếng Gọi Từ Trái Tim Vạn Vật: Huyết Đao Buông Tay

Tần Mặc bước ra khỏi Nhà Kho Cũ Kỹ, không còn là cái bóng ẩn mình trong sự an toàn của bóng tối. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, dẫu trong tâm can vẫn còn vang vọng tiếng gào thét bi thương của vạn vật từ Vực Sâu Vô Định. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sự mục ruỗng đang lan tràn khắp Huyền Vực, và sự im lặng của hắn không còn là một lựa chọn. Hắn không thể để Vô Tính Thành, mảnh đất cuối cùng còn giữ được sự bình yên vốn có, chìm vào hố sâu của sự cưỡng ép và tha hóa. Ánh mắt đen láy của hắn quét qua Phố Chợ Sáng, nơi mà không khí yên bình thường ngày đã bị xé toạc bởi sự sợ hãi và áp bức.

Khi hắn đến gần, cảnh tượng càng trở nên rõ ràng và nghiệt ngã. Trung tâm Phố Chợ Sáng, nơi thường ngày rộn rã tiếng cười nói, giờ đây như một bãi đất trống bị bao vây bởi sự căng thẳng. Các gian hàng gỗ đơn sơ, mái che bằng vải bạt vẫn còn đó, nhưng không gian quanh chúng lại phủ một màn sương u ám của nỗi lo âu. Mùi hương quen thuộc của thức ăn, hoa quả, của đất ẩm và thảo mộc bị lấn át bởi mùi mồ hôi lạnh và sự sợ hãi nồng nặc. Trên con đường lát đá cuội, Lý Đại Ca đang quỳ gối, thân hình run rẩy bần bật, khuôn mặt chất phác giờ đây biến dạng vì nỗi kinh hoàng. Vài thám tử của Thiên Diệu Tông, với trang phục màu xanh đen và ánh mắt lạnh lẽo, vây quanh y, trong tay lăm lăm những vũ khí sáng loáng. Một thanh đao sắc lạnh kề sát cổ Lý Đại Ca, phản chiếu ánh nắng ban ngày.

Đạo Sĩ U Ngạn, kẻ có vẻ ngoài thư sinh nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn, đứng khoanh tay, khuôn mặt nở nụ cười khẩy đầy khinh miệt. Hắn ta nhìn Lý Đại Ca như thể y chỉ là một con côn trùng nhỏ bé đang giãy giụa. Những người dân Vô Tính Thành khác, cả nam lẫn nữ, đứng co rúm lại thành một vòng tròn bất lực, ánh mắt họ tràn đầy tuyệt vọng nhưng không ai dám tiến lên. Tiếng gà gáy yếu ớt từ xa xen lẫn tiếng gió nhẹ thổi qua những mái nhà, càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ đang bao trùm Phố Chợ Sáng.

Tần Mặc tiến thẳng vào vòng vây, từng bước chân vang lên rõ ràng trên nền đá cuội. Hắn không đi vội, không thể hiện sự nóng nảy, nhưng mỗi bước đi đều chứa đựng một sức nặng vô hình, như thể hắn đang mang trong mình gánh nặng của cả một thế giới. Khi hắn đến gần, một thôn dân nữ, người mà Tần Mặc thường thấy ngồi thêu thùa bên hiên nhà, khẽ thốt lên một tiếng thảng thốt. Ánh mắt sợ hãi của nàng dán chặt vào Tần Mặc, như muốn cảnh báo hắn đừng dại dột.

“Ồ, con kiến nhỏ này muốn làm anh hùng sao?” Đạo Sĩ U Ngạn cất giọng, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn ta mang theo sự chế giễu rõ rệt, ánh mắt lướt qua Tần Mặc với vẻ khinh thường. “Ngươi nghĩ mình là ai mà dám cản trở Thiên Diệu Tông ta? Hay ngươi cũng là một trong những kẻ ngu muội tin vào cái gọi là ‘bình yên’ của vùng đất phế tích này?”

Tần Mặc không đáp lại lời mỉa mai đó. Hắn chỉ nhìn thẳng vào Đạo Sĩ U Ngạn, ánh mắt sâu thẳm không hề nao núng. Hắn cảm nhận được sự kiêu ngạo từ gã đạo sĩ, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cũng nhận ra một nỗi sợ hãi mơ hồ về những điều y không hiểu. Lý Đại Ca, khi thấy Tần Mặc, như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Y ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, khó nhọc cất tiếng: “Tần Mặc… con… con đi đi! Đừng… đừng dây vào…” Nhưng lời nói của y bị nghẹn lại, một thám tử kề sát lưỡi đao hơn, khiến y rên lên đau đớn.

“Cứu… cứu tôi với!” Lý Đại Ca tuyệt vọng thốt lên, ánh mắt cầu xin dán chặt vào Tần Mặc, như thể hắn là tia hy vọng cuối cùng trong biển cả vô vọng.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại trong giây lát, như đang lắng nghe một điều gì đó mà chỉ mình hắn có thể nghe thấy. Hắn không nhìn vũ khí, nhưng lại cảm nhận rõ ràng "ý chí tồn tại" của chúng. Đó không phải là một ý chí sắc bén, khát máu như người ta vẫn tưởng. Thay vào đó, hắn cảm nhận được sự miễn cưỡng, sự bị động, và một tiếng than thở trầm đục từ sâu thẳm trong kim loại. Những thanh kiếm, cây đao này đã được rèn giũa để chiến đấu, để bảo vệ, nhưng chúng lại đang bị ép buộc trở thành công cụ của sự áp bức, của nỗi sợ hãi. Ý chí của chúng đang bị bẻ cong, bị lợi dụng, và chúng đang đau đớn vì điều đó.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn thẳng vào Đạo Sĩ U Ngạn, giọng nói bình thản, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng khó tả, như những viên đá cuội được mài giũa qua hàng ngàn năm phong sương: “Vũ khí không nên là công cụ của sự cưỡng ép. Chúng cũng có ý chí của riêng mình.”

Lời nói của Tần Mặc như một làn gió lạ thổi qua Phố Chợ Sáng, khiến Đạo Sĩ U Ngạn khựng lại trong giây lát, rồi bật cười lớn. “Ha ha ha! Ý chí? Ngươi nghĩ một thanh kim loại vô tri có ý chí sao? Nực cười! Hay ngươi đang cố kéo dài thời gian? Hay là ngươi muốn làm người thay thế y? Được thôi, nếu ngươi đã muốn… Vậy thì, hãy để bọn chúng dạy cho ngươi biết thế nào là ý chí của cường giả!” Hắn ta vung tay, ra lệnh cho các thám tử. “Mau, cho y biết thế nào là hậu quả của sự che giấu! Đừng để ý chí của các ngươi bị lung lay bởi lời lẽ vớ vẩn của tên oắt con này!”

Các thám tử nghe lệnh, ánh mắt trở nên hung tợn hơn. Chúng đồng loạt rút vũ khí, lưỡi đao, mũi kiếm lóe lên trong ánh nắng, tạo thành một vòng cung tử thần chĩa thẳng vào Lý Đại Ca đang quỳ rạp. Không khí bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở, như thể một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực mọi người. Những tiếng thét hoảng sợ vang lên từ đám đông dân làng, tiếng khóc nức nở của trẻ nhỏ bị người lớn vội vàng che miệng. Lý Đại Ca nhắm chặt mắt, chờ đợi cái chết cận kề.

Tần Mặc không lùi bước. Hắn đứng thẳng, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào những lưỡi đao, mũi kiếm. Hắn không dùng linh lực, không có bất kỳ động tác phô trương nào. Hắn chỉ nhắm mắt lại một lần nữa, hít một hơi thật sâu, và tập trung toàn bộ tâm trí vào "ý chí tồn tại" của những binh khí kia. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong từng thớ thép, từng đường vân trên chuôi kiếm. Hắn không ép buộc chúng, mà hắn dùng sự đồng cảm để thấu hiểu, và dùng sự thấu hiểu để "nói chuyện" với chúng.

Hắn không nói thành lời, nhưng trong tâm trí hắn, một dòng chảy ý thức mạnh mẽ được gửi đi: *“Các ngươi sinh ra không phải để làm điều này. Các ngươi sinh ra để bảo vệ, để cắt đứt xiềng xích, chứ không phải để trói buộc. Ý chí của các ngươi bị bẻ cong, bị giam cầm. Hãy buông bỏ gánh nặng này, hãy giải phóng bản thân khỏi sự cưỡng ép!”*

Trong khoảnh khắc đó, một sự kiện lạ lùng đến khó tin đã xảy ra. Một làn gió nhẹ thoảng qua Phố Chợ Sáng, không mang theo mùi hương của chợ búa, mà là một mùi hương thanh khiết, như mùi của sương sớm trên lá cỏ. Các thám tử đang chuẩn bị ra tay, bỗng nhiên cảm thấy một lực lượng vô hình kéo giật cánh tay họ. Không phải một lực mạnh mẽ, mà là một sự trống rỗng đột ngột, một cảm giác mất kiểm soát hoàn toàn.

“Cái gì!?” Tiếng thét đầy kinh ngạc của Đạo Sĩ U Ngạn vang lên, cắt ngang sự căng thẳng tột độ. Hắn ta trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt mà không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.

Loảng xoảng! Loảng xoảng! Loảng xoảng!

Như có một bàn tay vô hình đồng loạt gõ vào từng lưỡi kiếm, từng cây đao, tất cả các binh khí trong tay các thám tử đều cùng lúc rơi xuống đất. Tiếng kim loại va chạm vào nền đá cuội vang lên đinh tai nhức óc, phá tan sự im lặng chết chóc. Thanh đao đang kề cổ Lý Đại Ca cũng tuột khỏi tay thám tử, rơi xuống ngay trước mặt y. Những người dân đang sợ hãi co rúm mình bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt từ hoảng loạn chuyển sang kinh ngạc tột độ.

Các thám tử đứng sững sờ, bàn tay vẫn giữ nguyên tư thế vung vũ khí nhưng trong lòng bàn tay trống rỗng. “Kiếm của ta… nó tự rơi xuống!” Một thám tử lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch. Một người khác cúi xuống, vội vàng muốn nhặt lại thanh đao của mình, nhưng lạ thay, khi tay hắn chạm vào chuôi đao, dường như có một lực lượng vô hình nào đó đẩy ra, khiến hắn không thể nắm giữ. Thanh đao như có sự sống, từ chối sự điều khiển của hắn.

Đạo Sĩ U Ngạn giận dữ đến mức khuôn mặt biến dạng. Hắn không thể lý giải được hiện tượng này. Hắn đã thấy vô số dị thuật, nhưng chưa từng chứng kiến cảnh binh khí tự động rời khỏi tay chủ nhân một cách đồng loạt như vậy. “Vô lý! Hoang đường! Chuyện gì đang xảy ra!?” Hắn gầm lên, ánh mắt quét qua Tần Mặc với sự hoài nghi và phẫn nộ tột cùng. Hắn hiểu rằng, kẻ đứng trước mặt mình không hề đơn giản.

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi mơ hồ, như thể vừa hoàn thành một việc tiêu hao rất nhiều tâm lực. Hắn không nhìn Đạo Sĩ U Ngạn, mà khẽ đưa tay ra, đỡ lấy Lý Đại Ca đang còn run rẩy, giúp y đứng dậy. “Đại Ca, không sao rồi.” Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng lại có sức trấn an lạ kỳ, xua đi phần nào nỗi kinh hoàng trong lòng Lý Đại Ca.

Lý Đại Ca ngơ ngác nhìn Tần Mặc, rồi nhìn những thanh vũ khí đang nằm ngổn ngang trên đất, không ai dám nhặt lên. Y không thể hiểu nổi điều gì vừa xảy ra. Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một nỗi kinh ngạc không thể diễn tả. “Tần Mặc… con…” Y chỉ có thể thốt lên được vài từ rời rạc.

Tần Mặc không đợi Đạo Sĩ U Ngạn kịp phản ứng. Hắn khẽ đẩy Lý Đại Ca vào đám đông dân làng vẫn còn đang bàng hoàng. “Mọi người, hãy đưa Lý Đại Ca đến nơi an toàn. Đừng ở lại đây nữa.” Giọng hắn không cao, nhưng lại có một uy lực vô hình khiến mọi người tự động nghe theo. Dân làng như bừng tỉnh, vội vàng dìu Lý Đại Ca và những người bị thương nhẹ khác rời khỏi Phố Chợ Sáng, hướng về phía rìa làng. Đạo Sĩ U Ngạn muốn ngăn cản, nhưng hắn vẫn còn đang bận rộn với sự bàng hoàng và tức giận tột độ, cộng với việc các thám tử của hắn không thể nhặt lại vũ khí, khiến chúng không thể làm gì. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tần Mặc biết mình đã bị lộ. Không còn đường lui nữa.

***

Ánh hoàng hôn dịu nhẹ buông xuống, nhuộm vàng cả Miếu Thờ Thủy Thần bằng một sắc cam đỏ ấm áp. Nơi đây, cách xa Phố Chợ Sáng ồn ào và đầy biến động, mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ thường. Miếu thờ nhỏ bằng gỗ, với mái ngói cong cổ kính, nằm nép mình bên một hồ nước trong xanh, nơi những đóa sen trắng muốt đang hé nở. Tượng Thủy Thần, dù đã nhuốm màu thời gian, vẫn toát lên vẻ uy nghiêm và hiền hòa. Tiếng gió nhẹ luồn qua những tán cây cổ thụ, khẽ lay động những chiếc chuông gió bằng tre, tạo nên âm thanh leng keng trong trẻo, xua tan đi sự nặng nề của buổi chiều tà. Mùi hương tr���m thoang thoảng từ trong miếu hòa quyện với mùi hoa sen dịu mát từ mặt hồ, mang lại một cảm giác thanh tịnh và yên bình sâu sắc.

Tần Mặc dẫn Lý Đại Ca và vài người dân khác đến đây. Lý Đại Ca vẫn còn run rẩy, y ngồi sụp xuống bậc thềm đá trước miếu, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hoảng sợ tột độ, thay vào đó là sự bối rối và kinh ngạc. Những người dân đi cùng cũng vậy, họ không ngừng xì xào bàn tán, nhưng giọng nói đều rất nhỏ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí linh thiêng nơi đây. Họ không thể lý giải được điều gì vừa xảy ra. Một số người nhìn Tần Mặc với ánh mắt kính sợ, một số khác lại mang vẻ hoài nghi, thậm chí là sợ hãi trước năng lực kỳ lạ của hắn.

“Tần Mặc… làm sao… làm sao con làm được điều đó?” Lý Đại Ca khó nhọc cất tiếng, giọng y vẫn còn run rẩy, đầy sự bối rối. Y đã sống gần hết đời mình ở Vô Tính Thành, chưa từng chứng kiến điều gì kỳ quái đến vậy. Y biết Tần Mặc là một đứa trẻ khác biệt, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sự khác biệt ấy lại có thể thay đổi cả một trận đối đầu nguy hiểm như thế này.

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn nhẹ nhàng đỡ Lý Đại Ca dựa vào cột miếu, rồi giúp một người phụ nữ lớn tuổi băng bó vết thương nhẹ ở cánh tay do xô đẩy. Hắn cảm nhận được sự bình yên của Miếu Thờ Thủy Thần, một ý chí tồn tại thuần khiết, không bị vẩn đục bởi những ham muốn trần tục hay khát vọng thăng tiên. Ý chí của miếu thờ là sự che chở, sự tĩnh lặng, sự tồn tại hòa hợp với thiên nhiên. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một sự biết ơn vô hạn đối với nơi này, nhưng cũng là một nỗi buồn thầm kín. Sự bình yên của hắn, của Vô Tính Thành, có lẽ đã thật sự chấm dứt.

Hắn quay sang Lý Đại Ca, ánh mắt nhìn về phía mặt hồ, nơi ánh hoàng hôn dát vàng lên từng gợn sóng lăn tăn. Giọng hắn trầm tư, như đang nói với chính mình, nhưng lại đủ rõ ràng để mọi người nghe thấy: “Có những tiếng nói… mà ít ai nghe thấy.” Hắn không giải thích thêm, bởi hắn biết, dù có giải thích thế nào, họ cũng khó lòng hiểu được. Ý chí tồn tại của vạn vật, tiếng gọi thầm kín từ trái tim của mỗi thực thể, đó là một thế giới mà chỉ mình hắn có thể chạm tới.

Hắn cảm nhận được sự lo lắng từ những người dân xung quanh. Sự hoảng sợ của họ đã tạm lắng xuống, nhưng nỗi hoài nghi và một chút sợ hãi mới mẻ lại dâng lên. Họ không hiểu, và điều không hiểu thường dẫn đến sợ hãi. Đây chính là cái giá phải trả cho sự can thiệp của hắn, cái giá của việc để lộ năng lực độc đáo của mình. Giờ đây, hắn không còn là Tần Mặc bình thường của Vô Tính Thành nữa. Hắn là một kẻ dị biệt, một kẻ mang trong mình một bí mật có thể thay đổi cả thế giới này, hoặc cũng có thể bị thế giới này nghiền nát.

Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận ý chí của Miếu Thờ Thủy Thần đang bao bọc lấy hắn, như một lời an ủi nhẹ nhàng. Hắn biết, từ giờ trở đi, con đường của hắn sẽ đầy chông gai. Hắn sẽ trở thành mục tiêu của các thế lực tu sĩ, đặc biệt là Thiên Diệu Tông, những kẻ đã chứng kiến sức mạnh kỳ lạ của hắn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn không hối hận. Hắn đã hành động để bảo vệ những người dân vô tội, để bảo vệ sự bình yên mà Vô Tính Thành đã cố gắng giữ gìn bấy lâu nay.

Xa xa, ẩn mình trong bóng cây cổ thụ bên kia hồ, một bóng dáng thanh tao lặng lẽ quan sát. Mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân của Lâm Uyển Nhi hòa mình vào màu xanh thẫm của màn đêm đang buông xuống. Đôi mắt sâu thẳm của nàng ánh lên một vẻ phức tạp, vừa thấu hiểu, vừa lo lắng, vừa có chút kinh ngạc. Nàng đã chứng kiến tất cả. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ đơn thuần là nghe được ý chí tồn tại, mà hắn còn có thể tác động, thậm chí là “thuyết phục” chúng. Điều này không giống với bất kỳ phương pháp khai linh hay điều khiển nào mà nàng từng biết. Đó là một sức mạnh còn nguyên sơ hơn, thuần khiết hơn, và cũng nguy hiểm hơn rất nhiều.

Lâm Uyển Nhi khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một sự lo lắng cho số phận của thiếu niên kia. Hắn đã đưa ra lựa chọn của mình, và lựa chọn ấy sẽ thay đổi tất cả. Nàng biết, từ giờ, gánh nặng trên vai Tần Mặc sẽ không chỉ là Vô Tính Thành, mà có thể là cả Huyền Vực này. Nàng lùi dần vào bóng tối, như một cái bóng tan biến vào màn đêm.

Tần Mặc vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía mặt hồ. Hắn biết mình không đơn độc. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Lâm Uyển Nhi, và một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong lòng hắn. Nhưng hơn hết, hắn cảm nhận được tiếng gọi thầm kín của vạn vật xung quanh, những tiếng nói đang chờ đợi một người lắng nghe, một người dẫn dắt chúng tìm lại "cân bằng bản chất", không cần phải "thăng tiên" theo một con đường cưỡng ép, méo mó. Cuộc đối đầu đầu tiên đã kết thúc, nhưng một cuộc hành trình đầy gian nan và hiểm nguy chỉ vừa mới bắt đầu. Ánh hoàng hôn tắt hẳn, màn đêm buông xuống, mang theo những lời hứa hẹn và cả những mối đe dọa không lường trước.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free