Vạn vật không lên tiên - Chương 31: Tiếng Nói Vạn Vật và Nỗi Sợ Của Người Phàm
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt phủ xuống Vô Tính Thành, nhưng tại Miếu Thờ Thủy Thần, sự hỗn loạn vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn sương mù mờ ảo không chịu tan. Đạo Sĩ U Ngạn, với khuôn mặt tái mét, đôi mắt thất thần, không còn giữ được vẻ kiêu ngạo thường ngày. Y nhìn chằm chằm vào những thanh đao, cây kiếm đang nằm chỏng chơ dưới đất, chúng như những con thú bị thuần hóa bỗng chốc quay lưng với chủ nhân, để lộ ra một bí mật kinh hoàng mà y không thể nào lý giải. Y không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Năng lực của Tần Mặc vượt quá mọi hiểu biết về tu hành của y, nó không giống bất kỳ phép thuật hay công pháp nào từng được ghi chép trong tông môn. Đó là một sự kiện hoàn toàn đi ngược lại lẽ thường, thách thức cả nền tảng tín ngưỡng của Huyền Vực.
“Mau rút! Nhanh lên!” Y thì thầm, giọng khản đặc, vừa giận dữ vừa sợ hãi. Những thám tử tu sĩ còn lại, đang trong cơn hoảng loạn tột độ, vội vã nhặt lấy vũ khí của mình – một số thanh đao, cây kiếm vẫn còn nằm đó, nhưng chúng đã mất đi vẻ hung hãn, trở nên nặng nề và vô tri như những món đồ sắt bình thường. Chúng đã bị Tần Mặc "thuyết phục" để từ bỏ "ý chí khát máu" bị cưỡng ép khai linh, và giờ đây, chúng chỉ còn là những vật vô hồn. Các thám tử vội vàng thu gom đồng đội bị thương, không dám ngoảnh lại nhìn Tần Mặc thêm một lần nào nữa. Chúng chạy trối chết, không còn giữ được chút oai phong nào của kẻ xâm lược, mà chỉ như những con chuột chạy trốn khỏi mèo. Bóng lưng chúng khuất dần vào màn đêm, hướng về phía ngọn núi mây mù nơi Thiên Diệu Tông ngự trị, mang theo nỗi kinh hoàng và một báo cáo chấn động về "kỳ nhân" của Vô Tính Thành.
Tại Miếu Thờ Thủy Thần, tiếng chuông gió treo trên mái hiên vẫn khẽ ngân nga trong làn gió đêm, như một lời an ủi nhẹ nhàng giữa bối cảnh đầy biến động. Mùi hương trầm thoang thoảng cùng hương sen thanh khiết từ hồ nước hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí linh thiêng, thanh tịnh. Thế nhưng, sự bình yên vốn có của nơi đây đã bị phá vỡ bởi sự hoang mang, sợ hãi trong ánh mắt của những người dân Vô Tính Thành. Họ nhìn Tần Mặc, người thiếu niên vừa cứu mạng họ, bằng một ánh mắt phức tạp chưa từng có. Không còn thuần túy là sự biết ơn, mà trộn lẫn vào đó là sự xa lạ, sự e dè, thậm chí là một nỗi sợ hãi mơ hồ đối với năng lực quái dị mà hắn vừa thể hiện.
Lý Đại Ca, được Tần Mặc nhẹ nhàng đỡ dậy, vẫn còn run rẩy. Y cố gắng đứng vững, nhưng đôi chân vẫn còn mềm nhũn. Y nhìn Tần Mặc, rồi nhìn ra phía hồ nước, nơi ánh trăng non vừa ló dạng, chiếu rọi những gợn sóng lăn tăn. Y đã sống gần hết đời mình ở Vô Tính Thành, chưa từng chứng kiến điều gì kỳ quái đến vậy. Y biết Tần Mặc là một đứa trẻ khác biệt, luôn trầm tư và có vẻ như sống trong thế giới riêng của mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sự khác biệt ấy lại có thể thay đổi cả một trận đối đầu nguy hiểm như thế này, lại có thể khiến những thanh binh khí vốn được tu sĩ cường hóa phải tự động buông tay. "Tần Mặc... điều đó... là sao vậy?" Y khó nhọc cất tiếng, giọng vẫn còn run rẩy, đầy sự bối rối.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn chỉ nhẹ nhàng đỡ Lý Đại Ca dựa vào cột miếu, rồi giúp một người phụ nữ lớn tuổi băng bó vết thương nhẹ ở cánh tay do xô đẩy. Hắn cảm nhận được sự bình yên của Miếu Thờ Thủy Thần, một ý chí tồn tại thuần khiết, không bị vẩn đục bởi những ham muốn trần tục hay khát vọng thăng tiên. Ý chí của miếu thờ là sự che chở, sự tĩnh lặng, sự tồn tại hòa hợp với thiên nhiên. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một sự biết ơn vô hạn đối với nơi này, nhưng cũng là một nỗi buồn thầm kín. Sự bình yên của hắn, của Vô Tính Thành, có lẽ đã thật sự chấm dứt.
Hạ Nguyệt và Phong Dao, hai người bạn thân thiết nhất của Tần Mặc, nhanh chóng tiến lên. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài buộc gọn gàng và đôi mắt trong veo, ánh lên sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định, đặt tay lên vai Tần Mặc, như một lời trấn an thầm lặng. Nàng quay sang đám đông, cố gắng nở một nụ cười hiền hậu. "Mọi người đừng sợ, Tần Mặc đã cứu tất cả chúng ta mà. Hắn sẽ không làm hại ai đâu."
Phong Dao, cao ráo, với mái tóc nâu bù xù và nụ cười rộng, tuy có chút bối rối nhưng vẫn đứng chắn trước Tần Mặc, ánh mắt tinh nhanh đảo quanh đám đông. "Đúng vậy! Bọn tu sĩ kia còn đáng sợ hơn nhiều! Tần Mặc chỉ là... hơi khác biệt một chút thôi!" Giọng hắn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng cũng không che giấu được sự hoang mang.
Những người dân xung quanh vẫn xì xào bàn tán. "Năng lực đó là gì vậy?" "Hắn có phải là tu sĩ không?" "Vô Tính Thành chúng ta làm sao lại có người như vậy?" "Liệu hắn có mang lại tai họa cho chúng ta không?" Những câu hỏi cứ văng vẳng trong không khí, như những mũi kim châm vào lòng Tần Mặc. Hắn cảm nhận được sự lo lắng từ những người dân xung quanh. Sự hoảng sợ của họ đã tạm lắng xuống, nhưng nỗi hoài nghi và một chút sợ hãi mới mẻ lại dâng lên. Họ không hiểu, và điều không hiểu thường dẫn đến sợ hãi. Đây chính là cái giá phải trả cho sự can thiệp của hắn, cái giá của việc để lộ năng lực độc đáo của mình. Giờ đây, hắn không còn là Tần Mặc bình thường của Vô Tính Thành nữa. Hắn là một kẻ dị biệt, một kẻ mang trong mình một bí mật có thể thay đổi cả thế giới này, hoặc cũng có thể bị thế giới này nghiền nát.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận ý chí của Miếu Thờ Thủy Thần đang bao bọc lấy hắn, như một lời an ủi nhẹ nhàng. Hắn biết, từ giờ trở đi, con đường của hắn sẽ đầy chông gai. Hắn sẽ trở thành mục tiêu của các thế lực tu sĩ, đặc biệt là Thiên Diệu Tông, những kẻ đã chứng kiến sức mạnh kỳ lạ của hắn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn không hối hận. Hắn đã hành động để bảo vệ những người dân vô tội, để bảo vệ sự bình yên mà Vô Tính Thành đã cố gắng giữ gìn bấy lâu nay. Hắn quay sang Lý Đại Ca, ánh mắt nhìn về phía mặt hồ, nơi ánh hoàng hôn dát vàng lên từng gợn sóng lăn tăn. Giọng hắn trầm tư, như đang nói với chính mình, nhưng lại đủ rõ ràng để mọi người nghe thấy: “Có những tiếng nói… mà ít ai nghe thấy.” Hắn không giải thích thêm, bởi hắn biết, dù có giải thích thế nào, họ cũng khó lòng hiểu được. Ý chí tồn tại của vạn vật, tiếng gọi thầm kín từ trái tim của mỗi thực thể, đó là một thế giới mà chỉ mình hắn có thể chạm tới. Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào từng ánh mắt còn đang hoài nghi, mang theo một sự kiên định lạ thường. “Mọi người, chúng ta cần phải nói chuyện. Nhưng không phải ở đây.”
***
Sáng hôm sau, mặt trời nhô lên khỏi đường chân trời, rọi những tia nắng vàng óng ả lên Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành. Thông thường, vào giờ này, nơi đây đã tấp nập tiếng rao hàng, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng gà kêu vang vọng và mùi thức ăn thơm lừng. Thế nhưng, hôm nay, một không khí khác lạ bao trùm khu chợ. Những gian hàng gỗ đơn giản vẫn bày biện hàng hóa, đường phố lát đá cuội vẫn sạch sẽ, nhưng tiếng nói thì thầm nhiều hơn tiếng rao, ánh mắt dè dặt nhiều hơn ánh mắt vui vẻ. Người dân vừa bàn tán, vừa cố gắng tiếp tục công việc thường ngày, nhưng tâm trí họ dường như vẫn còn vướng bận bởi sự kiện đêm qua. Mùi thức ăn quen thuộc của đậu phụ thối, bánh nếp, hay các loại thảo mộc tươi vẫn lan tỏa, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với một mùi lo âu khó tả, như một làn khói mỏng vương vấn khắp không gian.
Giữa khu chợ, Tần Mặc đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên nghị. Hắn mặc y phục vải thô đơn giản, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt quen thuộc. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn trong ý chí tồn tại của những người xung quanh – sự sợ hãi, sự hoài nghi, sự tò mò, và cả một chút hy vọng mong manh. Hắn biết, hắn không thể trốn tránh. Vô Tính Thành là nhà hắn, những người này là gia đình hắn. Hắn phải đối mặt với họ, dù điều đó có khó khăn đến mấy.
Bên cạnh hắn là những người thân thiết nhất. Lão Khang, ông lão lưng còng với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, đứng tựa vào một quầy bán thảo dược, vẻ mặt điềm tĩnh như thể đã lường trước được mọi chuyện. Hạ Nguyệt, với đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, nắm chặt tay Tần Mặc, truyền cho hắn sự ủng hộ thầm lặng. Phong Dao, dù còn bối rối, nhưng vẫn trung thành đứng cạnh, ánh mắt cảnh giác nhìn xung quanh, sẵn sàng bảo vệ bạn mình.
"Mọi người!" Lý Đại Ca cất tiếng, giọng y vẫn còn hơi run, nhưng mang theo sự chân thành. Y bước lên phía trước một chút, đối mặt với đám đông. "Chắc mọi người đều đã nghe nói về chuyện đêm qua. Bọn tu sĩ kia muốn bắt tôi, muốn gây hại cho chúng ta. Nhưng Tần Mặc... hắn đã cứu tôi. Hắn đã cứu tất cả chúng ta." Y hít một hơi sâu, ánh mắt đầy sự kinh hoàng khi nhớ lại cảnh những thanh binh khí tự động rời tay chủ nhân. "Vũ khí của chúng... những thanh đao, cây kiếm... chúng tự động bay ra khỏi tay bọn chúng! Tôi thề là tôi chưa bao giờ thấy điều gì như vậy!"
Những lời của Lý Đại Ca khiến đám đông xôn xao hơn nữa. Một vài người thì thầm, một vài người khác mở to mắt kinh ngạc. Một Thôn Dân Nữ với khuôn mặt hiền lành, tay ôm chặt đứa con nhỏ, cất giọng đầy lo lắng: "Nhưng... điều đó là gì vậy, Lý Đại Ca? Tần Mặc... hắn có phải là tu sĩ không? Hắn có phép thuật sao?"
Tần Mặc bước lên phía trước, đối mặt với những ánh mắt hoài nghi và sợ hãi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi thức ăn, mùi đất và mùi lo âu hỗn độn trong không khí. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất. "Ta... ta không phải là tu sĩ," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, mỗi lời đều được nói ra một cách chậm rãi, suy nghĩ kỹ lưỡng. "Ta không có linh căn, không có thiên phú tu luyện. Ta... chỉ có thể nghe thấy."
Đám đông im lặng, lắng nghe. Một vài người nhíu mày, không hiểu.
"Ta có thể nghe được tiếng nói của vạn vật," Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, cố gắng truyền tải sự chân thành. "Không phải là những lời nói thông thường, mà là ý chí tồn tại của chúng. Khát vọng sâu thẳm nhất của một hòn đá muốn được nằm yên, của một dòng suối muốn được chảy trôi, của một cái cây muốn được vươn cao, của một thanh đao muốn được buông bỏ gánh nặng chém giết..." Hắn dừng lại, nhìn vào những ánh mắt vẫn còn bối rối. "Đêm qua, ta đã nghe thấy ý chí của những thanh binh khí kia. Chúng bị cưỡng ép khai linh, bị ép buộc phải khát máu, phải chiến đấu. Nhưng sâu thẳm bên trong, chúng cũng có một tiếng nói riêng, một khát vọng được là chính nó, không bị bẻ cong bản chất. Ta... chỉ giúp chúng nghe theo tiếng nói đó."
Một Thôn Dân Nam, dáng người chất phác, gãi đầu: "Nghe... ý chí tồn tại? Điều đó... thật kỳ lạ. Vậy ra, những thứ đó... chúng cũng có linh hồn sao?"
Lão Khang lúc này mới lên tiếng, giọng ông trầm tĩnh và đầy uyên bác. "Vạn vật đều có linh hồn, con ạ. Từ cây cỏ, đất đá, cho đến những vật dụng hàng ngày, chúng đều có ý chí tồn tại riêng của mình. Đó là điều mà Vô Tính Thành chúng ta luôn tin tưởng, luôn sống theo. Chỉ là, chúng ta không có khả năng nghe thấy chúng rõ ràng như Tần Mặc." Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy thấu hiểu và tự hào. "Năng lực của Tần Mặc không phải là phép thuật, mà là sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của vạn vật. Hắn giúp chúng tìm lại sự cân bằng bản chất của mình."
Hạ Nguyệt siết chặt tay Tần Mặc hơn, nói với giọng đầy tự tin: "Mặc không hề làm gì sai cả. Hắn chỉ giúp những thứ đó được sống thật với bản chất của chúng, không bị ép buộc phải trở thành thứ mà chúng không muốn. Giống như chúng ta, chúng ta cũng chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên, không muốn bị ép buộc phải tu luyện, phải thăng tiên."
Lý Đại Ca gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Bọn tu sĩ kia muốn chúng ta phải khai linh, phải tu luyện. Nhưng chúng ta chỉ muốn được sống yên ổn, ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt."
Tần Mặc nhìn vào đám đông, cảm nhận được sự chuyển dịch tinh tế trong ý chí của họ. Từ sợ hãi và hoài nghi, giờ đây đã xuất hiện sự thấu hiểu, và một chút niềm tin. Nhưng hắn biết, con đường phía trước vẫn còn dài. Sự kiện đêm qua đã chấm dứt sự bình yên giả tạo của Vô Tính Thành. Hắn đã công khai năng lực của mình, và điều đó có nghĩa là hắn đã chấp nhận gánh vác một trách nhiệm to lớn.
"Ta biết," Tần Mặc nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng vang vọng khắp khu chợ. "Việc này sẽ khiến mọi thứ thay đổi. Các thế lực bên ngoài sẽ không để yên cho chúng ta. Nhưng ta hứa, ta sẽ làm mọi cách để bảo vệ Vô Tính Thành, bảo vệ sự bình yên mà chúng ta hằng trân trọng." Hắn nhìn từng người một, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ không để bất cứ ai bị ép buộc phải thay đổi bản chất của mình."
Những lời nói của Tần Mặc, cùng với sự chứng thực của Lý Đại Ca và sự ủng hộ của Lão Khang, Hạ Nguyệt, Phong Dao, dần xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng người dân. Họ vẫn còn bối rối, vẫn còn sợ hãi, nhưng ít nhất, họ đã không còn nhìn Tần Mặc như một kẻ dị biệt đáng sợ nữa. Thay vào đó, một hạt giống hy vọng, dù mong manh, đã bắt đầu nảy mầm trong tim họ. Họ biết, họ không đơn độc. Vô Tính Thành có Tần Mặc, người có thể nghe được tiếng nói của vạn vật, người có thể bảo vệ bản chất của họ.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tần Mặc tìm đến Hồ Nguyệt Ảnh, nơi hắn thường lui tới để tìm sự tĩnh tâm. Nơi đây là một hồ nước tự nhiên rộng lớn, được bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ xanh rì. Không có kiến trúc nhân tạo đáng kể trên hồ, chỉ có một ngôi miếu nhỏ cổ kính nằm ẩn mình bên bờ, được xây dựng từ gỗ và đá, và các cầu gỗ đơn giản bắc qua các nhánh sông nhỏ dẫn vào hồ. Mọi thứ đều được giữ nguyên vẻ tự nhiên, hòa mình vào cảnh quan. Tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ, tạo ra những âm thanh êm dịu. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng chim hót nhẹ từ trong rừng, và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình và tự nhiên. Mùi nước trong lành, tinh khiết, mùi hoa sen nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven bờ và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương tự nhiên, thanh khiết và dễ chịu. Không khí trong lành, mát mẻ và dễ chịu, mang theo một sự thanh tịnh, yên bình, linh thiêng và tràn ngập sự sống.
Tần Mặc ngồi bên bờ hồ, nhìn mặt nước phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Hắn cảm nhận ý chí tồn tại của hồ nước – sự bình yên, sự tĩnh lặng, sự tự tại. Hồ nước không muốn bị khuấy động, không muốn bị ép buộc phải biến thành một con sông dữ dội hay một đầm lầy cạn kiệt. Nó chỉ muốn là chính nó, lặng lẽ ôm trọn bầu trời, phản chiếu vạn vật, và nuôi dưỡng sự sống. "Hồ nước này... nó không muốn bị khuấy động. Nó chỉ muốn là chính nó," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn tan vào làn gió nhẹ. Hắn đặt tay xuống mặt đất ẩm ướt, cảm nhận sự mát lành từ lòng đất, như một lời an ủi từ tự nhiên.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn, đặt tay lên vai hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và yên bình. "Chúng ta sẽ luôn bên anh, Mặc," nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy kiên định, như một lời hứa. Nàng hiểu gánh nặng mà Tần Mặc đang phải chịu đựng. Nàng biết, từ nay trở đi, hắn sẽ không còn được sống một cuộc đời vô tư như trước.
Lão Khang đứng phía sau, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía mặt hồ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn. Ông thở dài một tiếng, rồi cất giọng trầm tư: "Tần Mặc à, con đường con đang đi là một con đường gian nan. Thế giới này đã lãng quên một chân lý quan trọng. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Sự mất cân bằng ấy sẽ hủy hoại tất cả." Ông đặt tay lên vai Tần Mặc, ánh mắt đầy tin tưởng. "Con đường của con, Mặc, là con đường giữ lại chân lý đó. Con là người duy nhất có thể lắng nghe tiếng nói của vạn vật, người duy nhất có thể giúp chúng giữ được bản chất của mình. Đó là một gánh nặng to lớn, nhưng cũng là một định mệnh cao cả."
Phong Dao đứng cảnh giác phía sau, ánh mắt đảo quanh khu rừng bao quanh hồ. Hắn không hiểu hết những lời lẽ sâu sắc của Lão Khang, nhưng hắn tin tưởng Tần Mặc vô điều kiện. "Mặc kệ chúng nó nói gì, tao tin mày là đúng!" hắn lẩm bẩm, nắm chặt tay, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua gò má, mang theo mùi hương của hoa sen và cỏ dại. Hắn cảm thấy một sự hỗn độn trong lòng – sự mệt mỏi, nỗi lo lắng cho tương lai của Vô Tính Thành, nhưng cũng là một sự kiên định lạ thường. Hắn đã nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt người dân, nhưng hắn cũng nhìn thấy sự thấu hiểu và niềm tin đang dần nhen nhóm. Hắn biết, con đường của hắn sẽ đầy cô độc, sẽ có lúc hắn phải đối mặt với sự xa lánh, ngay cả khi hắn chiến đấu vì họ. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã lựa chọn.
Xa xa, ẩn mình trong bóng cây cổ thụ bên kia hồ, một bóng dáng thanh tao lặng lẽ quan sát. Mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân của Lâm Uyển Nhi hòa mình vào màu xanh thẫm của màn đêm đang buông xuống. Đôi mắt sâu thẳm của nàng ánh lên một vẻ phức tạp, vừa thấu hiểu, vừa lo lắng, vừa có chút kinh ngạc. Nàng đã chứng kiến tất cả, từ khoảnh khắc Tần Mặc khiến binh khí buông tay cho đến cuộc đối thoại của hắn với người dân, và giờ là sự tĩnh lặng bên Hồ Nguyệt Ảnh. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ đơn thuần là nghe được ý chí tồn tại, mà hắn còn có thể tác động, thậm chí là “thuyết phục” chúng. Điều này không giống với bất kỳ phương pháp khai linh hay điều khiển nào mà nàng từng biết. Đó là một sức mạnh còn nguyên sơ hơn, thuần khiết hơn, và cũng nguy hiểm hơn rất nhiều. Nàng cảm nhận được gánh nặng trên vai thiếu niên ấy, một gánh nặng không hề thua kém gánh nặng của chính nàng.
Lâm Uyển Nhi khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một sự lo lắng cho số phận của thiếu niên kia. Hắn đã đưa ra lựa chọn của mình, và lựa chọn ấy sẽ thay đổi tất cả. Nàng biết, từ giờ, gánh nặng trên vai Tần Mặc sẽ không chỉ là Vô Tính Thành, mà có thể là cả Huyền Vực này. Nhưng đồng thời, trong ánh mắt nàng cũng ánh lên một tia hy vọng. Có lẽ, hắn chính là chìa khóa để tìm lại sự cân bằng đã mất. Nàng lùi dần vào bóng tối, như một cái bóng tan biến vào màn đêm, mang theo những suy nghĩ riêng, những tính toán cho một tương lai đầy biến động.
Tần Mặc vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn về phía mặt hồ, nơi ánh trăng đã lên cao, dát bạc lên những gợn sóng lăn tăn. Hắn biết mình không đơn độc. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Lâm Uyển Nhi, và một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong lòng hắn. Nhưng hơn hết, hắn cảm nhận được tiếng gọi thầm kín của vạn vật xung quanh, những tiếng nói đang chờ đợi một người lắng nghe, một người dẫn dắt chúng tìm lại "cân bằng bản chất", không cần phải "thăng tiên" theo một con đường cưỡng ép, méo mó. Cuộc đối đầu đầu tiên đã kết thúc, nhưng một cuộc hành trình đầy gian nan và hiểm nguy chỉ vừa mới bắt đầu. Màn đêm bao trùm, mang theo những lời hứa hẹn và cả những mối đe dọa không lường trước. Tần Mặc nhắm mắt lại, trong lòng đã có một quyết định. Hắn sẽ đối mặt với tất cả.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.